GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 201

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bóng người đi khuất, phụ nhân mới ngẩng đầu hỏi: “Không vào ngồi một lát sao? Con khó khăn lắm dịp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lễ Tết mới trở về,nhà ăn cơm trưa nhé?”

lẽ không biết, khicăng thẳng, cánh mũi thở đặc biệt ràng. Ba Hổ lảng mắt đi: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Mấy đứa nhỏ nghịch ngợm, Mật Nương một mình trông hai đứa nhỏ không nấu cơm được, con chỉ qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thăm người thôi, rau là Mật Nương trồng, nàng ấy bảo con mang đến cho người, cònmột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mật ong. Thấy người sống tốt, vậy con cũng trở về đây.”

“Ta sống được tốt, con đừng lo lắng cho ta.”

Ba Hổ “Ừm” một tiếng, rồi quay người bước ra: “Người đừng tiễn.”

“Phải tiễn chứ.” Xe ngựa đã quay đầu, phụ nhân níu lấy thành xe hỏi hai đứa khỏe không, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biết ngồi chưa, đã mọc răng chưa, tướng mạo thay đổi không. Cuối cùngnói: “Con thay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mẫu thân cảm ơn Mật Nương đã nhớ đến ta, cũng cảm ơn con đã gửi mật ong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rau.”

Ba Hổ lại “Ừm” một tiếng: “Con đi đây.”

Ngựa chạy xe lăn bánh, hắn liếc thấy một bóng người xuất hiện bên tường phòng gác cổng, quay đầu nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại, nam bộc đang khiêng thức ăn.

Xe ngựa rẽ đường, không còn thấy nữa, phụ nhân đứng trên tuyết mới cất bước đi vào, đi qua phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gác cổng sân,hành lang gấp khúc,thấy nam nhân đáng lẽ đã vào nội viện từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sớm. Bên chân ông ta còn một rổ rau, tay cầm một mật ong.

“Đồ Ba Hổ đưa đều thứ tốt, lọt vào tay người khác thì đáng tiếc, ta đã cố tình chặn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại cho nàng.” Giọng nam nhân dõng dạc. Nếu không biết sự thật, không ai nghĩ ông ta đã tuyệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đường con cháu.

Mật ong trong tay bị lấy đi, ông ta cũng không bận tâm, chắp tay sau lưng nói: “Sau khi hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lập gia đình, hình như không thường xuyên đến thăm nàng nữa.”

“Là chuyện tốt, chứng tỏ gia đình nhỏ của hắn sống tốt.” Phụ nhân nhấc rổ rau lên, lách qua nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhân tiếp tục đi.

Tái Hãn không nhúc nhích, tựa vào cột trụ dài nhìn bóng dáng của bà: “Nàng cũng đừng lo lắng, chất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhi của ta bận rộn không rảnh, sau này cứ để ta thay hắn bảo vệ nàng.”

Bước chân phụ nhân khựng lại,không nói gì, tiếp tục đi.

……

Ba Hổ không vội về ngay, hắn đi một vòng quanh huyện Mậu rồi mới quay về, về đến nhà đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lúc giữa trưa. Mật Nương đang hấp lòng cừu rồi thái ra, nàng định xào một đĩa lòng cừu.

“Về rồi à?” Nàng nghe tiếng, đi ra cửa nhìn một cái.

“Ừm, cơm xong chưa?” oàn toàn không nhắc chuyện đi thăm mẫu thân.

“Sắp rồi, mẫu thân khỏe không?”

“Khỏe, đặc biệt khỏe.” Ba Hổ rửa tay, lấy hai lát lòng cừu bỏ vào miệng: “Vẫn là cơm nhà thơm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngon.”

“Vậy còn phải xem ai nấu cơm chứ.” Mật Nương bị hắn làm lạc hướng, cũng quên hỏi tiếp.

“Phải, ta không nấu được mùi vị này.” Ba Hổ lại nhón vài lát nữa, nghe Mật Nương lải nhải hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phiền toái, ăn nữa không còn để xào rau.

Hắn cũng vứt bỏ mọi suy nghĩ lộn xộn trong lòng, nhất khi hai đứa con hắn đều giơ bàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay nhỏ đòi hắn ôm. Trong lòng hắn, trong mắt hắn, chỉ còn chứa đựng gia đình này thôi.

Mùng tám tháng Giêng, Mật NươngBa Hổ sửa soạn cho hai đứa trẻ, mang theo hai cái tã lót © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi đến viện cứu tế, hôm nay ngày lành Bạch Mai xuất giá.

Mật Nương bước vào nhà, Mộc Hương đã đến trước, nàng đưa một xấp vải đỏ tươi: “Bách niên giai lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhé.”

Bạch Mai đã trang điểm xong xuôi, cười tiếp nhận: “Chỉ ngươi đến thôi sao? Ba Hổmấy đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỏ đâu?”

“Kỳ Kỳ Cách Cát Nhã thích chỗ đông người, Ba Hổ đang bế chúng ngoài, chờ xem Triều Bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến đón dâu.” Hôm nay nàng mối, lại từng thành thân, nên không vào chen chúc lúc chặn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cửa, thật lạ Mộc Hương cũng đứng bên cạnh.

“Mau đi đòi tiền mừng đi, đông người thì càng náo nhiệt.” Bạch Mai thấy đám Lan Nương ít người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186bị lấn át, vội bảo Mộc Hương cũng đi.

“Ta không đi đâu, ta đã thành ôn rồi.” Mộc Hương cười, sau đó Bạch Mai nói thế nào cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 động, khi Triều Bảo dùng cừu cửa xông vào, nàng ta nhân lúc hỗn loạn chen ra ngoài.

“Ây, Mộc Hương đâu? Mộc Hương đi đâu rồi?” Xe đón dâu đưa tân nương đi, cữu cữu của Triều Bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến mời người phía mẫu gia lên xe thì Lan Nương phát hiện Mộc Hương không đó.

“Đi cùng Mật Nương rồi chăng.” Phan Đệ cũng không để ý: “Kệ đi, lên xe trước đã.”

Nhưng đến nhà Triều Bảo, vào tiệc rồi vẫn không thấy Mộc Hương, vẫn Chung Tề đến nói: “Mộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hương chút không khỏe, nàng ấy về nhà nghỉ ngơi rồi, ta thay nàng ấy đến.”

Mật Nương nhớ lại chuyện sáng sớm, nghĩ thầm chẳng lẽ Mộc Hương thai rồi sao? Không chỉ một mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nàng nghĩ vậy, Lan Nương Phan Đệ cũng hiểu ý, dò hỏi chúc mừng một câu, thấy Chung Tề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nở nụ cười, mới nói lại lời chúc mừng.

“Hôm nay quả ngày lành.” Mật Nương nói.

“Đúng thế mà.” Phan Đệ tiếp lời, nàng ta gắp một miếng thịt bò cho Oanh Nương: “Đừng nhìn ngang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngó dọc nữa, ăn thịt đi.” Thịt thứ ngày thường họ không dám mua.

“Chỉ còn ngươi Lan Nương thôi, cần ta để ý giúp ngươi không?” Mật Nương chủ động hỏi.

Phan Đệ ăn phải gân bò, nhíu mày nhai nát rồi nuốt xuống mới nói: “Ta không vội, đợi Uyển Nhi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lấy chồng, chỗ cũng rộng rãi hơn. Ăn uống, chỗ ở đều tốt, ta không định nhắm mắt đưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chân lấy chồng.”

Lan Nương cũng nói không vội: “Đợi khi ta muốn lấy chồng, cũng nhờ ngươi tìm giúp ta một nam nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tốt.”

Mật Nương “Ồ” hai tiếng, chuyện này thật kỳ lạ, Phan Đệ thì không nói, nàng ta tâm sâu sắc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiều chủ ý. Còn Lan Nương thì từ khi đến Mạc Bắc đã vội tìm người tốt để gả. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hai người họ đã gặp phải chuyện sao?

“Vậy được, ai ưng ý thì cứ tìm ta, ta giúp các ngươi hỏi thăm.” Mật Nương không hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thêm.

Sau khi tàn tiệc, Mật Nương Phan Đệ, cùng những người khác khéo léo từ chối xe ngựa nhà Triều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Bảo đưa về. Hôm nay khôngtuyết rơi, gió cũng nhỏ, mấy người vừa đi vừa nói cười, đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trêu chọc Uyển Nhi, hỏi chừng nào thì uống rượu mừng của nàng ta.

Ba Hổ một mình ôm hai đứa con đi phía sau, khi họ tách ra, hắn mới bước nhanh vài bước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi song song với Mật Nương, thoáng nhìn thấy nụ cười trên mặt nàng, hắn cũng vui lây.

Đến gần cửa nhà, thấy Hi Cát Nhĩ đang xách một chú cừu con, Ba Hổ hỏi: “Con cừu đầu tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của năm nay sao?”

“Chủ nhà ngươi về rồi, mau vào giúp một tay, mấy con cừu cái như đã hẹn trước ấy, đều sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 con vào hôm nay, bận chết đi được.”

Hôm nay quả một ngày lành mà.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Điền văn, truyện Điền văn hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên full, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên online, read Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Đang cập nhật Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 201 — Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc