GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 169

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Đội Hai tên Lôi Đình Chiến Đội.” Từ phía sau, cô nàng có vẻ hơi nóng tính tên Hùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Vân lên tiếng.

Cái tên này chen giữa một loạt tên đội kỳ dị khác thì đúng là… bình thường đến mức kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quặc.

Và rõ ràng, Hùng Văn Hoanchút thành kiến với Đội Hai, vừa nhắc đến đã lộ ra vẻ mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như nuốt phải ruồi.

Lúc này, đội trưởng Hùng Tây Nguyên cũng bước vào phòng nghỉ, tay ôm theo một xấp hồ sơ. Anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trông người lớn tuổi nhất đội, mấy năm nay vẫn luôn cam chịu làm bảo mẫu cho đám thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 viên phiền toái của Đội Một, xử đủ loại chuyện vụn vặt.

“Tiết Linh lần đầu đến báo danh, mẫu đơn cần điền. Những phần thể tôi đã điền giùm rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chỉ còn chỗ tên là cần tự viết.”

Hùng đội trưởng đưa hồ bút cho cô.

“Với cả đây thẻ căn cước cho thành viên đội dị thường. Giao tiếp cá nhân để tôi giúp cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xác thực, rồi mở quyền truy cập toàn khu.”

“Xong cả rồi, nếu cứ tìm tôi.”

Chưa đầy ba phút, Tiết Linh đã chính thức trở thành thành viên của Đội Dị Thường số Một tại Khu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 A. Trái với tưởng tượng từng về một quy trình tuyển chọn rườm rà, tất cả nhẹ nhàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến không ngờ.

“Xong rồi thật à?” Tiết Linh kéo Văn Cửu Tắc ra một góc, thấp giọng: “Không kiểm tra hết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sao?”

đã tìm hiểu qua, Đội Dị Thường Khu A đơn vị khó vào nhất cả khu. Vậy đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lượt thì lại dễ như lấy giấy đăng kết hôn, thậm chí còn dễ hơn, ít ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi đăng cưới còn phải làm bài thimà.

“Thật sự ổn chứ? Em đã rời xahội quá lâu, khí hay công cụ bây giờ chẳng cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nào biết dùng. Hơn nữa giờ cũng không còn đánh zombie như trước, em còn chưa mấy nhiệm vụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 các anh làm gì… Vào đội luôn như vậy, không vấn đềà…”

Văn Cửu Tắc thấy cứ bồn chồn bấm móng tay, liền nói: “Em giống như anh – đều lợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thế đặc biệt.”

“Giờ động vật biến dị hoành hành, virus trên người chúng đã đột biến qua nhiều thế hệ. Nhưng virus trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186thể em anh chủng zombie nguyên thủy, lại tính chất riêng biệt.”

“Các giải đông khác không khả năng kháng độc cao như chúng ta. Với nhiều loài động vật biến dị, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chúng còn không thèm tấn công chúng ta. Vậy nên khi làm nhiệm vụ, chúng ta thể tiết kiệm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được rất nhiều công sức.”

“Trong công việc này, em một ưu thế độc nhất vô nhị, không ai thay thế được. Hiểu chưa?”

Anh quá hiểu tính nói “em làm được” thì chưa chắc tin, nhưng nếu bảo “chỉ em mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm được chuyện này”, thì sẽ lập tức cảm thấy trách nhiệm phải hoàn thành bằng được.

Quả nhiên, sự tự nghi ngờ của Tiết Linh nhanh chóng tiêu tan.

“Yên tâm, chuyện thì vẫn còn anh. em gây rắc rối gì, anh cũng dọn được.” Văn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Cửu Tắc lại đưa thêm một viên thuốc an thần tinh thần.

Tiết Linh nghe vậy thì thở phào: “Phải ha, em gây rối đến mức nào cũng không bằng anh. Gây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hoạ kiểu chắc cũng không vượt được anh đâu.”

Văn Cửu Tắc: “…”

Ừ, em nghĩ vậy cũng được.

hậu thuẫn của Văn Cửu Tắc, mấy người còn lại trong Đội Một cũng tỏ ra thân thiện, lần lượt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm quen với cô.

“Đủ người rồi, xuất phát thôi.” Ai đó trong đội lên.

Một nhóm người vừa ra khỏi phòng nghỉ, thì đúng lúc phòng đối diện cũngvài người đi ra.

Dẫn đầu mộtthanh niên trông ngông nghênh, ánh mắt lướt qua đội hình bên này, lập tức khóa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chặt vào gương mặt mới của Đội Một.

“Đây chính người luôn chiếm vị trí trong Đội Một đấy à? Văn Cửu Tắc, tôi công nhận anh mạnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhưng để một cô gái yếu ớt thế này vào đội, danh hiệu Đội Một của các anh sớm muộn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng của bọn tôi thôi.”

Tất cả thành viên Đội Một đều dừng lại.

Người đi bên cạnh Tiết Linh Hùng Vân nhỏ giọng giới thiệu: “Tên đó Hoàng Mậu, đội trưởng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Đội Hai Lôi Đình Chiến Đội.”

Hùng đội trưởng cũng góp lời: “Hồi trước anh ta muốn vào Đội Một, nhưng bị Văn Cửu Tắc từ chối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bảo là đã đủ người. Từ đó trở đi cứ nhắm vào gây chuyện.”

Tiết Linh: “…”

Các người nói chuyện với nhau mà quên mất anh ta còn đứng đấy nghe hết rồi à? Nhìn mặt kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kìa, đen rồi kìa!

“Tôi mỗi lần nghe đội trưởng Hoàng nói chuyệncứ thấy như đang xem mấy vai phản diện xưa cũ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong phim truyền hình ấy. Lời thoại nghe giả giả, diễn tới lạ ha ha ha.” Thành viên trẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhất đội Đông Dương cười sảng khoái.

Tiết Linh: Thôi xong, mày hạng nặng rồi.

Những người còn lại trong đội chẳng buồn giấu diếm, bắt đầu bàn tán công khai:

“Chẳng phải Đội Hai vừa làm nhiệm vụ thất bại, mấy người bị đưa vào viện sao? Anh tabị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không?”

“Haizz, nếu không vì Đội Hai dụng quá, bọn mình giờ còn đang được nghỉ hưởng tuần trăng mật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của anh Văn rồi, ai rảnh đi làm nhiệm vụ.”

Tiết Linh nghe mấy người này lớn tiếng trêu chọc, nhỏ giọng móc méo, cuối cùng cũng hiểu sao đội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 họ lại không nhiều người quý mến thật sự không hẳn do Văn Cửu Tắc.

“Hừ! Bọn mày chẳng qua nấp sau Văn Cửu Tắc mới dám hống hách vậy thôi. Tao không tin bọn mày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chưa từng thất bại!” Hoàng đội trưởng tức tối gầm lên.

Văn Cửu Tắc khoác vai Tiết Linh, thản nhiên nhìn bên kia: “Hoàng Mậu, nhớ kỹ, hôm nay tao còn phí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lời với mày tâm trạng tao tốt. Mày…”

Tiết Linh thấy tình hình vẻ sắp xấu, vội kéo tay anh xuống, nhỏ giọng: “Lúc tụi mình đánh zombie, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chắc ông nội anh ta còn chưa ra đời. Đừng chấp trẻ con làm gì, đi thôi.”

Văn Cửu Tắc nói to: “Nghe chưa, cố mày bảo rồi, không chấp cháu chắt. Mau cảm ơn cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi.”

Tiết Linh: “…”

Ngày đầu đi làm, cô tham gia một vụ đánh nhau tập thể.

Ngay sau đó, cả đội lên phi cơ, bay đến điểm nhiệm vụ: Khu vực Tân Khê.

Văn Cửu Tắc quay sang hỏi: “Cãi nhau xong còn căng thẳng không?”

“Hình như không nữa.” Tiết Linh đáp.

“Tốt, bình thường bọn này toàn lấy Hoàng Mậu làm bao cát xả stress, khá hiệu quả. Hôm nào lại cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em đánh tiếp.” Văn Cửu Tắc kéo từ dưới ghế ra một hòm trang bị: “Trước tiên mặc đồ chiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đấu đã.”

Tiết Linh đưa tay định nhận, nhưng Văn Cửu Tắc không để đụng vào, tự tay mặc đồ cho cô, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 từ áo chống đạn, đai lưng đến bao cổ tay đều gài cẩn thận. Anh còn nhấc chân cô lên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cúi người cài xong bộ bảo hộ đầu gối.

Bị mấy ánh mắt xung quanh nhìn chăm chăm, Tiết Linh xấu hổ: “Anh thế này người ta sẽ nghĩ ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cả đồ em cũng do anh mặc giúp đấy.”

Văn Cửu Tắc: “Gần đây đúnganh mặc cho em đấy.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được full, Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được online, read Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được, Đang cập nhật Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 169 — Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc