GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 102

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Packha03

Hai ngày ngày sau, Tống thư đem tin tức điều tra được nói cho Thẩm Mục Thâm.

"Tề tiểu thư hình như tìm công ty thám tử trinh thám."

Thẩm Mục Thâm gật đầu, chờ Tống thư nói ra câu tiếp theo, nhưng chờ nửa phút sau, Tống thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không một lời, lẳng lặng đứng đó,

Ánh mắt lợi hại quét nhìn về phía Tống thư ký, gió lớn thổi qua, nhưng sắc mặt Tống thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn như không thay đổi.

"Vậy xong rồi?"

Tống thưnói, "Miệng của công ty trinh thám kia cùng chặt, một chữ cũng không chịu lộ ra. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Chỉ biếtTề tiểu thư đang điều tra cáiđó."

Thẩm Mục Thâm cười lạnh một tiếng, "Ha, tìm công ty trinh thám không điều tra thì cậu cho rằng tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bạn ôn chuyện xưa à? Tống thư ký, cậu ngại tiền lương cao quá nên muốn bị cắt bớt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi đúng không?"

Tiền lươngtiền thưởng, vĩnh viễn mạch máu của người nhân viên.

"Phó tổng, không phải tôi không điều tra, Tề tiểu thư tìm công ty trinh thám kia giữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mậtcùng tốt. Cho trả nhiều tiền như thế nào họ cũng lộ ra nửa câu." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Trinh thám một ngành nghề dần không được tín nhiệm. thể làm được công ty trinh thám, điều thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất trừ bỏ năng lực nghiệp vụ bên ngoài, điều thứ hai chính trình độ giữmật không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể lọt ra một kẽ hở.

Tống thưhy vọng sếp có thể hiểu rõ, nhưng hiển nhiên anh ta đã quá hiểu hy vọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của anh ta chỉ hy vọng thôi.

Tính cách sếp anh ta như thế nào anh ta đã quá hiểu mà.

Thẩm Mục Thâm nghe xong lời nói của Tống thư ký, hơi nhíu mày, ánh mắt vẫn lợi hại như cũ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng lại đối với Tống thư mỉm cười, "Cậu thấy năng lực nghiệp vụ công ty người ta tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như vậy. Tống thư không cảm thấy nhân viên chúng ta cần phải tu dưỡng sao?"

Tống thư tâm bất an gật đầu, "Đúng vậy, điều này rất đàng đề cao."

Thẩm Mục Thâm cười lạnh một tiếng, "Chỉ trông cậy vào mấy người năng lực làm việc có thể xuất chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thêm một chút, những cái khác tôi không dám nghĩ tới."

Chưa kết thúc, anh còn phủi tay áo màu đen không một chút bám bụi, kiêu căng như trước, "Cuối cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫn phải để tôi động thủ."

Động tác kia giống như đang nói, ngoại trừ anh anh bên ngoài, những người khác cũng chỉ được hạng nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kỹ năng phế vật.

Tống thư ký:...

Phó tổng dường như thật sự đem trí dùng trên người Tề tiểu thư mất rồi. Làm một thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hoàn mỹ của Phó tổng, anh ta hoàn toàn nhìn ra, khi Phó tổng nói ra những lời nói kia, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không cảm giác được lương tâm mình đau chút nào.

"Không biết Tề tiểu thư điều tra chuyện gì. Vậy Phó tổng, tiếp theo chúng ta phải làm sao bây giờ?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ai muốn sếp mình như thế đâu, độc mồm độc miệng, nhưng thể làm sao bây giờ, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể nhịn xuống.

Thẩm Mục Thâm phất tay, "Đi ra ngoài làm việc đi."

Tống thư gật đầu, nụ cười chuyên nghiệp sau cái xoay người trong nháy mắt cũng biến mất, yên lặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trợn trừng mắt.

Khẳng định đời trước anh ta có công cứu quốc, nhưng cứu nhầm hôn quân. Cho nên đời này anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liền gặp báo ứng, phải hộ cho một "bạo quân".

Sau khi Tống thư ra ngoài, Thẩm Mục Thâm lâm vào trầm tư, cầm lấy điện thoại, mở danh bạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra, tìm được số điện thoại của Hải Lan.

Số điện thoại của Hải Lan, chính lần trướccục cảnh sát, Tề Duyệt dùng điện thoại anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gọi cho Hải Lan. Thẩm Mục Thâm còn với Tề Duyệt hiệp nghị, tuy rằng anh ta cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy không phải nhất định sẽ liên hệ gì tới, nhưng vì tránh cho Tề Duyệt chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngoài ý muốn, anh vẫn lưu lại.

Đứng lên, đi tới cửa sổ, ánh mắt nhìn về phía con đường xe cộ tấp nập đi qua, vội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại hối hả.

Cuộc sống vô vị buồn tẻ, sau đó toàn thân đều chìm trong công việc. Dường như đây việc duy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất kích thích đến tính khiêu chiến của anh. Bao gồm coi Lăng Việt thành đối thủ, lần này© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mục đích, điên cuồng làm việc tạo thành mục tiêu, nhưng cũng chỉcái cớ.

Nhưng hiện tại nói, ngồi vào bàn làm việc suy nghĩ làm sao để hạ gục Lăng Việt, anh càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành công việc sau đó trở về nhà. sao trong nhà cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208một người phụ nữ mang thai đang chờ anh.

Về phần đối thủ Lăng Việt?

Ai muốn đối thủ này thì đánh đi, anh cũng không phải muốn cả đời này làm đại nam nhân.

Tề Duyệt mới cả đời của anh.

Thẩm Mục Thâm thu hồi tầm mắt, gọi điện thoại qua cho Hải Lan.

Đang trong thời gian đi làm, Hải Lan vẫn tiếp nhận điện thoại, nhỏ giọng mang theo nghi hoặc nói "Alo" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một tiếng, sau đó hỏi, "Xin hỏi ai vậy?"

Thẩm Mục Thâm đứng trước cửa sổ, lạnh lùng trả lời, "Chồng trước Tề Duyệt, hiện tại là bạn trai, tương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lai là chồng ấy."

Hải Lan:...

Hải Lan không nhịn được khóe miệng giật giật, đâycố ý gọi điện thoại cho cô ấy công khai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chủ quyền sao?

Anh ta không bệnh chứ?

"Đến cùng anh chuyện không? Lại thể khiến cho Thẩm tổng như anh phải gọi điện thoại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho tôi. Không phải chuyện liên quan đến Tề Duyệt chứ?"

Giống như Thẩm phản diện chỉ khi nói về Tề Duyệt mới thể nói chuyện với nhau được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đôi ba câu. Bằng không với kiểu thù địch nhau của hai người, khẳng định nửa câu cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyện gì để nói.

"Tôi lo lắng cho Tề Duyệt, hiện tại cô ấy đã mang thai tám tháng. Bác đã căn dặn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể làm chuyện vất vả, đồng thời phải bảo trì tâm trạng vui vẻ. Nhưng hiển nhiên mấy ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nay, Tề Duyệt dường như chuyện gì đó rầu rĩ không vui."

Một khi mở miệng, Thẩm Mục Thâm chuẩn xác đi vào trọng điểm, khôngnửa điểm dài dòng. Lấy Tề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Duyệt làm trọng tâm, Hải Lan quan tâm đến Tề Duyệt, cho nên không có khả năng mặc kệ coi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như không thấy.

Thẩm Mục Thâm đã nhìn trúng điểm này.

Nghe xong lời nói của Thẩm Mục Thâm, Hải Lan trầm mặc, cau mày cắn cây bút trên tay, nửa ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới nói, "Nếu anh lo lắng cho Tề Duyệt, bản thân anh nên đến hỏi cậu ấy. sao tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không thể bán đứng bạn bè, tạm biệt."

Nói xong câu đó, Hải Lan thật sự cúp điện thoại.

Hải Lan nhìn màn hình điện thoại hồi lâu, cuối cùng lắc đầu cười cười, đem điện thoại để một bên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyên chú xem văn kiện, sửa sang lại liệu.

Tề Duyệt đã lựa chọn bảo vệ Thẩm Mục Thâm, như vậy chuyện của hai người, đều để hai người đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giải quyết đi.

Nửa tháng trước đó không lâu mới nói với Tề Duyệt, nếu thật sự không tìm được cách giúp Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Mục Thâm có thể hỗ trợ. Nhưng Thẩm Mục Thâm thì ngược lại, anh ta cũng đã nhìn thấu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lo lắng đến trình độ này.

Đã như vậy, cô còn thể làm thế nào nữa?

Đương nhiên theo anh ta.

- --

Không đến năm giờ chiều, Tề Duyệt nhận được điện thoại của Thẩm Mục Thâm, anh kêuđến nhà anh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đem cửa sổ mở ra, giúp thông gió.

Tề Duyệt nhìn nhìn ngoài cửa sổ, giờ phút này mặt trời vẫn chưa xuống núi. Thẩm Mục Thâm không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tăng ca, giờ phút này về đến nhà, nhưng hồi lâu cũng không thấy ánh mặt trời phóng tới.

Buông tay, cầm lấy chìa khóa.

Thẩm Mục Thâm mở cửa bước vào, đóng cửa lại, đem chìa khóa để lên ngăn tủ lạnh, đang muốn đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào. Thẩm Mục Thâm đột nhiên từ chỗ ngã rẽ của tường, khóe miệng không nhịn được nhìn Tề Duyệt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

"Sao này anh đã về rồi?" Tề Duyệt hơi kinh ngạc.

"Nhớ em cho nên về sớm. Kinh hỷ không?"

Tề Duyệt không che giấu ý cười, cười nhẹ một tiếng rồi đi qua, "Kinh hỷ này tính gì."

Đi tới bậc thềm, mới nhìn thấy trên bàn trà còn đặt một món điểm tâm ngọt, nhỏ nhỏ nhưng lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất tinh xảo.

Từ món điểm tâm thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Thẩm Mục Thâm, "Không phải anh định nói đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gặp khách hàng, thuận tiện mua cho em đó chứ?"

Thẩm Mục Thâm nhướng mày, "Hóa ra chuyện đó em cũng biết."

Tề Duyệt ngồi xuống chiếc ghế sofa, cầm lấy cái dĩa nhỏ, ngẩng đầu nhìn Thẩm Mục Thâm, "Em lại không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 có ngốc."

Hai lần trước đã nhìn ra được điều này.

"Đương nhiên, cũng không trí."

Tề Duyệt liếc mắt nhìn anh một cái, bắt đầu nhấm nháp món điểm tâm thích, sau đó hỏi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 "Sao hôm nay anh lại về sớm như vậy."

"Có chút việc muốn tìm em nói chuyện."

Tề Duyệt nghe vậy, ngẩng đầu nhìn về hướng của anh, thấy biểu cảm của anh mang theo tia nghiêm túc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nụ cười dần nhạt, buông món điểm tâm xuống.

"Anh muốn nói chuyện gì?"

Thẩm Mục Thâm khônggấp gáp đem nghi vấn của bản thân hỏi ra, đi đến trước TV, đem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ảnh chụp đặt chỗ TV, cầm lên đưa cho Tề Duyệt xem.

Ảnh chụp của Thẩm Mục Thâm Tề Duyệt đã từng nhìn thấy trong phòng của anh, thời điểm Thẩm Mục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thâm mười mấy tuổi, chụp cùng một chú chó.

"Đây lúc anh mười tuổinuôi thú cứng, gọiLucky."

Lucky...?

Dường như Tề Duyệt đã nghe cái tên này đâu. A, đúng rồi, lúc trước Thẩm Mục Thâm uống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 say, có một lần đã nỉ non gọi qua.

Ánh mắt mang theo tia chột dạ, lúc đó còn tưởng người phụ nữ nào đó tên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tương tự...

Tuy rằng lúc đó cảm thấy vẫn dùng ánh mắt soi mói của Thẩm Mục Thâm, khôngngười phụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữ nào thể lọt vào mắt của anh, lúc đó không khỏi nghĩ đến phương hướng kia.

"Anh muốn nói với em chuyện gì?" Tề Duyệtchút nghi hoặc, nhưng đồng thời lại cảm thấy anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyện muốn nói với không phải là chuyện lông gà củ tỏi này.

Thẩm Mục Thâm buông bức ảnh ra, nhìn Tề Duyệt tiếp tục nói, "Thật ra từ anh nhỏ đã không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chung với bất kỳ ai."

Điểm này, Tề Duyệt tương đối tán thành, gật đầu.

Ngồi bên cạnh Tề Duyệt, nhàn nhạt nói, "Anh nói với em chuyện này, không phải muốn em đồng tình. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đơn giản chỉ anh không muốn giấu giếm chuyện với em."

Tề Duyệt theo đà gật đầu, chờ đợi câu nói tiếp theo của anh.

"Từ nhỏ, anh đã không bạn chân chính. Nguyên nhân thứ nhất là Thẩm Mạnh Cảnh, còn thứ hai, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh khinh thường những đứa bạn cùng tuổi chỉ biết khóc nháo cùng bạn chơi đùa. Thứ ba, khả năng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tính cách của anh không được mọi người yêu thích, cho nên mọi chuyện chỉ một chú chó nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để ý đến anh."

Tề Duyệt nghe xong lời nói này của anh, chút sững sờ, thật sự không thể tin được, lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này lại được nói ra từ Thẩm Mục Thâm luôn thanh lãnh kiêu căng kia.

Tề Duyệt cảm thấy bản thân sắp xong rồi, hiện tại càng ngày càng nhiều tình cảm với anh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khi anh nói những lời như vậy, lại cảm thấy bi thương, cảm giác được anh bị vứt bỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chút đáng thương.

Nhịn không được vươn tay ra ôm anh.

Sau khi ôm xong, Thẩm Mục Thâm nở nụ cười một tiếng, nhìn cô, "Nếu biết em dễ dỗ như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sớm biết đã nói ra."

Tề Duyệt đánh anh một cái, "Hừ, vậy khẳng định lúc đó ngay cả nhìn em cũng không liếc anh một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cái."

Ý cười Thẩm Mục Thâm ngày càng sâu, bắt được cánh tay Tề Duyệt, thản nhiên nói, "Lúc anh xuất ngoại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúc trước, cũng đã mười hai tuổi. Một lầnmột cuộc thi, anh cầm cờ đi trước Lăng Việt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một bước. Mười một tuổi Thẩm Mạnh Cảnh không đọc sách, chỉ biết ghen tị với anh, sau đó cầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thuốc độc cho chó anh ăn, đêm đó liền ra đi."

"Vậy sau đó thì sao?"

"Sau này, anh trực tiếp đánh gãy tay của Thẩm Mạnh Cảnh, hắn ta phải nằm trên giường một tuần. Ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nội nói chó điểm yếu của anh, Trần ngoài mặt thay anh nói chuyện, nhưng lại châm ngòi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thổi gió, khiến ông nội càng thêm trách cứ anh. Mẹ anh trong nhà địa vị khó nói, càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bởi anhnén giận. Nhưng anh nhịn không được, cho nên liền lựa chọn xuất ngoại."

Tề Duyệt không biết nói gì, chỉ biết vỗ nhẹ lưng của anh.

Khoé miệng Thẩm Mục Thâm khẽ câu, hiển nhiên được Tề Duyệt an ủitâm trạng trở nên vui vẻ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau đó thở dài nói, "Em yên tâm, chuyện đó so với những bi thảm nhân sinh anh trải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 qua thực nói không đáng kể."

"Ở nước ngoài mười năm, anh sa đoạ, đánh nhau uống rượu, sau khi nháo lớn, anh liền quay về nước. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thể hiện ra bộ mặt tinh anh cho mọi người nhìn. Anh che giấu vô cùng tốt, em cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế nào?" Thẩm Mục Thâm nhìn về phía Tề Duyệt.

Tề Duyệt luôn cho rằng Thẩm Mục Thâm một người kỷ luật. Khi anh nói uống rượu, đánh nhau quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thật chút không phù hợp với những được biết.

Thẩm Mục Thâm cười cười, "Đương nhiên, anh không trải qua chuyện thẹn với lương tâm đạo đức. Cha của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đứa sẽ không làm chuyện vi phạm pháp luật. saođôi khi, dùng thủ đoạn điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tất yếu. Giống như lần trước giúp em đem tên trộm nhốt vài ngày.

Tề Duyệt hít một hơi, lúc trước đã đoán được.

"Được rồi, những chuyện của anh về sau sẽ nói rõ ràng cho em nghe. Chỉ cần em muốn biết, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẽ không giấu em chuyện gì. Cho nên hiện tại, anh muốn em tin tưởng anh."

Tề Duyệt hồ, hỏi, "Để em tin tưởng anh cái gì?"

~ Hết chương 80 ~

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện full, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện online, read Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện, Đang cập nhật Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 102 — Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc