GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 5: Quan hệ hỗn loạn, ai là mẹ ai?

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Những đứa bị bắt lần này sao cũng vẫn học sinh tiểu học, đối với thầyvẫn giữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sự kính trọng nhất định, chưa đến mức “lợn chết không sợ nước sôi”. Ngay từ buổi đọc sách sáng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hiệu trưởng đã cố tình tổ chức một buổi giáo dục nghiêm túc về tác hại của việc trao đổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 buôn bán thẻ yên tạp trong trường.

Sau khi buổi đọc sách sáng kết thúc, giáo viên chủ nhiệm cố tình rời khỏi lớp học để cho học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sinh có hội tự giác nộp lại. Cả lớp thành thật đem những món đồ liên quan giao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nộp lên, xem như làn sóng này tạm kết thúc.

Nhưng mà, những người từng bỏ ra cả đống tiền để mua mấy cái thẻ yên tạp lấp lánh kia thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sao? Chẳng lẽ cứ thếlặng lẽ bỏ qua? Trường học đúng thể xử lý chuyện này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghiêm khắc, thậm chí ép buộc bọn họ trả lại đồ. Nhưng vấn đề là, sau khi trả thì sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Lúc trước mua bán tự nguyện, người bán muốn bán, người mua đồng ý mua, giá cả ràng minh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bạch. Đã bạn học với nhau, cũng không ai lừa ai. Bây giờ thì đồ bị thu rồi, tiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng tiêu rồi, chỉ một câu nói của nhà trường, bắt họ phải hoàn lại tiền? Việc này đâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải nói một hai câu giải quyết được. Cho trả lại đi nữa, thì mối quan hệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giữa bọn họ sẽ thế nào? Học sinh cũng vòng giao tiếp riêng, bề ngoài thì chỉ mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tấm thẻ yên tạp, nhưng thực chất một đứa đang bị tách ra khỏi vòng quan hệhội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vốn đang hoà nhập vào.

Với bọn họ nói, chuyện này rốt cuộc tốt hay xấu? Từng học sinh sẽcảm nhận khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhau hoàn toàn.

Hơn nữa, một khi bắt đầu trả lại tiền, chắc chắn sẽ phải thông báo cho rất nhiều phụ huynh. Một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 số gia đình thể chỉ cười trừ rồi bỏ qua, nhưng cũng gia đình sẽ nổ ra tranh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cãi kịch liệt. Vậy chẳng bằng âm thầm phản hồi tình huống này về phía phụ huynh, đôi bên cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngầm xử lý. Như ông xưa nói: “Không điếc không ngọng thì đừng làm ông gia (chủ gia đình)”, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện nên đểhồ một chút, làm người khôn khéo, thì cuộc sống mới thể trôi qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một cách êm đẹp.

Lúc này đây dùng thủ đoạn mạnh mẽ như sét đánh, khiến đám học sinh nhận ra rằng hành vi của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mình trong trường học không thoát khỏi “pháp nhãn” của thầy cô, coi như đã đạt được hiệu quả giáo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dục như mong muốn. Còn về việc lựa chọn cá nhân thế nào, thì chỉthể nói tôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trọng vận mệnh từng người. Nhưng cũng người đặt câu hỏi: liệu cách xửcủa nhà trường lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này quá lừa gạt hay không?

Nói đến hai chữ “lừa gạt”, trong lòng Đinh Lỗi quả thật một bụng tức giận:
“Mỗi lần đều bảo bọn tôi xử quá mức, bị đánh cho năm mươi bản. Làm cái cũng xin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lỗi, cái kia cũng phải nhận sai, tất cả đều cho qua một cách dễ dàng. Thế sao, chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lẽ tôi không muốn làm cho ràng rành mạch sao?”

Hôm nay con nhà anh đánh nhau với con nhà người ta, hai bên phụ huynh còn chưa phân rõ đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sai, con hai nhà đã lại kề vai sát cánh làm bạn. Thử hỏi mấy người làm phụ huynh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thấy xấu hổ không? nếu thật sự đi truy đến cùng, chưa biết chừng nguyên nhân đánh nhau hôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nay lại bắt đầu từ những lời chửi nhau, mỉa mai qua lại, cuối cùng chẳng ai tội cả. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thế rồi lại quay ra trách thầy không chịu khuyên răn từ sớm.

Phải rồi, phải rồi! Anh khuyên đấy. Mỗi lần anh lên tiếng khuyên thì lại bị mắng là lắm lời, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ba phải, không dứt khoát.

Anh nói bao nhiêu lần rồi, gặp chuyện thì đừng lập tức lao đi kiếm phụ huynh nhà người ta. Đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khi xảy ra chuyện, phụ huynh các người thì nhấn mạnh cả nghìn lần vạn lần: “Đừng để con mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đánh nhau”, nhưng rồi vẫn chính các người tự mình nhảy dựng lên đi gây chuyện. Chuyện bực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tức lại lôi phụ huynh ra, nổi giận đùng đùng tìm người ta gây rối. Để rồi đến khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phát hiện ra thật ra con nhà mình sai, thì xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cùng mới nhớ đến giáo viên chủ nhiệm, phải nhờ chủ nhiệm đứng ra hoà giải.

Thế nào? Các người tưởng anh thể xóa ức của người khác à, hay khiến thời gian quay ngược? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Giỏi thật, đến lúc mọi chuyện rối beng thì lại nghĩ đến anh. Rồi còn buông một câu: “Nếu như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thầy nói sớm một chút, tôi đã không phải khó xử như vậy.”

Thế đấy, miệng thì luôn đòi thầy phải có trách nhiệm. Nào, tới đây! tôi, Đinh Lỗi, sai khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 các người trong trường ăn nói l* m*ng. tôi bảo các người không hỏi rõ tình hình, nóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đầu lên xông vào đánh nhau.

Tốt đẹp gì, tất cả đều do phụ huynh các người nói. Các người chẳng lỗi hết, đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người bị hại. Vậy thì sao, liệu các người thể đừng đưa con đến trường học để giáo dục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữa được không? Cứ giữ ở nhà nuôi như bảo bối ấy. Anh thật sự rất sợ làm hỏng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đứa con hoàn hảo các người tạo dựng nên. Anh yếu tim lắm, thật sự không gánh nổi trách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiệm đó đâu.

Quả đúng chuyện tốt thì chẳng bao giờ linh, chuyện xấu lại linh ngay lập tức. Đinh Lỗi còn chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kịp ngồi ấm ghế thì điện thoại khiếu nại đã gọi thẳng tới:

“Thầy Đinh, thầy nói con nhà tôi chơi thẻ yên tạp, thầy bằng chứng không? Con tôi xưa nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 luôn ngoan ngoãn thành thật, tuyệt đối không thể làm chuyện này.”

Lại nữa rồi, kiểu chối phắt sống chết không nhận.

Đinh Lỗi chẳng thèm ngẩng mắt lên, máy móc đáp lại một cách lạnh nhạt:

“Con nhà các vịtự mình chủ động nộp lên, cũng tự mình thừa nhận. Từ đầu đến cuối, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chưa hề trách mắng lấy một câu, bản thân cháu cũng rất ràng chuyện đó. Cụ thể thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nào, xin về nhà ngồi xuống nói chuyện tử tế với cháu. Nó đã biết sai rồi, về sau không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tái phạm là được. Lần này chỉ một lời cảnh tỉnh.”

“Không thể nào, tuyệt đối không thểnó! Nhất định đứa khác xúi giục dạy rồi…” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Lại nữa. Cái kiểu suy nghĩ “thiên hạ ai cũng sai, chỉ riêng con tôi là hoàn hảo” cứ lặp đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lặp lại. Xin lỗi chứ, con nhà các vị bản là một đầu buôn thẻ yên tạp lậu cỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỏ đấy. tội á? Đúng, đúng, đúng, một đứa trẻ tội, ngây thơ thuần khiết, vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể đem một thẻ yên tạp đấu giá lên đến mười lăm lần—nếuthời cổ thì kiểu người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này chínhphần tử đầu trục lợi rồi.

Đinh Lỗi đến mức chẳng buồn đôi co tiếp, chỉ dửng dưng nói một câu:

“So với việc lôi kéo lý lẽ với tôi ở đây, chi bằng ngài hãy về nhà nói chuyện nghiêm túc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 với cháu thì hơn…”

“RẦM —” đầu dây bên kia điện thoại đột nhiên vang lên tiếng đập bàn, kèm theo đó tiếng khóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lóc ầm ĩ:

“Người cứ đánh ch·ết con đi! Con chỉ bán mấy cái thẻ yên tạp thôi mà, phạm pháp đâu? Sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người lại phải ép con đến mức này!”

“Nói đi! phải ai đó ép con làm thế đúng không?!”

Rồi cạch đầu dây điện thoại bị cắt đột ngột.

Đinh Lỗi bất đắc dĩ buông tay như hàng rong bên lề đường, anh còn có thể làm được gì nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đây? Cho muốn can thiệp thêm, anh cũng chỉ một giáo viên, khả năng tác động đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gia đình mỗi học sinh cũng chỉ giới hạn nhất định. Bây giờ phụ huynh các nhà, đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186nhiều người kiến thức cao hơn trước, cách hiểu riêng về việc giáo dục con cái. Nhưng đáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiếc, trong số đó cũng không ít người chỉ đơn giản dùng lẽ để nuông chiều sự cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chấp và định kiến của mình.

Buồn nhất anh cũng chỉ một thầy giáo nhỏ, không thể nào thay đổi được bản chất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 con người.

đã cúp điện thoại rồi, ngực Đinh Lỗi vẫn phập phồng dữ dội tức, cơn giận ấy căn bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chẳng thể nuốt trôi. Từ sau khi đi làm đến giờ, ngày nào anh cũng bị cuộc sống này nhắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhở rằng: những người trông thì vẻ bình thường, nhưng thực chất đã mục rỗng từ lâu rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Nhưng anh thể làm đây? Mỗi ngày không phảingồi xuống mềm mỏng trò chuyện, thì cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cố gắng duy trì cái gọi là “giao tiếp tích cực giữa nhà trường phụ huynh”, “cùng xây dựng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 môi trường giáo dục lành mạnh”. Nếu như chỉ cần gửi con đến trường chúng tự động trở thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người tốt, vậy chẳng phải nhà các vị dễ dàng quá rồi sao? Chính mình không chịu bỏ chút công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sức dạy con, nhưng lại suốt ngày ghen tị, trong nhà âm dương trách móc con mình: “Nhìn người ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xem, con nhà người ta thế này thế kia…”

Vậy sao các vị không nhìn lại chính mình đi? Người ta thể nhờ việc học để đưa con ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khỏi quê, sống trong biệt thự rộng rãi. Còn nhà mình thì mỗi ngày chỉ biết ngồi đó PUA (dìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hàng tinh thần), đóng vai bậc cha mẹ kiểu mẫu.

Văn Minh lặng lẽ rót cho anh một ly trà khổ đinh, dịu giọng nói:
“Tới, uống miếng trà giải giận đi, không quan trọng bằng sức khỏe của mình. Cậu còn phải khoẻ mạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm việc thêm ba chục năm nữa đấy.”
Bằng không, chưa kịp lĩnh lương hưu đã lăn đùng ra thì tiếc lắm.

Đinh Lỗi nhận lấy ly trà, uống một hơi cạn sạch. Thứ vốn chỉ cần nếm một chút muốn nhổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra ngay đắng, giờ lại thấy dễ chịu hơn nhiều. Anh thậm chí còn thể chủ động đùa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một câu:

“Giải nhiệt tốt thật đấy, cậu tiện thể thêm cho anh thêm chút la hán quả, thêm cam thảo vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữa, khôngvị thuốc thì anh sợ mình chịu không nổi.”
Tuy chỉ mới ra trường chưa lâu, nhưng anh cũng đã đến độ tuổi phải dùng thuốc Đông y để giữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gìn sức khoẻ rồi.

Cố mà chịu, chứ chống cự thì cũng chẳng thay đổi được gì. Chỉ có thể tự nghĩ cách để sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sót qua ngày trong môi trường này. Chẳng lẽ anh thể nghỉ việc sao? Với tình hình tuyển dụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bây giờ, tìm được một công việc bảo hiểm đầy đủ đâu phải chuyện dễ. Nếu bây giờ anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mà tự ý nghỉ việc, người ta thể nào cũng bảo anh không biết quý trọng.

Bây giờ người ta vẫn còn đang bàn tán về trường hợp của Văn Minh kia kìa, ràng thi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đậu đại học, rốt cuộc vẫn quay về quê mở cửa hàng. Nếu cậu ta ngay từ đầu đã muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kinh doanh, vậy học lên cấp ba làm gì? Bao năm đại học, học phí coi như đổ sông đổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bể rồi.

Cứ như vậy, Đinh Lỗi còn đang bên cạnh ra sức khuyên nhủ cậu:
“Nghe tôi nói một chút, biên chế thật sự không tệ đâu. Chỉ cần cậu chịu bỏ cái tâm lý khép © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kín, cậu sẽ cảm nhận được lợi ích của nó.tuổi này của cậu, đúng là thời điểm thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hợp để thi cử, thật sự không thử một chút thì tiếc lắm.”

Văn Minh nghe chẳng hiểu đầu đuôi hết — sao người lớn tuổi cứ mở miệng ra lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lẽ lắm thế nhỉ?

Cậu thi cái gì? Thi công chức à? Cả triệu người chen qua một cây cầu hẹp? Thôi khỏi đi. Cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cảm thấykhi mình sống an nhàn hơi lâu, nên giờ tự dưng lại muốn kiếm việc cho mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khổ? Không được không được, cái kiểu “phúc khí” như vậy cứ để người khác hưởng đi.

Người như Đinh Lỗi không hợp, toàn thân mang theo cái mùi “tan ca công sở” quá nặng, đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mức ảnh hưởng luôn cả không khí tự do, tươi mát cậu đang có. Văn Minh dứt khoát đuổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thẳng:
“Đi đi đi, đem chén của cậu đi rửa cho rồi, Đinh lão sư, về tăng ca đi, tiếp tục làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trâu làm ngựa học sinh của cậu đi!”

Đúng lúc đó, chiếc xe tải quen thuộc dừng chậm trước cửa quầy bán quà vặt. Từ trên xe bước xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186một anh trai có gương mặt quen thuộc không tệ chút nào. Đinh Lỗi đang nhai lẩu Oden © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến mức miệng không nhúc nhích nổi, chỉ tay liên tục vào người kia, ấp úng:
“Hắn… hắn… hắn… chẳng phải cậu trai từng bị phụ huynh của Đồng Tuấn chặn xe hôm trước à? Sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại quen với cậu?”

Không đúng rồi, não anh đúng thật bị quay như chong chóng, nhất thời không xử lý nổi.

Văn Minh thì lại rất tự nhiên, cùng thân quen chào hỏi người vừa tới:
“Trịnh ca, hôm nay vẫn là anh giao hàng à? Trong tiệm đồ bán cũng khá ổn, anh đề xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hàng hóa hay ho không?”

Trịnh Huy không đáp lời ngay, chỉ im lặng phụ khuân toàn bộ hàng vào trong tiệm. Sau đó mới chậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rãi đánh giá cách bày trí trong cửa hàng, rồi nói:
“Dạo này thời tiết bắt đầu nóng rồi, cậu thực ra có thể nhập thêm ít đồ lạnh như kem hoặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mấy món mát mát.”

Chỉ trong lúc nói vài câu như vậy, Văn Minh đã bưng một chén lẩu Oden nóng hổi dúi vào tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh:
“Tới tới tới, Trịnh ca vất vả rồi. Em cũng chẳng đãi anh cả, ăn miếng lẩu Oden chống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đói nha. Lần sau hàng ngon gì nhớ nhắn em liền!”

Trịnh Huy xoay người như gió, xách đồ rồi leo lên xe ngay, cái phong cách làm việc dứt khoát, nhanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhẹn ấy đặt trong môi trường lao động thì đúng khiến người khác phải nể phục thật.

Nhưng mà, chính cái thái độ kia ——
“Anh ta phảichẳng thân thiết với cậu không? Từ đầu đến cuối nhìn cũng chẳng liếc cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lấy một cái. Đúng ‘hoa rơiý, nước chảy tình’… Không ngờ Tiểu Minh nhà chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng ngày khổ tình yêu đấy.”

Đinh Lỗi thật sự không rành mấy cái gọi là “tình yêu” này nọ, nhưng anh hiểu rõ Văn Minh. Với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thái độ tích cực bất thường như vậy, chắc chắn vấn đề.

“Nếu thích thì mạnh dạn theo đuổi đi.cậu không công việc ổn định, nhưng gia đình thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 điều kiện, bản thân cũng còn trẻ, đang ở độ tuổi đẹp nhất đấy. Nếu cứ chần chừ mãi đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khi già thì… giá trị thị trường sẽ giảm đấy nhé!”

Đến mức này thì đúng thúc giục yêu đương hệt như giục cưới, KPI kết hôn cần phải gấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gáp vậy không?

Văn Minh trợn trắng mắt không khách khí:
“Thôi ngay đi. Ai nói không thân? Huy ca Tết còn tặng cho tiệm bao nhiêu hàng hóa, anh ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chỉ ngoài lạnh trong nóng thôi. Hai tụi này thân nhau thiệt sự đó. Mấy chuyện này không cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải báo cáo với cậu, tránh ra đi, lo viết giáo án của cậu đi. Chẳng phải sắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiết kiểm tra rồi sao? Cái bài giảng viết tay của cậu xong chưa? Đừng lại vừa nghĩ vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 viết à nha.”

Một câu đâm thẳng vào tim người.

Đinh Lỗi trừng mắt nhìn lão bạn học của mình một cái, nhanh tay vớt một miếng trứng nhét vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 miệng rồi xoay người bỏ chạy:
“Thứ Hai nhớ dậy sớm một chút, đừng làm lỡ giờ học bình thường của học sinh nhà người ta.”

Anh một giáo viênlại phải quản luôn cả chuyện của ông chủ tiệm bán quà vặt đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lo hơi nhiều thật.

Thế nhưng Văn Minh cuối cùng vẫn ngoan ngoãn chỉnh lại thời gian dậy sớm hơn nửa tiếng, quyết định 6 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giờ rưỡi sẽ mở cửa tiệm. Sáng sớm, gió vẫn còn se lạnh buốt da, thổi qua khiến cả người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rùng mình.

Giờ học buổi sáng của tiểu học từ 8 giờ đến 8 giờ rưỡi, mở hàng lúc 6 giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rưỡi thì đúng hơi sớm thật. Trên đường ngoài vài con mèo nhỏ lang thang thì chẳng ai. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Vào thời điểm đó, người kia ngồi lại giữa đường trông đặc biệt gây chú ý —— nhìn như đang ngồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trên ghế bên đường làm bài tập? Đang viết thế, bài tập về nhà à?

Văn Minh không thể chịu nổi cảnh người ta ngồi ngoài đường hứng gió lạnh, chủ động bước tới:
“Bạn học Lương, lại đây viết bài đi.”

Lương Trác sững người một chút, ánh mắt nhìn cậu đầy nghi ngờ:
“Tôi quen anh à?” người này ông chủ quầy quà vặt trước cổng trường mà nhóc gặp hằng ngày, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhưng bỗng dưng chủ động bắt chuyện thì đúngkỳ lạ. Không duyên cớ lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tốt bụng như vậy, chắc chắn ẩn ý.

“Cậu không quen tôi cũng không sao, tôi nhận ra cậu được.” Văn Minh cười nói rất tự nhiên, bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện như đã thân quen từ lâu:
“Cậu quên rồi à? Mẹ cậu, người rất xinh đẹp ấy, nói khôngthời gian đứng chờ trước cổng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trường nên thuê tôi đứng giúp. Khi ấy còn phải tên vào sổ nữa cơ. Lúc đó tôi nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cậu.”

Nghe đến đây, Lương Trác quả thật có chút ấn tượng. Nhưng nhóc vẫn giữ khoảng cách an toàn với Văn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Minh, theo bản năng liền buột miệng phản bác:
“Đó không phải mẹ tôi, nhỏ của tôi.”

nhỏ? Sao nghe đó sai sai. Trước đây lúc Văn Minh nhận việcràng đã hỏi kỹ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người tên Hạ Viện Viện đó là mẹ cậu ta mà. Sao bây giờ từ miệng nhóc lại biến thành… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dì?

Nhưng câu này Văn Minh cũng không tiện hỏi thẳng mặt một học sinh, cậu chỉ thể đứng bên cạnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đưa tay bàn đỡ giúp Lương Trác:
“Bạn học à, nếu không ngại thì cứ ngồi đây viết đi. người ngồi đây cũng giúp tiệm tôi đông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đúc thêm chút. Cậu cứ thoải mái.”

Nói đến mức này rồi, Lương Trác cũng chẳng từ chối nữa, thản nhiên ngồi xuống bắt đầu cắm cúi làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bài, tiếng bút lướt trên giấy vang lên đều đều.

Nhóc vừa viết vừa đảo tay đổi góc độ, nhưng chữ viết lại khác nhau rệt —— hừm, đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 viết bài giúp người ta chứ gì. Làm cực nhọc thế này, một lần rốt cuộc thể kiếm được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bao nhiêu tiền chứ?

Lộc cộc —— tiếng giày cao gót mỗi lúc một gần hơn.

Người tới mặc một chiếc váy đỏ, dưới ánh nắng chiếu rọi trông cùng nổi bật. Vừa thấy Lương Trác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đang đó, ta lập tức giậm chân một cái đầy bực bội, giọng mang theo chút hờn dỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tự nhiên:
“Tiểu Trác, sao con lại giận mẹ? Mẹ cũng muốn tốt cho con thôi. Mau theo dì nhỏ về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhà, làm sẵn cả bàn đồ ăn sáng đang chờ con về ăn đấy.”

“Mẹ, mẹ làm thế. Con muốn đi học.” Lương Trác lo thu dọn đồ, hoàn toàn lơ đi người phụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữ váy đỏ đang gọi.

“Là nhỏ! Tiểu Trác, con vẫn cứ gọi bừa như thế.” Người phụ nữ ấy khẽ gật đầu chào Văn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Minh một cái, như thể cố tình nhấn mạnh cách xưng hô, sau đó nhanh chóng đuổi theo Lương Trác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phía trước:
“Tiểu Trác, con chậm một chút đã, chuyện cứ nói với nhỏ.”

A —— Văn Minh nhớ ra rồi, nghĩ tới cái dưa đó.

Cậu gần như lập tức bấm gọi số điện thoại quen thuộc:
“Huy ca, Huy ca, em gặp rồi! Em vừa gặp đôi tỷ muội đó ngoài đời thật kìa!”

Trịnh Huy lập tức hiểu ngay ý, hỏi theo:
“Là hai tỷ muội sống chung một nhà đó á?”

“Đúng đúng, đúng luôn!”

Văn Minh cảm thấy không thể kiềm nổi biểu cảm trên mặt mình. Trước đây cậu còn tưởng lời đồn chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói đùa thôi. Cậu nghe đồn hai chị em cùng qua lại với cùng một người đàn ông, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giờ gặp thật rồi thì lời đồn thật.

Chuyện là: một ông chủ hộ cưới cả hai chị em gái. Chị người đứng tên kết hôn,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giấy tờ, hộ khẩu cũng ghi tên chị. Em thì không danh phận, chỉ trong nhà với danh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghĩa “dì nhỏ”. Con của người em sinh ra lẫn con của chị đều gọi chị “mẹ”, tên hộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khẩu cũng ghi theo tên chị. Vậy nên Lương Trác là con ruột củanhỏ???

Đây hội hiện đại rồi còn chuyện như vậy à?

Nhưng Trịnh Huy thì từng thấy nhiều rồi nên chẳng thấy lạ, còn kể cho Văn Minh nghe thêm một quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dưa khác:
“Thế đã đâu. Hai hôm trước anh đi chợ vật liệu xây dựng lấy hàng, công nhân đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kể với anh ông chủ hắn hơn 50 tuổi sinh thêm một đứa con trai, nhờ thụ tinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ống nghiệm với con gái kế của ổng. Giờ cả nhà họ vẫn sống hòa thuận vui vẻ cùng nhau. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Chuyện bên em nghe được vẫn còn nhẹ đấy.”

…Không phải chứ, chuyện này thiệt luôn hả?

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường full, Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường online, read Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường, Đang cập nhật Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 5 — Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc