GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 151

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Viện nghiên cứu số Một khu Bắc Phong vừa nhận được bản báo cáo xét nghiệm bácGiản gửi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến đã lập tức phái phi thuyền tới đón người.

Không ai biết họ đã kích động đến nhường nào, kể từ sau báo cáo số 002 mười năm trước, đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lần đầu tiên họ lại thấy loại virus biến dị đặc biệt đó, thứ trước giờ chỉ từng xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hiện trên người 002!

Chẳng lẽ,cũng một người mang virus sống sót từ buổi đầu tận thế sao?

Quãng thời gian này, ức của “Tiếu Tiếu” vẫn chưa ràng. Cô chỉ biết dường như mình lại bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đưa đến một nơi khác.

Nơi mới rất rộng, nhiều người vây quanh cô hơn.

Tại đây,tiến hành một vòng điều trị phục sinh, đầu óc cuối cùng cũng dần trở nên tỉnh táo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208thể tư duy trọn vẹn, trong trí não trống rỗng cũng bắt đầu hiện lên nhiều hồi ức.

nhớ về thời thơ ấu, những ngày sống nhà cậu, hiếm khi được gặp mẹ.

nhớ về quãng thời gian đi học.

nhớ mình từng gặp Văn Cửu Tắc.

nhớ tới ngày tận thế kéo đến, bản thân biến thành zombie.

Rồi và Văn Cửu Tắc gặp lại, lại gặp mẹ, trải qua mùa đông tại một ngôi làng nào đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau đó căn cứ Bắc Chính…

“Tiếu Tiếu, bây giờ cảm thấy thế nào rồi? Lần điều trị phục sinh này giúp phục hồi rất nhiều chức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năngthể đấy.muốn thử đi lại không?” Một người bên cạnh hỏi cô.

“…” Tiết Linh ngồi dậy khỏi giường điều trị, chân khẽ đặt xuống mặt đất.

Hai người mặc áo blouse trắng bên cạnh mỉm cười khích lệ: “Tiếu Tiếu rất giỏi, hồi phục rất tốt.”

Nghe mấy tiếng “Tiếu Tiếu” ấy, Tiết Linh thoáng trầm ngâm.

Đúng rồi…nhớ ra rồi, hình như mình không phải tên Tiếu Tiếu.

“Tôi, phục sinh, buồng đông lạnh…” Tiết Linh cố gắng tổ chức ngôn từ.

“Giống tôi, những buồng đông lạnh khác, sao rồi?”

Họ hiểu được câu hỏi của cô: “Ý là hỏi những buồng đông lạnh được phát hiện cùng với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cô, hiện giờ thế nào đúng không?”

“Buồng đông lạnh của được phát hiện tại khu Tĩnh Hải, chúng tôi đã liên hệ với nhóm nghiên cứu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bên đó. Họ nói những buồng đông lạnh khác cùng vớiđều đã không còn khả năng tỉnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại nữa rồi.”

Tiết Linh ngồi im lặng giữa căn phòng xa lạ, nhìn xung quanh, tay khô cằn khẽ siết lấy cánh tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kia.

“Văn Cửu Tắc…” thức thốt ra cái tên ấy.

Một cơn trống rỗng len lỏi, cảm xúc đau buồn muộn màng bắt đầu dâng lên trong lòng cô.

Bên cạnh chợt người nghi hoặc: “Vừa rồi cô ấy nói‘Văn Cửu Tắc’ sao?”

“Là Văn Cửu Tắc đó sao?”

“Không thể nào, họ quen nhau thật ư? Đúng cùng thời sao?!”

“Tôi đã nói rồi mà, tôi so sánh cả nghìn bộ dữ liệu rồi, chỉ hai người họ giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhau đến mức kỳ lạ, khác hoàn toàn với tất cả các mẫu còn lại! Nhất định liên hệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208đó!”

Sự đau thương trong lòng Tiết Linh bị những tiếng hô hào kích động xung quanh cắt ngang.

Sao ai nấy đều biết Văn Cửu Tắc vậy?

“Tiếu Tiếu, nhớ lại được chưa, tên thật của cô gì?” Một người đàn ông trung niên giọng run © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rẩy hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.

Tiết Linh ngả người ra sau, đáp khẽ: “Tiết Linh… Linh như chuông bạc…”

Còn chưa nói dứt câu, người xung quanh đã bắt đầu reo hò, bật khócvui sướng, ôm lấy nhau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như vừa vượt qua đại nạn.

người che miệng, nghẹn ngào thốt: “Trời ơi! chính Tiết Linh!”

“Là Tiết Linh kia kìa!”

“Chúng tôi tìm đượcrồi!”

“Tốt quá rồi! Chúng ta hết khổ rồi!”

“Không còn phải nghỉ lễ bị bắt tới khu phế tích đào di tích nữa rồi!”

“Mười năm đấy! Mỗi năm tôi đều phải bị ép thu thập dữ liệu buồng đông lạnh, vốn chẳng phải việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của tôi!”

“Đi khắp bảy đại khu lật tung từng buồng đông lạnh cũng chẳng phải việc của tôi đâu!”

Tiết Linh bối rối dịch người: “Hả?”

“Các người… quen Văn Cửu Tắc?”

Căn phòng lập tức lặng ngắt như tờ, sau đó một người đàn ông trung niên đưa tay gãi cái đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hói giữa, nghiến răng nghiến lợi nói: “Quen! Đương nhiên quen! Ai trong chúng tôi chẳng quen anh ta!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Một người khác lau nước mắt đỏ hoe xúc động: “Anh ta hành hạ tôi mấy năm nay, tôi thà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quên bạn gái còn hơn quên anh ta!”

Tiết Linh: “…”

Từ năm 3357, khi viện nghiên cứu số Một khu Bắc Phong đánh thức Văn Cửu Tắc trong buồng đông lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 số 002, chuỗi ngày khổ sở của họ chính thức bắt đầu.

Trước khi tìm hiểu ràng về người anh hùng từng hoàn thành nhiều nhiệm vụ lớn, được truy phong© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liệt sĩ trong sử sách, họ đã kịp nếm trải bản chất… rắc rốiđiên rồ của anh.

Người đàn ông ấy, kẻ đã ngủ ba thế kỷ, vừa mở mắt đã vô cùng cảnh giác không tin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bất kỳ ai. không nhớ được cũng nhất mực kháng cự việc điều trị.

Mãi mới hoàn thành được vòng phục sinh đầu tiên, ức dần hồi phục. Ai cũng tưởng tình hình sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tốt lên, nào ngờ lại càng tệ hơn.

Sau khoảng thời gian im lặng ban đầu, anh bắt đầu hỏi rất nhiều câu:

Giờ năm nào, nơi này đâu, bọn họ ai… quan trọng nhất: người lẽ ra phải ở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cạnh anh, Tiết Linh, buồng đông lạnh số 001 đangđâu?

“Tiết Linh đâu rồi.” Đó câu anh nói nhiều nhất về sau.

Lúc ấy, cả viện nghiên cứu còn đang chìm trong phấn khích đã khai quật được một người mang virus © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biến dị đặc biệt thời kỳ đầu tận thế, còn chưa kịp nghiên cứu kỹ lưỡng thì ác mộng đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bắt đầu.

Họ đã số lần nói với Văn Cửu Tắc rằng buồng đông lạnh của anh được khai quật tại một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 di tích đã được khám nghiệm nhiều lần, không tìm thấy thêm buồng nào khác.

Nhưng anh không tin. Đến vòng phục sinh thứ hai cũng không chịu làm, mà trực tiếp trốn khỏi viện nghiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cứu.

Họ bố trí người gác cả cửa phòng lẫn cổng viện, vậy chẳng ai hiểu anh trốn được kiểu gì. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nếu không ngoại hình khi đó quá dọa người, khó giấu diếm, với hệ thống giám sát dày đặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của khu Bắc Phong, chắc anh đã thật sự thoát rồi.

Để an ủi, họ đích thân dẫn người đến xem di tích đó, nhưng chẳng giúp được gì.

Anh thậm chí còn đòi xem tất cả buồng đông lạnh khai quật cùng lô, kể cả những cái đã xác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 định không thể tỉnh lại, đã bị xử tiêu hủy, anh cũng phải tận mắt xem.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được full, Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được online, read Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được, Đang cập nhật Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 151 — Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc