GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 17

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thẩm Như Ý ngẩn ra, Chu Tiểu Hàn đẩy một phen, làm mặt quỷ, “Mau đi đi, người ta gọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cậu đó.”

Triệu Kỳ càng thêm bất mãn, nhìn dáng vẻ của Thẩm Như Ý kìa, giả vờ thẹn thùng cái chứ! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Đúng là làm ra vẻ!

Thẩm Như Ý không chú ý tới biểu cảm âm trầm của Triệu Kỳ, chạy như điên tới, giơ ngước gương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặt tươi cười xán lạn lên, “Làm sao vậy, anh tìm em việc gì?”

Lúc mới bắt đầu làm việc, đều bám theo Quý Nhược Tùng, không nghĩ tới hiện tại anh lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chủ động tới tìm mình.

Gương mặt Quý Nhược Tùng lạnh lùng, thấp giọng nói: “Cô đừng đưa đồ ăn vặt cho Xảo Vân nữa.”

Nói xong, anh mở nắm tay ra, bên trênhai viên kẹo.

Anh không biết Thẩm Như Ý rốt cuộcý gì, chỉ bởi mình đã từng cứu nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bây giờ liền bám theo mình mỗi ngày, này còn chưa tính, cái này thể làm như không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thấy, nhưng Thẩm Như Ý lại còn cứ khôngviệcliền đi tìm em gái của anh thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không thể được, trẻ con rất dễ lừa. Không phải anh không biết nội của Thẩm Như Ý hạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người gì, Thẩm Như Ý rốt cuộc có đơn thuần giống như cô biểu hiện ra ngoài hay không, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh cũng không thể xác định.

Thẩm Như Ý nào biết tâm tư này của anh, nếu mà biết được vậy chắc chắn sẽ to oan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 uổng quá!

Trong nguyên tác, chính bởiQuý Nhược Tùng quan tâm quá mức đối với Quý Xảo Vân, mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể dẫn tới tâm quá đơn thuần, tuy thông minh nhưng không đủ nhạy bén, tuổi còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỏ đã bị người ta hại chết. Quý Nhược Tùng ăn miếng trả miếng giết người kia, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể bị bắt vào độ tuổi rất tốt. Sau khi ra tù anh va vấp gặp phải trắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trở khắp nơi, nhưng dựa vào một cổ tử tàn nhẫn bước lên con đường không quay đầu lại được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tuy rằng sau này lại trở thành đại lão oai phong cả một thế hệ, còn bị nam chính nguyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tác kéo xuống ngựa, cuối cùng chết thê thảm. Lúc đó Thẩm Như Ý cảm thán mấy ngày trời.

“Em chỉ thuận tay cho thôi… Nhưng anh cứ nhốt Xảo Vân trong nhà như thế, cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải chuyện hay. Mấy đứa nhỏ khác trong thôn đều cả ngày lên núi xuống đất chạy rộn ràng, tính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cách của Xảo Vân lại là không chịu nổi tịch mịch. một lần em ấy còn nói với em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một mình ở nhà cả ngày rất buồn.”

Quý Nhược Tùng mấp máy môi không nói gì. Từ nhỏ Quý Xảo Vân đã chắc nịch không sợ gì, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 từ khi ba mẹ anh ngã xuống, bọn trẻ con trong thôn bắt đầu bắt nạt bé, thậm chí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186đám còn muốn dẫn cô bé tới trong núi, anh đã dạy dỗ đám nhóc kia một trận, khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bọn chúng sợ tới mức khóc lóc chạy đi tìm mẹ. chính anh còn phải nỗ lực làm việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kiếm công điểm, lại không thể mỗi ngày trông chừng Xảo Vân, từ khi đó liền bắt đầu khóa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong nhà.

Thẩm Như Ý nhẹ nhàng nói: “Không bằng anh mang lại đây, để ấy chơi gần đây, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh làm việc nhiều lúc không rảnh để ý, thì em cùng với mấy nữ thanh niên trí thức khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng thể để ý giúp.”

Quý Nhược Tùng chần chừ một lát, nhưng Thẩm Như Ý đã biết được mấy tình tiết của anh trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nguyên tác, tự xưng cùng hiểu anh, liền nói trước một bước: “Anh đừng cảm thấy em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ý đồ với nhà anh… Anh đừng phủ nhận, em đã nhìn ra rồi! Nhưng em với nội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em không phải cùng một người.”

Ánh mắt trong veo, giọng nói lại thành khẩn, Quý Nhược Tùng hơi lúng túng,lẽ, thật sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hiền lành, không lỡ nhìn Xảo Vân ——

“Tuy rằng em không ý đồ với nhà anh, nhưng ý đồ khác.”

Thẩm Như Ý nói xong lại chớp mắt, rồi xoay người rời đi.

Quý Nhược Tùng sửng sốt một lát, mới suy nghĩ cẩn thận lại lời vừa nói.

Không ý đồ với nhà anh, nhưng ý đồ khác, vậy còn không phải là…

Vẻ mặt của Quý Nhược Tùng kiểu suýt chút nữa không kiềm được, lúc này Thẩm Như Ý đột nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quay đầu lại nhìn anh, làm Quý Nhược Tùng đang thất thần nhìn bóng dáng yểu điệu của trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay không kịp.

Cô còn chạy chậm hai bước lại, ghé sát vào anh, nhỏ giọng nói: “Nghe nói tối hôm qua Triệu Kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đưa cơm cho anh, anh đã ăn chưa?”

Một gương mặt trắng nõn nhỏ nhắn đột nhiên ngó qua, Quý Nhược Tùng không nhịn được lui ra phía sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hai bước, suýt chút nữa bị vấp cỏ ngã, “Không, không ăn…”

Thẩm Như Ý cười giảo hoạt, “Vậy tốt rồi, tuy rằng nói cạnh tranh công bằng, nhưng sao…” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Lời còn chưa nói xong, chỉ cười một cái, lộ ra hàm răng trắng nõn, lại quay đầu đi về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phía ruộng.

Triệu Kỳ phía xa nhìn hành động thân mật của hai người thân mật, lại nhìn bộ dáng hoảng hốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của Quý Nhược Tùng, rồi nhìn vẻ Thẩm Như Ý tình yêu phơi phới quay trở về, chỉ cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phổi hít phải khí độc!

ta thật sự không biết một con nhỏ quê mùa như Thẩm Như Ý, sao thể được làn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 da trắng nõn còn vẻ đáng yêu như thế, đặc biệtdáng người củacũng quá quyến rũ! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Người nông thôn bình thường ăn cơm còn không đủ no gầy gầy đen đen, sao thì lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không giống như thế!

“Hừ, Triệu Kỳ, xem tức giận đến mức mặt đen lại kìa, điều kiện bản thân không tốt chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xuất phát từ chính cô, đừng làm ra dáng vẻ ma quỷ này mỗi ngày nữa.”

Chu Tiểu Hàn rất coi thường bộ dạng kia của Triệu Kỳ, thẳng thắn nói thẳng.

“Cô biết cái gì!”

ta nói xong, cuối cùng phẫn hận liếc mắt nhìn Thẩm Như Ý một cái, quay đầu đi làm công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 việc của mình.

Chu Tiểu Hàn phi một tiếng, “Suốt ngày cảm thấy cái này không hiểu cái kia không hiểu, chỉ cô là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hiểu. Còn tự xưngđọc sách nhiều hơn người khác, không phải khôngnội hàm liếc mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một cái liền coi trọng túi da của người ta, lại sợ thành phần gia đình người ta không tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 liên lụy tới bản thân,chỉ dám lén lút đi đưa cơm cho người ta vào ban đêm còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gì.”

Thẩm Như Ý vừa trở về liền nghe được lời Chu Tiểu Hàn nói, cảm thán may Triệu Kỳ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghe thấy mấy câu này, bằng không hai người sẽ trực tiếp đánh nhau mất.

“Sao hai cậu lại dính lấy nhau vậy?”

Miệng Chu Tiểu Hàn đã sắp bĩu tới bầu trời, “Cũng không phải cậu không biết tớ không quen nhìn Triệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Kỳ như vậy. ta cứ giống như rắn độc, hàng ngày mai phục trong góc âm u nhìn lén, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không chừng ngày nào đó lại cắn cậu một cái ý!”

Thẩm Như Ý bật cười.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Khi Bị Đọc Tâm Cứu Vớt Cả Nhà Não Yêu Đương full, Sau Khi Bị Đọc Tâm Cứu Vớt Cả Nhà Não Yêu Đương online, read Sau Khi Bị Đọc Tâm Cứu Vớt Cả Nhà Não Yêu Đương, Đang cập nhật Sau Khi Bị Đọc Tâm Cứu Vớt Cả Nhà Não Yêu Đương

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Sau Khi Bị Đọc Tâm Cứu Vớt Cả Nhà Não Yêu Đương

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc