GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 321

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ba Hổ dẫn cả nhà lùa bốn trăm con cừu đến đô thành, mật ong đã bán hết quá nửa, năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nay không định bày sạp bán mật nữa. Đến nha môn nộp tuế cung nhận muối, rẽ sang một con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phố khác, cất xe lặc lặc, cả nhà năm người dẫn Ngải Cát vào tiệm may quần áo.

“Da dẻ trẻ con trắng trẻo, màu vàng non, xanh lục, đỏ tươi đềuthể thử. Tiểu a tẩu ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thử chiếc áo bào màu đỏ tươi này của nhà ta xem, ngươi tướng mạo phú quý, màu sắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhạt nhẽo không hợp với ngươi.”

Mật Nương sờ sờ má, tướng mạo phú quý? Chẳng phải nàng mặt tròn phúc hậu sao, “Ta không muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 màu đỏ,đi ăn tiệc mừng, đừng đụng màu với thân thích quan trọng của người ta.” Nàng nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một vòng, chọn chiếc áo bào lông cừu dệt vân giao thoa màu xanh vàng, màu này tốt, giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đồng cỏ mùa xuân nở hoa vàng tươi, sáng mắt đầy sức sống.

“Chiếc áo bông màu xanh ngói kia ta cũng muốn thử, áo bông mặc nhà tiện hơn.”

Ba Hổ giao Cáp Bố Nhĩ cho Ngải Cát Mã bế, hắn thay áo bào nhỏ màu đỏ tươi cho Kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Kỳ Cách Cát Nhã, “Đẹp, cứ lấy hai chiếc này, lát nữa đi mua hai cái vòng cổ vàng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mua hai chiếc mới nữa.”

Mặc nhanh cởi cũng nhanh, mùa đông vẫn áo khoác lông cừu giữ ấm hơn. Hắn đưa áo bào cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữ chưởng quỹ, bảo nàng ta lấy luôn chiếc áo bào màu đỏ tươi thêu hoa đỗ quyên xuống, nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kích cỡ của Mật Nương, “Vừa không?”

“Vừa, vừa lắm, áo bào mùa đông phải rộng rãi một chút, hay ta mang vào cho phu nhân thử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhé?”

“Không, ngươi gói lại cho ta.” Ba Hổ thanh toán tiền trước, thấy Mật Nương mặc áo choàng mới đi ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hắn gật đầu nói: “Đẹp, lấy cả hai chiếc.” Rồi vội vàng trả tiền.

“Không được nói cho mẫu thân biết, đợi về nhà rồi hẵng để nàng ấy biết.” Hắn thì thầm vào tai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hai đứa trẻ.

Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã cười híp mắt gật đầu.

Áo choàng của nam nhân dễ mua, không ngoài mấy màu đó, kiểu dáng cũng gần như nhau, Ba Hổ trực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiếp báo kích cỡ, chọn một chiếc màu xanh đen. Ngải Cát cũng chọn một chiếc áo bông, “Năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nay đại tỷ nhị tỷ đã làm áo khoác lông cừu cho ta rồi, ta mua một chiếc áo bông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đủ mặc.”

Ra khỏi tiệm may quần áo lại vào tiệm giày, trừ Cáp Bố Nhĩ, năm người đều mua ủng mới. Ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khỏi tiệm giày lại đi mua găng tay, hai thứ này không thể thiếu trong mùa đông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186Mạc Bắc.

Kỳ Kỳ Cách Cát Nhã mỗi đứa một cái vòng cổ vàng, Kỳ Kỳ Cách lại thêm một món trang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sức cài trán bằng não đỏ, nhỏ hơn cái Hộ gia tặng Mật Nương một vòng, độ trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 suốtmàu sắc cũng không bằng, nhưng Kỳ Kỳ Cách nhận được đã vui điên lên, đi ra khỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiệm bạc cười ha ha giữa phố.

“Đi thôi, cười nữa người ta sẽ tưởng con nha đầu điên đấy.” Mật Nương bật cười, ôm vai con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi về phía tiền trang, toàn thân trên dưới đều mua sắm xong hết rồi, để lại tiền mua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lương thực mua kiềm, phần lớn gửi vào tiền trang, phần nhỏ giữ lại chi tiêu cho năm sau.

Kỳ Kỳ Cách lại hề hề hai tiếng, “Con vui quá.”

“Nhìn đường, đừng đâm vào người ta.” Mật Nương một tay nắm con bé, một tay kéo Cát Nhã, đi ngang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 qua tiệm rèn, nàng đi vào nhìn một cái, “Có bán nồi sắt không? thể lấy đi ngay hôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nay không… Được, ta trả tiền trước, lát nữa quay lại lấy.”

“Sao lại nghĩ đến chuyện mua nồi sắt? Nồi trong nhà bị vỡ rồi à?” Ba Hổ ôm Cáp Bố Nhĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đứng ngoài tiệm, đợi nàng ra rồi mới hỏi.

“Mua tặng người ta, trước kia chẳng phải Phán Đệ nói nàng ấy an cư xong sẽ mời ăn cơm sao, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trước kia ta đến nhà nàng ấy, thấy nồi nấu cơm nàng ấy dùng vẫn là nồi đất nung.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Ba Hổ gật đầu, chuyện qua lại nhân tình thế thái hắn không bận tâm, đều do Mật Nương làm chủ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Lấy xe ngựa, một đường mang hết quần áo, ủng, nồi sắt đã cất tiệm lên xe, lại đi mua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trái cây khô trái cây tươi tiệm trái cây, cuối cùng mua kiềm cục,nên về nhà rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186



“Kìa? Sao chỉ bốn bọn mi, năm con kia đâu rồi?” Tối cho ăn, Ba Hổ tìm khắp trong ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhà chó, cũng không tìm thấy những vị khách đi theo từ trong núi về.

Hắn vào nhà nói với Mật Nương một tiếng, lấy đèn dầu vào ngồi trong nhà chó, đợi Đại Ban © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Tiểu Ban ăn no rồi ra bờ sông uống nước, dẫn theo Đại HồTiểu Mặc nằm trên chiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trải cỏ khô nhắm mắt ngủ rồi, năm con kia vẫn chưa về.

“Bọn mi cũng ngủ được hả?” Ba Hổ đẩy Đại Ban Tiểu Ban tỉnh dậy, “Vợ con đều mất tích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hết, bọn mi còn tâm trí để ngủ?” Hắn nghi ngờ phải người nhân lúc hắn không có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhà đã làm hại những con sơn ly tử từ trong núi đến hay không, nhưng nhìn vẻ chuyên tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ăn uống này của Đại BanTiểu Ban thì cũng không giống.

“Hay lại về núi rồi?”

Ba Hổ lạnh chịu không nổi mới chạy vào nhà, bước vào phòng ngủ đón hơi ấm run rẩy, “Không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biết về núi rồi hay bị người ta bắt mất nữa.”

Mật Nương nghĩ đến vẻ tinh thần phấn chấn của Đại Ban Tiểu Ban khi chúng nó về nhà, lắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đầu nói: “Không thể bị người ta bắt đi được, nếu chúng bị bắt, Đại Ban Tiểu Ban © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không thể yên ổn ngồi nhà chờ ăn cơm được.”

“Sáng mai hỏi Triều Bảo Mục Nhân đại thúc xem sao.”

Đêm đó Ba Hổ ngủ không ngon, trong lòng vướng bận chuyện, cả đêm tỉnh ba bốn lần, nhìn ra ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cửa sổ thấy đêm tối đen như mực, không trống gáy, hắn cũng không phân biệt được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 canh giờ gì.

“Chủ nhà, ngươi ngồi xổm ngoài cửa từ sáng sớm làm vậy? Hóng gió lạnh à?” Mục Nhân đại thúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải nấu một ấm trà trước khi những người làm khác đến, nên mỗi sáng sớm lãongười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến sớm nhất.

Ba Hổ hỏi về tình hình của Đại Ban Tiểu Ban hôm qua, “Năm con sơn ly từ trong núi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến tối qua không về ăn cơm, sáng nay cũng không thấy, hôm qua thúc thấy chúng không?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Đại Ban Tiểu Ban dẫn hai con nhỏ, chiều hôm qua phần lớn thời gian nhà ngủ, năm con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kia ta không thấy.”

Ba Hổ hỏi một vòng, cuối cùng người nói trưa hôm đó thấy chúng chạy về phía nam, “Lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đó Đại Ban và Tiểu Ban nhà ngươi cũng đó, ta đi tìm ngựa thì thấy một đàn chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186đều chạy về phía nam, tìm ngựa về thì chỉ thấy bốn con nhà ngươi nằm trên sườn đồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phía đông.”

“Thì ra chúng không có ý định lại.” Ba Hổ về nhà ngồi dưới bếp nhóm lửa, nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kỹ lại, hắn tưởng rằng chúng bắt thỏ về là tặng hắn, thực ra người ta chỉ ngậm về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 để hắn xửda lông; hắn trải cỏ khô cho chúngngủ, nhưng đêm đến chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ăn cơm xong khi đã chạy mất.

“Vậy chúngtheo về ý gì? Thăm thân à?”

Tác giả có lời muốn nói:

Khách từ trong núi đến: Thật nhiệt tình, sẽ còn đến làm khách nữa.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Điền văn, truyện Điền văn hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên full, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên online, read Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Đang cập nhật Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 321 — Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc