GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 51

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ứng Đối

Khương Dao suy nghĩ một lát rồi nói: “Đại nhân, gia cầm rất thích ăn châu chấu. Theo thiển ý của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta, thể khuyến khích bách tính nuôi nhiều vịt hơn, thả vào ruộng đồng rừng cây, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể tiêu diệt một phần châu chấu.”

“Ngoài ra, thể cho các đại phu y quán nghiên cứu một số loại bột t.h.u.ố.c tiêu diệt châu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chấu, dùng để phun rải trên diện rộng ở ruộng đồng rừng núi. một điều nữa chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khuyến khích bách tính bắt loại châu chấu này.”

Huyện lệnh nghe xong, mắt sáng lên, vuốt râu gật đầu: “Khương Dao, cách này của ngươi khả thi. Chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 việc khuyến khích bách tính bắt châu chấu, nên khuyến khích như thế nào? Chuyện không lợi này, e © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rằng ít người chịu làm.”

Khương Dao khẽ cười nói: “Đại nhân không biết đó thôi, loài châu chấu này tuycôn trùng gây hại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho cây trồng, nhưng lại công hiệu trị ho hen, bình suyễn, trấn kinh, hoạt huyết hóa ứ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bổ thận tráng dương.”

Huyện lệnh nghe vậy, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: “Lần đầu tiên bản quan nghe nói châu chấu còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể dùng làm thuốc.”

Khương Dao giải thích: “Mỗi ngành nghề chuyên môn riêng, Đại nhân không hiểu cũngchuyện bình thường. Nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 các y quán dân gian vẫn luôn thu mua châu chấu khô.”

Huyện lệnh liên tục gật đầu: “Như vậy, bách tính vừa thể kiếm được thu nhập thông qua việc bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 châu chấu, vừathể giảm bớt sự phá hoại của châu chấu đối với cây trồng, đúng là một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mũi tên trúng hai đích!”

Khương Dao đề nghị: “Đại nhân, nha môn huyện thể tiến hành thu mua châu chấu với giá ba văn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiền một cân, sau đó đem số châu chấu thu mua được chế biến, rồi bán lại cho các y © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quán các nơi.”

“Tốt, cứ làm theo lời ngươi nói.” Huyện lệnh lập tức sai Sư gia thảo cáo thị các sự vụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liên quan.

Bách tính vốn căm ghét và không làm gì được với đám châu chấu hung hãn này, khi thấy cáo thị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được dánnha môn, trong lòng họ chợt nhen nhóm hy vọng.

Một Nho sinh biết chữ liền giải thích cho mọi người nghe: “Mau nhìn kìa, trên cáo thị nói rằng gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cầm thể ăn châu chấu, mọi người hãy thả vịt đang nuôi trong nhà vào ruộng đồng để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiêu diệt châu chấu.”

Một vị thôn dân nghe vậy, mừng rỡ nói: “Thật sao?! Nhà ta vừa hay nuôi không ít vịt, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lập tức về nhà bắt chúng thả ra ruộng, để chúng ăn hết châu chấu đang phá hoại mùa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 màng này!”

Những người khác cũng nhao nhao phụ họa: “Nếu đã như vậy, chúng ta cũng về nhà thả vịt ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồng thôi.”

Nhất thời, mọi nhà đều hối hả, bắt vịt nhà mình chạy ra ruộng. Đám gia cầm vừa đến ruộng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồng thì xông vào đàn châu chấu như hổ đói vồ mồi.

Cùng lúc đó, các đại phu trong y quán cũng không hề nhàn rỗi. Sau khi biết Huyện lệnh đại nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 treo thưởng nghiên cứu d.ư.ợ.c phấn tiêu diệt châu chấu, họ đều nóng lòng muốn thử sức.

Tế Thế Đườngy quán lớn nhất trong huyện thành, đi đầu trong việc này: “Mấy ngày này chư vị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vất vả chút, gấp rút nghiên cứu ra loại d.ư.ợ.c phấn tiêu diệt châu chấu này. Chuyện tiền bạc không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quan trọng, ta chỉ cần được danh tiếng này!”

“Vâng, Đông gia, chúng ta nhất định sẽ cố gắng hết sức!” Các đại phu đồng thanh đáp.

Bên trong Lục Gia thôn, các thôn dân tụ tập tại khoảng đất trống trước cổng làng, đối diện với cáo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thị vừa được nha môn dán lên, xôn xao bàn tán.

“Mọi người đều biết cả rồi chứ, nha môn dán cáo thị, bằng lòng thu mua châu chấu với giá ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 văn tiền một cân đấy!” Lục phụ đứng giữa đám đông, lớn tiếng hào.

“Giờ đây lương thực mùa màng đều bị châu chấu tàn phá đến mức không còn ra thể thống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữa, mọi người cũng chẳng việc để làm, chi bằng lên núi xuống đồng bắt châu chấu, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể đổi được chút bạc.” Thôn trưởng phụ họa.

“Đây quả một ý hay, chỉ số bạc đổi được sau khi bắt châu chấu, nên chia thế nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây?” Một vị thôn dân nêu thắc mắc.

“Đúng vậy, chúng ta không thể làm công không được, chuyện chia tiền thế nào phải nói ràng trước đã.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Một thôn dân khác cũng hưởng ứng.

Thôn trưởng suy nghĩ một lát, nói: “Thế này đi, mỗi nhà cử ra một người, sau này bất kể bán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được bao nhiêu bạc, đều chia đều cho tất cả mọi người.”

Đề xuất này nhận được sự đồng tình của đa số thôn dân, mọi người đều gật đầu tán thành. Dẫu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao, cách phân chia này tương đối công bằng, cũng bảo đảm mỗi nhà đều nhận được một khoản thù © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lao.

một phía khác, Khương Thiết Trụ cũng thuật lại nội dung cáo thị cho người trong Khương gia lão trạch, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bảo bọn họ lên núi xuống đồng bắt châu chấu bán lấy tiền.

Khương Đại SơnVương Quế Hoa bệnh nằm liệt giường, tất nhiên không thể đi bắt châu chấu được.

Khương Tam thúc từ trước đến nay đã lười biếng quen rồi, không muốn làm việc này: “Đại ca, việc lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 núi xuống đồng này mệt lắm, huống hồ một cân chỉ được ba văn tiền, làm c.h.ế.t làm sống cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngày cũng chẳng kiếm được bao nhiêu.”

Khương Thiết Trụ tức giận nói: “Dù muỗinhỏ đến mấy cũng thịt, giờ trong nhà không còn hạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gạo nào, có tiền kiếm ngươi còn không chịu làm? Vậy ngươi cứ chờ c.h.ế.t đói đi.”

“Dù sao ta cũng không làm, ai muốn làm thì làm.” Khương Tam thúc trực tiếp buông xuôi.

Khương Tứ thúc thấy vậy cũng từ chối: “Đại ca, ta còn phải đọc sách, không thời gian làm những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 việc vặt này. Bằng hữu đồng môn còn đang đợi ta cùng bàn luận văn chương, ta xin phép về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trấn trước.”

Khương Đại Sơn luôn coi trọng người con trai biết đọc sách này, vội vàng nói: “Lão tứ, con đi đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyện đọc sách quan trọng nhất.”

Khương Thiết Trụ nhìn đám người không biết điều này, cũng chẳng muốn để tâm nữa, quay người bỏ đi.

Ngược lại, Khương Nhị thúc lại đuổi theo, nói: “Đại ca, sao ta cũng chẳng việc làm, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bằng lòng cùng huynh lên núi bắt châu chấu.”

Khương Thiết Trụ nghe Khương Nhị thúc nói vậy, trong lòng cuối cùng cũng thấy an ủi đôi chút, vỗ vai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đệ ấy nói: “Được,đệ cùng đi, hai huynh đệ ta chắc chắn có thể bắt được nhiều châu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chấu hơn để đổi tiền.”

Khương Dao cố ý bày một cái quầy hàng trên phố, trên tấm biển đề mấy chữ lớn nổi bật: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Một văn tiền giúp chế biến món ngon từ châu chấu, đi qua đừng bỏ lỡ.”

Tấm biển này được treo cao phía trên quầy hàng, màu sắc rực rỡ phông chữ khoa trương khiến người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta thể nhìn thấy từ xa, thu hút không ít bách tính kéo đến.

“Chế biến món ngon từ châu chấu ý gì? Chẳng lẽ châu chấu còn ăn được sao?”người trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đám đông hỏi.

Khương Dao gật đầu, cất giọng cao rõng rạc: “Đương nhiên rồi, châu chấu giàu protein, dinh dưỡng phong phú, đem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chiên giòn thì càng ngon tuyệt.”

Hạt Dẻ Nhỏ

Mọi người nghe Khương Dao nói, trên mặt đều đầy vẻ nghi hoặc.

“Châu chấu ngày thường gặm nhấm mùa màng, nhìn đã thấy ghê tởm, thật sự ăn được sao?” Một vị đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nương nhíu mày nói.

“Đúng vậy, ta nhìn châu chấu đã thấy buồn nôn rồi, nghĩ đến việc ăn thì da da vịt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nổi hết lên.” Một thiếu nữ khác nói.

“Cô nương, quầy hàng của ngươi đừng bày bừa, lỡ ăn châu chấu xảy ra chuyện thì sao?”

Khương Dao cười cười, đoạn từ chiếc nồi bên cạnh vớt ra một xiên châu chấu chiên vàng rộm, giòn tan, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đưa đến trước mặt mọi người: “Mọi người cứ nếm thử đi, bảo đảm ăn xong các vị sẽ còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn ăn nữa.”

Vị đại nương vừa lên tiếng do dự một lát, vẫn nhận lấy c.ắ.n một miếng nhỏ, mắt lập tức mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 to: “Không ngờ, còn khá thơm đấy!”

Những người xung quanh thấy cảnh này, đều hiếu kỳ xúm lại, nhao nhao đưa tay ra nếm thử.

“Oa, thật sự rất ngon!”

“Đúng vậy, thơm thơm giòn giòn, khẩu vị rất tuyệt!”

“Ta chưa bao giờ nghĩ châu chấu lại thể chế biến theo cách này, quả thật sáng tạo quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi!”

Rất nhanh, quầy hàng nhỏ của Khương Dao đã chật kín người. Bách tính đều móc ra một văn tiền, đưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho Khương Dao, nhờ nàng giúp chế biến món châu chấu chiên giòn thơm ngon này.

Đối với những bách tính này, châu chấu vốn do họ tự bắt được, không tốn bất kỳ chi phí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nào, giờ chỉ cần bỏ ra một văn tiền là có thể thưởng thức món ngon độc đáo như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy, quả thật quá hời.

“Không ăn uổng phí lắm!”

“Đúng thế, sao châu chấu cũng nhiều, lại chẳng tốn tiền, mau chóng nếm thử thôi!”

Một tháng sau, số châu chấu còn lại hoặc bị d.ư.ợ.c phấn tiêu diệt, hoặcbị bách tính chiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ăn, hoặc được phơi khô bán làm d.ư.ợ.c liệu, tóm lại gần như tuyệt diệt.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Nông Nữ Đoạn Tuyệt Quan Hệ - Vun Trồng Làm Giàu - Dụ Chàng Tú Tài Xây Dựng Đại Gia Cơ full, Nông Nữ Đoạn Tuyệt Quan Hệ - Vun Trồng Làm Giàu - Dụ Chàng Tú Tài Xây Dựng Đại Gia Cơ online, read Nông Nữ Đoạn Tuyệt Quan Hệ - Vun Trồng Làm Giàu - Dụ Chàng Tú Tài Xây Dựng Đại Gia Cơ, Đang cập nhật Nông Nữ Đoạn Tuyệt Quan Hệ - Vun Trồng Làm Giàu - Dụ Chàng Tú Tài Xây Dựng Đại Gia Cơ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 51 — Nông Nữ Đoạn Tuyệt Quan Hệ - Vun Trồng Làm Giàu - Dụ Chàng Tú Tài Xây Dựng Đại Gia Cơ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc