GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 341

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ba Hổ đã đợi ở bên ngoài.

“Tối mai lại đến chơi, hôm nay chúng ta về sớm một chút, ngày mai phụ thân các con phải dậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sớm cùng a thúc đi huyện Mậu đón tân thẩm thẩm về, phải ngủ sớm.” Mật Nương giảng giải cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bọn trẻ.

Ba đứa trẻ đều không muốn, nhưng hiểu lời hay lẽ phải, cũng không làm loạn. Đi được nửa đường, Kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Kỳ Cách kêu muốn xuống tè, “Nhanh nhanh nhanh, con không muốn giống Cáp Bố Nhĩ tè ra quần đâu.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Ba Hổ ôm conđi về phía xa, tránh lát nữa nước tiểu kết thành băng, người đi đường lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trượt ngã.

Một đứa muốn tè, hai đứa kia cũng đột nhiên muốn tè, hít khí lạnh để lại ba cái hố trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nền tuyết.

Tiếng phách trống vẫn nghemồn một, những ngôi nhà đứng sừng sững trên nền tuyết xa xa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không đèn không lửa không tiếng người, Mật Nương ôm con càng nhìn càng thấy rợn người, đợi Ba Hổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ôm con đến, cảm giác lạnh lẽo trong lòng mới tan đi.

“Buổi tối mùa đông thật là đáng sợ nha.” Nàng lẩm bẩm, đi sau Ba Hổ dẫm lên dấu chân hắn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Đúng đúng đúng, tối qua ta sợ chết khiếp, suýt nữa ra quần.” Nói đến chuyện đáng sợ, Ngãi Cát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cảm xúc nhất, cậu đi phía sau kéo vạt áo Mật Nương, đứa trẻ ngốc dũng cảm kể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện cậu thấy phụ thân của Húc Văn hôm qua, “Tóc bị máu làm cho bết lại, trán sưng một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cục lớn, sắc mặt xanh đen…”

Trong không gian tuyết trắng trống trải, giữa tiếng gió rách, giọng nói của cậu lạnh tanh, bị biến dạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186lạc điệu, Mật Nương tiến lên một bước kéo vạt áo Ba Hổ, Ngãi Cát cũng theo sát. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Hắn giống như một cái cây đại thụ, che chắn gió tuyết cho hai con chim sẻ.

“Thôi đi, sợ còn muốn kể, có phải ngốc không?” Một người sợ còn muốn kể, một người sợ còn muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghe, nhát gan mà cơn nghiện lại lớn.

Hai đứa trẻ trong lòng thì đúng lớn gan, dựng tai hỏi: “Còn nữa không còn nữa không?”

“Không còn nữa, sau đó thì nhập quan, ta quay về.”

Mãi đến khi về đến nhà, nến dầu thắp lên, hai tiếng thở dài nặng nề vang lên, Ba Hổ xoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đầu Mật Nương, hồi đó giết Hợp nàng lại vẻ không sợ hãi.

“Làm gì đấy, làm rối tóc ta rồi.”

“Bị ta nuôi thành yếu ớt rồi.”

Lời nói không đầu không đuôi, Mật Nương không để ý đến hắn, múc nước ấm rửa mặt ngâm chân. Trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhà đốt giường sưởi, trước khi đi bới hai thùng tuyết đổ vào nồi, về đến vừa lúc để tắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rửa.

Hai người nằm vào trong chăn, Mật Nương mới hỏi về hai người dưới sân khấu kịch, “Chàng có quen không? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Có phải hai phu thê không?”

“Không biết, ta đến nơi thì hai người đã tách ra, không bắt được chứng cứ, ta không đánh, tránh bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người ta cắn ngược.” Ba Hổ nhắm mắt, nhẹ giọng nói: “Ta đã hứa với khuê nữ của ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không đánh nhau nữa.”

Làm to chuyện lên thì khó giải thích.

……

Lúc Mật Nương sắp xếp ba đứa trẻ đi đến Hộ gia, tân nương vẫn chưa được rước vào cửa, rước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dâu theo phong tục Mạc Bắc đi xe kết hoa giấy, vào cửa rồi thì theo lễ nghi Trung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nguyên, bái thiên địa bái phụ mẫu, sau khi đối bái thì đưa vào động phòng.

“Người Trung Nguyên các nàng thành thân đều như thế này sao?” Ba Hổ hỏi Mật Nương.

“Đúng thế, bái đường thành thân.”

Tân nhân đã được rước vào cửa, hỉ sự này cũng kết thúc, buổi trưa ăn uống xong khách khứa đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra về, người hầu Hộ gia thu dọn thức ăn thừa, Ba Hổ lại gánh ba gánh cơm thừa về, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phần không cho ăn hết thì đông thành băng, sau này hâm nóng lại cho chó ăn.

“Mật Nương, nàng vào đây.” Ba Hổ đứng ở cửa phòng ngủ vẫy tay, sai Ngãi Cát Mã dẫn Kỳ Kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 CáchCát Nhã đến chuồng cừu chơi, “Ngô đã nảy mầm rồi, các con tưới nước cho nó, tưới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nước ấm, tiền công.”

Vừa nghe tiền công, Kỳ Kỳ Cách Cát Nhã không nói hai lời nữa, đồng ý dứt khoát lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vang dội.

Lúc này trong phòng chỉ còn lại hai người, không tính tiểu lão tam đang ngủ. Ba Hổ đi đóng cổng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lớn, trong ánh mắt cảnh giác của Mật Nương mỉm cười nói: “Ta muốn búi cho nàng một kiểu tóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đẹp.”

“Búi tóc thì búi tóc, chàng đóng cửa làm gì?” Lòng cảnh giác của Mật Nương không giảm.

Nam nhân cười cười, kéo nàng vào nhà, ấn nàng ngồi trước gương đồng, tháo búi tóc thấp xuống, hồi tưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại kiểu tóc của Hộ phu nhân, thong thả chải tóc tết tóc, “Ta nghe nói đây gọi tọa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kế?kiểu nữ nhân Trung Nguyên thích sao?”

Mật Nương nhìn nữ nhân trong gương đồng, đổi kiểu tóc trông dịu dàng hơn nhiều, “Tay chàng thật khéo léo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta còn không biết chải tọakế nữa.”

“Ta chải cho nàng, nàng muốn chải ta liền chải cho nàng.”

Ba Hổ lấy trâm vàng cài vào tóc nàng, trong lòng thầm tính sang năm phải mua cho nàng một cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hoa quan. Cài xong cây trâm bươm bướm cuối cùng, hắn lấy ra chiếc áo choàng đỏ từ trong rương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gỗ, “Thay bộ quần áo đi.”

Mật Nương bị hắn làm cho hồ, nhưng lúc này hắn vừa dịu dàng vừa thâm tình, nàng liền không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hỏi nữa, lặng lẽ thay chiếc áo choàng màu đỏ hồng, vạt áo một chuỗi hoa đỗ quyên lộng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lẫy.

“Rồi sao nữa?”

Ba Hổ rút ra hai cây nến đỏ từ trong tay áo,loại chưa đốt, hắn châm lửa đặt trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bàn, trong gương đồng phản chiếu ánh lửa lập lòe và khuôn mặt mỹ nhân đang kích động.

Đến bước cuối cùng hắn lại đột nhiên ngượng ngùng, lưỡi như bị thắt nút, những lời đã suy tính đầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bụng không thể mở miệng nói ra, suy nghĩ một lát mới cất lời.

“Lúc ta cưới nàng thật sài, chẳng cả, không lời chúc phúc của phụ mẫu, lễ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghi cần cũng thiếu đầu hụt đuôi. So với Văn Dần cưới tân nương, ta giống như kẻ ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mày xin xỏ được một tức phụ, là nhặt được bên vệ đường, đúng là vận may của mười chín © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 năm trước đều tích tụ lại vào năm ta mười chín tuổi.”

Chạm phải đôi mắt long lanh, hắn đỏ bừng mặt, những lời trong miệng bị vấp váp quên sạch, Ba Hổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bắt ép xoay người Mật Nương lại, tiếp tục nói: “Tuy hôm nay cũng chẳnggì, áo cưới không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải màu đỏ chính thống, không hỉ bà, ngay cả nến cũng mượn danh nghĩa trẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đòi được, nhưng mượn cái ngày lành này, hai ta cũng bái đường đi, theo lễ nghi bên nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cưới nàng lại một lần nữa, cũng để lại cho nàng một kỷ niệm.”

Không ai bái thiên địa bái phụ mẫu, nhưng hai người lại ăn ý đối diện với hai cây nến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đỏ bái ba bái, lúc đứng thẳng dậy Mật Nương nhịn không được cười, nhìn khuôn mặt nam nhân đỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bừng, cười cười rồi nước mắt cũng trào ra.

“Là hơi sài, nàng cũng không đến mức phải khóc chứ.” Ba Hổ lóng ngóng lau nước mắt cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nàng, “Cũng giữ chút thể diện cho ta đi.”

Mật Nương không nói gì, ôm lấy eo nam nhân, nước mắt chảy trên cổ hắn, lúc chuyển dịch lên giường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sưởi, đã lẫn vào mồ hôi rơi trên người.

Trong cơn xóc nảy, búi tóc chưa giữ được một khắc đã lỏng ra, trâm cài, trâm bươm bướm rơi rải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rác khắp giường sưởi, cùng với chiếc choàng màu đỏ hồng bị ném sang một bên.

“Ta thấy chàng muốn nhất động phòng với ta, bái đường đềucái cớ do chàng nghĩ ra.” Lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khó chịu nhất, Mật Nương cắn mạnh một miếng vào vai nam nhân, nói lầm bầm: “Nào phải để lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kỷ niệm cho ta, là để lại cho chàng thì đúng hơn.”

Bị đẩy mạnh một cái, nàng nức nở đến không nói nên lời.

“Nói bậy bạ!”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Điền văn, truyện Điền văn hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên full, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên online, read Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Đang cập nhật Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 341 — Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc