GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 166

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trợ lý nhắc nhở: “Là Tiết Linh cầu hôn trước đấy ạ, chiếc nhẫn do cô ấy tặng.”

Cao Ninh Hải: “…”

Vị trí trong gia đình này, ràng quá rồi còn gì.

Ông ta dứt khoát nói: “Lưu lại số liên lạc của Tiết Linh đó, sau này việc cứ liên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hệ với ấy trước.”

Nói xong, ông ta tự tay viết đơn xin nghỉ phép cho Văn Cửu Tắc, rồi ký tên.

Từ khi ông ta lên làm đội trưởng, Văn Cửu Tắc đã bắt đầu hành trình tìm người. Bao năm rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thôi thì nhường anh một lần cũng chẳng sao.

“Cưới được vợ đâu phải dễ, bảo sao lúc nãy gọi điện thì cậu ta cáu ầm lên. Chắc giờ đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi hưởng tuần trăng mật, làm thời gian quan tâm tôi.” Cao Ninh Hải cảm khái.

Lúc này, Văn Cửu Tắcngười vừa bước sang ngày thứ hai của hôn nhân lại đang trên đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi viếng mộ.

Mộ của Văn Y nằm ở rìa khu A, một vùng ngoại ô có quy hoạch thành điểm tham quan vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải, không cần vào cửa, cũng không thu phí dịch vụ thêm.

Nhưng…

“Sao lại đông thế này?” Tiết Linh kéo tay Văn Cửu Tắc, nhìn dòng người trước mặt toàn thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 niên trai gái tấp nập.

Văn Cửu Tắc vừa dập xong cuộc gọi, sắc mặt vẫn chưa tươi lên được, hờ hững đáp: “Đến mùa thi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rồi, học sinh kéo nhau tới viếng Văn Y để cầu may. Năm nào cũng thế.”

Sao anh biết năm nào cũng thế? Tiết Linh không hỏi ra thành lời, chỉ dựa vào anh, ngẩng đầu nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bức tượng đá trước cổng.

Đó là một cụ già đeo kính, tóc ngắn, ánh mắt nhìn xa xăm, tay cầm sách, khóe miệng mỉm cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hiền hậu.

Dưới chân bức tượng đầy ắp trái cây, đồ ăn vặt người ta để lại.

“Văn Cửu Tắc, anh không thấy… bức tượng này không giống Văn Y à?” Tiết Linh nghiêng đầu hỏi.

Trong ức của cô, Văn Y một đại mỹ nhân. Sao lại khắc ra một hình tượng thế này? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Đúng là không giống thật. ấy ngoài cười khẩy với mỉa mai ra, còn lúc nào cười hiền lành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được như kia không? Bộ đột biến gen rồi chắc?” Văn Cửu Tắc nói.

Thấy mấy sinh viên xung quanh đang nhìn sang, Tiết Linh vội vỗ nhẹ lên tay anh ra hiệu nói nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thôi.

Họ tiếp tục đi sâu vào bên trong, ngang qua tấm bia khắc tiểu sử cuộc đời của Văn Y.

Cô ấy sống đến hơn tám mươi tuổi, một đời vừa rực rỡ vừa gian nan.

Từng sống sót qua thời kỳ đại dịch zombie và sau đó nạn động vật biến dị, ấy dành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trọn cuộc đời mình để nghiên cứu virus zombie, đặt nền móng cho hàng loạt loại thuốc đặc trị hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nay. Người đời gọi ấy “Mẹ đẻ của vắc xin virus zombie”.

Không chỉ vậy, ấy còn dẫn dắt đội ngũ cải tiến công nghệ đông lạnh, giúp nâng cao tỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lệ sống sót cho người bị đông lạnh những người từng bị nhiễm virus chờ thời được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chữa khỏi.

Từ những năm 3037, khi đợt đông lạnh đầu tiên diễn ra, rồi liên tiếp nhiều năm sau đóngười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bị nhiễm được đưa vào đông lạnh, người lần lượt được đông – đều có cô ấy đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đầu chỉ đạo, khi đó ấy đã viện trưởng Viện Nghiên cứu căn cứ Bắc Chính.

Khi căn cứ Bắc Chính sụp đổ, ấy mang theo học tròcác tài liệu quan trọng đi khắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nơi, cuối đời mất thành phố Phụng Lĩnh, vẫn miệt mài nghiên cứu đến phút cuối.

So với những cái tên thoáng qua lịch sử như Tiết Linh Văn Cửu Tắc, Văn Y sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tỏa sáng rực rỡ trong sử sách.

Họ men theo con đường rợp bóng cây, tiến tới trước tấm bia mộ đơn của Văn Y.

“Nhìn kìa.” Văn Cửu Tắc xoay mặt Tiết Linh lại, chỉ vào dòng chữ nhỏ dưới chân bia mộ.

Đódòng chữ khắc trên mộ: "Đời người vất vả, không vội chia ly."

Câu nói ấy đúng như nỗi tiếc nuối năm xưa Tiết Linh chưa từng kịp nói lời tạm biệt.

dụi mặt vào vai Văn Cửu Tắc, giọng nghèn nghẹn: “Không phải anh lén khắc lên đấy chứ?”

“Anh rảnh quá hả đi khắc bậy mộ người ta?” Văn Cửu Tắc đáp tỉnh bơ: “Khắc linh tinh ở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đây bị phạt tiền đó.”

“Anh từng bị phạt à?”

“Không phảikhắc bậy.”

“Thế gì?”

“…”

“…”

Thật ra năm xưa tìm không thấy Tiết Linh, anh từng nghi ngờ Văn Y đem theo cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xuống mồ, nên suýt chút nữa… đào ra xem thử.

“Thôi, người trước đi rồi, qua kia quét trải nghiệm VR đi.” Văn Cửu Tắc lảng sang chuyện khác: “Nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nóidựng từ các hình ảnh thật lúc ấy còn sống.”

Tiết Linh hơi lóng ngóng quét mã QR, rất nhanh sau đó, một không gian ảo hiện lên trước mắt cô. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Một người phụ nữ lớn tuổi, khí chất đoan trang, ngồi sau bàn làm việc.ấy nhìn sang như thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đang nói chuyện với học trò:

“Chỉ cần đủ thời gian, thế giới sẽ tốt lên thôi. Nhưng lão già này chạy không nổi nữa rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Gậy tiếp sức xin giao lại cho các em, hãy tiếp tục chạy về phía tương lai.”

Tiết Linh khịt mũi, định quay sang nói với Văn Cửu Tắc điều đó, nhưng bên cạnh lại vang lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiếng sinh viên gào khóc:

“Viện trưởng Văn phù hộ con thi đậu với ạ!”

“Viện trưởng ơi, tiếp sức với tụi con đi!”

Giữa một đám sinh viên trẻ trung sôi nổi, năng lượng tràn trề, thật sự không buồn được lâu.

Xem xong đoạn toàn tức ảo, cô đặthoa trước mộ, ôm lấy tấm bia lạnh lẽo: “Cảm ơn cô, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Văn Y.”

Hiếm khi mà suốt cả đoạn sau đó, Văn Cửu Tắc tên vua phá bầu không khí không hề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 buông lời châm chọc nào, chỉ lặng lẽ cùng dạo quanh khu mộ.

Hai người ngồi nghỉ dưới hàng thông, Văn Cửu Tắc vắt tay lên lưng ghế, Tiết Linh ngả ra phía sau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đầu vừa khéo dựa lên cánh tay anh.

ngẩng lên nhìn tán thông xanh phía trên, bỗng nói: “Anh nhìn kìa, sóc trên cây.”

“Chỗ này sóc nhiều lắm, sắp chiếm luôn nghĩa trang tới nơi rồi.” Văn Cửu Tắc nói.

“Nhóc sóc con, lại đây nào, chụt chụt chụt…”

“Em gọi chó đấy à? Gọi kiểu đó thì làm gì có con nào tới.” Văn Cửu Tắc nói vậy, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vẫn rút ra từ túi áo một gói hạt hướng dương đưa cho cô.

Tiết Linh mở bao, rắc xuống đất một ít, chẳng mấy chốc đã vài con sóc chạy lại. Chúng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hề sợ người, cứ lăng xăng nhặt hạt ngay dưới chân cô, chiếc đuôi nâu đỏ phất tới phất lui. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Tiết Linh nhìn mấy con sóc, quay sang trêu chọc: “Anh quen vậy hay tới đây lắm hả? Còn biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thủ sẵn đồ ăn cho tụi nó?”

“À, anh tiện tay chỗ mộ Văn Y lúc nãy ấy. Học sinh dâng cúng cho ấy đó.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“…”

Anh làm em c.h.ế.t lặng lần thứ mấy hôm nay rồi đấy?

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được full, Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được online, read Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được, Đang cập nhật Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 166 — Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc