GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 72

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mật Nương tỉnh dậy nghe thấy tiếng người nói chuyện ngoài lều, nàng ôm chăn lăn một vòng trên giường, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bất ngờ, chỗ nằm của Ba Hổ đã không còn hơi ấm. Trên đường di chuyển, hắn phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra lực rất vất vả, mệt đến mức đi cũng lảo đảo, nhưng chỉ cần chợp mắt một lát© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tinh thần đã phục hồi. Còn nàng thì khác biệt, chỉ ngồi trên lưng ngựa mà chân tay đã mỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhừ, chỉ muốn nằm trong chăn không động đậy.

Tiếng cào cửa quen thuộc vang lên, nàng vỗ giường nói: “Còn sống đây, dậy rồi.” Hễ nàng tỉnh, Đại Hoàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 luôn nhận ra được đầu tiên.

Người ngoài lều nghe thấy động tĩnh, Ba Hổ gọi một tiếng rồi múc một miếng thịt sói trong nồi ném © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cho Đại Hoàng, thấy Ba Lạp A Nhĩ Lang cũng vẫy đuôi chạy tới, hắn lại vớt trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nồi ra thêm hai miếng nữa.

“Thôi được rồi, ăn cơm xong rồi cho bọn mi ăn.” Ba con chó chặn cửa, tiếng th* d*c của chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm nàng thấy ồn ào.

Mật Nương bên kia dọn dẹp xong thì mở cửa, Đại Hoàng thấy vậy vẫy đuôi lại gần thân mật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chào hỏi, nó vừa rời đi, hai con chó kia cũng tản ra. Trước khi Đại Hoàng đến, Ba Lạp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186A Nhĩ Lang khôngthói quen đến trước mặt người để xin ăn trước bữa ăn, Mông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Ân đã nhiều lần nói rằng Ba Lạp A Nhĩ Lang đã bị Đại Hoàng làm hư, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lời nói không khó để nhận ra đang trách móc Ba Hổ thiên vị Đại Hoàng.

“Triều Lỗ đại thúc, đã lâu không gặp, vẫn khỏe chứ ạ?” Mật Nương nhận chậu nước Ba Hổ đưa cho, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngoại trừ mấy ngày đầu thành thân, sau đó vẫn luôn ra bờ sông lấy nước rửa mặt.

“Khỏe, ăn ngon ngủ tốt.” Triều Lỗ kinh ngạc đánh giác Mật Nương, chờ người đi rồi, ông ta mới nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỏ: “Tối qua trời tối không nhìn rõ, Mật Nương béo lên không ít đấy!”

Mặt nàng phúng phính, sắc mặt hồng hào, so với hồi mới đến Mạc Bắc, chỉ thân phụ thân mẫu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mới thể nhận ra đó cùng một người.

Béo thì chắc chắn béo, Ba Hổ người ngủ cùng chăn với nàng người nhất. Nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không đến mức như Triều Lỗ nói béo lên không ít, giống như Mật Nương khỏe như vậy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Là trước đây quá gầy, bây giờ như thế này mới bình thường.” Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Ba Hổ nháy mắt với Triều Lỗ bảo đừng nói linh tinh.

Nhưng hắn quản được miệng Triều Lỗ, còn những người khác thì sao.

“Mật Nương? ai… Đại Hoàng à, mi về rồi hả? Chủ của mi đâu?”

Mộc Hương Phán Đệ buổi sáng lùa cừu đi ăn cỏ, đi ngang qua nhà Ba Hổ thấy nóc lều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186khói bếp, nghe thấy tiếng người nói chuyện thì thấy lạ,tối qua đi ngang qua còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lạnh lẽo không thấy bóng người.

“Ở nhà đây, chờ ta một lát, ta đi chăn cừu với các ngươi.” Mật Nương chạy ra đáp lời rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vội vàng đi vào, chào Ba Hổ, xách cái giỏcắt một miếng thịt bò khô rồi chuẩn bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi.

Thấy Đại Hoàng định đi theo, nàng gọi vào trong nhà: “Ba Hổ, chàng gọi Đại Hoàng về đi, chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ăn cơm.”

“Mật Nương, suýt nữa ta quên nói với ngươi, đi thôi, vừa đi vừa nói.” Triều Lỗ uống hết miếng canh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thịt cuối cùng, đặt bát xuống, tránh ánh mắt của chủ nhà, cười hì hì rồi chạy ra ngoài, “Là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện tổ ong mật ấy, người tiểu thương kia không mang đến, nói trời nóng quá khó mang, trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đường còn thu hút côn trùng, đợi trời lạnh sẽ mang đến cho ngươi.”

“Được, ta biết rồi, chuyện này không gấp, còn vất vả cho thúc sáng sớm chạy một chuyến như vậy. Không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm mất thời gian của thúc nữa, tối qua đã thức trắng cả đêm rồi, thúc về sớm ngủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi.”

Nếu Mật Nương vẫn người làm nho nhỏ nghèo khổ vất vả như trước đây, thì Triều Lỗ cũng sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không cứ mãi vương vấn chuyện này. Vấn đề nàng đã trở thành chủ nhà rồi, việc nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhơ vả cho ông ta, dù chính nàng quên đi, thì Triều Lỗ cũng nghĩ rằng cần phải giải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quyết sớm cho xong.

“Được, ta về đây, không quấy rầy ngươi nói chuyện với tỷ muội nữa.”

Triều Lỗ chắp tay sau lưng quay về, đi đến sau lều nỉ rồi vẫn nghe thấy Ba Hổ đang huấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 luyện chó, ông ta tặc lưỡi hai tiếng, Mật Nương cũng tót số thật, gả cho Ba Hổ thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sự hưởng phúc, ngủ cho đến khi cơm làm xong, ăn cơm xong vỗ mông một cái là chạy đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 luôn, bát không rửa, chó không cho ăn. Vừa nói béo lên không ít thì bản thân nàng còn chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghe thấy,nam nhân đã không vui trước rồi.

“Mật Nương, các ngươi về từ tối qua à?” Mộc Hương nhìn Mật Nương hai lần, chỉ nhìn sắc mặt tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của nàng biết nàng sống không tồi.

“Đúng vậy, nửa đêm mới đến nơi.” Mật Nương chào hỏi từng người, thấy mấy nàng ta mặc nhiều lớp áo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghĩ là trời lạnh khôngáo dày, nên mặc cả áo mùa lên người.

“Các ngươi còn thừa nỉ không? Ba Hổ làm cho ta một cái áo tơi lông nỉ, vừa chắn được mưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại vừa tránh lạnh, nếu các ngươi nhiều nỉ thì cũng lấy làm một cái đi. Nếu không© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì ta cho các ngươi mượn cũng được, trời ngày càng lạnh rồi, đừng để bị lạnh cảm.” Nỉ do © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nàng làm trước khi cưới vẫn còn nhà, Ba Hổ chê nỉ quá thô nên nhét vào kho hết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rồi.

Khó trách ngườihọ hàng giàu có thì gan cũng lớn hơn người khác, Mật Nương một câu đã giải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quyết được khó khăn mấy nàng ta đã lo lắng bấy lâu nay.

“Vẫn còn một ít, nếu thiếu nhất định sẽ hỏi ngươi.” Phán Đệ kéo tay Mật Nương, “Ngươi nói áo tơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm thế nào?thể dạy bọn ta không?”

“Được, hôm nay ta về hỏi Ba Hổ, ngày mai sẽ đi tìm các ngươi.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Điền văn, truyện Điền văn hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên full, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên online, read Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Đang cập nhật Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 72 — Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc