GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 199

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mật Nương nghe đại khái hiểu được, ghé sát tai Triệu a nãi nói: “Hát riêng cho Uyển Nhi nghe đấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208đang cầu hôn đó.”

“Ồ?” Triệu a nãi mặt mày ngơ ngác, thầm nghĩ kiểu cách cũng nhiều thật.

Ba khúc hát kết thúc, mọi người đều im lặng chờ đợi phản ứng của Uyển Nhi, Kỳ Kỳ Cách đột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiên oa a oa a kêu lên, vịn tay phụ thân mình nhảy tưng tưng đôi chân núc ních, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay về phía A Tư Nhĩ lại bị phụ thân của conấn xuống. Đây muốn người ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hát tiếp đây mà.

“Xem ra tiểu nương nghe xong đều nói được, chỉ xem ý tứ của đại cô nương thôi.” Mật Nương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mở lời trước, tiếng kêu của Kỳ Kỳ Cách thật đúng lúc, nếu không nàng cũng không biết phải nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao.

Uyển Nhi chỉ cảm thấy hai nóng bừng như sắp bốc khói, đầu óc quay cuồng, dưới bao con mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn chăm chú, nàng ta gật đầu: “Ta có cùng ý kiến với Kỳ Kỳ Cách.”

“Kỳ Kỳ Cách còn muốn nghe nữa đấy.” Ba Hổ đột nhiên thốt ra một câu, cười nhìn A © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nhĩ.

“Vậy thì hát thêm một bài nữa đi.” Phụ thân của Bảo Âm cũng hùa theo, lúc ông ta cưới tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phụ đã bị làm khó không ít.

“Vậy ta sẽ hát thêm một bài nữa.” A Nhĩ vui mừng, còn bảo tam tỷ của hắn ta lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu cầm ra, vừa kéo vừa hát…

Chuyện vui kỳ hạn, lúc Mật Nương và Ba Hổ ôm con đi về, nàng húc vào hắn một cái, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Chàng cưới ta lúc đó còn chẳng hát cho ta nghe, chẳng kéo đàn cho ta.”

Hắn chỉ coi như gió lớn hắn không nghe thấy.

“Thật qua loa, cũng trách ta lúc đó còn trẻ người non dạ, đồng ý quá nhanh.” Mật Nương chu môi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 than vãn, thấy hắn như nhét lông cừu vào tai, nàng hậm hực đá hắn một cái.

Lần này Ba Hổ không thể giả câm giả điếc nữa, “Ta không biết.”

“Mục Nhân đại thúc đã lớn tuổi rồi, trước mặt người thương còn biết kéoĐầu Cầm để lấy lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữa kìa.”

“Ta thật sự không biết.”

“Không biết lúc ta về già thể giống nhưmẫu ta nghe lão già khác kéo đàn cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta một khúc không.”

Ba Hổ dừng chân, mặt mày khổ sở nói: “Ta đắp người tuyết cho nàng được không? Ta thật sự không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biết hát xướng kéo đàn, nàng xem trong nhà còn chẳng Đầu Cầm nào.”

“Thôi bỏ đi, sau này ta hưởng ánh sáng của nhi tử nữ nhi ta, ngồi bên cạnh nghe một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chút được rồi.” Mật Nương bước chân không dừng.

Nói nghe thảm thương đến mức Ba Hổ muốn bảo nàng làm mối nhiều lần hơn, một năm thể nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mấy lần. Đến lúc về già nhìn thấy Đầu Cầmphát phiền, chỉ chung tình với lão già © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không biết kéo đàn không biết hát thôi.

“Tối nay ta sẽ mượn Đầu Cầm của Mục Nhân đại thúc về, nói trước với nàng nhé, nàng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được chê dở, càng không được chê cười ta. Ta chỉ học lúc nhỏ thôi, đã nhiều năm không chạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào dây đàn rồi.”

Mật Nương dừng chân quay người, trợn tròn mắt, “Không phải nói không biết sao? Còn giả vờ điếc không nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy.”

Hắn chỉ cười không nói, một tay nắm lấy cánh tay nàng, kéo người đang miễn cưỡng đi về nhà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Nhanh lên nào, về sớm ta còn thể đi học Mục Nhân đại thúc vài chiêu nữa.”

Mật Nương lén cong khóe môi, sự hâm mộ trong lòng bị dập tắt, bước chân nhanh nhẹn bị hắn kéo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về.

“Ta đi đây, nếu con tỉnh giấc một mình nàng không dỗ được đâu.” Ba Hổ vẫn còn muốn giãy giụa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một chút, nhưng bị nàng lườm một cái, đành bất đắc “À” một tiếng, muốn cười nhưng lại không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cười nổi. Đành véo cái miệng đang lải nhải hâm mộ với người khác đó, hậm hực nói: “Đồ hành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hạ người ta, nàng cứ hành hạ ta đi.”

Mật Nương không hề che giấu niềm vui của mình, đẩy hắn đi ra ngoài, “Mau đi đi, ta đợi chàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về.”

Thời gian còn sớm, nàng cởi giày nằm trên giường sưởi nhưng lại không ngủ được, háo hức nghe ngóng động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tĩnh bên ngoài. Nàng trở mình dậy lấy đế giày ra, nhưng lòng không tĩnh, mũi kim khâu đế giày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208chút lỏng lẻo. Nàng tháo ra rồi lại đặt xuống. Nghe thấy động tĩnh ở phòng sương bên cạnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng mới nhớ ra Đại Ban Tiểu Ban còn chưa ăn cơm trưa, nàng đào một cục thịt cừu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từ đống tuyết lên đông, rồi lại ra ngoài vắt một bát sữa lạc đà. Hai con mèo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cục cưng của Ba Hổ, sợ làm tổn thương đường ruột của chúng, hắn đều cho uống sữa trước rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới cho ăn thịt.

Buổi trưa ăn quá no, lúc trời tối Mật Nương cũng không thấy đói. Nàng vo gạo nấu một nồi cháo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đậu loãng, rồi nhổ rau xanh rửa sạch, chỉ chờ Ba Hổ về cho vào xào.

Ba Hổ về lúc trời đã tối, vác theo một cây Đầu Cầm, tránh mọi người trên đường, vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến cổng nhà liền chạy như bay vào, từ bên trong khóa cửa lại.

“Vẫn còn chó chưa vào, cửa đừng đóng vội.” Mật Nương đang đợi hắn, mắt liếc qua cây đàn hắn đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xách, cười tủm tỉm hỏi: “Trưa ăn quá nhiều thịt, tối nấu cháo rau xanh xàođược không?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Hắn bừa bãi gật đầu, sao hắn cũng không tâm trí ăn uống.

Mật Nương cũng không tâm trí ăn, một đĩa rau xanh non mỡ mànghai người không ăn hết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xa xỉ đến mức phải đổ đi cho chó ăn.

“Bắt đầu ngay bây giờ nhé? Nhân lúc hai đứa con của chàng chưa ngủ, để hai đứa cũng cổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho chàng một chút.” Mật Nương ôm hai đứa khoanh chân ngồi trên giường sưởi.

Ba Hổ rất vui vẻ, đã mười năm rồi hắn mới kéo Đầu Cầm, ai nghe được phúc khí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của người đó.

Cây Đầu Cầm này còn nhiều tuổi hơn Ba Hổ, âm thanh dây đàn có chút khàn. Ba Hổ ngồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cuối giường sưởi, cúi đầu kéo dây cung, âm thanh vừa phát ra, Kỳ Kỳ Cách Cát Nhã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liền ngoan ngoãn lại, nhìn chằm chằm vào phụ thân.

Lúc nhỏ Ba Hổ chỉ học được hai bài, hồi còn nhỏ thích giai điệu ồn ào, bài hắn kéo này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đại ýngựa non chạy theo đàn ngựa trên thảo nguyên, đi qua bốn mùa, đi qua núi tuyết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn thấy đồng xanh, trong cỏ thỏ, cáo, bướm bay trong bụi hoa dại, lướt qua mũi nó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đại bàng trên trời bay qua lưng nó…

Một khúc kết thúc, hắn ngẩng đầu đối diện với ba cặp mắt sáng lấp lánh, Kỳ Kỳ Cách dang tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “oa oa” đòi hắn ôm, còn Cát Nhã thì nhìn chằm chằm cây đàn trên tay hắn.

“Không phải nói không biết sao?” Mật Nương bĩu môi, lúc đưa Kỳ Kỳ Cách cho hắn, nàng khẽ đấm hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một cái.

“Cũng chỉ biết hai bài thôi, nhiều năm rồi không chạm vào. Nghe được chứ?” Ba Hổ ngước mắt, hốc mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sâu phủ một tầng bóng tối, “Nghe được chứ?”

“Đặc biệt hay, một người thô kệch như chàng, lúc kéo dây cung cứ như biến thành người khác vậy.” Mật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nương nắm chặt ánh nhìn của hắn, nói nhỏ một câu, liền thấy tai hắn chậm rãi ửng đỏ.

“Các con vẫn chưa ngủ đấy.” Ba Hổ lảng mặt đi, không nhịn được cong khóe môi.

Rồi hắn nói thêm: “Nếu nàng thích nghe, hôm khác ta lại kéo cho nàng nghe nữa.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Điền văn, truyện Điền văn hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên full, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên online, read Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Đang cập nhật Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 199 — Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc