GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 164

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Đợi chút đã!” Tiết Linh gạt tay anh ra, hắng giọng một cái rồi nói:

“Trước khi vào trong, em còn một thứ muốn tặng anh.”

“Bây giờ em chẳng tốt để đem ra tặng, nên em định lấy cái em vừa nhận được để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm quà.”

Văn Cửu Tắc lập tức đoán ra: “Muốn tặng anh huy chương Trái tim lịch sử à?”

Không lạ việc khăng khăng đòi đến lấy huy chương trước, thì ra là muốn trao đổi với anh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Tiết Linh kéo tay anh lại, như biến ảo móc từ trong áo ra một vật đó, đặt vào lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bàn tay anh.

Một chiếc hộp nhung màu đỏ, nhìn qua thì biết không đựng nổi huy chương.

Văn Cửu Tắc: “…”

“Trước kia anh từng tặng em một sợi dây chuyền, nhưng tiếc em đã đánh mất rồi. Sau khi tỉnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dậy thì không còn thấy nữa, bây giờ dùng cái này thay thế.”

“Vậy… dây chuyền à?” Sắc mặt Văn Cửu Tắcchút vi diệu.

“Anh mở ra xem đi.” Tiết Linh nhịn cười.

Bàn tay anh to đến mức cái hộp trông như đồ chơi. Mở ra, bên trong là hai chiếc nhẫn.

“Lúc nãy trung tâm thương mại, trong lúc anh đi tìm người giao hàng thì em lén mua.” Tiết Linh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cầm hai ngón tay anh đong đưa: “Anh thích không?”

Văn Cửu Tắc nhìn chiếc nhẫn một lát, rồi đột ngột áp tay lên sau đầu cô, khiến Tiết Linh bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kéo thẳng vào n.g.ự.c anh.

Bên cạnh bỗng vang lên tiếng reo phấn khích của một người lạ: “Mau tới xem nè! Cái người lạnh mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nổi tiếng của Đội bất thường vừa được cầu hôn thành công ngay tại chỗ đăng ký kết hôn!”

“Thật mà, tôi không nói dối đâu, mau đến đây…”

Tiết LinhVăn Cửu Tắc cùng quay lại nhìn, nhân viên vừa lên tiếng giờ mới nhận ra mình lỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lời, ngượng ngùng xách thiết bị liên lạc tránh xa họ.

Nhưng xung quanh vẫnkhông ít người đang cầm thiết bị, ánh mắt đầy hóng chuyện.

Văn Cửu Tắc buông Tiết Linh ra, nhíu mày đập một cái lên n.g.ự.c mình, caunói: “Yên nào, nhảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cái nhảy!”

Âm thanh xung quanh lập tức nhỏ hẳn.

Tiết Linh: Em cảm thấy anh không phải đang nói với đám người đó.

cũng len lén áp tay lên ngực, hít vào một hơi.

“Khó chịu à?” Văn Cửu Tắc lập tức nhận ra, tay anh đưa lên áp nhẹ vào lồng n.g.ự.c mỏng manh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của cô.

Cảm nhận nhịp tim rồi anh lấy ra một ống tiêm từ chiếc túi đeo bên người, thuần thục tiêm cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cô một liều thuốc.

“Cảm thấy khó chịu thì phải báo cho anh ngay. Em mới tỉnh lại chưa lâu,thể còn yếu.”

“Thế còn anh? Nhịp tim anh cũng nhanh lắm đấy, không sao chứ?” Tiết Linh cũng lo lắng, đưa tay chạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lên n.g.ự.c anh.

“Không sao, để vậy đi. Nổ tung thì làm lại cái mới.”

Tiết Linh: “…”

Đừng nói mấy câu kinh dị như thế được không?!

Văn Cửu Tắc làm như chẳng gì, đẩy tới trước một chiếc máy, mở giao diện đăng kết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hôn, quét giấy tờ tuỳ thân của cả hainộp đơn.

Ngay sau đó, Tiết Linh kinh ngạc phát hiện, câu “phải thi” lúc nãy của anh không phải nói đùa! Thi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thật sự?!

“Sao lại thật sự bài thi? Trượt thì sao?” lập tức kích hoạt bản năng học sinh, túm lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Văn Cửu Tắc hỏi gấp.

Văn Cửu Tắc cúi xuống nhìn cô, thấy vẻ mặt chút căng thẳng thì đôi mắt sâu thẳm kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại như cười ra hai nếp nhăn: “Không thể trượt được đâu.”

“Bài thi” này rất nhiều câu hỏi, liếc qua đã thấy những mục như “Đã biết rõ tình trạng sức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khỏe của đối phương chưa?”, “Đã nắm tình trạng nợ nần tín dụng chưa?”

Bên cạnh còn có nút “tra cứu thông tin”, mẫu hợp đồng hôn nhân xác minh tài sản.

Còn cả câu hỏi về việc có đồng thuận sinh con hay không.

Tất nhiên với họ hiện tại thì chưa thể con.

Cuối trang lời nhắc: bài kiểm tra sẽ được lưu trữ, thể dùng làm bằng chứng khi gặp vấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đề hôn nhân trong tương lai.

Kéo xuống tiếp còn phần hỏi chi tiết hơn như “Ngày gặp nhau, địa điểm”, “Sở thích, khẩu vị của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đối phương”…

Sau khi điền xong, hai người còn phải chấm điểm cho nhau. Nếu điểm quá thấp, hệ thống sẽ nhắc nhở: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 muốn cân nhắc lại không?

Tiết Linh nhìn đến hoa cả mắt, quay sang nhìn Văn Cửu Tắc, phát hiện anh đã gần như điền xong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hết.

“Nhanh vậy? Anh không đọc kỹ đề à? Toàn khoanh bừa phải không?”

Tiết Linh ghét nhất lúc đi thi mà đụng phải cái kiểu ngồi cạnh còn chưa đọc xong đề thì người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bên cạnh đã lật sang trang hai.

đành cắm đầu cắm cổ làm cho nhanh.

Làm xong rồi, cả hai xem câu trả lời của đối phương. Tiết Linh thấy Văn Cửu Tắc đã tích vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phần chia sẻ tài sản, rồi kéo thẳng xuống cuối trang, chấm điểm tối đa và ký tên.

Tiết Linh: “... Anh không đọccả.”

Văn Cửu Tắc: “Đọc làm gì? Em viếtanh cũng chấm em điểm tối đa.”

Anh còn giục: “Nhanh lên, đừng lề mề.”

Gấp vậy làm gì, chạy được đâu?

Tiết Linh viết tên mình, rồi thấy màn hình máy nhảy ra thông báo: Đăngthành công.

“Thế xong thật à?” giơ ngón tay chạm vào dòng chữ “Chúc mừng”.

Văn Cửu Tắc liền cầm lấy tay cô, động tác trơn tru đeo nhẫn lên ngón tay áp út của cô: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Bây giờxong rồi.”

“Còn cái của anh thì sao? Em tự đeo hay anh đeo?”

Biết còn hỏi. Tiết Linh kéo tay anh lại, lẩm bẩm: “Anh biết tay anh to thế nào không, khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chọn nhẫn vừa lắm đấy.”

May chiếc chọn vội lúc nãy lại vừa như đo ni đóng giày.

Một chiếc nhẫn trơn ôm lấy ngón tay của anh, che đi vết sẹo mờ. Chiếc nhẫn mới tinh sáng bóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vẻ hơi lệch tông với bàn tay sạm màu đầy vết tích của anh, như một con báo hoang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngoài thảo nguyên bị buộc đeo vòng cổ.

Nhưng Văn Cửu Tắc thì rất hài lòng, còn dùng tay kia đẩy nhẫn sát vào khớp ngón tay.

“Về nhà thôi.”

Đồ trong trung tâm thương mại đã được giao đến, được quản gia thông minh dọn dẹp sắp xếp ngăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nắp. Chờ đón hai người một ngôi nhà sạch sẽ, ngăn nắp đậm mùi sinh hoạt.

Đèn sáng lên, một hoa lớn đặt phòng khách cũng lọt vào tầm mắt.

“Là quản gia chuẩn bị hoa à?” Văn Cửu Tắc hỏi.

“Là em chuẩn bị. Hoa em tặng anh.” Tiết Linh nói.

Văn Cửu Tắc lập tức trầm mặc, vẻ mặt không hẳn là vui, thậm chí nhìn kỹ còn thấy hơi cảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giác nghi ngờ.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được full, Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được online, read Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được, Đang cập nhật Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 164 — Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc