GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 171

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ba Hổ đặt thùng sữa dưới mái hiên, đã điều tiểu tử đen đúa đi chỗ khác, vội vàng mở tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả cửa sổ, chiếc đệm giường mới thay hôm qua cũng bị kéo xuống.

“Mũi của tên tiểu tử đen đúa này còn khá thính đấy, lát nữa ta sẽ nói với Mục Nhân đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thúc, bảo thúc ấy cùng Kim Khố lão dọn dẹp gian phòng bên cạnh, làm một cái giường sưởi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau này để Ngải Cát Mã dỗ hai đứa trẻ phòng bên cạnh.” Hắn cuộn chăm đệm quần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 áo bẩn thay ra hôm qua nhét vào bồn tắm, “Buổi sáng ta sẽ giặt quần áo rồi mới đi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Việc lên núi đừng trì hoãn, quần áo cứ để ta giặt, Ngải Cát trông con, ta cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rảnh tay.” Mật Nương ôm hai đứa trẻ đã mặc áo dày ra giường nhỏ, nàng xách thùng sữa vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bếp nấu. Cát Nhã, đứa kiên nhẫn nhất, cũng bắt đầu m*t môi rồi, trì hoãn thêm chút nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208sẽ khóc thật mất.

Ba Hổ chuyển chiếc giường nhỏ vào bếp, đi ra nhận lấy thùng nước Ngải Cát Mã xách về, bảo múc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nửa thùng, nhưng tiểu tử ngốc này lại múc gần hết cả thùng, mệt đến nỗi thở hổn hển.

Trước đó khi thức dậy Ba Hổ đã cho gạo vào nồi, đến lúc này cháo cũng đã nấu xong, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúc cho Kỳ Kỳ Cách Cát Nhã sữa, hắn bỏ thịt cừu còn thừa từ tối qua vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nồi hâm nóng, sau khi cho con ăn no, đến lượt người lớn dùng bữa.

“Chủ nhà ăn cháo hay uống trà ạ? Ta sẽ múc cho người.” Ngải Cátcầm muỗng hỏi, cháo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 món Mật Nương thường ăn, nhưng đôi khi Ba Hổ cũng uống nửa chén.

Ba Hổ lắc đầu, hắn đã uống no rồi, cháo tràđều không muốn uống, “Ngươi cứ ăn của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi đi, đừng lo cho ta, ta chỉ cần gặm vài cục thịt cừu được.”

Mật Nương liếc hắn một cái, cái người không biết xấu hổ này còn dám cười.

“A Thẩm thì sao ạ?”

“Không cần ngươi múc cho ta, ngươi đến để trông trẻ, không cần phải chăm sóc ta Ba Hổ.” Mật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nương không mặt mũi nào để một đứa trẻ bảy tuổi đưa chén múc cơm cho mình, nàng chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lo cho việc ăn mặc của Ngải Cát Mã, chứ chưa hề trả tiền công cho cậu nhóc. Nàng đá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ba Hổ một cái, “Chàng đi múc cho ta đi, cháo, đặc một chút, ta đói rồi.”

Còn vui vẻ hơn thế nữa.

Sau bữa ăn, Ngải Cát đi chọc ghẹo Cát Nhã và Kỳ Kỳ Cách, Ba Hổ lục trong nhà kho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tìm ra dao chặt rìu, cùng với cây sào dài thu về từ bãi tuyết mùa đông năm ngoái. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tấm vải đỏ buộc trên đó cũng chưa được tháo ra, Mật Nương nói nàng không cần áo cưới nữa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không muốn mang con tái giá, chỉ muốn hắn bình an trở về.

Mấy ngày gần đây nhìn trời không giống như sẽ đổ tuyết, nhưng Ba Hổ vẫn mang cây sào lên xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngựa, định tiện đường đi sẽ cắmmột chuyến.

Mật Nương bưng một chậu nước nóng đổ vào bồn tắm ngâm quần áo, nước ngập qua quần áo, nàng đặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chậu xuống đi ra ngoài, tựa vào xe ngựa hỏi: “Khoảng bao lâu thì về được?”

Điều này không thể nói trước được, Ba Hổ quăng một bó dây lông cừu lên xe, “Ta xem thời tiết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nếu thời tiết chuyển xấu thì ta sẽ về sớm, nếu không chuyển xấu, ta sẽ lột vỏ cây bạch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dương trong núi rồi kéo về. Nhà không thiếu gỗ, ta sẽ không tốn sức vận chuyển về, lột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiều vỏ cây một chút, sang năm cũng không cần phải chạy thêm chuyến nữa, loại thời tiết tốt như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năm nay khó gặp được.”

Mật Nương gật đầu, dặn dò: “Chàng chú ý an toàn, ta nghe nói trong núi nhiều hổ dữ, hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chàng dẫn theo một con chó đi cùng đi, ban đêm cũng thể canh gác.”

“Được, vậy ta dẫn Ba Lạp đi một chuyến.” Mười một con chó trong nhà sắp chia thành hai phe, Ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lạp chó con giống như một nhà, Đại Hoàng A NhĩLang thì chuyên tâm trông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 coi đàn cừu, không đến giờ ăn thì không về nhà, hai đứa một nhà.

“Nhà của Hộ huyện thừa khá lớn, những người làm việc cho nhà ông ấy phải đều có thể sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong phủ của ông ấy hay không?” Mật Nương đột nhiên hỏi, thấy Ba Hổ nhìn mình, nàng tội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chớp chớp mắt.

Điều nằm ngoài dự đoán của nàng Ba Hổ không hỏi cả, chỉ gật đầu, sau đó hắn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tránh người khác ôm nàng, ngồi xổm sau bánh xe dịu dàng mổ nhẹ một lúc.

“Ta đi đây, nhà giao lại cho nàng.”

Mật Nương che miệng gật đầu, “Không vào nhìn đại nhi tửđại khuê nữ của chàng một chút sao?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Không nhìn. Hai đứa nhỏ chẳng hiểu cả, hắn càng nhìn càng luyến tiếc.

lẽ bài học từ trận gió tuyết lớn năm ngoái, năm nay vừa trở về, không ít người đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vội vàng đánh xe ngựa lên núi, thời điểm Mật NươngNgải Cát mỗi người ôm một đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trẻ đi về phía tây thì gặp không ít người.

Những người di về phía Bắc đều đang bận rộn nhặt phân bò khô chuẩn bị cho mùa đông, Mật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nương cũng không lo lắng trên đường sẽ gặp phải người không muốn gặp, đến Hộ phủ, nàng ôm con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến cho Triệu a nãi xem trước, nói chuyện một lúc lại được dẫn đi gặp Hộ phu nhân. Ngải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Cát lại phòng gác đợi, cậu nhóc cảm thấy chưa được bao lâu thì thấy Mật Nương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một lão a thẩm mỗi người ôm một đứa trẻ đi ra, cậu nhóc vội vàng chạy tới đón đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trẻ.

“Đây con của thân thích nhà Ba Hổ à?” Triệu a nãi thấy Cát Nhã giang tay nhỏ đòi tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tử da đen ôm, trôngvẻ thân thiết lắm.

“Không phải, con của dân chăn nuôi địa phương, cháu nhờ về giúp trông con, Ba Hổ không nhà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một mình cháu không thể trông hai đứa trẻ được.”

Triệu a nãi nghe vậy thì hiểu ra, “Ở Mạc Bắc quả thực không dễ thuê được người phù hợp.”

Đại Khang, chỉ cần bỏ tiền ra thì không thiếu bộc thích hợp, còn Mạc Bắc, làm© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm tớ chỉ để kiếm miếng ăn, nuôi cừu chăn thả là cách kiếm tiền nhanh nhất, rất ít người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẵn lòng từ bỏ hai ba năm để bán thân làm việc. Ngay cả nhà quan lớn cũng còn nuôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một đàn gia súc lớn, bổng lộc của quan còn không bằng tiền bán da cừu kiếm được.

“Trong nhà còn việc, Triệu a nãi, vậy cháu xin phép về đây.” Mật Nương muốn đi.

“Được.” Nóiđược, nhưng vẫn khoác tay Mật Nương đi ra ngoài, thấy tiểu tử da đen biết điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không đi theo, hạ giọng nói: “A nãi nhờ cháu một việc, Uyển Nhi sang năm cũng mười sáu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tuổi rồi, cháu giúp ta để ý một chút, nếu tiểu tử nào tháo vát, cháu giúp ta làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mai một cái, ngày nào ta cũng quanh quẩn trong Hộ phủ, cũng chẳng quen biết được mấy tiểu tử, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 yêu cầu của bọn ta cũng không cao, không cần gia cảnh giàu có, chỉ mong tiểu tử hiểu chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tháo vát, biết thương người, mẫu trong nhà người biết lẽ phải.”

Mật Nương nhận lời ngay, “Gặp được người thích hợp cháu sẽ nói với người.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Điền văn, truyện Điền văn hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên full, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên online, read Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Đang cập nhật Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 171 — Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc