GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 71

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Tí tách.”

Ninh Mông mở to mắt từ trong bóng đêm, bên tai tiếng nước, chung quanh một khoảng không yên tĩnh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cô đột nhiên nhớ tới tình trạng hiện tại của bản thân, cúi đầu vừa nhìn, toàn thân yếu ớt, Cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nam Tây còn đang nằm một bên khác.

Sợ là người đã làmvới cô, nếu không sẽ không phải cả người không sức như vậy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Trong khoảng thời gian này chưa từng đắc tội với ai, chẳng lẽ là người Mạnh Ninh lỗi trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kia?

Ninh Mông tìm tòi một chútức, thật sự không phát hiện ra người như vậy, đủ để tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nỗi phải bắt cóc cô.

“Ư…”

Cố Nam Tây “ưm” một tiếng rồi tỉnh lại, mắt ta nhìn chung quanh, bỗng nhiên khẽ gọi: “Đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nơi nào?”

Ninh Mông nói: “Hồ bơi trong nhà.”

vừa tỉnh lại đã phát hiện chỗ này hồ bơi trong nhà, chỉ chỗ bọn họ cách bể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bơi còn một khoảng nữa, trong phòng thay quần áo.

Cố Nam Tây trắng mặt, chậm rãidậy từ trên mặt đất, “Sao mình lại đây… ai đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngất mình?”

ta nhớ tới chuyện mới vừa xảy ra, hoang mãng nghĩ đến, không phải tên sát nhân điên cuồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biến thái đó chứ?

Ninh Mông nghi ngờ nhìnta, “Người của cậu không bủn rủn mệt mỏi?”

Cố Nam Tây ngập ngừng trả lời: “Không có.”

ta đứng dậy muốn đi, cẩn thận nhìn cảnh tượng chung quanh, còn cầm một cái chổi ra từ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 góc của phòng thay đồ.

Lúc gần đi, ta liếc mắt nhìn Ninh Mông đó, đoán được một chút.

Lời hỏi vừa rồi, chỉ sợtrên người không còn sức lực.

Cố Nam Tây đứngđó do dự cùng, trong đầu nghĩ tới số suy nghĩ, cuối cùng cúi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu, lẩm bẩm nói: “Chớ trách tôi…”

ta vặn mở cửa, biến mất trong bóng tối.

Biểu cảm của Ninh Mông cũng không thay đổi.

Từ sau khi biết thể của Cố Nam Tây bình thường đã đoán được điểm này, lấy tính cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của cô ta, còn có trạng thái hiện tại của bản thân, ai cũng sẽ không dẫn theo cô. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cửa không đóng chặt, lộ ra khung cảnh bên ngoài giống như một cái động đen xì.

Trong lòng Ninh Mông hoang mang rối loạn, quay mặt đi, hỏi hệ thống: “Bây giờ ta ổn không? Ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đánh ngất ta?”

Hệ thống nói: “Là một người đàn ông.”

Ninh Mông mím môi, hẳn người đàn ông kia cũng không cách xa cô.

Cánh cửa khép hờ tựa như một con quái thú, bất cứ lúc nào cũng thể ăn luôn, Ninh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Mông thót tim cùng cực, hai mắt nhìn chằm chằm ở đó.

Trên người không có sức, ngay cả lấy điện thoại trong túi cũng rất phí sức.

lẽ không nhận ra điện thoại, cho nên người đó cũng không lấy đi, cho Ninh Mông một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chút hi vọng.

giãy giụa một lúc lâu, rốt cuộc di động cũng rơi xuống, phát ra một tiếng giòn giã.

Trái tim của Ninh Mông đã nhấc lên tới cổ họng, dùng điện thoại chọc chọc, phí sức cả nửa ngày, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cuối cùng cũng bấm mở được.

Bên ngoài tiếng bước chân truyền đến.

Hệ thống nhắc nhở: “Gã tới rồi.”

Ninh Mông hoảng hốt, đẩy điện thoại giấu ra phía sau, cũng bất chấp chính mình vừa mới ấn vào chỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nào, bịđá vào khe hở.

dưới tình huống không ý thức được, đã ấn được một dãy số.

Phòng thay đồ không bật đèn, Ninh Mông không nhìn được người đi vàoai, chỉ nhận được thoang thoảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một mùi máu tươi ràng.

Phía trên phòng thay đồ một cái cửa sổ nhỏ, bên ngoài cũng một vùng đen như mực.

Lòng Ninh Mông chìm xuống, e hiện giờ đã tối.

Giữa trưa bị cảnh sát thẩm vấn, khi rời đi thì bị bắt lại, lại hôn suốt một thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gian dài của bữa trưa.

Ánh trắng xuyên thấu từ phía trên chiếu vào, chiếu sáng mặt người phía trước.

Lại Cố Nam Tây.

Ninh Mông cảm thấy không thể tin được, sao Cố Nam Tây lại chạy về, chẳng lẽ cứu cô?

Suy nghĩ mới thoáng qua đầu,liền biết bản thân đã hoàn toàn sai rồi.

Bởi Cố Nam Tây lại đột nhiên dùng chổi đánh lên người cô.

Ninh Mông lộn qua một bên, tránh thoát một kiếp, lòng còn sợ hãi kêu lên với ta: “Cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nam Tây, cậu phát điên cái thế?”

Cố Nam Tây mắt điếc tai ngơ, lại tới một lần nữa.

Cái chổi đột nhiên đánh về phía cô, lại lập tức bị văng ra, dừng một chỗ cách đó không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xa, phát ra âm thanh nặng nề.

Ninh Mông thở hổn hển.

Hình ảnh không khoa học vừa rồi nhất định liên quan đến Thời Thích, lúc trước đến gần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh vài lần, không ngờ đượcThời Thích còn để lại đồ trên người cô.

May mắn, bằng không lần này bản thân sẽ chết oan chết uổng.

Rất nhanh Cố Nam Tây đã lấy cái chổi qua, đánh về phía này, lần này đụng phải thể của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cô, cánh tay Ninh Mông chắn ngang, nhưng vẫn bị đánh lên mặt, nửa bên mặt bị đánh đau điếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như muốn nổ.

Trong miệngvị sắt gỉ, khó chịu muốn chết.

thể hơi bủn rủn, giãy giụa dậy, nhân lúc Cố Nam Tây ngẩng lên, đột nhiên đẩy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta một cái, ngã đụng phải rồi chạy ra ngoài từ phòng thay đồ.

Nếu dừng lại lâu nữa, dám chắc cô sẽ bị Cố Nam Tây giết chết.

Ban đêm hồ bơi cực yên tĩnh.

Ninh Mông cởi giày chạy, rẽ trái quẹo phải, cũng không biết bản thân mình đã chạy tới đâu, cuối cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng tìm được một cánh cửa, sau khi đi vào trực tiếp khoá trái.

Tốc độ của không nhanh, tiếng bước chân của Cố Nam Tây đã đi theo đến rất nhanh.

Thanh chổi làm bằng sắt, đánh lên cửa đặc biệt vang, mang theo từng đợt tiếng vọng, u ám không hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nổi.

Cố Nam Tây toét miệng, trên khuôn mặt nhỏ lộ ra nụ cười.

ta miệng, không ngừng nói: “Cậu ra đây đi nào… Ra đi nào…”

Ninh Mông trốn bên trong, trái tim theo tiếng phá cửa nhảy tưng, nơi này chỉ sợ là nơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để cho người lao công dùng, không gian không lớn.

“Đi ra… Đi ra… Đi ra…” Cố Nam Tây lặp lại hai chữ này, không ngừng nói, như một con robot. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Ninh Mông nhịn không được hỏi: “Cố Nam Tây sao vậy?”

Hệ thống nói: “Xem ra hẳn đã bị khống chế.”

nghĩ không ra, nếu muốn giết người, sao lại muốn mượn tay của Cố Nam Tây, dứt khoát giải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quyết nơi trói cô, trực tiếp giết chết không phải càng tốt sao?

Cố Nam Tây không biết mệt đấm vào cửa.

Cái chổi đã bị toẽ ra, chỉ còn lại cái thanh gậy sắt đượcta nắm trong tay,ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn hoàn toàn không biết cả, đồng tửhơi tan rã.

Miệng khép khép mở mở: “Mau ra đây… Mau ra đây…”

Từ đầu tới đuôi chỉ mấy chữ này, không hề thay đổi chút nào.

Ninh Mông lấy đồ chặn cửa, nhẹ nhàng thở gấp.

Di động bị ném ở chỗ phòng thay quần áo, bây giờ cái cũng không tìm được, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể cầm lấy một ít công cụchỗ này, trốn bên trong.

Có lẽ chờ sau khi Cố Nam Tây đi vào, còn thể vật lộn một phen.

xoa xoa vết máu trên mặt, lại gần nghe động tĩnh.

Tiếng phá cửa ngoài cửa đột nhiên ngừng lại, tiếng vang lên ngược lại lại tiếng hét sắc nhọn của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Cố Nam Tây, thảm thiết chói tai, cực đáng sợ.

Ninh Mông hơi co rúm lại, cũng không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.



Vào lúc Cố Nam Tây mở mắt ra đã nhìn thấy ngón tay của mình lần lượt bị đập.

Tay đứt ruột xót, cơn đau truyền khắp tứ chi, ta khống chế không đượchét chói tai như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chọc tiết lợn, quanh quẩn phía trên hồ bơi trong nhà.

ta khóc không thành tiếng: “Đừng… Không, đừng…”

Thời Thích như không nghe thấy, mặt không cảm xúc, khuôn mặt đẹp đẽ lạnh băng, như đang nói thầm: “Vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi ngón tay này?”

Cố Nam Tây lắc đầu, giọng nói bị nghẹn trong cổ.

Trong mắt anh đều sự chán ghét.

Cố Nam Tây cũng không biết sao lại xảy ra chuyện này, hoàn toàn không kịp phản ứng, tỉnh lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta đã nhìn thấy mình nằm trên đất, đàn anh trước mặt máu lạnh mà đối xử như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy với cô ta.

Một cây dao găm đột nhiên xuất hiện trước mắt cô ta.

Cố Nam Tây cắn môi, cơn khủng hoảng trong lòng nổi lên, liên hệ anh với tên sát nhân điên cuồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biến thái, “… Đừng…. Đừng… Đừng giết tôi…”

Thời Thích nhíu mày, thuận tay cử động.

Cố Nam Tây còn chưa quan sát kĩ, cổ đã rất đau.

ta không thể tin được mà nhìn người đàn ông trước mặt đang thong thả ung dung lau vết máu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên thanh dao, đôi tay kia trắng nõn tinh xảo, thon dài hoàn mỹ, giống như một tác phẩm nghệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thuật.

ta bừng tỉnh, duỗi tay sờ lên cổ, một cơn đau đớn truyền đến, kéo suy nghĩ của ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về, cúi đầu nhìn, máu chảy đầy tay.

“A ––––” Cố Nam Tây nhịn không được hét ra tiếng.

Động tác mạnh bạo kia liên luỵ đến miệng vết thương, còn cơn đau nơi ngón tay, làm ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn chết đi sống lại, cuộn tròn trên đất, trán và sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

ta không ngờ được đàn anh đẹp trai này lại động thủ, trực tiếp cắt qua cổ ta, ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả biểu cảm cũng không thay đổi chút nào.

Trong phòng bên tiếng động truyền ra.

Động tác của Thời Thích dừng lại, đứng lên, đi về hướng bên kia.

Chưa được vài bước, anh không hề để ýquay đầu, nhăn mày đẹp, trong ánh mắt nhiễm khí lạnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ý không cần nói cũng biết.

Cố Nam Tây ngơ ngác nhìn anh, đầu óc đần độn.

“… Tôi, tôi đi ngay lập tức…” ta nhanh chóng dậy từ trên đất, cũng bất chấp vết thương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên cổ cùng những vệt máu đó, khắp người thảm hại.

Sau lưng bỗng nhiên lại vang lên tiếng nói: “Chờ một chút.”

Cả người Cố Nam Tây cứng đờ, không dám quay người, rồi lại không thể không quay,

cứng nhắc nhìn chằm chằm người đàn ông cách đó không xa, thể bắt đầu run rẩy theo bản năng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Hàm răng của ta gần như cũng muốn run lên, chỉ có thể bất động đứng đó.

Chuyện vừa rồi đã hoàn toàn thể hiện rằng người trước mặt này không nể tình chút nào, nếu ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại chạy nữa, đoán rằng sẽ lập tức chết đây.

ta còn chưa muốn chết, cũng không muốn bị thương nữa, miệng vết thương trên cổ đang ràng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhắc nhở ta về tất cả chuyện xảy ra.

Thời Thích lạnh nhạt liếc nhìn ta một cái, nhẹ nhàng nói: “Tôi không muốn nhìn thấy cô xuất hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước mặt Mạnh Ninh nữa, từ giờ trở đi.”

Cố Nam Tây trắng cả mặt, gật đầu.

Thời Thích khinh bỉ quay mặt đi.

Cố Nam Tây hiểu rằng, cô ta có thể đi rồi.

Gần như ta gấp không chờ nổi mà xoay người nhấc chân, sau đó xém nữa đã mềm nhũn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngã xuống đất, ta ngu ngốc ra sức chạy khỏi hồ bơi trong nhà, lấy hết sức bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sinh ra, không quay đầu chạy về phía trước.

Giọng nói của Thời Thích hồi nãy như còn quanh quẩn bên tai cô ta.

Từng tiếng, giống như bùa đòi mạng.

Cho đến khi trở về túc xá, tới bên bàn của mình, cuối cùng ta cũng không nhịn được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữa, liệt ngã lên ghế, lưng bị mồ hôi lạnh thấm ướt, tim đập như trống gõ, gần như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tên đó là một con ác quỷ.

Cố Nam Tây không nén được nghĩ thầm… Trong đầu đều chuyện xảy ra hồ bơi hồi nãy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả người đều còn đang trong cơn run rẩy.

Bạn cùng phòng đẩy cửa đi vào, nhìn cô như vậy, nhịn không được lên tiếng: “Cậu bị sao vậy? Trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cổ còn đang chảy máu kìa?”

Cố Nam Tây liệt sờ sờ cổ, sự đau đớn của vết thương kích thích thần kinh cô, làm ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thức của khôi phục lại một chút.

Ngón tay tựa như mất đi tính linh hoạt, yếu ớt phủ lên chỗ đó.

Gần như trong nháy mắt đã nhớ tới hình ảnh không lâu trước đây, cả người nhịn không được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 run rẩy, kéo ra một nụ cười khó coi, “Không… Không sao.”

“Tay cậu cũng bị sao vậy?” Đôi mắt của bạn cùng phòng rất tinh, dễ dàng thể nhìn ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được chỗ không giống chỗ còn lại, hỏi.

Cố Nam Tây che đậy phía sau, mặt mày trắng bệch, tóc ẩm ướt dán lên mặt, “Không gì… Không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cẩn thận bị cửa kẹp…”

Bạn cùng phòng hơi không hiểu, nhưng nhìn bộ dạng này của đoán cũng không hỏi ra được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn dáng vẻ như bị đánh của cô, cũng không quan tâm nữa.

Cố Nam Tây bước chân nặng nề vào nhà vệ sinh, từ trong gương thấy được một đường ngang trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cổ mình, loang lổ máu.

Một chút anh cũng không thèm nể nang, sâu một chút nữa thôitrực tiếp mất mạng.

Ngón tay như bị cắt đứt hoàn toàn, một chút cảm giác cũng không còn, đây bộ phận trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể thích nhất, hiện tại đã không còn…

thở dốc dữ dội, lại vết máu chảy ra từ giữa miệng vết thương, cảm giác hoảng loạn này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhanh chóng quấn lấy toàn thân, thể không dằn được run rẩy.

Mạnh Ninh dựa vào cái được anh coi trọng chứ?



Thời Thích lau khô vết máu trên tay.

Anh đứng ở cửa, dáng người thẳng đứng, cao quý cẩn thận, giống như quỷ hút máu trong đêm đen, tao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhã, thần bí.

Sau đó anh nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Một cây gậy sắt vung ra, bị anh nắm lấy, “Là tôi.”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Ninh Mông đầu ra, lòng dạ thắt chặt thả lỏng, cả người nháy mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được sự yên lòng bao bọc.

nhỏ giọng hỏi: “Bên ngoài không người sao?”

Thời Thích đẩy cửa ra, nhẹ nhàng nói: “Không người, tôi tới đón em.”

Ninh Mông sửa sang lại quần áo lộn xộn, bụm má.

Cứ cảm giác bên này đau quá, còn có mùi máu tươi, nếu không phải đã hơi tê rần, bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dám chắc sẽ thẳng thừng khóc lóc.

Nhìn bộ dạng đáng thương của cô, Thời Thích trực tiếp tiến lên, cài quần áo xong, thấp giọng dặn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dò: “Sau này đừng chạy lung tung.”

Ninh Mông buông tay ra, gật đầu.

Thấy Thời Thích nhìn mình chằm chằm, không hiểu sao cô có hơi xấu hổ, thật sự từ trước tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nay chuyện xấu hổ cũng đều bị anh nhìn thấy, đành phải cười với anh.

Không ngờ tới, trong miệngthứđó rơi xuống.

Thời Thích giật mình sửng sốt, ánh mắt từ mặt chuyển xuống mặt đất, một đoạn răng nằm trên mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đất, bị bao bằng vài vết máu.

Ninh Mông: “…”

Hình như đã rớt một cái răng.

Chuyện này thật đúng một minh chứng sống cho câu cười đến rụng răng.

“Em…” Thời Thích do dự, không biết nên nói mới ổn, im lặng nhặt cái răng lên, “Tôi đưa em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến bệnh viện.”

Ninh Mông ngu người gật gật đầu.

cướp lấy cái răng trong tay anh, một phát ném vào thùng rác… Đúng hình tượng hôm nay đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị huỷ hoại hết.

Thời Thích bị động tác của chọc cười, khuôn mặt lạnh nhạt trở nên sống động, đôi mắt xanh ngắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giống như rừng rậm, mang theo sức sống dạt dào.

Thấy mặt đỏ ửng, chắc là xấu hổ.

Anh đột nhiên nổi lên tâm trêu đùa, nhắc nhở nói: “Mấy ngày này đừng mở miệng, cũng đừng cười.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Ninh Mông: “…” Tủi thân.

Thời Thích duỗi tay, lau vết máu nơi khoé miệng cô, giọng nói dịu dàng nói: “Chờ bác sửa răng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho em xong, cười nữa cũng không muộn.”

Lòng bàn tay anh mang theo vết chai mỏng, nhẹ nhàng ma xát khoé môi cô, một luồng khí nóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phát ra giữa, từ từ tràn lên gương mặt.

Ninh Mông hơi không được tự nhiên, lấy tay anh ra, ậm không nói lời nào.

Thật xấu hồ mà, cười rớt răng trước mặt anh, đây đúng lịch sử đen tối của cả cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đời, sợ sẽ khó mà quên đi.

Vẻ mặt Thời Thích không đổi, nhìn đến vết thương trên mặt cô, mắt chớp loé.

Duỗi tay vén tóc ra phía sau, tiện tay cột lên, vòng lấy khuỷu tay cô, dẫn cô ra ngoài. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Ninh Mông ngơ ngác đi bên cạnh anh.

Lại không biết anh móc một cái khẩu trang từ đâu ra, đeo lên cho cô, trong mắt nhuốm ý cười, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cười nhẹ, “Người khác không nhìn thấy.”

Ninh Mông: “…”

Đây đúng ý kiến hay.

Đi được một lát, lại nhớ ra, yếu ớt nói: “… Điện thoại của em còntrong phòng thay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quần áo.”

Cái điện thoại thông minh đó xem như tài sản quý giá nhất của Mạnh Ninh, cứ vứt như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau này cũng không tiền mua điện thoại.

Thời Thích bỗng xoay người, bàn tay đặt ngang trước mặt cô.

Điện thoại đúng lúc nằm trên đó.

Nhìn thấy thứ này, mặt Ninh Mông lộ ra sự ngạc nhiên mừng rỡ, muốn duỗi tay lấy đi, còn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quên nói lời cảm ơn: “Cảm ơn thầy.”

Thời Thích lại rút về phía sau, làmtóm vào không khí.

Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt chút mập mờ, giọng nói nhẹ nhàng chậm chạp: “Em muốn giải thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một chút không, cái này là có ý gì?”

Ninh Mông nhìn theo hướng ngón tay anh.

Trong lòng rơi lộp bộp một tiếng.

ghi chú phía trước: Cháu trai cả.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 71 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc