GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 8

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Không xong rồi, không xong rồi, sản phụ ngất đi rồi.” Bà đỡ tay đầy m.á.u đi ra, nhìn đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phu, “Làm sao sinh đây! Nếu đứa lâu trong bụng, e rằng sẽ bị nghẹt thở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 c.h.ế.t!”

“Mau đi lấy nhân sâm phiến treo lên!” đại phu dặn dò, “Tỉnh lại được hay không thì phải xem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tạo hóa của nàng ấy.”

“Ngài nói gì? Ngài nhắc lại lời vừa nãy cho ta nghe xem!” Lục Uyển càng lúc càng thấy ông ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 y dởm, tình hình sản phụ bên trong thế nào cũng không rõ, nhân sâm phiến chỉ để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tỉnh thần, tác dụng quái gì.

đại phu lúc này mới chú ý đến Lục Uyển, ánh mắt đột nhiên sáng lên, nhưng nghĩ đến sản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phụ vẫn còn bên trong, ông ta đành bất lực thở dài, “Lão hủ chữa trị cảm mạo phát sốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thông thường thì được, nhưng chuyện sinh nở này thì thực sự không rõ!”

“Vậy thì đi mời một người hiểu biết đến.”

Liễu Tuệ Ngữ nhắc nhở, “Trong khu vực này, chỉ có y thuật của đại phu cao siêu nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rồi.”

“... Để ta.” Lục Uyển lần nữa cảm thán sự lạc hậu của y thuật cổ đại, nàng hiểu biết còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhiều hơn bọn họ, bảo Dương Dương đi lấy dụng cụ, rồi bước vào phòng.

Mùi m.á.u tanh nồng nặc khắp phòng khiến người ta buồn nôn, nhưng Lục Uyển sớm đã quen với cảnh tượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 như vậy, nàng nhấc chân đi đến bên giường.

Dương Phương nằm ngửa trên giường, hai mắt nhắm nghiền, hai bà đỡ cứ liên tục bấm vào huyệt Nhân trung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 của Dương Phương, bấm đến mức chảy cả máu.

Lục Uyển bảo đỡ tránh ra, dùng ngân châm châm vào đầu Dương Phương, chỉ lát sau, nàng ấy đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tỉnh lại.

“Tam tẩu, người còn chút sức lực nào không?” Lục Uyển cất ngân châm, lấy khăn ấm đã chuẩn bị sẵn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bên cạnh lau trán cho nàng ấy.

Dương Phương chậm rãi lấy lại hơi, yếu ớt gật đầu.

Lục Uyển vén chăn, sờ bụng nàng ấy, tình trạng sinh nở khá tốt, đầu đứa đã quay xuống.

“Tam tẩu, bây giờ đừng rặn, đợi cơn đau dồn dập hơn hãy sinh.” Lục Uyển nói nhỏ bên tai Dương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Phương.

lẽ lời nói của Lục Uyển quá đỗi bình tĩnh, Dương Phương cớ tin tưởng nàng, gật đầu ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hiệu mình đã hiểu.

Liễu Tuệ Ngữ nói không sai, Dương Phương sinh đứa thứ hai, sinh rất nhanh.

Ước chừng hai canh giờ sau, Dương Phương cảm thấy cơn đau ngày càng dồn dập, hai tay nàng ấy bấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chặt lấy chăn đệm bên cạnh.

Nghe theo sự sắp xếp của đỡ, rặn, thở ra, lại rặn...

Trong vài lần hít thở, Dương Phương gắng sức rặn thêm một hơi nữa, nghe thấy đỡ kêu lên, “Ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rồi.”

Dương Phương hoàn toàn kiệt sức nằm vật ra một bên, ngay cả mắt cũng không mở lên nổi.

Lục Uyển vừa thở phào nhẹ nhõm, liền nghe thấy tiếng kêu hoảng hốt của đỡ, “Không xong rồi, đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bé ở trong bụng Nương quá lâu, chẳng lẽ bị nghẹt thở c.h.ế.t rồi sao!”

Lục Uyển giật mình, vội vàng bế đứa toàn thân tím tái, nhỏ như một con mèo con, đôi mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt.

Hành động tiếp theo của Lục Uyển khiến đỡ suýt chút nữa ngất xỉu.

Chỉ thấy Lục Uyển xách hai chân đứa lên dựng đứng, vỗ vào lưng nó, sau đó đặt nằm xuống, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lấy chiếc khăn sạch bên cạnh che miệng đứalại, rồi hôn lên đó???

đỡ nhìn đến mức hai chân run rẩy, trời ạ, Lục tiểu thư này rốt cuộc là người thế nào, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thật đáng sợ.

Chẳng bao lâu sau, đứa vốn toàn thân tím tái bỗng “Oa” một tiếng khóc lớn, sắc mặt dần trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lại bình thường.

Lục Uyển đưa tay vỗ nhẹ m.ô.n.g nhỏ của nó, xác nhận không sao mới giao cho đỡ để lau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rửa cho đứa bé.

Sống lại rồi? Thật là thần kỳ!

Bản lĩnh kéo người từ Diêm Vương gia trở về của Lục Uyển, cứ thế được lan truyền ra ngoài. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Đương nhiên lúc này, Lục Uyển đã mệt mỏi về phòng nghỉ ngơi.

Tinh thần căng thẳng kéo dài khiến nàng cùng mệt mỏi.

Đợi đến khi tỉnh lại lần nữa, Lục Uyển vươn vai, nhìn thấy trời đã hoàn toàn tối sầm, lúc này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mới đứng dậy chuẩn bị đi xem Tam tẩu và đứa bé.

Khi Lục Uyển bước vào nhà, Liễu Tuệ Ngữ đang ôm cháu nội cười hớn hở. Thấy nữ nhi vào, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ra hiệu cho nàng ngồi xuống, "Lần này may nhờ con đó, nếu không tẩu t.ử con..."

"Đúng vậy ạ." Giờ phút này Dương Phương ngoại trừ sắc mặt chút tái nhợt thì tinh thần khá tốt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cười khổ nhìn tiểu t.ử đang quấn tronglót, "Tiểu t.ử này quả thực khiến chúng ta phải điêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đứng."

"Đặt tên chưa ạ?" Lục Uyển đưa tay chọc chọc hắn. Nam hài không hề giống trẻ sinh chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nào, hồng hào mềm mại, trông cùng đáng yêu.

Dương Phương lắc đầu, "Vẫn chưa. Hay là muội đặt chođi?"

Lục Uyển suy nghĩ một lát, "Đứa này vừa mới sinh ra đã gặp đại nạn như vậy, không bằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cứ gọiThuận đi. Lục Thuận, mong tương lai vạn sự hanh thông, bình an sự."

"Cái tên hay đấy." Liễu Tuệ Ngữ hài lòng gật đầu, trong lòng chợt nhớ ra điều gì, bèn hỏi Dương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Phương, "Phương Tử, Nương nghe Đồng nhi nói, chỉ mới đi mua một cây kẹo hồ thôi, thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 con đã xảy ra chuyện, rốt cuộc thế nào?"

Dương Phương đưa tay che miệng, không kìm được ho nhẹ một tiếng, kéo kéo chăn đắp trên người, "Nương,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 do đệ tức con. Ngày khác con sẽ về xửchuyện đó."

"À, được rồi." Liễu Tuệ Ngữ nghe thấy đây chuyện nhà họ Dương nên không tiếp tục hỏi thêm.

Lục Uyển lại ngồi cùng Dương Phương một lúc, thấy nàngvẻ buồn ngủ, mới cùng Liễu Tuệ Ngữ rời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 khỏi phòng.

"Lần này Tam ca con sợ muốn c.h.ế.t." Liễu Tuệ Ngữ cười lắc đầu, "Bị dọa một phen cũng tốt, đỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hơn suốt ngày lêu lổng."

"Nương, Trịnh gia đã trả lại hồi môn chưa ạ?" Lục Uyển nhẹ giọng hỏi.

Liễu Tuệ Ngữ do dự một chút, rồi gật đầu, "Trả rồi. Trịnh Hoành Văn đưa đến, không thiếu một món." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Thật ra Liễu Tuệ Ngữ vốn rất hài lòng với người tế t.ử Trịnh Hoành Văn này, chỉ là phu quân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bà không ưng gia cảnh của hắn. Bà từng mong hắn thể sống tốt với nữ nhi mình, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ngờ lại để nữ nhi chịu tủi nhục đến vậy. Liễu Tuệ Ngữ càng lúc càng thấy hắn không vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mắt, may mà đã hòa ly.

"Vậy thì tốt." Lục Uyển không nói thêm. Do vừa mới tỉnh lại, lúc này nàng trở về phòng nằm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trên giường trằn trọc không ngủ được.

Hạt Dẻ Nhỏ

Không phảiđang suy nghĩ chuyện khác, nàng đang cân nhắc có nên mở một y quán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hay không.

Tế Thế Đường trong huyện hai vị đại phu, trong đó Lý Đại phu nàng đã từng gặp. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Mặc Lục Uyển tự tin về y thuật của mình, nhưng Tế Thế Đường đã mở nhiều năm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 uy tín nhất định. Nếu nàng mở thêm một y quán, không biết liệu thể thu hút được bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhiêu bệnh nhân.

Ôi, phiền não quá.

Lục Uyển nghĩ như vậy, rồi màng ngủ thiếp đi.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi người nhà họ Lục đang quây quần bên nhau chuẩn bị ăn sáng, một vị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 khách không mời mà đến.

Đại phu kẹp túi dưới nách, cười hề hề nhìn Lục Uyển, "Lục nương, không biết hứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thú đến Tế Thế Đường của chúng ta làm đại phu tọa trấn không?"

"Không có." Lục Uyển hầu như không hề do dựđáp lời.

Nụ cười của Đại phu lập tức cứng lại trên mặt, ông ta cười gượng gạo, "Lục nương quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thực tính tình hào sảng, ta thích cái tính này của cô. Chúng ta đừng vội từ chối, Tế Thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Đường do ta và lão Vương đầu cùng nhau mở ra, nếu nương đến, chẩn phí ba người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chúng ta chia đều thế nào?"

Người nhà họ Lục nghe Đại phu nói vậy, ai nấy đều hít một hơi lạnh. Phải biết rằng Tế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Thế Đườngy quán tốt nhất khắp vùng, mỗi ngày bệnh nhân đến khám đông đến mức phải xếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hàng, thể thấy chẩn phí hàng ngày chảy vào như nước.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài full, Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài online, read Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài, Đang cập nhật Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 8 — Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc