GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 127

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lúc quay về từ Lâm Sơn hơn nghìn concừu trưởng thành, sau một mùa đông số lượng đàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cừu đã tăng gấp đôi, trên mặt đất vẫn còn ẩm ướt, trên những ngọn núi xa xa vẫn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không ít tuyết đọng, chuyến di tới Lâm Sơn lần này chậm hơn nhiều so với lúc quay về. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Xuất phát từ sáng sớm, đến chiều mới đi tới ngã rẽ lần trước, người huyện Mậu vẫn chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy bóng dáng.

Ba Hổ ôm Mật Nương xuống xe hoạt động, “Mẫu thân đi cùng Mật Nương, con đi nấu cơm. Ăn sủi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cảo hay ăn mì đây?” Sủi cảolàm từ sáng nay rồi chiên dầu, thì hắn thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhào bột nấu ngay, mấy hôm trước mổ hai con cừu, rán được haithịt thái.

“Mì đi, múc nhiều thịt thái một chút.”

“Cũng cho ta một bát mì, sợi phải nhỏ.” Hoàng đại phu từ trong xe xuống, đi tới bên cạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mật Nương bắt mạch cho nàng, “Không sao, có chút khí uất, đi bộ thêm một lát.” Sau đó ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta lại đi ra phía sau chẩn mạch cho những phụ nhân mang thai khác, ông ta đây cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một mùa đông không biết nhiều sản phụ như vậy.

Mẫu thân Ba Hổ khung xương lớn, vóc dáng cao, tuy không làm việc nhiều nhưng cũngsức lực, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đỡ Mật Nương đi bộ vòng quanh đàn cừu hai vòng quay lại, Mật Nương đã thông khí, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì mệt đến toát mồ hôi đầy đầu.

“Đến, ăn cơm thôi.” Ba Hổ múcbưng tới cho Mật Nương. “Mẫu thân tự đi vớt đi, con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không biết người ăn bao nhiêu nên không múc cho người.”

Phụ nhân mấp máy môi, mùa đông hắn còn bưng cơm cho tận ba tháng trời. Nhưng đối diện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với Ba Hổ lại chột dạ, câu này chỉ dám nghĩ trong lòng, thành thật tự mình đi vớt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 múc thịt thái.

Mãi đến khi trời nhá nhem tối mới nghe thấy động tĩnh người huyện Mậu tới, đám Ba Hổ đã dựng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xong lều nỉ, cũng đốt lửa lên rồi, sắc trời vừa tối lạnh buốt, không đốt lửa buổi tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể khiến người ta đông cứng.

“Có phải người đi Lâm Sơn không?” Một nha dịch phi ngựa tới hỏi.

“Phải, Hộ huyện thừa nhắc tới với các ngươi rồi chứ?” Ba Hổ đã đợi sẵn. “Bọn ta đã tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được một lúc rồi, cần bọn ta giúp không?”

Đối phương cũng chỉ tới xác nhận tình hình, để lại một câu dặn buổi tối chú ý một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chút rồi đi.

Hai bên cách nhau không xa, Ba Hổ thấy mẫu thân hắn hớn hở muốn quay lại tìm người, hắn lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mặt nói: “Mẫu thân là tới chăm sóc Mật Nương hay tới gây phiền phức cho con đây?”

“Sao lại nói vậy? Đương nhiên là tới chăm sóc Mật Nương rồi.”

“Vậy người cũng đừng qua đó, kẻo người tới kiếm chuyện với con, lúc này con không tâm trí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đâu đánh nhau với ông ta.” Ba Hổ nắm cổ tay mẫu thân hắn kéo vào lều nỉ đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngủ, “Ngủ sớm đi, sáng mai dậy sớm.”

Ba Hổ nhiều việc phải lo, buổi tối hắn không thể thức canh, nếu không ban ngày sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tinh thần, vậy hắn ngủ cùng lều nỉ với Mật Nương, còn mẫu thân hắn ngủ cùng lều nỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với Mộc Hương.

“Mộc Hương, ngươi giúp ta trông chừng mẫu thân ta, nếu ấy ra ngoài ngươi gọi một tiếng.”

Mộc Hương nhìn phụ nhân đang tiu nghỉu, nàng ta cảm thấy bị nhi tử nghi ngờ như vậy, trừ khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị dao kề cổ, người chút cốt khí sẽ không ra ngoài đâu.

Nửa đêm Ba Hổ tỉnh dậy một lần, hắn mở cửa lều ra thì thấy Đại Hoàng nằm phục ở cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 canh gác, Ba Lạp A Nhĩ Lang thì lẫn vào đàn cừu để phòng sói. Hắn chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hối hận đã đồng ý tặng hai con chó con cho nhị cữu hắn, một con chó trung thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như Đại Hoàng, nuôi mười, hai mươi con hắn vẫn còn thấy ít.

“Chủ nhà, không có tình huống gì, ngài về ngủ đi, ta đang tỉnh táo đây.” Triều Bảo nghe thấy tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bước chân, chó lại không sủa, hắn ta biếtai.

“Cũng chú ý phía sau một chút, cứ cách một hai canh giờ thì dắt Ba Lạp đi dạo một vòng.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Ba Hổ ném cho hắn ta hai quả sơn nại, “Buồn ngủ thì ăn chút đồ lạnh cho tỉnh táo.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Đây là đồ tốt, Triều Bảo không nỡ ăn, giấu trong người gần như ủ chín mới tìm được lúc rảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rỗi tặng cho Mộc Hương.

“Đây đồ hiếm, ta không thể nhận, ngươi tự ăn đi.” Mộc Hương liên tục tránh né, nhà nàng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chưa xảy ra chuyện thì nàng ta không thiếu táo để ăn, cũng không tính đồ hiếm, nhưng tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mạc Bắc, nàng ta quả thực không nỡ mua, cũng không mua nổi. Chỉ đi theo Mật Nương mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được nếm thử một hai quả.

“Toàn đồ mấy nương ăn thôi, ta ăn cũng không cảm nhận được mùi vị gì, lãng phí.” Triều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bảo còn muốn nhét vào tay nàng ta.

“Nếu ta muốn ăn thì cũng phải đợi người ta thương tặng cho ta.” Mộc Hương dứt khoát nói thẳng. “Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn biết ta nhận đồ của nam nhân khác tặng, trong lòng sẽ không thoải mái đâu.”

Triều Bảo chút không chắc chắn, mặt dày hỏi: “Tanam nhân khác sao?”

Mộc Hương gật đầu, quay người rời khỏi bờ sông đi về phía chỗ đông người, Triều Bảo thì nàng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấn tượng, hắn ta hẳn đang đi giăng lưới, vớt được một con lời, vớt được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hai con còn thể chọn lựa so sánh, nàng ta không thích tính cách của hắn ta.

Càng đi về phía Nam càng ấm áp, trên mặt đất cũngrau xanh nảy mầm, không chỉ bò cừu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vui mừng người cũng vui mừng, Mộc Hương nghĩ đã gần nửa năm không ăn rau xanh non mơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mởn rồi, đi đào rau xa hơn mới tạo cơ hội cho Triều Bảo tiếp cận.

Thấy Mộc Hương xách giỏ rau đi xa rồi, Triều Bảo ngồi bên bờ sông rửa quả sơn nại, cắn một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 miếnghết nửa quả, lẩm bẩm: “Heo rừng không ăn được cám mịn à.”

Mật Nương đứng dưới xe đi lại vòng quanh, thấy Mộc Hương xách giỏ rau về, nhìn thấy rau xanh non © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn đọng hạt nước bên trong, nước miếng trong miệng nàng liền trào ra, “Ngươi muốn ăn thế nào vậy?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Chần qua nước rồi trộn một chút?” Chỉ nhà Mật Nương dầu cải nên nàng ta mới dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói như vậy, dầu hạt cải rẻ nhất Đại Khang cũng khó thấy Mạc Bắc, Mộc Hương tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mạc Bắc rồi vẫn luôn ăn mỡ cừu.

“Được, lúc phi dầu cho thêm một nắm hoa tiêu xanh.” Mật Nương thấy Ba Hổ lại ôm một con bê © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới, đi qua hỏi: “Đây con thứ mấy rồi?”

“Tám con rồi.” Đi được hơn nửa tháng, từ hai ngày trước đã cái tách đàn sinh bê. “Ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới cho nó uống chút nước ấm, còn không?”

“Vẫn luôn chuẩn bị sẵn.” Mật Nương chỉ cho hắn một chút, quay đầu nhìn con đường phía sau, người huyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mậu nhiều, gia súc nhiều, đội ngũ kéo dài, cách bọn họ chừng bốn, năm dặm. Ba Hổ lúc này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không còn lo lắng mẫu thân hắn bị phụ thân hắn phát hiện nữa.

Ăn cơm xong tiếp tục lên đường, Ba Hổ dẫn người hầu buộc tám con lên lưng lạc đà, đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 di mùa xuân cũng đường cái sinh bê, những con mới sinh đều phải vượt qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 những ngày đầu tiên trên lưng lạc đà.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên Điền văn, truyện Điền văn hay, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên full, Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên online, read Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên, Đang cập nhật Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 127 — Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc