GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3: Ma pháp đối chiến — Hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
ràng trông chỉ như một đứa trẻ ngây ngô, mắt mở tròn xoe không chớp, vậy sức lực thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lạicùng mạnh mẽ. Hai đấm khiến ba của Đồng Tuấn nằm sõng soài dưới đất, không sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gượng dậy nổi. Thế đã đến mức đó, ông ta vẫn còn cứng miệng, vẫn muốn tỏ vẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mình một nhà giáo dục lỗi lạc:
“Anh thả một đứa trẻ nguy hiểm như thế ra ngoài, trách nhiệm với tất cả mọi người! Tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sẽ khiếu nại lên Sở Giáo Dục, bắt phải cuốn gói về nhà! Cáicũngthể vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trường được sao? Đây trường công, không phải nhà máy thu phế liệu! khuyết tật trí tuệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì phải vào trường đặc biệt chứ!”

Câu nói ấy như chọc trúng công tắc nào đó.

Phụ huynh của đứa trẻ kia lập tức nổi đoá, như muốn lao vào cấu rách mặt ông ta:
“Anh làm cái quáivậy hả!chỉ một đứa trẻ! Tại sao lại dùng lời lẽ độc ác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như vậy để công kích nó? Nó chỉ chạm vào anh mấy cái thôi mà, đường đườngmột người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đàn ông trưởng thành đi chấp nhặt với trẻ con, không biết xấu hổ sao?”

Ba của Đồng Tuấn, miệng còn đang chảy máu đấm trước đó, che mặt, ánh mắt ngơ ngác không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể tin được — mấy người này còn biết cái gì gọi đạo không? Cảnh sát hiệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trưởng đều đây cả đấy, chẳng lẽ trên đời này không còn pháp luật nữa sao?

“Tôi nói sai chỗ nào? Nhà anh không phải giấy chứng nhận bệnh sao? giấy thì không phải nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 học trường đặc biệt à? Đánh người không phạm pháp? Nó không hiểu chuyện thì anhphụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 huynh, anh cũng không hiểu luôn chắc?”

A —— sướng thật!

Chủ nhiệm lớp đứng trong góc, trong lòng âm thầm vỗ tay tán thưởng. Tuy rằng bình thường ba của Đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Tuấn đúng không ra gì, nhưng cái cậu học sinh đặc biệt An Hoànkia cũng không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dạng “hiền lành” cho cam. Mọi người đâu phải không sẵn sàng chăm sóc học sinh đặc biệt© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giáo viên ai cũng bảo các bạn khác nhường nhịn, giúp đỡ thêm chút, thể làm gì cho em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ấy thì đều cố gắng làm.

Nhưng chịu không nổi chính là… phụ huynh của em đó quá ngang ngược!

Mỗi lần con mình gây sự, đánh bạn trong trường, chẳng những không xin lỗi mà còn đứng bên cạnh vỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay khen ngợi nói con mình “sức lực thật khoẻ” mới ghê chứ!

Phụ huynh nhà khác nếu phàn nàn, thì liền bị chụp cho cái “không có tình thương”, “không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thông cảm cho trẻ đặc biệt”.

Cái “trẻ em đặc biệt”, mấy đấm thể đánh người lớn nhập viện, còn gọi “trẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em đặc biệt” được sao? Nói thẳng một câu đáng ch·ết, bọn họ tuy trường tiểu học công lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tốt nhất, nhưng sao vẫn “công lập” ai cũng biết, trong giai đoạn giáo dục bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 buộc thì không chuyện đuổi học.

Đứa học sinh này nhà còn thế lực, trường học thì còn làm được đây? Hôm nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dám mời phụ huynh về nhà, ngày mai chắc chắn sẽ bị bêu lên mạng. Bây giờ ai cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 có thể lên mạng tố cáo trường học, trường thì căn bản chẳng làm được gì. Nếu tỏ ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cứng rắn một chút thì chắc chắn bị chửi rát mặt.

Không biết nhà này nuôi dạy con kiểu gì, mỗi lần đều đuổi đánh học sinh khác, cùng lắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì giơ nắm đấm ra dọa một chút, không gây thương tích nghiêm trọng thì bọn họ cũng chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể làm được. Họ chỉ thể dặn đi dặn lại mấy đứa học sinh trong lớp mình, bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chúng cứ thấy thằng nhóc kia trốn xa ra một chút. Không chọc nổi thì cũng phải trốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cho nổi chứ?

Không ngờ lần này lại thật sự vấp phải chuyện lớn như vậy.

Một “trẻ em đặc biệt” đại chiến với phụ huynh “siêu hung hãn”, đúng kiểu đánh nhau đầy ma pháp. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nhưng mà, Văn Minh cuối cùng vẫn phải bỏ phiếu cho phía “trẻ em đặc biệt” một phiếu người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta nhỏ tuổi, lại giấy xác nhận bệnh lý, đúng full buff, cho bị đưa tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đồn công an, cảnh s·át nhân dân chắc cũng phải mờihai phầnrán ăn cho đỡ tội. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Loại người thế này đúng không thể chọc vào được, không biết ông bố “siêu mạnh” của thằng nhóc Đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Tuấnbị ăn thiệt thòi gì không nữa? Đúng là khiến người ta háo hức ngồi xem kịch.

Nhìn thấy ba thằng nhóc kia giơ nắm đấm hùng hổ, chuẩn bị đánh, thì ba của Đồng Tuấn lập tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rút lui mang tính chiến thuật, nằm luôn xuống đất, lớn tiếng la lên:
“Các người thật lý! Ra tay đi, bản lĩnh thì bây giờ ném tôi từ chỗ này xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 luôn đi! Bằng không, tôi không tin trên đời này lại khôngchỗ phân phải trái!”

Đâyđang diễn cái vậy?

Vừa vào trận đã bước thẳng vào giai đoạn ăn vạ, nằm lăn ra ăn vạ? Theo như hiểu biết của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh về kiểu người này, bước tiếp theo tám chín phần để đòi tiền. Những hành vi vừa rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đều để nâng giá chiếu ăn vạ nhìn qua, mấy tên chuyên đi ăn vạ anh từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thấy trước đây đều kiểu này cả.

Ba của Hoàncười lạnh một tiếng:
“Nằm dưới đất thì nằm luôn đi, ai sợ ai. Có bản lĩnh thì anh cứ đi bệnh viện kiểm tra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi. Bệnh viện nói tôi phải bồi thường bao nhiêu thì tôi bồi bấy nhiêu, còn không thì chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh đang cố tình t·ống t·iền!”

Nhưng như vậy cũng không ổn, nếu như ba của Đồng Tuấn không moi được tiền, thì khi nào cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không còn tiền để bồi thường lại cho cậu không? Văn Minh nhìn mặt ba của Đồng Tuấn đang sưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vù, đột nhiên nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng, vội la lên:
“Ây dô, ba Đồng Tuấn ơi, anh rụng răng rồi kìa! Răng rụng trong vòng nửa tiếng còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể gắn lại được, lỡ như không gắn được thì đáng tiếc lắm á. Em nhớ hàng xóm trước đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm răng hoa đó mất tới ba chục triệu đấy!”

Cái răng đó, hôm nay đúng khiến anh ta chảy máu không ít!

Ngay sau đó, ba của Đồng Tuấn cố ép hai giọt nước mắt chảy ra, gào lên đau đớn:
“Sao tôi lại xui xẻo thế này chứ? Con tôi bị bắt nạt trong trường học thì thôi đi, giờ tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tới đòi lại công bằng mà còn bị người ta đánh ra nông nỗi này. Cảnh sát! Cảnh sát các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh đều thấy hết rồi đấy, vừa nãy tôi hoàn toàn không có đánh trả nhé. Đều con cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này ra tay trước! Mau bắt con hắn lại đi, loại người này nên bị đưa vào trại giáo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dưỡng thiếu niên hay mấy sở đặc biệt đó, chứ sao thể cứ thả ra ngoài hại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người như vậy được chứ!”

Ba của Hoàn Vũ nghe xong thì lập tức nổ tung, cả người run lên tức giận:
“Anh đang nói cái thế hả? Anh bảo ai phải bị nhốt lại?! Anhcái thứ gì nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người khác như vậy? ràngcon anh tự đưa mặt vào vòi nước, bây giờ lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đổ lỗi lên đầu người khác, đổ cho trời đất, đổ luôn cả trường học. Sao không tự hỏi xem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hôm nay ra nông nỗi này đáng đời anh đấy! Anh loại người như anh, cả đời chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một mảnh rác rưởi thôi!”

“Cha súc sinh thì sinh ra súc sinh con, súc sinh cũng biết nói hả?!” Dựa vào vết thương rõ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ràng trên mặt mình, ba của Đồng Tuấn chỉ tay về phía hai người kia, miệng mắng ra toàn những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lời độc địa chưa từng nghe qua:
“Hai người đồ súc sinh, chờ đó cho tôi! Tôi nhất định kiện hai người, kiện đến nỗi hai người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhà tan cửa nát, bị đuổi khỏi cái trường học này luôn!”

Ngón tay ông ta chỉ thẳng về phía trước, lắcnhư đang phát tín hiệu đó.

An Hoàn đột nhiên lao tới, tungđá không báo trước. Động tác của nhóc nhanh, lại mạnh, mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người xung quanh đều không kịp phản ứng, chỉthể trơ mắt nhìn ba của Đồng Tuấn lại bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ăn thêm mấy cú nữa. Lúc này, cảnh s·át nhân dân không thể tiếp tục đứng yên bên cạnh được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữa, mỗi người lập tức túm lấy một bên cánh tay của An Hoàn Vũ, mạnh mẽ kéo nhóc sang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một bên.

nửa thân người đã bị nhấc khỏi mặt đất, An Hoàn vẫn tranh thủ lúc hỗn loạn, giẫm lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người ba của Đồng Tuấn thêm mấy cái nữa.

“Ai chà ——” Nhìn biết đau thiệt. Ba của Đồng Tuấn nằm co quắp như một con tôm luộc, mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì lúc đỏ lúc xanh, cứ như thể vừa mới bị thương chí mạng vậy —— lúc nãy lộn xộn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như thế, chắc cũng không đến mức bị đánh trúng mấy chỗ hiểm đâu ha?

Chậc chậc chậc, không phải đã sớm nói với anh rồi sao. Gặp mấy đứa nhỏ giấy chứng nhận đặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biệt, chỉthể vỗ về nhẹ nhàng, lấy lòng hết mức. Vậy anh còn dám công khai đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đầu, quả nhiên ba của Đồng Tuấn người sống theo “nhịp công việc” của riêng mình. Đỉnh thật. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Văn Minh tranh thủ quay phim, cố gắng ghi lại từng phân cảnh một cách chuẩn xác nhất, nhưng lúc này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chỉthể quay được vài góc nghiêng từ bên hông, quả thật chuyện đáng tiếc nhất trong ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hôm nay. Nói chứ, sao trong văn phòng hiệu trưởng lại không gắn luôn một cái drone (máy bay không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người lái) vậy? Có nhiều góc quay thì mới xứng đáng với vở kịch hay thế này chứ!

Lúc này đến phiên ba của Đồng Tuấn nằm dưới đất gào khản cả cổ:
“Cảnh sát! Cảnh sát! Bắt tụi lại! Bắt tụi nó lại!”

Mẹ của Đồng Tuấn thì lo lắng che mắt con trai mình, lạnh lùng buông một câu:
“Anh không thể bình tĩnh một chút à? thì nói chuyện cho tử tế, hét lác om sòm vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mất mặt quá. Bắt bắt, bắt một đứa trẻ mười tuổi sao? Anh nghe thử xem, lời đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186lọt tai không?”

Đúng vậy. Tuy rằng An Hoàn to con, nhưng người ta chỉ vừa mới hơn mười một tuổi, vẫn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186một đứa trẻ nhỏ, hoàn toàn không phải chịu trách nhiệm hình sự. Gặp phải chuyện kiểu này, cảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sát cũng chỉ thể cố gắng hòa giảichính.

“Như này đi, mọi người đều người trong một trường học cả, vị phụ huynh này bồi thường ít tiền, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vậy coi như chuyện này kết thúc được không?” Cảnh sát bên này chỉ có thể đưa ra lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đề nghị như thế. Bắt cũng không thể bắt, nếu lấy được chút tiền bồi thường thì cũng coi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xong.

Ba của Đồng Tuấn nằm luôn tại chỗ, nhắm mắt lại rồi bắt đầu ăn vạ:
“Chuyện này không phải cứ có tiền là giải quyết được! Tôi muốn một cái công đạo, phải nói cho trắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đen phải trái ràng!”

Ba của Hoàn nhìn anh ta, giọng điệu châm chọc:
“Hay tôi cho anh 60 triệu, để tôi đánh rụng nốt cái răng còn lại nhé?”
Những năm gần đây, ông ấy cũng từng nhiều lần phải bồi thường nên không lạ kiểu người như vậy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Biết thừa anh ta đang tính toán cái chẳng qua cảm thấy mất mặt, không tiền, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nên muốn kiếm chác thêm một khoản.
“30 triệu, bây giờ dàn xếp cho xong, anh đứng dậy đi. Còn nếu không thì, bản lĩnh thì anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cứ kiện thẳng chúng tôi luôn đi.”

“Ba Hoàn ơi, đều phụ huynh trong cùng một trường, chúng ta không cần làm cho mọi chuyện rùm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 beng lên như vậyđúng không? Sau này còn phải gặp nhau hàng ngày mà.”
Người vừa nãy còn nằm dưới đất ăn vạ, giờ đã tươi cười đầy mặt, nói chuyện đầy đạo lý, cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng thể thương lượng.

Thì ra, cái gọi “mặt mũi” của ông ta, chỉ có giá… ba vạn đồng. Cảm giác đúng là quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rẻ.

Tiếp theo, diễn biến khiến Văn Minh cũng không dám tin nổi. Ba của Đồng Tuấn nhanh chóng vào bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thỏa thuận hòa giải ba bên, nhận tiền bồi thường từ phía Văn Minh, rồi tự mình đưa cái mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bị đánh mất răng lái xe đến bệnh viện nha khoa, vẻ mặt đầy sung sướng.

Ông ta tính toán rõ ràng đến từng đồng. Làm lại hàm răng đẹp thì mất tầm ba chục triệu, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh ta tuổi này rồi, chỉ cần làm lại một chiếc răng bọc sứ đơn giản cũng chỉ vài triệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thôi. Vậy một đi một về, anh ta lời hơn hai mươi triệu. Trên đời này còn chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nào lời dễ thế nữa không?
Huống hồ, giờ đi bệnh viện vẫn còn kịpnếu răng gắn lại được thì coi như chẳng mất mát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186cả. không gắn lại được, sau này cũng khólấy thêm được khoản nào nữa đâu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Chỉ điều, anh ta thì vỗ mông đi bệnh viện trong sung sướng, lại để vợ con mình lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hiện trường đối mặt với mọi chuyện.

Mẹ của Đồng Tuấn khom người xin lỗi từng người một:
“Thật xin lỗi, nhà chúng tôi sai, đã gây phiền toái lớn như vậy cho mọi người, thật sự rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngại. Tôi cũng không có khả năng bồi thường gì, chỉ có thể cúi đầu xin lỗi quý vị.”

Nước mắt của ấy rơi lộp độp xuống nền nhà, ban đầu chỉ nức nở khe khẽ, bỗng nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biến thành tiếng gào khóc thê lương, vừa khóc vừa đấm mạnh vào ngực mình:
“Tất cả đều lỗi của tôi, ông trời ơi, xin hãy trừng phạt tôi đi… A… Nếu tôi thật sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186tội, thì để một mình tôi gánh chịu, sao lại trút lên đầu con tôi chứ. Tôi quỳ xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dập đầu xin mọi người tha thứ… do số tôi khổ mà!”

Bịch ấy thật sự quỳ rạp xuống sàn, đầu gối đập thẳng lên gạch men phát ra tiếng động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khiến người khác nghe mà rùng mình sợ hãi.

Không chỉ quỳ một mình,còn muốn mạnh mẽ kéo Đồng Tuấn quỳ xuống theo —— không ổn, người đàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này đang làm trò vậy, càng lúc càng giống như hóa điên rồi.

Ngay cả ba của Hoàn người vốn cứng rắn cũng chưa từng thấy cảnh như vậy, lập tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lùi về phía sau như muốn trốn khỏi hiện trường:
“Nếu chuyện này đã giải quyết xong thì tôi đưa con tôi về trước. Làm phiền các thầy cô,lãnh đạo.”

Phó hiệu trưởng vẫn còn đang chờ ba của Hoàn lại trong phòng hiệu trưởng để tiếp tục phát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biểu hùng hồn, ai ngờ ông ta lại đột ngột rút lui, dắt con đi mất. Hành động đó giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như giáng một gáo nước lạnh vào cả phòng, khiến mọi người trong trường như tỉnh ra phần nào.

Nhưng đối với phía nhà trường thì sự việc vẫn chưa thể coiđã kết thúc.

Hiện tại, trong phòng hiệu trưởng ai nấy đều đang lúng túng tìm cách an ủi mẹ của Đồng Tuấn. Trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lúc ấy, Văn Minh chủ động lên tiếng, nhẹ nhàng gánh vác trách nhiệm:
“Dạ, thưa hiệu trưởng, hiện tại em cũng rảnh… Hay để em đưa bạn Đồng Tuấn về lại lớp, lát nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 còn tiết học nữa mà.”

ràng hai người xa lạ, nhưng lúc này lại tự nhiên ăn ý không cần nói thành lời. Hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người, một trước một sau đi dưới ánh mặt trời, không hiểu vì sao, Văn Minh cảm thấy thiếu niên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trước mặt như sắp bị ánh sáng kia nuốt trọn, cuối cùng chỉ còn lại một tiếng thở dài vang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vọng.

Cho nên khi đó cậu không nhìn nhầm đúngĐồng Tuấn cố tình dừng lại một chút dưới vòi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nước, như thể đang dùng cách đó để kiểm tra cảm giác đau. Nhóc giống như một con thú nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lo sợ bất an, chỉthể dùng kiểu cách vụng về ấy để xác nhận rằng mình đang được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quan tâm, được yêu thương.

độ tuổi này, trẻ con như nhóc thường hay suy nghĩ vẩn vơ. Càng trưởng thành sớm lại càng dễ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bắt đầu suy nghĩ về biển rộng bầu trời, về nhân sinh mông lung. Mỗi lần rơi vào trạng thái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kiểu đó, Văn Minh đều chiêu độc để ứng phó.

Cậu lục lọi hai cái, đột nhiên từ trong túi rút ra một bịch que cay cực đại, giơ đến trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặt Đồng Tuấn:
“Que cay mới về nè, ăn không?”

Kệ đi những nỗi niềm buồn vui, cái tâm trạng vẩn vơ tuổi mới lớn ấy lập tức bị mùi thơm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cay nồng của que cay đánh bật ra khỏi đầu. Đôi mắt Đồng Tuấn sáng rỡ ngay tức thì, lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tức nhào tới muốn chụp lấy bịch que cay:
“Ăn ăn ăn! Ông chủ, tiệm anh nhập món mới nữa không?”

Nhưng tay của Văn Minh lại nhanh như chớp rụt que cay về:
“Em nhìn cái mặt mình đi, còn ăn que cay gì nữa? Chờ nấu ít canh rồi ăn cơm trắng đi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Không phải mà, tiểu gia đây kim cương bất hoại, ông chủ, quan hệ giữa chúng ta như vậy mà không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cho em ăn chút que cay sao?”

“Quan hệchứ? Quan hệ sổ nợ ấy. Em còn nợ anh ba gói đồ ăn vặt. Tiểu học sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 à, nếu không phải nể mặt chủ nhiệm lớp em, em tưởng anh để en nợ à? Bao giờ trả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiền? Không trả anh phải dùng đến chiêu cuối gọi điện cho mẹ em đó.”

“Đừngđừng mà, để em nghĩ cách đã! Tuần sau chắc chắn trả!” Đồng Tuấn như sống lại, vội vàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cam đoan lia lịa.

“Em không phải định dùng mấy chiêu trò tr·ái p·h·áp l·uật đấy chứ? Nhìn mấy bảng nội quy hành vi học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sinh tiểu học phía trước kìa, em làm được mấy cái?”

“Làm sao thể! Anh chờ đó, em sẽ cho anh thấy bản lĩnh thật sự của en!” Đồng Tuấn trả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lời chắc nịch, bóng lưng lúc rời đi còn mang theo ba phần tiêu sái như gió.

Nhưng Văn Minh lại càng thêm chắc chắn một chuyện —— thằng nhóc này chắc chắn chuyện mờ ám. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Theo bản năng, cậu rút điện thoại ra gọi ngay:
“Đại Lỗi Tử, cậu chờ dập đầu cảm tạ tôi đi! Hình như tôi sắp giúp cậu tìm được nội gián © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đấy!”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường full, Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường online, read Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường, Đang cập nhật Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc