GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 154

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Người đó đi thẳng về phía tòa nhà nơi đang đứng. Khi khoảng cách càng lúc càng gần,thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi lạidáng vẻ của đối phương khiến Tiết Linh cảm thấy cùng quen thuộc.

Đến khi nhìn khuôn mặt ấy, phản ứng đầu tiên của là… trốn.

Giống hệt lần đầu tiên biến thành zombie gặp lại Văn Cửu Tắc, khoảnh khắc nhìn thấy anh, bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 năng của cũng muốn tránh đi.

Nhưng chỉ vài giây sau khi ngồi thụp xuống, cô lại thấy không đúng.

Trốn cái chứ? Thế từ từ đứng lên, len lén nhìn về phía đó lần nữa.

Theo nói, không nên thấy sợ hay hoảng hốt. Trong trường hợp này, phải hét lớn tên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh, rồi một màn hội ngộ cảm động và xúc động chứ nhỉ?

Kiểu như mấy bộ phim thần tượng kinh điển, người yêu gặp lại nhau sau bao năm xa cách.

Thế lại cảm thấy hồi hộp một cách kỳ lạ.

Trong lúcđang làm mấy động tác ngồi xuống đứng lên như thể luyện thể dục,chợt phát hiện… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Văn Cửu Tắc dưới lầu đã biến mất.

Timnhảy lên một cái, buông tay khỏi lan can, định quay lại về phòng bệnh.

Mới đi được mấy bước, phía sau bỗng vang lên tiếng gió vù, đầu nghiêng hẳn về trước,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một bàn tay túm lấy sau đầu cô.

Bàn tay đó to lớn, mạnh mẽ, vuốt nhẹ sau đầu cô như đang kiểm tra đó, sau đó trực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiếp xoay đầu cô lại.

bị động theo chuyển động của anh, rồi nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

“Tiết Linh.”

Khoảnh khắc đó, điều cô nghĩ trong đầu là: Đệch, anh nhận ra bằng thế? Chẳng lẽ dựa vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cảm giác sờ cái sau đầu hả?!

Anh nhớ được hình dạng sau đầu luôn á?!

Trong đầu gào thét đủ kiểu, nhưng miệng lại chỉ khô khốc bật ra được vài chữ:

“À… Văn… Cửu Tắc.”

So với lần cuối gặp anh - khi anh còn là zombie, bây giờ trông anh đã rất giống một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 con người thực thụ.

Ngoại trừ đôi mắt vẫn đỏ rực, làn da đã không còn xanh xám chuyển sang trắng nhợt, không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vằn vện những đường gân m.á.u xấunhư trước.

Tóc anh đen nhánh, môi cũng mang màu đỏ khỏe mạnh.

Dưới mắt anh một nốt “ruồi đỏ” nhỏ - đó cái lỗ nhỏ năm xưa tình chọc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra, không ngờ vẫn còn tồn tại đến giờ, biến thành một nốt lệ nhỏ.

Bàn tay anh vẫn đang đặt ở sau đầu cô, cúi người nhìn chăm chú.

Nhìn bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình trên người cô, cùng ánh mắt hoang mang như thể lần đầu bước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào thế giới này.

“Em chạy đi đâu vậy.” Anh nói, giọng trầm thấp,

“Anh tìm em rất lâu rồi.”

“Sao mỗi lần tìm em đều khó thế này?”

“Em…” Tiết Linh vừa định mở miệng, thì anh đã cúi đầu sát mặt cô.

Tiết Linh: “?”

Tiết Linh: “!”

Anh định hôn luôn á?! Mắt anh không vấn đề chứ?? Nhìn tôi thế này anh cũng hôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được thì khẩu vị đúng là… nặng thật đấy.

hoảng hốt lùi xuống, bám lấy lan can “hôn nặng khẩu vị” này.

không thể chấp nhận cảnh “hôn xác khô”,cái xác khô đó là… chính mình.

“Anh bình tĩnh! Văn Cửu Tắc, anh tỉnh táo lại đi!”

bất chợt hét lên, vừa hét vừa giật mình, thế là… đầu bị kẹt luôn vào giữa lan can. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Tiết Linh: “…”

Văn Cửu Tắc: “…”

hành động kỳ lạ của cô, Văn Cửu Tắc cuối cùng cũng hơi… tỉnh táo hơn một chút.

Anh im lặng vài giây, cúi người dùng sức bẻ rộng hai thanh lan can, rồi lôi ra khỏi đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bế thẳng lên ôm vào lòng đi.

Tiết Linh còn tưởng anh đưa mình về phòng bệnh, ai ngờ lại thấy anh định đi ra ngoài, bất an © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hỏi:

“Anh định đi đâu vậy?”

“Đưa em về.”

“Anh bình tĩnh! Bình tĩnh chút đi!”

“Anh không bình tĩnh đâu.”

“Anh nhìn bộ dạng tôi đi, tôi còn đang điều trị phục hồi, chưa được xuất viện đâu!”

Văn Cửu Tắc khựng lại, cuối cùng cũng nhớ ra điều đó.

Anh siết chặt trong lòng, tay còn lấy trán như thể đang cố trấn định lại.

“Anh tim đập lại rồi.” Tiết Linh tựa trong lòng anh nói.

cảm nhận được nhiệt độ truyền từ thể anh. vẫn thấp hơn người bình thường, nhưng so với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 zombie thì ấm áp hơn rất nhiều. Nhịp tim trong lồng n.g.ự.c anh vang rõ mồn một, khiến thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bất ngờ.

Người được “phục hồi” sau quá trình đông lạnh sẽ tim đập lại, nhưng thường thì rất chậm, chậm đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mức gần như không nghe được.

tim anh lại đang đập như trống trận.

Nếu cứ tiếp tục với tốc độ này hơn nửa tiếng, trái tim nhân tạo vừa phục hồi này thể… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phát nổ tại chỗ.

Nhưng Tiết Linh lúc này chưa biết điều đó, chỉ thấy vui mừng nghe được âm thanh trái tim. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Văn Cửu Tắc vẫn ôm cô, hai người mặt đối mặt.

“Em cũng sẽ sớm hồi phục.”

Tiết Linh nhìn khuôn mặt anh, hơi ngập ngừng nói:

“Anh thể cười một cái được không… Anh nhìn đáng sợ quá.”

chưa từng thấy anh biểu cảm lạnh lùng đến thế. Trước kia anh hoặc mỉm cười, hoặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trông thờ ơ, chẳng buồn quan tâm gì.

Văn Cửu Tắc không biết hiện tại biểu cảm mình ra sao. Anh đã rất lâu không soi gương.

“Ngốc.” Anh nói, “Em không phải sợ anh, sợ thế giới xa lạ này.”

Mọi thứ đều thay đổi, đến cả anh cũng không giống như xưa, cho nên em mới sợ.

“Đừng sợ, anh vẫn đây.”

Trái tim bay lửng trong không trung cuối cùng cũng nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Tiết Linh chợt nghe tim mình đập “thình” một cái. như vừa bừng tỉnh, đưa tay ôm lấy cổ anh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Đừng sợ.” lặp lại: “Em cũng vẫn ở đây.”

Nói xong thì trán cô bị anh cúi đầu… hôn một cái thật mạnh.

Tim Tiết Linh lại thình thêm một cái: “……”

cần hôn kiểu này không? Hôn lan can bên cạnh còn ngon miệng hơn!

Văn Cửu Tắc hít một hơi thật sâu, rốt cuộc cũng cười một cái.

Tiết Linh: “… Anh cười kỳ quá đi.”

Văn Cửu Tắc: “Không kỳ bằng em.”

“?” Tiết Linh nhận ra mình vừa bị công kích, theo phản xạ liền vươn tay… cấu vào tay anh một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cái.

Văn Cửu Tắc: “Đúng, mạnh lên chút nữa.”

Tiết Linh lập tức buông tay, không muốn cho anh hội được… sướng.

“Ủa mà đám nghiên cứu viên trong tòa nhà đâu hết rồi? Sao chẳng thấy ai cả?” Văn Cửu Tắc vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ôm vừa tìm kiếm quanh dãy hành lang.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được full, Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được online, read Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được, Đang cập nhật Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 154 — Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc