GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 57

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Khâu Khả Khả vỗ nhẹ bả vai Ninh Mông, nhỏ giọng nói: “Tớ đoán chẳng phải chuyện tốt nên mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không hỏi, thế cậu lại nói ra mất rồi.”

Ninh Mông ngậm miệng không nói thêm lời nào.

Sau này không bao giờ hỏi Thời Thích lung tung nữa, nhất địnhcậu cố ý, vừa nãy Khả Khả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói chuyện thì không để ý người ta, đến lượt cô lại cố tình trả lời.

Nhất định muốn cô.

Ninh Mông ngồi thẳng người, liếc Khâu Khả Khả một cái, nói một cách bình tĩnh: “Ha ha tớ không sợ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nhưng nếu cậu sợ thể ôm chặt lấy tớ.”

Khâu Khả Khả vẻ mặt nghi ngờ liếc nhìn cô: “Thật?”

Ninh Mông cười nói: “Đương nhiên thật.”

sao Thời Thích chạm vào vải da người chứ không phải cho nên mới không sợ.

Cảm giác bản thân giống như bỗng nhiên giả vờ lại thu hoạch được mấy em gái ngây thơ, Khâu Khả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khả đã hoàn toàn dính chặt vào người cô.

Thời Thích đang cúi đầu nghe vậy cũng không lên tiếng vạch trần cô.

Sau khi bức tranh bị cắt ra,Thư trước rừng cây như dừng lại.

Tất cả tựa như bị ấn nút tạm dừng, biểu cảm thay đổi lúc đầu cũng ngừng lại, mọi thứ lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này như bị đóng băng.

Thời Thích buông con dao: “Chỉ được một chút thời gian như vậy thôi.”

Máu trên tấm vải dường như không ngừng chảy, cho ngừng chảy thì cũng không ngừng nhỏ giọt xuống, chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mấy chốc bàn trà đã ướt sũng, chỉ thấy một màu đỏ tươi.

Khâu Khả Khả lấy khăn ra lau, không lâu sau lại chảy ra một vũng, lau cũng không có tác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dụng.

nhăn nhó: “Làm sao giờ? Máu không ngừng chảy ra.”

Trông vừa kinh khủng vừa dơ,không muốn chạm vào.

Thời Thích nhíu mày: “Đợi lát nữa tôi kêu người mang đồ tới để chặn nó.”

Không bao lâu người ấn chuông cửa, Khâu Khả Khả thấy bên ngoài một người đàn ông cao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớn, mặc vest đen, vẻ do dự.

Ninh Mông thò lại gần nhìn: “Là người áo đen nhà họ Thời.”

Nói mặc áo đen, thật ra chỉquần áo bọn họ mặc toàn màu đen mà thôi, vẫn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 âu phục bình thường và hiện đại.

Người đó xách theo một cái túi.

Thời Thích nhận túi, rắc gạo nếp trắng lên phần mép của bức tranh đang chảy máu, gạo nếp trắng bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấm đẫm máu.

Chẳng mấy chốc, máu đã ngừng chảy.

Khâu Khả Khả trợn tròn mắt, Ninh Mông không ngạc nhiên chút nào: “Nhìn thấy hình ảnh phản khoa học như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy mà cậu không ngạc nhiên chút nào hả?”

Ninh Mông lắc đầu: “Không có.”

Đến cả quỷ cũng nhìn thấy rồi, này thì nhằm nhò gì. Nếu như bị Khâu Khả Khả biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 linh hồn nhập vào thể người, còn là lần thứ hai nhập vào, phỏng chừng nhìn thấy sẽ rớt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả mắt.

Nghĩ đến chút buồn cười.

Khâu Khả Khả thấp giọng hỏi: “Chúng mình làm sao cứu Thư?”

Thời Thích đã buông bức tranh xuống đứng dậy, nhàn nhạt nói: “Có người muốn dùng sinh hồn để luyện hóa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thi thể, chúng ta phải đi càng sớm càng tốt.”

Dùng sinh hồn luyện hóa thi thể?

Thuật ngữ này hai người lần đầu nghe thấy.

Ninh Mông nghe nói qua luyện hóa thi thể, vẻ nhưTương Tây tương đối nhiều, tỷ như Đuổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thi đó, hình như Đuổi Thi chínhluyện hóa thi thể.

Cònphương Bắc, cũng không biết luyện như thế nào.

Cô hỏi hệ thống: “Sinh hồn cái gì? Rất hữu dụng sao?”

Dường như hỏi đúng chỗ, hệ thống đáp: “Rất hữu dụng. Còn sinh hồn tức người lúc hấp hối. Đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 là lúc âm khí nặng nhất, Hắc Bạch Vô Thường dựa vào vị trí âm khí của sinh hồn để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xác định vị trí. Dùng sinh hồn là thứ tốt nhất để luyện hóa.”

Ninh Mông cau mày, lại hỏi luyện hóa thi thể như thế nào.

Hệ thống lần này nói thêm: “Luyện hóa thi thể thông thường người dùng thi thể người chết luyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thành cương thi, để làm việc riêng cho họ. Lựa chọn thi thể, chọn thời gian và địa điểm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quan trọng nhất nơi dưỡng thi, phải nơi âm khí mạnh, cho vào một lượng âm khí dày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đặc, cuối cùng luyện hóa thi thể, rất nhiều bước, tử khí âm khí rất nặng.”

nói đã đầy đủ thông tin lắm rồi.

Hệ thống lại nói: “Tỷ như nói ngay từ đầu chọn thi thể, nhiên mệnh cách thuần âm, tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhấtnữ, nếu chết vào thời điểm âm khí dày đặc thì càng tốt. Chọn người chết nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xác cũng được, nhưng mệnh thuần âm nhiên là tốt hơn. Chờ đến lúc dưỡng thi. Nơi dưỡng thi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bốn phía âm khí phải nặng, theo như phong thuỷ thì nơi nhiều người chết, âm khí nặng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sát khí cũng nặng… Luyện hóa thi thể phải trải qua nhiều giai đoạn, phải kiên trì. Sau đó phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dùng máu của bản thân khống chế thi thể, gọi cương thi.”

Ninh Mông sờ cánh tay nổi da gà, “Nghe ngươi nói sợ thế, người này hẳn rất hung ác, cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngày chỉ nghĩ đến những chuyện như vậy.”

Người Luyện hóa thi thể đều không phải người tốt.

Người này còn muốn bắt học sinh, vậy càng không phảingười tốt, không biết muốn giết người hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn hồi sinh, hay muốn làm cái gì.

Cô mím môi hỏi: “Chúng ta phải đi tới chỗ khu rừng trong bức tranh sao?”

Thời Thích gật đầu: “Phải đi thì mới có thể tìm được người.”

Trong lòng Khâu Khả Khả giật thót, hỏi: “Chỉ chúng ta sao?cần tìm người giúp đỡ không? Hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trực tiếp báo cảnh sát?”

Ninh Mông xoay đầu nói với ấy: “Tìm cảnh cũng vô dụng…… Bọn họ làm sao tin chuyện này, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khoa học, không chừng còn bắt chúng ta vào bệnh viện tâm thần.”

Nghĩ lại, Khâu Khả Khả cảm thấy cũng đúng.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì cũng không tin chứ đừng nói đến cảnh sát, huống chi cảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sát còn không nhìn thấy.

Nhưng nếu muốn đi thì phải chuẩn bị thật tốt.

Cũng may Lư Thư thường xuyên ra ngoài chơi, cô gọi điện thoại cho bố mẹ Thư bảo Thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhà mình ngủ, hôm nay không về.

Hai người quan hệ rất tốt, ba mẹ của Thư cũng đã từng gặp cô, không hoài nghi, hơn nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng đã khuya, đi về cũng không an toàn.

Khâu Khả Khả vẫn còn hơi lo lắng, đây lần nói dối nghiêm trọng nhất trong cuộc đời cô, huống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chi người còn không thấy đâu.

Cũng may hiện tại bức tranh không còn chảy máu.

Ninh Mông Khâu Khả Khả gọi điện thoại cho người lớn trong nhà, nói rằng đangnhà của nhau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phụ huynh cũng không nghi ngờ.

Còn về phía Thời Thích, cậu không trở về nhà cũng không sao.

Khâu Khả Khả dùng di động chụp hình bức tranh, đưa lên mạng tra cứu.

Vừa ấn tìm kiếm thì đã ra rất nhiều tranh sơn dầu cùng loại, bức nào cũng hao hao giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhau, đều có màu sắc sặc sỡ.

Ninh Mông xem cùng cô: “Khoan, dừng lại, tấm hình này!”

Bức tranh trong góc là tranh phong cảnh được chụp lại, rất giống nội dung trong bức tranh, nhưng vẫn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 điểm khác biệt.

Hai người thất vọng.

Thời gian trôi qua, đồng hồ phòng khách đã điểm rạng sáng.

Hai người vẫn đang tìm kiếm những địa điểm liên quan, người mặc đồ đen của nhà họ Thời lại tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lần nữa.

Thời Thích vẫy tay trước mặt Ninh Mông: “Có thể đi rồi.”

Ninh Mông dụi mắt: “Cái cái gì, tìm được rồi hả?”

Khâu Khả Khả ngáp dài, cả người lâng lâng, nhìn chằm chằm vào điện thoại thế này rất dễ ngủ gật. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Thời Thích “Ừ” một tiếng.

Ninh Mông lúc này mới chú ý tới trên bàn ngoại trừ bức tranh ra còn những thứ khác, tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả đều lộn xộn, không giống nhau.

Nhưng lại thấy một lọ máu trên mặt đất.

Cô hỏi: “Đây máu gì?”

Thời Thích nhìn cô, sau đó nói: “Máu người.”

Ninh Môngtrong lòng gào thét, ánh mắt nhanh chóng đảo sang chỗ khác, nghĩ thầm về sau không bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giờ hỏi Thời Thích, vừa mới thề xong đã quên rồi.

Khâu Khả Khả bên cạnh sắc mặt quái dị.

kéo Ninh Mông, nhỏ giọng nói: “Đừng nghe cậu ấy nói, ràng máu chó đen, tớ vừa nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy cậu ấy kêu người khác mang tới.”

Nghe vậy, Ninh Mông trừng mắt liếc Thời Thích.

Thời Thích nhìn cô, cũng không phủ nhận, cũng không nhận sai,chỉ mỉm cười: “Tớ cũng không nói© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thật.”

Ninh Mông xoay đầu không thèm để ý cậu.

Máu chó đen dùng để đối phó cương thi bình thường quả thật rất hữu dụng. Nếu gặp con nào lợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hại, cũng chỉ chút tác dụng.

Cho nên cònkhông ít đồ vật khác được mang lên xe.

Muốn đối phó những vật, đương nhiên phải công cụ, Thời Thích tuy rằng lợi hại, nhưng hiện tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng chưa đạt tới cảnh giới kia.

Ninh Mông nhớtrong sách Thời Thích lúc 22 tuổi đến nhà họ Thời, khi đó mới bắt đầu điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khiển được vạn quỷ, nói cách khác cậu của bây giờ mới chỉ bắt đầuthôi.

Xem ra, còn rất xa.

Thời Thích không nói địa điểm, chỉ bảo hai người trực tiếp lên xe.

Hai người lên xe, chẳng bao lâu dựa vào nhau mà ngủ, cũng may tài xế lái êm nên không tỉnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dậy giữa đường.

Khi tới nơi thì đã chiều ngày hôm sau.

Bọn họ dừng tạm trên đường nghỉ một lát, ăn bữa cơm, lại thấy bức tranh chuyển động, nhưng không thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208Thư bên trong nữa.

Bức tranh vẻ tự phục hồi, không còn nhìn thấy mép cắt nữa, thậm chí vết máu cũng không còn.. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

cùng kỳ lạ.

Chạng vạng tối, họ tới một thị trấn nhỏ.

Tài xế dừng lối vào, hạ cửa kính xe xuống hỏi thăm.

đây đã gần tối, rất nhiều người tụ tập nói chuyện phiếm trước cửa nhà,  thời điểm thích hợp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để hỏi đường.

Vừa nghe nói họ muốn vào rừng, sắc mặt những người kia không tốt lắm, xua tay, không trả lời câu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hỏi của tài xế.

Sau đó ai về nhà nấy.

Ninh Mông nói: “Nếu không chúng ta tự tìm?”

Khâu Khả Khả nói: “Nơi này chắc chắn vấn đề. Trông dáng vẻ bọn họ lẽ nơi đó thực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sự đáng sợ, bên trong không biết có thứ gì.”

Ninh Mông đang định nói chuyện, phía dướingười đàn ông trung niên vẻ mặt sợ hãi, dùng tiếng phổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thông nói.

Ông thấp giọng nói: “Các người muốn đi chỗ đó làm gì? Chỗ đó không an toàn, cây cối sắp chết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hết, ban đêm còn thể nghe thấy tiếng trẻ con khóc.”

Trong thôn đã từngngười đến vào buổi tối, nói cắm trại, kết quả đến đêm thì không liên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lạc được. Lúc họ đi tìm người thì nghe thấy tiếng trẻ con khóc, cực kỳ đáng sợ.

Tài xế tùy ý đáp, hỏi được đường đi, lúc gần đi thì người đàn ông đó còn đang khuyên bảo. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Thời Thích nói: “Đi thôi.”

Tài xế quay lại, nói: “Cậu Cả còn đang trên đường tới.”

Thời Thiện Cẩn biết được chuyện này liền nhanh chóng qua đây. Tình hình phức tạp như vậy, Thời Thích lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vừa mới xuất sư, cho thể chất đặc thù, cũng chưa chắc thể ứng phó.

Nhưng đường xa, trở về phải tốn chút thời gian.

Thời Thích nhìn bên ngoài: “Tôi biết rồi, đến đó trước đã.”

Tài xế không nói nữa, đi theo hướng người đàn ông trung niên vừa nói, rất nhanh tiến vào khu vực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ít người.

Nửa tiếng sau,  khu rừng hiện ra trước mắt.

Khâu Khả Khả mở ra tấm ảnh trong di động, hạ cửa kính xe vui mừng nói: “Chính nơi này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giống nhau như đúc.”

Ninh Mông nghiêng người qua xem, thật sự không khác gì.

Giống như người ta chuyển một địa điểm vào trong tranh sơn dầu, tất cả chi tiết nhỏ đều được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẽ bên trong bức tranh, quả thực so với các họa sĩ trong thành phố bây giờ thì lợi hại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn nhiều.

Thời Thích cuối cùng cũng nhìn lên: “Ừ.”

Xe dừng bên ngoài.

Lần này không ít người mặc đồ đen được phái đến tìm người. Ninh Mông cùng Khâu Khả Khả muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi xuống, nhưng liền bị cản lại.

Người của nhà họ Thời rất đông, nhanh chóng phát hiện Thư đang nằm một góc.

Thư đã hôn mê, thể ướt đẫm sương sớm bùn đất, còn vết máu đáng sợ, cổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208vết bầm xanh tím.

Khâu Khả KhảNinh Mông nhanh chóng đi qua, may mắn ấy còn thở.

Nằm ở trong xe vài phút, Thư chậm rãi tỉnh lại.

Sau khi tỉnh lại, còn chưa mở mắt thì đã hoảng sợ kêu lên, Khâu Khả Khả ôm cô ấy: “Là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tớ! Khả Khả, Thư cậu không sao chứ?”

Lư Thư mở mắt ra, hoảng sợ nhìn xung quanh, vẫn không thể yên tâm, nhưng nhìn thấy người quen thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã tốt hơn nhiều.

Giọng chút yếu ớt: “Khả Khả…”

Chờ khỏe hơn một chút, Thư miêu tả tình huống mình đã gặp tối hôm đó, ánh mắt hoảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sợ.

“Sau khi tớ Lộ Lộ xuống xe, ngẫu nhiên nói một hai câu, phần lớn thời gian đều nghịch di © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 động. Chẳng biết từ lúc nào thì đi phía sauấy. Sau đó cảm giác choáng váng khiến tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảm thấy không đúng. Sợbị người khác dùng thuốc mê, không ngờ không phải như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy…”

một lực hút khiến cô choáng váng, vừa ngẩng đầu thì phát hiện rakhông còn ở trên phố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một nơi xa lạ.

Khu rừng phía sau giống như thú đang miệng muốn ăn thịt người.

Không chỉ vậy, phía sau đột nhiên người xuất hiện, siết chặt cổ rồi dẫn vào khu rừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208phía sau.

Lúc đó cô vừa hoảng loạn vừa sợ hãi.

Cuối cùng không biết chuyện gì đã xảy ra, người kia biến mất, chạy một mạch ra ngoài, không ngờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi nhầm hướng, ngã trên mặt đất.

Cho đến khi được người của nhà họ Thời tìm thấy.

Nghe xong, Khâu Khả Khả phẫn nộ nói: “Chắc chắn chính tên đứng sau chuyện này, muốn bắt Thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi luyện hóa thi thể!”

Nếu không duyên cớ bắt người làm cái gì.

Thư uống chút nước, ăn chút bánh quy rồi ngủ thiếp đi.

Một người đàn ông cao lớncửa kính xe, giọng nói rất trầm: “Cậu Thích, bên trong nhìn không rõ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất nguy hiểm.”

Thời Thích gật đầu, không nói chuyện.

Một lúc sau cậu xuống xe.

Ninh Mông biết cậu muốn đi vào bên trong, chắc là muốn tìm chỗ người luyện thi, cực kỳ nguy hiểm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nhưng đi cũng dụng.

Hệ thống còn vừa nhắc nhở: “Thân thể này của hiện tại không đi vào được, nơi đó nơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khí âm tứ phương tụ hợp, nếu để âm khí nhập thể, thân thể sẽ trực tiếp bị phá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hủy.”

Ninh Mông cảm thấy không đi thì tốt hơn, được hệ thống nhắc nhở, nhanh chóng nói: “Tôi không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi. Đi cũng không giúp được gì.”

lấy ra con dao mà Thời Thích bỏ vào túi của mình, đưa cho cậu: “Cậu cầm lấy cái này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi.”

Thời Thích không cầm, dặn dò: “Tự mình chú ý an toàn.”

Sau đó cậu cùng hai người biến mất lối vào khu rừng.

Khâu Khả Khả một bên nghe lén, chờ Thời Thích cùng hai người kia đi rồi, mới đi qua: “Hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người …”

Ninh Mông quay đầu: “Sao thế?”

Khâu Khả Khả lắc đầu: “Sao cậu nói chuyện với tớ giống nhưgiáo trường đại học nói chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với sinh viên vậy, chẳng đáng yêu cả.”

Lúc cùng Thời Thích nói chuyện thì rõ đáng yêu, cứ ríu ra ríu rít, khuôn mặt trắng nõn khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 yêu thích không thôi, chỉ muốn đem giấu trong nhà.

Chẳng trách Thời Thích luôn chọc ghẹo ấy, khẳng địnhđã phát hiện ra từ lâu.

Ninh Mông thu hồi dao găm, nói với cô: “Đáng yêu cũng chẳng ăn được.”

Khâu Khả Khả câm nín.

quay đầu lại nhìn thoáng qua, Thư lại ngủ say, không có phản ứng gì, nhìn qua không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vấn đềlớn, chỉ bị lạnh một đêm, lại bị hoảng sợ quá độ.

Cũng may mắn không xảy

ra việc gì, nếu không cũng không biết phải giải thích thế nào với ba mẹ Lư Thư, tuy rằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nguyên nhân do bức tranh, nhưng ấy nhà mình trở về mới xảy ra chuyện.

Cũng may mắn Lộ Lộ vứt bức tranh đó đi, không bị dính máu.

Khâu Khả Khả không nói thêm gì nữa. Tín hiệu đây vẫn ổn, ấy dùng điện thoại di động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để kiểm tra chuyện luyện hóa thi thể, bị những tả đẫm máu trong đó dọa phát sợ.

Đặc biệt, trong đó còn nói muốn vẩy máu lên xác chết, sau đó chôn xuống đất, chờ đến giờ lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lấy ra niệm chú, hàng ngày giết gà trống vẩy máu, cả quá trình vừa khủng bố vừa tàn nhẫn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cuối cùng còn phải dùng máu của bản thân.

Cho ngốc thì cô cũng biết rằng việc vẩy máu lên xác chết là điều không bình thường. Phim © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 truyền hình thường hay chiếu đều là bởi vì cái này biến thành quỷ. Trong phim truyền hình toàn dùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cách này để khiến người biến thành quỷ.

Hơn nữa nơi này u ám đến nỗi thôn dân cũng không dám đến, nhắc tới xua tay, nhất định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không tốt.

trong mắt cô, cương thi và quỷ không khác nhau lắm, đều có thể hại người.

Khâu Khả KhảNinh Mông ở trên xe, xung quanh người mặc đồ đen.

Hiện tại mới chạng vạng, trời còn chưa tối hẳn. Có bọn họ bên ngoài tuy rằng có bớt khủng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khiếp nhưng vẫn hơi sợ, nhấttiếng côn trùng kêu.

Thời Thích để lại mấy bùa cho cô, dao găm cũng không lấy đi.

Chiếc dao gãy này lúc còn nguyên vẹn thì trông còn to, lúc gãy làm đôi thì trông nhỏ hẳn đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể nhét vừa túi.

Khâu Khả Khả nói: “Cậu nói xem, ai là người đứng sau chuyện này?”

Ninh Mông đang nhìn bên ngoài, nghe thấy vậy thì quay lại nói: “Tớ lại muốn biết nữ sinh để lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bức tranh này ai,dáng vẻ cậu ấy không hề giống học sinh trường khác.”

Cũng không biết làm sao để nhìn trúng Khâu Khả Khả,ấy cũng không phảithể thuần âm, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sinh vào giờ âm thôi.

So vớithể Ninh Ninh thì không đặc biệt như vậy.

Khâu Khả Khả được cô nhắc nhở, cũng cau mày: “Không biết ai xấu xa như vậy, tớ cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm nên tội, vậy lại muốn hại người, chẳng nể nang bạn cùng trường gì, sau khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trở về tớ nhất định phải tìm được người này.”

Thật kinh khủng, trong trường học thế lại ẩn giấu người như vậy.

Nếu hôm nay không phải bọn họ gặp phải chuyện này, khôngThời Thíchđây, chẳng phải bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người khác bắt giết rồi đem đi luyện thi hay sao.

Đến lúc đó sẽ lại một gia đình bị tan vỡ.

Cũng không biết sao những người đó thể làm ra việc như vậy, Khâu Khả Khả thật sự không hiểu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ hy vọng thể mau chóng trở về.

Tất cả cửa xe đều đóng.

Người bên ngoài ngã xuống, bên trong Ninh Mông cũng không nghe thấy tiếng động gì.

người cửa xe, hạ cửa kính xe xuống: “Làm sao vậy? Trở lại rồi à?”

Hệ thống kêu lên: “Đừng mở!”

Đáng tiếc đã muộn, giây tiếp theo cửa xe trực tiếp bị mở ra từ bên ngoài, vừa rồi các cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không khóa cửa xe, Ninh Mông sức lực không bằng người kia, trực tiếp bị lôi xuống xe.

kêu lên: “Khả Khả!”

Khâu Khả Khả còn chưa kịp lên tiếng đã bị đánh ngất.

Trước mắt Ninh Mông tối sầm, mất đi ý thức.

Ninh Mông cuối cùnglạnh tỉnh lại.

Cả người lạnh ngắt.

Hàm răngbắt đầu run lên, va vào nhau lập cập, chỗ này yên tĩnh nhưng thể thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được rõ ràng, người bắt cũng không chú ý.

Ai đó đã cõng đi sâu vào bên trong rừng.

Ninh Mông cũng không dám lên tiếng, sợ hắn ta biết đã tỉnh, lặng lẽ sờ túi quần.

May mắn thay con dao gãy vẫn cònđó.

Người này hoàn toàn không để ý, chắc cảm thấy mộtgái nhỏ bé sẽ không làm được gì, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho nên không thèm để ý.

Khu rừng tối đen như mực, không nhìn thấy cả.

Hệ thống chỉ thể đặt bếpnhỏ bên cạnh cô: “Ông ta muốn mang tới một nơi, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảm giác được âm khí. phải nhanh chóng rời đi, bằng không thân thể này không chịu nổi, sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hỏng mất, đến lúc đó chúng ta rời đi cũng đã muộn.”

Ninh Mông cắn răng, đương nhiên biết hậu quả.

cố gắng cảm nhận vị trí của người phía sau: “Ngươi miêu tả cho ta một chút, xem xem ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 có thể trực tiếp dùng con dao này đâm hắn hay không?”

hệ thống trợ giúp, Ninh Mông cũng tự tin hơn.

Khi đến nơi ít cây cối rút cuộc cũng thấy chút ánh sáng.  Dưới sự chỉ dẫn của hệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thống,đột nhiên rút con dao gãy, đâm vào lưng của người đó.

Con dao gãy rất sắc, găm vào trong thân thể.

Ninh Mông thở phào nhẹ nhõm, may mắn không xảy ra sai lầm.

Con dao găm gãy vốn không bình thường, huống chi một con dao đã được đặt nhiều năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nơi âm khí nặng nề cùng với hàng loạt xác chết, ông ta lập tức rên một tiếng.

cảm giác được sức lực của ông ta, dùng sứcrút ra rồi lại tiếp tục đâm vào.

Không nghĩ tới lần này người đàn ông này còn sức lực phản kháng, nắm lấy cổ tay vặn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra sau khiến con dao rơi xuống đất.

Ninh Mông ngã xuống, sau lưng va chạm với mặt đất liền cảm thấy đau nhói, kêu lên một tiếng.

“Con đĩ này… Chết đi… Aaa.” Hắn ta thầm mắng một tiếng.

Giọng hắn ta khàn khàn, rất khó nghe, giống nhưrất nhiều năm không nói chuyện, khiến người ta cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giác ghê rợn. Hơn nữa từ dưới nhìn lên còn thấy ông ta mặc áo choàng.

Giống như con quạ đen.

Ninh Mông hít mũi, ngửi được mùi máu tươi.

Xem ra vẫn đâm trúng được hắn ta, không uổng phí.

lẽ hắn ta cho rằng đây chỉ con dao bình thường.

Người đàn ông dường như lấy ra thứ để cầm máu, lần nữa đánh ngất cô. Lần này hắn thậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chí còn trói tay cô.

Chờ Ninh Mông được hệ thống đánh thức, đã trong một căn phòng.

Cả căn phòng nồng nặc mùi máu tanh, thậm chí có vết máu đã đông cứng lại trên mặt đất, đen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kịt, cùng ghê tởm.

Người đàn ông không biết đã chạy đi đâu.

“Lạnh quá…” Ninh Mông cau mày, bị trói không thể động đậy, khí lạnh trànthể: “Hệ thống, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đang đâu?”

Hệ thống cũng thở dài: “Tứ âm, nơi tập trung âm khí của bốn phương.”

một nơi như vậy không người sống như vậy, mọi thứ đều trong tình trạng suy tàn, âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khí tràn ngập, không có ánh nắng mặt trời, không hơi người… 

Hệ thống nói: “Âm khí lại tràn vào cơ thể, chúng ta đây chờ chết đi.”

Hàm răng Ninh Mông run lên va vào nhau, cô cố gắng kiềm chế cắn chặt răng, không dám phát ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bất cứ âm thanh nào, sợ thu hút chú ý của người nọ.

Không ngờ rằng ngay sau đó người kia liền đẩy cửa tiến vào.

Ninh Mông híp mắt nhìn lén, người đàn ông gầy gò, hốc mắt trũng sâu, làn da khác lạ, sau lưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bóng tối.

Xem ra đã rất lâu không thấy ánh mặt trời.

Hắn ta cầm dao cứa một đường xuống cổ tay Ninh Mông, gần như hét lên, cắn chặt răng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không phát ra tiếng, sau lưng đổ mồ hôi lạnh.

sợ đau, không lần nào đau như lần này.

lẽ người nọ chỉ chú ý dùng chén hứng máu, ánh mắt kích động, liếm đôi môi khô nứt nẻ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nét mặt điên cuồng.

Sau khi ông ta rời đi, cổ tay vẫn còn chảy máu.

Ninh Mông thở hổn hển, vốn thể đang rất lạnh, máu lại chảy liên tục khiến cho tình huống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 càng thêm nghiêm trọng. dựa lưng vào vách tường, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

nhỏ giọng hỏi: “Ta sắp chết phải không?”

Hệ thống từ bỏ: “Đúng vậy, thân thể này củasắp không chịu được nữa rồi, bây giờ muốn đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao?”

Căn phòng tối đen bỗng dưng trầm mặc, Ninh Mông nói: “Có thể chờ thêm một chút được không?”

còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, cũng không nghĩ hôm nay sẽ chết, còn chưa nói sự thật với Lương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Phượng Mai, cũng chưa gặp được…

Chẳng lẽ phải một mình chết ở chỗ này sao?

không cam lòng.

Một người một hệ thống chỗ này chờ, trong lúc đó người kia lại tiến vào một lần nữa lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 máu, lần này sắc mặt trắng bệch.

Ý thức của Ninh Mông đã bắt đầu tan rã, hệ thống lại thúc giục lần nữa.

Cô không biết chính mình muốn gì, nhưng muốn chờ một lát, lại chờ thêm một lát nữa.

Biết đâu tình huống khác xảy ra.

Người kia không tiến vào nữa, trong phòng chỉ còn lại mình rét run, hai tay xuống vũng máu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên mặt đất, mùi máu nồng nặc.

Không biết qua bao nhiêu thời gian trước khi cánh cửa bị đá văng ra.

bóng người tiến tới, đã không thể nhìn được nữa.

Ninh Mông cúi đầu, tóc dài tán loạn xõa trên vai, tóc mái dính mồ hôi lạnh, dán trên trán.

người cởi trói cho cô,  ngay sau đó chânmềm nhũn, không thể khống chế được ngã xuống. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

màng mở mắt: “Thời Thích……”

Cậu ấy tới thật tốt, đáng tiếc đã muộn rồi.

Cơ thể ngã xuống được Thời Thích ôm lấy, nằm gọn trong lồng ngực của cậu.

Cái lạnh thấu xương cốt khiến không nhịn được run rẩy, gặp được thân thể ấm áp khiến dễ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chịu hơn nhưng vẫn rất lạnh.

Thời Thích vỗ vỗ mặt cô: “Không thoải mái chỗ nào?”

Động tác dưới tay không dừng lại, vết thương trên cổ tay nhanh chóng được băng bó xong, vết máu vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rỉ ra nhưng cuối cùng cũng cầm được.

Thời Thích thở phào nhẹ nhõm.

Cậu cảm giác cả người căng cứng.

Đôi mắt Ninh Mông gần như không mở lên nổi nữa, dựa vào trong lồng ngực cậu, toàn thân run rẩy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì thào nói: “Mình lạnh quá… Lạnh quá.”

Cảm giác thể hoàn toàn rời, tất cả khí lạnh đều tràn vàothể, không cảm nhận được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chút ấm áp nào.

Thời Thích nhíu chặt chân mày, siết chặt tay cô, cảm giác lạnh lẽo khiến cậu không khỏi sửng sốt, đưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay bọc lấy đôi tay cô.

Ninh Mông khó khăn lắc đầu: “… dụng thôi.”

thật sự khôngtác dụng nữa.

Một chút nhiệt độ thể của cậu hoàn toàn không tác dụng, toàn bộ thân thể đã bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 âm khí xâm nhập, cộng thêm cả lần trước đó.

Chỉ càng thêm nghiêm trọng.

Âm thanh hệ thống nhắc nhở lần nữa vang lên: “Thân thể Ninh Ninh sắp không được rồi, còn chần chờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không rời đi thì hồn phách của sẽ tiêu tán, đến lúc đó tất cả sẽ không kịp nữa.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Vừa rồi cũng đã nhắc nhở, nếu còn không thì sẽ không kịp.

vốn đều tính toán xong tất cả, đem con dao đến bưu điện, còn viết xong di thư để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại cho Lương Phượng Mai, tất cả mọi chuyện đều được sắp xếp.

Chỉđêm nay rối loạn cả lên.

Bên tai Ninh Mông tiếng gió cả giọng nói của Thời Thích.

cố gắng chớp mắt, ghé sát vào lỗ tai Thời Thích, nói một cách khó khăn: “… Thời Thích, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất định phải… con dao gãy ở trong rừng …”

nói một cách đứt quãng, hao tốn rất nhiều sức lực.

Thời Thích cảm giácthể trong lòng mình đang lạnh dần, trong lòng chợt cảm thấy lo lắng, nghe vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liền hỏi: “Mình phải cái gì?”

Khôngâm thanh nào trả lời cậu.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 57 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc