GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 85

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mật Nương vốn còn nghĩ người nhà chồng ở gần như vậy, nên đi chào hỏi một tiếng không, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Ba Hổ không đề cập, nàng cũng vui vẻ giả vờ hồ đồ, cứ như vậy trải qua năm ngày, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Mật Nương đều một mình thanh tĩnh ngồi trong xe lặc lặc.

Càng đi về phía Tây càng lạnh cắt da cắt thịt, sáng sớm hôm nay dậy, trên đồng cỏ lại đọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sương, trên trời nổi lên sương trắng xóa, hơn năm bước không phân biệt được nam nữ, hơn mười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bước không phân biệt được con người con vật.

“Thời tiết này còn đi được không?” Chỉ người thì chắc chắn không vấn đề, nhưngcừu nhiều quá, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nếu chúng nhânhội chạy mất thì không biết được.

Ba Hổ không ngừng tháo dỡ lều, đứng trên nóc lều nhìn lên trời, độ ẩm lớn, sắp đổ tuyết rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Đi được, không chỉ phải đi, còn phải tăng tốc.” Chậm hơn nữa nói không chừng phải đi trong gió tuyết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tuyết năm nay đến sớm hơn mọi năm.

Người theo sau đội ngũ càng lúc càng đông, sau khi tăng tốc, thỉnh thoảngkỵ binh bận rộn chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trước sau, chỉ sợ phía sau xảy ra chuyện đột ngột dừng lại, đến lúc đó sương tan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mà người cũng tản đi thì thật nực cười.

“Tránh ra nào, dừng lại nghỉ một nén nhang.” Một kỵ binh chạy từ đầu đội ngũ đến, miệng hô: “Tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cả tránh ra, chừa một lối cho xe ngựa U Châu qua, chú ý đàn cừu, đừng chạy ra va © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào xe.”

Mật Nương nghe thấy tiếng động đẩy cửa xe bước ra, thảo nguyên rộng lớn, hai bên đi đối diện nhau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không ai cản trở ai, nhưng đội vận lương thực U Châu cũng đang lùa một đàn cừu lớn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ràng họ không quen tay, cừu đi tán loạn, người cưỡi trên ngựa chạy mồ hôi đầm đìa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngay cả áo choàng dày cũng cởi ra vắt trên lưng ngựa.

“Huynh đệ, nhiều năm như vậy rồi, các ngươi vẫn không biết chăn cừu sao?” Một kỵ binh cười vung gậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dài đẩy con cừu xông tới trở lại.

“Không biết, một năm chỉ một lần này, học rồi cũng quên.” Người đối diện cười gượng gạo, nói đùa: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Bọn ta đưa lương thực đến cho các ngươi, các ngươi cũng nên đưacừu qua cho bọn ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chứ.”

“Vậy thì không được, sao thể để các ngươi đi xe không về, như vậy vẻ bọn ta thất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lễ quá.” Lương thực dỡ xuống xong xe trống rỗng, nếu phía sau không một đàn cừu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi theo, những người họ cũng giống như dân chạy nạn. Đi trên đường gần một tháng, ai nấy râu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ria xồm xoàm, quần áo cũng xám xịt nhăn nhúm.

“Ở đâu có đại phu? Đại phu đâu? Vợ ta đau bụng, nàng ấy đang mang thai.”

Một tiếng kinh hoảng phá vỡ bầu không khí vui vẻ, trong đám đông bảy mồm tám lưỡi truyền tai nhau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Trong số người Tuất Thủy một đại phu, ông ấyđội xe phía sau.”

Kỵ binh vừa nói đùa lập tức ném gậy dài chạy về phía sau, những phụ nhân có kinh nghiệm đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 về phía chiếc xe lặc lặc phát ra tiếng đau đớn, Mật Nươngthức nhìn Ba Hổ một cái, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhảy xuống xe ngựa đi về phía xe lặc lặc phía sau.

Đồ lặt vặt do nàng thu dọn, gói thuốc thảo dược để đâu nàng biết rõ, dời thùng gỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rồi dời ghế đẩu, xách ba gói thuốc từ trong giỏ ra.

“Tìm thấy rồi sao?” Ba Hổ đứng ngoài xe lặc lặc đỡ hờ nàng.

“Tìm thấy rồi.” Mật Nương lùi ra, vừa lúc thấy kỵ binh dẫn đại phu thoáng qua, chính đại phu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khám bệnh cho nàng.

“Ta thấy ông ta không mang thuốc, chàng đưa qua đi, xem dùng được không.”

Mật Nương đưa gói thuốc cho Ba Hổ, nhưng nam nhân không nhận, tránh đi nói: “Ta cưỡi ngựa đưa nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 qua.”

Đến chỗ đám đông vây quanh, hắn đặt Mật Nương xuống ngựa, “Nàng qua xem đi.” Hắn không muốn đi.

“Động thai khí ra máu rồi, ta châm cho ngươi mấy mũi kim trước, ngươi nằm yên đừng động.” Đại phu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 co người quỳ trên ván xe lặc lặc, nói với bên ngoài: “Ta đến vội không mang thuốc, ngươi đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xe ta tìm nhi tử ta thuốc an thai, nhanh lên.”

Mật Nương nghe vậy lập tức chen vào, giơ gói thuốc lên nói: “Ta đây, sắc cho a tẩu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dùng trước đi. Cũng là thuốc an thai, chính đại phu này đơn bốc thuốc.”

“Triệu đại phu…” Nam nhân nhận ra Mật Nương, ánh mắt lóe lên.

“Gọi ta làm gì? người đưa thuốc thì tên rách việc nhà ngươi đi sắc thuốc đi chứ, không muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhi tử nữa sao?” Triệu đại phu cau mày mắng một câu, nhìn tình trạng của phụ nhân này tuyệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đối không phải mới phát tác, châm kim xong mắng lão phụ nhân trong xe: “Bà bị điếc bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hay chưa từng sinh đẻ? Nhi tức của chảy máu nhiều như vậy sao bà không gọi đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phu sớm?”

“Nàng ta cũng không nói, ta làm sao biết. lão kia chết rồi, ta không phải mẫu của nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta.”

“Ta đã nói rồi, sáng sớm ta đã nói bụng ta chút đau, thẩm mẫu cứ bảo ta nằm nhịn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một chút.” Lúc đó đang lúc sương dày đặc, sợ sắp đổ tuyết, đội ngũ đi rất vội. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Mật Nương đưa gói thuốc ra ngoài cũng không nán lại lâu, nàng nhận ra giọng của lão phụ nhân trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xe lặc lặc, người đã cãi nhau với nàng hôm đó.

Thật xui xẻo lại độc ác, kẻ đầu đất không phân biệt được nhẹ nặng cấp bách, chất tức phụ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta gặp phải ta cũng thật không may.

Đội ngũ không dừng lại một sản phụ bị động thai khí, hết thời gian một nén nhang lập tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại di chuyển, Mật Nương nhận thấy Triệu đại phu không quay lại đội xe Tuất Thủy, xem ra tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hình của sản phụ kia chút phiền phức.

Lại năm ngày trôi qua, phía trước đội ngũ lại vang lên tiếng chiêng, Mật Nương nhìn về phía Ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hổ, ồn ào quá, chỉ thấy miệng hắn mấp máy, không nghe nói gì.

Mật Nương đứng trên càng xe nhón chân nhìn về phía trước nhất, đội xe rẽ rồi, cừu cũng bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lùa về phía Nam, hướng đi ban đầu trống ra, cỏ khô đều bị giẫm nát vào trong đất.

Ba Hổ cũng lùa cừu đi về phía Nam, nhân mã đi theo phía sau lại tiếp tục tiến về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phía hướng cũ, Mật Nương thấy được mẫu của nàng.

“Ba Hổ, đến huyện Mậu thì về nhà ăn cơm nhé.” Phụ nhân vẫy tay.

Ba Hổ không để ý bà, nói với người đang vẻ mặt hoang mang: “Chúng ta đến nơi rồi, huyện Mậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vẫn còn phía Tây, người khác còn phải đi hơn nửa ngày đường nữa.”

Mật Nương hoang mang nhìn bốn phía, xung quanh cũng không bóng dáng nhà ngói gạch xanh nào, giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Lâm Sơn, nằm sâu trong thảo nguyên, không thấy một mảnh ngói gạch nào.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Điền văn, truyện Điền văn hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên full, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên online, read Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Đang cập nhật Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 85 — Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc