GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 66

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ninh Mông nuốt nước miếng, nhìn người đối diện.

Anh mặc áo mi, ngồi đó,thế bình thường, lại cho người ta một cảm giác tao nhã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người, ánh mắt chung quanh gần như đều đổ dồn ở chỗ này.

nhỏ giọng nói: “Không muốn hỏi gì hết…”

Có cũng không dám hỏi, ngữ điệu vừa rồi thật đáng sợ, trưởng thành rồi không hề đáng yêu một chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nào cả, khi còn nhỏ ngoan ngoãn hơn nhiều.

Thời Thích dựa lưng trên ghế, nhìn chằm chằmđang ăn mì.

Bị nhìn như vậy, Ninh Mông ăn không ý thức được bắt đầu nhai nuốt chậm, trong lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 loạn như một nồi cháo*.

*Một nồi cháo: đồng âm với rối ren hỗn loạn.

Cũng may Thời Thích chỉ ngồi chỗ đó không làm gì.

Mãi cho đến khi cô ăn xong, anh vẫn kiểu ngồi như cũ.

Ninh Mông lau khô miệng, cuối cùng cũng nhịn không được hỏi: “Thầy chuyện sao?”

Thời Thích nói: “Không gì.”

Ninh Mông: “…”

Chẳng lẽ đến đây nhìn cô ăn mì?

Ninh Mông không đoán được suy nghĩ của anh, đành phải mở miệng nói: “Em đi trước nhé? Hẹn gặp lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thầy.”

Nói xong câu cuối cùng, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn.

Thời Thích ý tứ sâu xa liếc một cái, hơi hất cằm.

Ninh Mông nói dối không đỏ mặt, cầm túi nhanh chóng ra khỏi nhà ăn.

Qua vài phút, lại lén vòng lại, cái bàn lúc đầu kia đã không còn bóng dáng Thời Thích. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

thở dài, trong lòng cảm giác lạ.

Sau tan học buổi tự học tối, Ninh Mông theo dòng người trở về túc xá.

Lúc này mới nhớ tới trong bình nước của mình không nước, cổ họng lại còn khô khô.

Cho dù cô không muốn, cũng phải đi rót nước ấm.

Cũng may bên cạnh phòng nước không xacầu thang, không ít người đi từ tiết tự học tối, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn thể nghe được tiếng nói chuyện ồn ào.

Xua tan không ít sự sợ hãi.

Ninh Mông cắm thẻ lấy nước, nhìn nước ấm rót ào ào vào trong bình.

Điều kỳ lạ chính là, nhiều người trở về từ tiết tự học buổi tối như vậy, lại chỉmột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình lấy nước ấm, trước cửa cũng không ít người đi ngang qua.

cẩn thận nghe tiếng rót nước, đảo mắt đã ném chuyện đó ra sau đầu. Nhưng mà, vào lúc nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấm sắp tràn ra, một tia khí lạnh đột nhiên đánh úp từ sau lưng.

Loại cảm giác nàycực kỳ quen thuộc.

Rất lâu trước kia vẫn còn ở trong thể Ninh Ninh, đụng phải quỷ, đã có loại cảm giác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này, chung quanh đều sẽ lạnh hơn một chút.

Ninh Mông rùng mình một cái, trợn to mắt di chuyển xung quanh trong phòng nước, cuối cùng khoá mắt lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một góc sau lưng.

Vốn một góc còn khô ráo lúc này lại tích tụ một lớp nước.

Dòng nước đó theo góc khe hở của gạch men sứ, còn hoa văn, chậm rãi chuyển động, dần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dần thâm nhập về hướng trung tâm này.

Còn mặt tướng cũng đã bị một tầng nước bám lên, dần dần nhỏ giọt trên mặt đất, phát ra tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tách, bắn lên một bọt nước nhỏ.

Ninh Mông ngừng thở, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm.

Cùng với chuyện nước tiếp cận cô, nhiệt độ cũng càng ngày càng thấp, phòng nước vốn không lớn, tất nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẽ đến rất nhanh.

Nước tràn tới, phát ra một chuỗi âm thanh.

xoay người đậy nắp bình nước, không hề chần chừ, túm cái thẻ rồi xách theo cả bình nước, chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra bên ngoài.

Trong một thoáng gần ra khỏi phòng nước, bất giác nhìn thoáng qua một góc góc.

Trong nước đọng chậm rãi hiện ra một bóng người, vặn vẹo…

Ninh Mông sợ tới mức chạy thẳng về hướng ký túc xá, cảm thấy lẽ cả đời này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của mình chưa từng chạy nhanh đến như vậy.

Cũng may túc cách đó rất gần, rất nhanh đã đến.

Trong ký túc vẫn sáng đèn, Kiều đang lèm bèm cái gì đó, nhìn thấy lại hừ lạnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn hết Ninh Mông ngược lại lại thở phào nhẹ nhõm, chuyện này chứng minh túcvẫn an © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 toàn.

nhanh chóng tắm rửa xong lên giường, hỏi hệ thống: “Con quỷ kia thể tìm tới cửa, lấy mạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta hay không?”

Chết thảm như vậy nhất định sẽ oán khí.

oán khí sẽ trở thành quỷ, nghiêm trọng còn có thể biến thành lệ quỷ.

Đã 5 năm, đến bây giờ còn chưa bắt được hung thủ, nhất định là người cũng chết không nhắm mắt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tất nhiên không chịu đi đầu thai.

Đêm nay chính còn vừa đúng lúc gặp được, khả năng lớnbị quấn lấy.

Hệ thống đột nhiên nói: “Cô không cần lo lắng. Loại người chết một nơi không gian nhỏ cố định, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau khi trở thành quỷ sẽ bởi bị hạn chếkhông thể rời khỏi nơi chết, chỉ© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể hoạt động nơi đó.”

Ninh Mông cái hiểu cái không, cảm giác cái này hơi giống trong phim, các nhân vật chính đến nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ma thám hiểm, nhà ma quỷ.

Loại quỷ nãy cũng không ra khỏi nhà ma, hơn nữa hình như cũng chỉ làm hại người trong phạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vi này.

quyết định sau này sẽ múc nước phòng nước trên lầu.

sao cũng chỉ thêm thời gian chạy lên một lầu, cũng không để lỡ cái gì, vẫn mạng nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quan trọng.

Qua lời của hệ thống, một đêm nàyngủ cực kỳ an yên.

Không chỉ ngày này, mấy ngày sau đều trải qua thảnh thơi.

Từ sau khi Cố Nam Tây gặp quỷ, ta rất ít khi xuất hiện trước mặt cô, tình cờ đụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mặt cũng vội vàng rời khỏi.

Cho nên cuộc sống mỗi ngày của chính ăn cơm đi học, sau đó cầm di động lướt weibo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cuộc sống sinh viên rất bình thường.

Hôm nay tiết thể dục, Ninh Mông chú ý, Cố Nam Tây không tới.

Cũng không lạ, bởi vì sức khoẻ của Cố Nam Tây không tốt, thường xuyên xin nghỉ tiết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể dục, hoặc tới cũng chỉ ngồi một bên, sao cũng không qua tiết bằng cách bình thường trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế giới.

hiện tại hiểu rất rõ, làm gì nghiêm trọng như vậy, Cố Nam Tây chỉ thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 suy nhược sức lực yếu, căn bản không bị bệnh không gặp tai nạn.

Hoàn toàn trốn tiết thể dục thôi.

Dù sao rất lâu trước kia chính cô ta đã tự nói, chạy bộ gì đó, vừa đổ mồ hôi, tóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại bị gió thổi, rất ảnh hưởng đến hình tượng của cô ta.

Sau khi tiết thể dục kết thúc, Ninh Mông lê chân đi về hướngtúc xá.

Không ngờ tới, chỗ rẽ lại gặp phải người lâu ngày không gặp.

Cố Nam Tây đứng cách đó không xa, đối mặt cô, dịu dàng cười, cái miệng anh đào nhỏ khép khép © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mở mở, không biết đang nói cái gì.

Còn đối diệnta, lại một thanh niên đang đứng, nhìn vóc dáng từ sau lưng rất cao, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ninh Mông cảm thấy hơi quen quen.

nhìn chằm chằm một lát, đột nhiên nhớ ra, đây không phảiThời Thích sao?

Người đối diện của Cố Nam Tây lại có thể Thời Thích.

Ninh Mông cảm thấy hơi không thể tin được.

Sao Cố Nam Tây lại đứng cùng với Thời Thích vậy, hiện tại lại không phải thời gian học, hôm nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không có tiết, theo thì căn bản không có cơ hội.

Hơn nữa lần trước còn không thoải mái như vậy.

Trong đầu Ninh Mông chuyển qua mấy suy nghĩ, cảm thấy chuyện Cố Nam Tây thích Thời Thích tương đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khả năng.

Nhớ lại tiết trước mấy câu của Cố Nam Tây đều mơ hồ ý đó, ngoài sáng trong tối muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lấy được chút tin tức từ chỗ cô.

Thoạt nhìn vẻ ngoài dường như hai người họ đang nói chuyện.

Trong lòng Ninh Mông khó chịu một chút, lại không biết đến từ đâu, đè suy nghĩ này xuống, lén lút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi về phía góc bên đó.

Cũng may chỗ này nhiều cây, cô cũng không

mập, rất dễ núp.

“… Đàn anh… Em muốn hỏi một chút, anh quen Mạnh Ninh sao?” Cố Nam Tây mím môi, giọng nói mềm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhẹ: “Em không ý khác, cậu ấy bạn tốt của em, nhưng mà gần đây hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không đúng, em chút lo lắng…”

Ninh Mông trốn sau cây: “…”

Nét mặt sao chẳng bình thường thế.

Người như Cố Nam Tây này, đúng loại bắt được hội cho Mạnh Ninh đen luôn, bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đang tám chuyện với người ta cũng không quên mang lên dĩa.

bước đi lên, cũng không thèm nhìn, uất ức hỏi: “Tây Tây, không phải cậu thích mình nhất sao?”

Cố Nam Tây bị kéo đến sửng sốt, “Cái gì?”

Ninh Mông chớp mắt nhìn Cố Nam Tây, đột nhiên mềm giọng hỏi: “Tây Tây, cậu cũng rất thích mình đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không, chứ không sao vẫn luôn muốn làm bạn với mình chứ?”

Để xemta dám nói không thích hay không, nếu nói như vậy, sẽ nói sau này không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bao giờ tha thứ cho ta, vừa lúc giải quyết được chuyện Cố Nam Tây vẫn luôn quấn lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cô.

Hơn nữa thuận theo tàn niệm của Mạnh Ninh, thể chỉ cảm thấy thoải mái.

Cố Nam Tây: “…”

Nửa ngày ta cũng chưa thốt ra được lời nào, sắc mặt cũng trở nên đỏ ửng.

Không biết thẹn thùng, hay tức giận.

Ninh Mông cảm thấy bản thân rất hay, nhìn Cố Nam Tây vẫn luôn không trả lời, lại đột nhiên tiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên một bước, “Tây Tây, không phải cậu nói muốn giới thiệu việc làm thêm cho mình sao?”

chuyển hướng qua Thời Thích, thừa dịp anh còn chưa mở miệng nhanh chóng nói: “Em muốn nói chuyện tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảm với Tây Tây, cậu ấy không rảnh, hay là thầy trở về nghỉ một chút đi.”

Thời Thích chớp chớp mắt, đôi mắt xanh lục hơi loé.

Thấy như vậy, cuối cùng Cố Nam Tây mới hoàn hồn, ta theo bản năngrụt rụt về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phía sau, “Mạnh Ninh…”

Ninh Mông tội nhìnta: “Tây Tây.”

Giọng nói làm cho ngọt không ít, càng làm Cố Nam Tây sợ tới mức phản ứng không kịp.

Đôi mắt to của Cố Nam Tây mở lớn, bên trong đang chứa sự nghi ngờ, nghĩ thầm hôm nay Mạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ninh uống lộn thuốc sao? Mấy hôm trước còn hận không thể cách xa mình, hôm nay lại nói như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy.

So với Mạnh Ninh nói lúc trước còn quặc hơn.

ta suy nghĩ, hơi chần chờ hỏi: “Mạnh Ninh, mình có chuyện tìm thầy, thể để lần sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói hay không?”

Ninh Mông lại tới gần một bước, đương nhiên nói: “Tất nhiên không được.”

bĩu môi, đè thấp giọng: “Không phải cậu vẫn luôn muốn nói với mình chuyện ngày đó sao? Sao bây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giờ lại không nói?”

Cố Nam Tây tạm thời á khẩu không trả lời được, sao những lời này tất cả mọi người đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghe qua,ta cũng không thể cứ như vậy phủ nhận.

Thời Thích cố định mắt nhìn.

Vẻ mặt của Ninh Mông là “Cậu không đi theo tôi tôi sẽ làm bất cứ điều gì”.

Tất nhiên, cái bóng trẻ tuổi bám trên người cũng biểu cảm tương tự, biểu cảm hơi giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Tôi tôi tự hào”.

Cố Nam Tây không thể tin được trợn mắt lớn, tủi thân mở miệng: “Mạnh Ninh, cậu nhất định phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hăm doạ như vậy sao?”

Ninh Mông còn chưa trả lời, tiếng của Thời Thích đã vang lên.

Anh hơi cúi đầu, bên cằm lộ ra độ cong hoàn mỹ, “Em thật sự thích cô ta?”

Thấy anh quan tâm như vậy, Ninh Mông gia tăng quyết định không thể để hai người tiếp xúc… Tốt xấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng từng làmnội của Thời Thích một thời gian, ngàn vạn lần không thể để hoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trắng nhỏ như thế này bên cạnh Thời Thích.

hất cằm: “Đúng vậy.”

Khó tránh khỏi sự ngoài ý muốn, Ninh Mông lại ôm lấy bả vai của Cố Nam Tây, “Thưa thầy, thầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đừng quấy rầy em.”

Tất nhiên Cố Nam Tây giãy giụa, kết quả là sức quá yếu, chưa giãy giụa được, bị Ninh Mông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thẳng tay dắt xoay người.

Sau đó bị Ninh Mông dắt đi theo ra một khoảng xa.

Cuối cùng Cố Nam Tây mới thoát được, rơi nước mắt, “Mạnh Ninh, phải cậu hận mình không đồng ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với tâm ý của cậu, cho nên mới nói như vậy?”

Ninh Mông quay đầu nhìn, Thời Thích còn đang đứng tại chỗ.

Cách không xa, độ cong nhạt trên khoé miệng anh vẫn còn thể nhìn thấy ràng, đưa lưng về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phía ánh dương, sáng tối đan xen, ngũ quan sâu sắc.

thu lại tầm nhìn, làm ra biểu cảm đau lòng muốn chết, yếu ớt mở miệng: “Tây Tây,phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậu muốn cắt đứt với mình không?”

lẽlần đầu tiên nhìn thấylộ ra biểu cảm như vậy, giống với bản thân ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quá mức, nhìn qua làm người khác thương tiếc, tôn lên khuôn mặt nhỏ thanh tú.

Trong lòng Cố Nam Tây nảy lên một cảm giác kỳ lạ.

Cứ cảm thấy không nên kiểu thế này, là chỗ nào có vấn đề?

Nước mắt ta tách tách rơi xuống, cả người đặc biệt đau lòng, “Mạnh Ninh, cậu nhất định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải như vậy sao?”

Nội tâm của Ninh Mông không hề dao động, thậm chí còn hơi muốn cười.

Nhưng trên mặt lại tỏ ra càng đau đớn hơn, ngấm ngầm véo đùi, nháy mắt đuôi mắt đã đỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên, hốc mắt cũng tích trữ một lớp hơi nước.

nhỏ giọng nói: “Mình không muốn… Mỗi lần vừa thấy cậu, mình lại nhớ tới những ngày tháng trước kia… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lòng mình liền thấy rất khó chịu, Tây Tây, mình thật sự không muốn, cậu…”

Lời còn chưa nói xong, Cố Nam Tây đã xoay người chạy chậm rời khỏi.

Ninh Mông: “…” còn chưa diễn xong mà.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 66 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc