GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 291

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sáng hôm sau Ba Hổ dậy mở cổng lớn trước tiên để xem con đường băng hắn tạo ra, hắn tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình ngồi lên trượt xuống, xác định không có cục băng lồi lõm mới lấy ba sợi dây buộc da © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dày ra, trèo lên thang buộc vào nhà.

Trong bếp đã mùi cơm thơm, Mật Nương sang phòng bên gọi hai đứa trẻ ngủ nướng dậy mặc quần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 áo, “Dậy nhanh đi, phụ thân các con chuẩn bị đồ chơi vui lắm.”

“Đồ chơi vui thế?” Kỳ Kỳ Cách hứng thú.

“Con dậy tự đi xem.”

Tiểu nha đầu bĩu môi, nghiêm túc nói: “Mẫu thân, nếu người lừa con nữa, con, con sẽ giận đấy, sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thích người nhất nữa.”

Mật Nương không chấp con bé, nàng vốn một trong những người con yêu thích nhất, “Con tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra ngoài xem, nếu ta lừa con thì ta cho con một thỏi bạc, ngược lại…”

“Con tin rồi.” Kỳ Kỳ Cách ngắt lời mẫu thân, trong túi tiền của mình được mấy thỏi bạc đâu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đừng hòng kiếm tiền của mình.

Sợi dây lông cừu màu trắngda màu đen lẫn vào nhau đặc biệt nổi bật, nhất còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 treolửng trên nhà, kéo dài ra tận ngoài cửa.

Ba Hổ đi từ trong bếp ra, “Rửa mặt chưa? Ăn cơm trước rồi hẵng đi chơi.”

một cái móc câu treo phía trước, bữa cơm sáng nay không còn như tối qua nữa, uống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sữa ăn bánh bột ngô xong liền chạy ra ngoài.

Ba Hổ cầm chiếc trên lưng ghế đi theo, “Ngồi trên da trượt xuống, rồi kéo dây đi trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 băng lên, thử xem thích không, không thích ta sẽ tháo ra.”

“A a a a…” Kỳ Kỳ Cách kích động ôm chân phụ thân hét lên, “Không tháo, con thích.”

Ba Hổ cố ý nói thế, hắn nhìn nhi tử đang háo hức thử, hỏi: “Cát Nhã, con thì sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thích không?”

“Thích.” Trả lời dứt khoát.

Một lúc sau Ngải Cát cũng đi ra. Ba Hổ cũng buộc cho hai đứa trẻ, dặn dò: “Có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nóng cũng không được bỏ ra, cẩn thận đầu va vào băng chảy máu đấy.”

Sau đó hắn đứngcửa nhìn, thấy ba đứa trẻ chơi rất vui vẻ, hắn quay người vào tiếp tục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ăn cơm.

Cách một cánh cửa, trong sân vẫn tiếng đập bang bang bang, những đứa trẻ đang cười tươi ngoài cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không còn chê tiếng đập tràồn ào nữa.

Ba Hổ đỡ Mật Nương đi dạo trên tuyết bên ngoài, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn những đứa trẻ đang trượt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từ trên dốc xuống, dây thừng được thả độ dài, sẽ không kéo căng thả lỏng đột ngột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hất người bay ra.

“Đại Ban Tiểu Ban đi qua rồi.” Ba Hổ thấy điều thú vị, ra hiệu cho Mật Nương cùng nhìn.

“Đại Ban, mi cũng muốn chơi phải không?” Kỳ Kỳ Cách khó khăn lắm mới nắm được dây thừng lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dốc băng, “Lại đây, ta ôm mi, mi ngồi đằng trước ta.”

Con bé đặt dangay ngắn rồi tự mình ngồi lên, nửa ôm Đại Ban để ngồi phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước nhất, một người một sơn ly tử nhanh chóng lao xuống đường băng. Đại Ban kinh hãi đến mức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đôi tai lớn cụp về phía sau, đến đoạn cuối đạp chân một cái, vẽ thành một đường cong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giữa không trung, đầu c*m v** đống tuyết.

“Ngao ngao ngao–” Nó kích động kêu lớn, khó khăn lắm mới dậy từ đống tuyết rồi lại từ trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tuyết đi lên, lần này không cho Kỳ Kỳ Cách ôm nữa, tự mình ngồi phía trước da bò.

“Ba Hổ, Tiểu Ban đang l**m mông kìa.” Mật Nương đột nhiên nói.

Ba Hổ cũng nhìn thấy, mùa xuân sắp đến rồi, động vật sống trong rừng bắt đầu đ*ng d*c.

“Đại Ban Tiểu Ban thông minh, chắc sẽ không làm bậy đâu.”

Sau đó hắn làm việc vẫn phải để ý đến Đại Ban Tiểu Ban, mãi đến khi bước sang tháng Ba, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đại Ban vẫn không có hành động kỳ lạ nào, hắn mới thở phào nhẹ nhõm một chút.

Nhưng thở phào quá sớm rồi, cùng với tuyết tan, mặt đất càng trở nên lầy lội, Đại Ban Tiểu Ban © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thường xuyên chạy ra ngoài, mỗi lần về đều nửa người dính bùn nước. mấy lần Ba Hổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy chúng ban ngày đi ra ngoài, hắn đứng trong chuồng cừu gọi, chúng cũng chỉ dừng lại quay đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn, chứ không quay về ngay như mọi khi.

“Đại Ban Tiểu Ban phải xích lại rồi, ta thấy chúng có lẽ muốn chạy, muốn đi tìm đồng loại.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tuyết tan, sợi dây buộc trên nhà được tháo xuống, Ba Hổ dùng để xích Đại Ban Tiểu Ban, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Đừng nóng nảy, cố nhịn một thời gian qua thôi, học theo Ba Lạp đi.”

Đại Ban Tiểu Ban từ nhỏ được cởi xích ra chưa từng bị xích lại, giờ đột nhiên bị xích, vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tức vừa giận, như ngựa hoang phát điên, cứ nhảy loạn lên, cố sức muốn thoát khỏi dây thừng.

“Phụ thân, thả Đại Ban Tiểu Ban ra đi, chúng sắp bị siết chết rồi.” Kỳ Kỳ Cách cũng cuống quýt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chạy loạn, Đại Ban Tiểu Ban như không biết đau vậy, cứ cố sức muốn thoát khỏi dây thừng, lông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên cổ đều bị mài rụng một vòng.

Cát Nhã thấy phụ thân hắn không động đậy, tự mình đi tới chuẩn bị cởi dây.

“Á!” Đại Ban nhe răng gầm gừ với thằng bé.

Cát Nhã bị dọa, mắt lập tức đỏ hoe, quay người khóc hu hu, lầm bầm: “Đại Ban không còn thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với con nữa.”

“Ba Hổ, thả chúng ra đi, đừng gây ra thù oán.” Mật Nương thấy vậy lên tiếng, “Cứ để chúng về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rừng đi, lẽ đợi đến khi mùa đông chúng ta quay về, chúng cũng dẫn theo cả nhà già © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trẻ về lại rồi.”

Ba Hổ thở dài không hành động, “Cũng có thể từ nay về sau không quay lại nữa.”

“Chúng quen tự do rồi, xích lạikhi lại xích chết chúng.” Mật Nương khuyên hắn thả, “Nuôi hai năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi, cũng tình cảm, cho chúng một con đường sống, chúng sẽ quay lại thôi.”

Ba Hổ xoa đầu Kỳ Kỳ Cách Cát Nhã, bước tới, thấy Đại Ban nhe răng hắn cũng không sợ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Ta biết, mi sẽ không cắn ta.” Hắn ôm lấy thân hình mập mạp tròn trịa của nó, cởi dây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên cổ nó, dây vừa lỏng, lập tức bật ra, đứng cổng lớn đợi Tiểu Ban.

“Năm ngoái nên thiến rồi.”

“Đại Ban thể thiến, Tiểu Ban cũng phải đi thôi.” Mật Nương kéo Kỳ Kỳ CáchCát Nhã lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngồi trên ngưỡng cửa vẫy tay với Đại Ban, lúc này Tiểu Ban cũng đã cởi dây chạy đi. Bốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người hai sơn ly tử cách một cái sân nhìn nhau, cuối cùng Đại Ban Tiểu Ban động đậy, cảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giác liếc nhìn Ba Hổ vừa xích chúng, bước đi vững chãi đến bên chân Mật Nương các con, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quyến luyến dùng cái đầu to lông cọ vào chân, trong cổ họng phát ra tiếng khù khù.

“Đi đi, mùa đông nhớ quay lại, thể dẫn theo gia quyến.” Mật Nương xoa đầu chúng, cái đuôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giống như chó vẫy vẫy kia, dặn lần nữa: “Đừng quên, bọn mi nhà, dù không định quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về cũng về thăm. Mùa đông thiếu ăn thì về ăn, nhà không thiếu thịt đâu.”

Đại Ban Tiểu Ban không hiểu, cũng không đi, ở nhà thêm ba ngày, cũng làm lành với Ba Hổ. Ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúc Ba Hổ và Mật Nương cho rằng đã hiểu lầm chúng, sáng sớm hôm cho ăn chúng không về, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến trưa ăn cơm vẫn chưa về.

Tối Ba Hổ đi khóa cổng, đứng ngoài cửa đợi rất lâu, cũng nhìn rất lâu, khi quay người vào đóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cửa, hắn hướng về màn đêm thăm thẳm gọi to hai tiếng: “Đại Ban? Tiểu Ban?”

Không tiếng đáp lại.

Cánh cửa kẽo kẹt một tiếng đóng lại, khóa lại, chỉ còn lại một tiếng thở dài bị gió cuốn về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nơi sâu thẳm của thảo nguyên.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Điền văn, truyện Điền văn hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên full, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên online, read Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Đang cập nhật Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 291 — Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc