GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 21

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sinh sống nơi dân quê, chẳng phải Thẩm Nghênh Đào lúc đó sao?

Tuy nói hiện tại ta đã chủ trong thành phố, nhưng ở trong mắt Cố Hứa Thiến, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta vẫncái đồ quê mùa. Đồ quê mùa này mỗi ngày quấn lấy anh trai ta, mà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh trai ta lại vẫn chiếu đơn chấp nhận hết, ta chỉ thể nói ánh mắt của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh trai ta thật sự càng ngày càng tệ.

Sao Thẩm Nghênh Đào thể không ý tứ của ta được, nhưng trên mặt vẫn là không hề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gợn sóng như cũ, ấm giọng nói: “Bà nội, Thiến Thiến là người ngay thẳng đại lượng, xem không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bằng bà nội thu thập một căn phòng ra...”

Thẩm Như Ý yên lặng thở dài, tình tiết này cô thật sự khôngcách nào nghịch chuyển, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể trơ mắt nhìn nội dẫn sói vào nhà rồi.

Ánh mắt của cụ Thẩm căn bản khôngcách nào dời khỏi chồng tiền với phiếu giấy kia, hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tại lại bị Thẩm Nghênh Đào hạ một bậc thềm cho, sao thể không muốn được, vội vàng nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “A, được! Chỉ điều cái này ngoại trừ tiền ăn ở, còn tiền cơm nước...”

Cố Hứa Thiến sờ sờ mái tóc của mình, hừ nhẹ, “Được rồi, quản làm phí này phí kia, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đương nhiên bỏ ra được. Nhưng tôi đã đứng ở chỗ này lâu như vậy, còn không cho tôi đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào?”

cụ Thẩm cười làm lành, lập tức tránh khỏi cửa lớn.

Không cụ chắn lối, Cố Hứa Thiến liếc vào trong thấy Thẩm Như Ý đứng trên sân. Khuôn mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đẹp đẽ cùng với dáng người thướt tha chỉ liếc mắt một cái đã khiến cho ta sinh ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nguy cơ, ai vậy? Thanh niên trí thức nào lại đến nhà họ Thẩm trước cả ta vậy? Đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói cũng nhìn trúng anh cả nhà họ Thẩm đẹp trai kia đấy nhá?

“Đâyai? Nhà họ Thẩm các người nhà trọ sao? Tôi không muốn cùng thanh niên trí thức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khác đây đâu, tôi không quen nhiều người xa lạ như vậy! Như này không được rồi !” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Lúc này Cố Hứa Thiến liền chỉ vào Thẩm Như Ý oán hận nói.

Thẩm Như Ý mơ hồ trong nháy mắt.

“Ôi, Cố hiểu lầm rồi, đây cháu gái của tôi. Như Ý, mày ngây ra đấy làm gì, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người ta nhận nhầm mày không biết giải thích một câu hả? Không biết mở miệng à? Cố, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 việc gì, nơi này chỉ một thanh niên trí thức thôi, cứ việc ở!”

Cố Hứa Thiến lại nghi hoặc đánh giá vài lần. Trông tuyệt không giống gái nông thông, chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói dáng vẻ trắng nõn nà, trông cũng không ghê tởm.

Bấy giờ Thẩm Nghênh Đào mới mở miệng, “Thiến Thiến, ấycon gái nhà họ Thẩm không sai. Cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ấy... Chính con gái nhà tôi đã từng ôm sai đấy.”

Hóa ra cô. Cố Hứa Thiến đã hiểu, nuôi lớn từ nhỏ trong thành phố đúngkhác.

Nhưng ta lại xùy một tiếng, nhìn về phía Thẩm Như Ý, trong ánh mắt vẻ khinh bỉ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chút che giấu, “Chính sao? Tu chiếm tổ chim khách mười tám năm, con gái ruột của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người ta tìm tới cửa bản thân vẫn còn khóc lóc om sòm lăn lộn đòilại không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi. Hừ,ích lợi chứ, hiện tại không phải là về nông thôn làm việc mỗi ngày đấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thôi.”

Theo nhưta thấy, không bao lâu nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như gốm sứ kia của Thẩm Như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Ý cũng sẽ bị phơi nắng cho đen sạm đi thôi, xem xem còn thể xinh đẹp được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bao lâu?

Nhưng Cố Hứa Thiến không biết là, Thẩm Như Ý đã bắt đầu làm việc trong khi mặt trời lên cao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mấy ngày, một chút cũng không đen đi.

Thẩm Như Ý không thèm bắt lời, thể nói cái gì? Người đòi sống đòi chết không trở về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thôn chính nguyên chủ, chứ không phải cô. Lời này của Cố Hứa Thiến không có một chút lực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sát thương nào đối với cô.

Nhưng Cố Hứa Thiến vẫn nhìn chằm chằm cô, lại chờnói đó,mới thản nhiên nói: “Ừm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm việc nông thì làm sao, nhân dân lao động là quang vinh, Cố không nghe nói qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 những lời này sao? Nhưng người thành phố, ắt hẳn cũng học qua rồi nhỉ? Đừng nói là... © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186xem thường nhân dân lao động nhá?”

Cố Hứa Thiến xiết chặt quả đấm, lời nói này khiến ta không cách nào phản bác lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tađược nuông chiều, nhưng trong nhà vẫn dạy dỗ cái nói cáinên không nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói.

ta chỉ có thể quay đầu lên với Thẩm Nghênh Đào: “Đã đứng chỗ này bao lâu rồi? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Đồ đạc của tôi vẫn còn bên ngoài. Mau chóng cầm tới để tôi xếp đồ đi!”

Thẩm Nghênh Đào vốn đang chờ xem kịch hay nhưng thật không nghĩ tới đầu mũi tên lại nhắm ngay về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phía ta! Thẩm Như Ý trở nên răng bén lưỡi nhọn như vậy từ khi nào? Lúc trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong thành phốràng dễ gạt gẫm nhất, cô ta chỉ giở trò một chút, Thẩm Như Ý đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cắn câu, bị ba mẹ tiễn về thôn.

Thẩm Nghênh Đào kìm nén một bụng nghi hoặc, vẫn ra ngoài lấy hành cho Cố Hứa Thiến.

Nhưng không nghĩ tới ta vừa ra khỏi cửa, đã đụng phải Thẩm Thụ đang trở về nhà.

Thẩm Thụ ràng rất sửng sốt, “Nghênh Đào...? Sao em lại về nhà rồi?”

Giọng Thẩm Nghênh Đào mềm hẳn xuống, lắc lắc cổ tay, “Anh cả, em xuống nông thôn làm thanh niên trí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thức. Mấy hành rất nặng, em không chuyển vào trong được, a, cổ tay đau quá...”

Thẩm Thụ không nói hai lời nhận lấy tất cả túi lớn túi nhỏ, trầm mặc đi vào trong nhà, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vừa vào tới cửa, lại phát hiện còn một người khác nữa.

Cố Hứa Thiến oán khí khắp trời nghe thấy động tĩnh, đầu cũng không quay lại nói: “Thẩm Nghênh Đào, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng quá chậm! Bảo cậu chuyển hành thôi, cậu ăn ít cơm hả? Thật sựchịu không nổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 - -

Vừa quay người lại, lại người đàn ông cao lớn khiến cho ta liếc mắt một cái liền rơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào tay giặc!

“Tôi, tôi, tôi là nói, Nghênh Đào, cậu chuyển chậm vậy, cần tôi giúp hay không...”

Thẩm Nghênh Đào cười lạnh trong lòng, nhưng trên mặt lại nhẹ nhàng đáp lại: “Không việc gì, Thiến Thiến. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Anh cả của tôi vừa lúc trở lại, thấy tôi không chuyển được đồ nói chuyển giúp tôi.”

Cố Hứa Thiến xinh đẹp nghịch nghịch mái tóc, cúi đầu quay mặt lại trừng mắt nhìn Thẩm Nghênh Đào trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nháy mắt.

“Đúng rồi, anh cả, em còn chưa giới thiệu với anh. Đây là bạn của em, tên Cố Hứa Thiến. Thiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thiến, đâyanh cả của tôi, Thẩm Thụ.”

Cố Hứa Thiến khó xử nở nụ cười, “Xin chào, anh Thẩm... Tôithể gọi anh như vậy không?”

Thẩm Như Ý đứng một bên bịnội sắp xếp phải giúp Thẩm Nghênh Đào thu dọn gian phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lén trợn trừng mắt.

‘Còn hỏi cáichứ, gọi cũng đã gọi rồi, muốn nói không muốn thì cònthể thu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hồi lại hả?’

[Đúng vậy, người đàn xấu này, thay đổi sắc mặt cũng quá nhanh rồi. Ài, kiểu hiền hiền như anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cả, sẽ không giám trà rồi.]

Ban đầu Thẩm Thụ không hề để ý lại bị kiềm hãm lại, nuốt lời vốn định nói lại, lại mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 miệng tiếp, “Cô Cố, không cần gọi tôi như vậy gọi tôi Thẩm Thụ đi.”

Nói xong, anh ấy không đợi Cố Hứa Thiến sửng sốt phản ứng kịp, liền bước qua.

“Phụt - -

Cố Hứa Thiến nháy mắt quay đầu nhìn, cười ra tiếng không phải Thẩm Như Ý còn thể ai? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta tức giận đến dậm chân, “Cô cười cái gì!”

“Chỉ đột nhiên nghĩ tới một câu chuyện cười.”

Thẩm Như Ý le lưỡi, bắt kịp bước chân của Thẩm Thụ.

Bên này Thẩm Thụ để hành xuống, liền muốn rời khỏi, lại bị Thẩm Nghênh Đào gọi lại.

“Đợi một chút, anh cả.”

Thẩm Thụ nhìn về phía ta.

“Chính là... Thiến Thiến ấythể chút nuông chiều, nhưng đều thói quen trong nhà dưỡng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thành, dưới tình huống chung ấy không như vậy. Nhưng con ngườiấy không tệ, chỉ tính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tình có hơi lớn thôi.”

Thẩm Thụ không khỏi nhớ tới phản ứng của Cố Hứa Thiến lúc nhận nhầm anh đi vào cửa thành Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nghênh Đào, nghe qua không chỉ tính tình không được thôi đâu.

Huống hồ quan trọng hơn em út cũng ý kiến đối với Cố Hứa Thiến, đừng nói giọng nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trẻ con kia nói anh ấy hiền hiền... nói lúc anh đối mặt với Cố Hứa Thiến đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lúc thành ngốc nghếch sao?

Hai người đều đã nói như vậy, Thẩm Thụ gật đầu, "Anh biết rồi." Sau đó liền quay đầu đi ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngoài, liếc thấy đến Thẩm Như Ý ngoài cửa.

Anh ấy vừa muốn mở miệng, lại bị Thẩm Như Ý làm thế "Hư", rồi sau đó liền bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đẩy đi.

Thẩm Như Ý từ từ vào cửa.

Thẩm Nghênh Đào tự giác theo Cố Hứa Thiến ngồi vào bàn đang ngầm cao hứng, Cố Hứa Thiến không cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta thoải mái, ta cũng phải đổ thêm ít thứ từ phía sau choả!

Tiếp đó giương mắt liền gặp được Thẩm Như Ý, nhưng chỉ kinh hoảng trong chớp mắt lại bình tĩnh lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Là Như Ý hả... tới làm cái gì?”

“Bà nội bảo tôi tới thu dọn gian phòng giúp một phen, sợCố kia không ngủ được.”

Thẩm Như Ý nói rất bình thường, giống như đã quen bị sai bảo.

Thẩm Nghênh Đào ngoài miệng dịu dàng đáp lại một câu, nhưng vừa thu xếp giường, vừa lén xem xét Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Như Ý.

Lúc ta rời thành phố về nhà họ Thẩm, Thẩm Như Ý vẫn dáng vẻchủ yêu kiều, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 so sáng với Cố Hứa Thiến chỉ hơn chứ không kém, cả ngày đâu làm việc? Với lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186thể cũng không được tốt, vận động mạnh một cái đã nói choáng váng hoa mắt, khoảng thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đó mỗi ngày đều khóc khiến bản thân choáng quáng vài lần.

Chứ đừng nói trước đó bị ta đuổi ra ngoài phải hận chết mình, thế lúc này không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chỉ làm việc lưu loát, trông tâm trạng hình như cũng cực kỳ ổn định?

Thẩm Như Ý cao hứng, trong lòng Thẩm Nghênh Đào lại không thoải mái mấy. Từ nhỏ tatrong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thôn trải qua những ngày tháng khổ sở, rất nhiều khi cơm cũng ăn không đủ no, sao Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Như Ý lại nhẹ nhàng như vậy?

Nhìn nhìn lại thấy gương mặt mượt trắng nõn, trong lòng Thẩm Nghênh Đào càng không chịu nổi.

“Như Ý, gần đây sống trong nhà thế nào? phải... Thường xuyên rất nhiều việc muốn làm? Mệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chết đi hay không? Ài, thật sự tạo hóa trêu ngươi...”

Thẩm Nghênh Đào nói xong, lén nhìn mặt Thẩm Như Ý.

Nhưng Thẩm Như Ý không có biểu cảm gì, động tác trên tay không ngừng, lại còn nhạy cảm phát hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ánh mắt đánh giá củata.

“Không tệ, tôi rất thích lao động.”

Sao Thẩm Như Ý thể không hiểu ý của Thẩm Nghênh Đào. Nếu đổi lại nguyên chủ, ít nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hiện tại đã bị chọc tức cho bật khóc. Nhưng hiện tại không muốn giao tiếp cùng với kiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người khắp nơi suy tính như Thẩm Nghênh Đào này, đến nói cũng không muốn nhiều lời.

Cuối cùng chút việc đã làm xong, Thẩm Như Ý cười gật đầu với Thẩm Nghênh Đào, rồi lập tức chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra ngoài cửa.

Thẩm Nghênh Đào nhìn hướng rời đi một hồi lâu không động đậy, bàn tay lại nắm chặt lại. Một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hồi lâu mới buông ra, trên khăn trải giường hiện vết bị nắm chặt. Thẩm Nghênh Đào mím môi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vuốt phẳng ra từng chút một.

“Thẩm Thụ, thật sự không được sao, tôi chỉ muốn người cùng ra ngoài đi một chút, một mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tôi hơi sợ...”

Thẩm Như Ý vừa ra khỏi cửa đã thấy cảnh tượng này.

Cố Hứa Thiến tỏ vẻ đáng thương lôi kéo tay áo Thẩm Thụ, mà Thẩm Thụ vẻ mặt bất đắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dĩ, Thẩm Quế cửa trợn mắt há hốc mồm.

[Kìa kìa, ta muốn bám lấy anh cả của rồi!]

‘Được rồi, nói ít thôi...’

Thẩm Thụ Thẩm Quế đồng thời nhìn qua đây, Thẩm Quế nhẹ nhàng thở ra, vội vàng chạy tới.

“Như Ý, đây tình huốngvậy...”

Thẩm Quế nói thầm với cô. Cái này vừa thấy thì chính là gái người thành phố này hình như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhìn trúng anh cả rồi, lúc này quấn lấy anh ấy không rời, đòi anh ấy đưa ta ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngoài đi dạo một chút, nói rằng một mình ta không dám ra ngoài.

Thẩm Thụ vốn không tình nguyện, hiện tại nghe thấy hệ thống trêu chọc lại càng xấu hổ, “Cô bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nghênh Đào đi cùng với cô đi sẽ không một mình nữa ”

“Nhưng mà, Nghênh Đào cũng con gái, tôi vẫn sợ...”

[Đánh cược 10 điểm tình cảm anh trai không cách nào khác từ chối ta.]

‘Không đánh cược! Sao anh tôithể từ chối được chứ, anh ấy lại không phải đối thủ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Cố Hứa Thiến, vẫnđể cho tôi - -

“Người trong thôn trong suy nghĩ của đáng sợ như thế sao.”

Thẩm Thụ không nhịn được, nhăn mày lại.

Cố Hứa Thiến không nghĩ tới anh ấy lại đột nhiên hung dữ với mình như vậy!

“Anh, anh...”

Thẩm Thụ mím môi, mày càng nhíu thật chặt, “Tôi nói tôi không thể đi cùng cô, như này không thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hợp. Nếu thật sự sợ thì đừng ra ngoài nữa.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Khi Bị Đọc Tâm Cứu Vớt Cả Nhà Não Yêu Đương full, Sau Khi Bị Đọc Tâm Cứu Vớt Cả Nhà Não Yêu Đương online, read Sau Khi Bị Đọc Tâm Cứu Vớt Cả Nhà Não Yêu Đương, Đang cập nhật Sau Khi Bị Đọc Tâm Cứu Vớt Cả Nhà Não Yêu Đương

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 21 — Sau Khi Bị Đọc Tâm Cứu Vớt Cả Nhà Não Yêu Đương

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc