GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 40

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sau tiết tự học buổi tối, Khâu Khả Khả hỏi muốn tấm ảnh đó làm gì.

Ninh Mông nói dối cho qua, ấy cũng không để ý lắm.

Nếu thể xác định được hồn của nữ sinh trong bức ảnh này trên người giấy, như vậy thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữ sinh ở nhà ăn của trường chắc chắn cũng như vậy, nhưng không biếtđangtrên người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giấy nào thôi.

vốn muốn đi xem thử lần nữa, nhưng ngẫm lại vẫn thôi.

Mộtnhát gan, hai khôngphương pháp bảo vệ, có đi cũng dụng, thà không đi còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn, đây suy nghĩ cho thật kỹ.

Chẳng qua Ninh Mông biết được một chút chân tướng, thật sự nhịn không được, bắt đầu nhờ vả Khâu Khả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khả đi hỏi thăm những người hội trường.

Mọi tin tức của Khâu Khả Khả đa số là sự thật, chiều hôm sau đã cho đáp án rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Tớngười bạn hôm nay đến hội trường nghe được bên trong giống như đang cãi nhau, cậu ấy tuy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chưa vào, nhưng lại nghethấy rất ràng nội dung cãi nhau cùng những người bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong.”

Cãi nhau? Ninh Mông nhíu mày: “Cãi nhau cái gì?”

Khâu Khả Khả ngẫm nghĩ, nói: “Cậu ấy hình nhưnói, đoàn múa rối bóng hai người lớn đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắng một thiếu niên nhỏ tuổi, là cái cậu nhìn như thức khuya nhiều quá ấy, còn sai khiến cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy làm cái này cái kia..”

Đoàn múa rối bóng bắt đầu làm những chuyện đáng sợ như thế, bên trong vậy cũng có mâu thuẫn? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

ấy tiếp tục nói: “Sau đó cậu ấy nhìn thấy ông lão đó đi ra, dẫn thiếu niên kia đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 những người khác tuy rằng hùng hùng hổ hổ, nhưng cũng không dám ngăn cản.”

Khâu Khả Khả chỉ biết được bao nhiêu thông tin đó thôi.

Ninh Mông lại rơi vào vòng suy tư quẩn quanh.

Chắc chắn là đoàn múa rối bóng đã làm ra loại chuyện này từ lâu, rốt cuộc một người làm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai người làm, hay cả đoàn đều làm, đây vẫn còn một câu hỏi.

Tại sao lại muốn lấy hồn đưa vào người giấy, chẳng lẽ muốn làm cho người giấy di chuyển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được sao?

Vấn đề này vẫn chưa nghĩ thông, bọn họ làm rối bóng muốn những thứ này để làm gì, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không phải kiếm được tiền, ngược lại làm tổn hại âm đức.

Khâu Khả Khả nhìn thấy vẻ mặt suy của cô, mon men lại gần hỏi: “Cậu hỏi cái này để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm vậy? Cậu cảm thấy hứng thú với bọn họ sao?”

Ninh Mông giải thích nói: “Tớ cảm thấy bọn họ rất kỳ quái…”

Khâu Khả Khả nói: “Kỳ quái? Nói đến cái này, tớ nhớ ra rồi, cậu ấynói một câu, chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208thiếu niên kia dường như cùng ghét những người khác, lúc bị mắng, bị đánh luôn mở miệng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói mấy người đó sẽ gặp báo ứng.”

ấy nhún vai buông tay: “Thời đại này nào báo ứng như cậu ấy nói, nhiều người xấu còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ung dung ngoài vòng pháp luật như vậy, trong lòng đâucảm giác cắn rứt lương tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đâu.”

“Đúng vậy…” Ninh Mông trả lời ấy, rồi chìm vào suy tư.

Hệ thống đột nhiên hiện ra nói: “Báo ứng thực sự có. Khi lòng oán hận của một người đạt tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trình độ nhất định, sẽ ảnh hưởng đến người người đó oán hận, nhẹ thì xui xẻo vài lần, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghiêm trọng thì cái mạng nhỏ cũng không còn.”

Ninh Mông không có tâm trạng thảo luận với về vấn đề báo ứng.

Cái đoàn múa rối bóng này quá nhiềumật, đến bây giờ vẫn không hiểu tại sao, Thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thích hôm đó lại trở nên suy yếu như vậy, khiến cảm thấy tốt nhấtkhông nên đụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào.

Nghĩ đến đây, quay đầu nhìn bên ấy.

Thời Thích đang xem sách, mím môi, ngón tay lướt trên trang sách một cách tao nhã, đầu tóc hơi rối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 che khuất lỗ tai, cao quý giống như một vị công tử quý tộc thời Trung cổ.

Ninh Mông bỗng nhiên xúc động: “Cháu trai cả lớn lên đẹp trai quá.”

Hệ thống nói: “Cô nói đúng.”

Sáu giờ tối, Trần Diễm đi tới phòng học.

ấy giải thích: “Đợi lát nữa đi vào không được chen lấnđẩy, đầu tiên cho mười lớp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu vào xem trước, ước chừng một tiếng đồng hồ, không lâu, các em rất nhanh sẽ xem xong, nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 buổi tối về viết cảm nhận.”

So với đi học tiết tự học buổi tối, dĩ nhiên càng nhiều người bằng lòng đi xem múa rối bóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn.

Đợi đến lúc giáo thông báothể đi, học sinh trong phòng học đều tụm lại tốp năm tốp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ba, nữ sinh nắm tay nhau, nam sinh vai khoác cổ đi.

Trời vẫn còn sáng, học sinh những lớp đầu tiên của khối mười hai cũng đã bắt đầu chuẩn bị tiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào hội trường.

Công bằng nói, Ninh Mông có chút bài xích đối với nơi đó.

Cô ngoan ngoãn nép vào bên cạnh Thời Thích.

Hội trường quá đáng sợ, vẫn đi bên cạnh cậu ấy thì an toàn hơn, một bùa làm đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hình, những người giấy đó nhất định không dám lại đây.

Thời Thích cũng không nói gì, thong thả vòng qua khu dạy học.

Chân cậu dài, một bước đi bằng hai bước của Ninh Mông, còn phải đi chậm lại mớithể để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho đuổi kịp, không hề phát hiện sự căng thẳng trên khuôn mặt cô.

Ninh Mông đang tán gẫu với hệ thống: “Ta thể bị người giấy hội trường bắt đi hay không, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chúng đều muốn dọa ta.”

Hệ thống nghĩ ngợi, đả kích nói: “Có thể bởi vì khuôn mặtxấu xí, xem bọn chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không hù dọa ai chỉ hù dọa mỗi cô.”

Ninh Mông nói: “Hệ thống rác rưởi.”

không thèm để ý đến hệ thống, túm chặt góc áo đồng phục của Thời Thích, lén nói: “Thời Thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 à, nếu người giấy sống, cậu liền làmđứng hình lại nha!”

Thấy căng thẳng như thế, Thời Thích bỗng nhiên buồn cười, thoáng liếc thấy ngón tay thon dài, trắng nõn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nắm góc áo mình, ngừng một chút rồi đáp: “Được thôi,điều cậu không được chạy lung tung.”

Ninh Mông nào dám chạy loạn, gật đầu nói: “Không chạy, không chạy, tối nay tôi sẽ ngồi bên cạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậu.”

Đoàn người nối đuôi nhau vào hội trường, tìm chỗ ngồi của mình.

Trường học đã sớm sắp xếp xong chỗ ngồi, vị trí mỗi lớp đều sắp xếp, lớp 12-1 đương nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đằng trước, ngồi phía sau lãnh đạo trường.

Chỉ điều lần biểu diễn này, lãnh đạo không tới xem, nên hàng ghế đầu của bọn họ.

Ninh Mông cách sân khấu không quá hai mét, nhìnđược phía trên sân khấu, bây giờ còn chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gì, màn che vẫn còn đóng.

Nhưng lại cảm thấy căng thẳng khó giải, luôn cảm giác sắp xảy ra chuyện đó.

Người đã đến đông đủ, đèn chỗ ghế ngồi đều đã tắt, chỉ để lại ánh đèn sân khấu le © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lói, không sáng.

Màn che được kéo ra, sau đó một tấm màn lớn được đặt lên, bên trên chẳng gì, mờ mờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ảo ảo.

Đã đến giờ, bóng một nhóm người xuất hiện sau bức màn.

Ninh Mông ngồi ngay ngắn, lén nắm cánh tay Thời Thích, sợ đợi lát nữa người giấy đột nhiên chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuống túm lấychạy mất.

Thời Thích quay đầu, mắt nhìn cô: “Cậu không cần phải căng thẳng.”

Ninh Mông nhìn cậu: “Tôi không căngthẳng.”

Thời Thích: “……”

Cậu cảm thấy ống tay áo đồng phục đã bị nắm nhăn nhúm hết cả rồi, nhìn căng thẳng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mím chặt cánh môi đỏ hồng, tâm tình hiện trên khuôn mặt trắng nõn ấy.

Thời Thích không nói nữa, quay đầu nhìn về phía sân khấu.

Ninh Mông lại không dám buông tay ra.

Ngoài miệng thể nói cho đã, nhưng mạng nhỏ của bản thân vẫn phải bảo vệ, vừa muốn giữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được hình tượng bản thân, cũng vừa muốn an toàn.

Bảy giờ, toàn bộ hội trường đột nhiên yên tĩnh.

Sân khấu được thiết kế phù hợp với buổi biểu diễn, không gian múa rối bóng rất lớn, tấm màn chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chiếm một nửa sân khấu, góc cònmột con rối bóng Nhị Lang Thần.

Ông lão được thiếu niên dìu lên sân khấu, đứng sau tấm màn.

Ninh Mông luôn cảm thấy hai người bọn họ chút kỳ quái, đặc biệtlần trước ông lão nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với cô câu đó, ràng ý nghĩa sâu xa khác.

vẫn mãi chưa hiểu, ông lão không cho cô đến, cảm thấyđến thì thế nào cũng sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xảy ra chuyệnđó, hay nhận thấy được thể chất đặc biệt của cô.

Hệ thống đã sớm nói với cô, bởithể chất thuần âm, mới dễ nhập vào người, rất khó xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hiện hiện tượng bài xích, hơn nữa cũng tương đối thích hợp với linh hồn của cô.

sao ông lão đó không chođi, ràng muốn tốt cho cô.

Mọi người đến đông đủ, tiếng trống lớn dần lên, khiến lòng người phấn chấn lên đến lạ.

Ông lão ngồi phía sau bức màn, ông ta nhìn nhóm người đông đúc phía dưới, bất chợt thở dài một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiếng.

Thiếu niên gầy yếu lo lắng mà gọi: “Ông ơi…”

Ông lão lắc đầu, hai tay đặt con rối lên tấm màn, cái bóng phía trước hiện ra, sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiếng vỗ tay dưới sân khấu.

Khâu Khả Khả không kìm được, mở miệng: “Ngồi đây gần một tiếng đồng hồ, còn không bắt đầu chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tớ lăn ra đây ngủ mất.”

ấy ngồi bên trái Ninh Mông, còn mang theo kẹo, ấy một viên, Ninh Mông một viên, ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng vui vẻ, Ninh Mông có đôi khi hiếu kì, ấy ăn nhiều kẹo như vậy cũng không sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sâu răng sao.

nhỏ giọng hỏi: “Khả Khả, cậu đã tới hội trường xem người trong đoàn múa rối bóng rồi sao?”

Khâu Khả Khả không để tâm trả lời: “Không có, tớ không hứng thú với cái này. Hơn nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tớ đã tới một lần muốn đi vào xem, kết quả bị một giọng điệu khó nghe nói cho, nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không bao giờ muốn vào nữa. Chính nam sinh phía trên kia, xấu tính lắm.”

Theo giọng nói của ấy, tiếng trống ngày càng lớn, từng trận như đánh vào trái tim mọi người.

Thình lình phát ra giọng hát y y a a, từ sau tấm màn, từ trong loa truyền tới tai  tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả mọi người mặt hội trường.

Âm thanh kỳ quái, khó hiểu.

Ninh Mông dựng lỗ tai lên nghe một lát, quả nhiên phát hiện nghe không hiểu, nghiêng đầu hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thời Thích: “Cậu nghe hiểu không?”

Thời Thích không nói gì, cũng không lắc đầu.

Ninh Mông dường nhưthể phân biệt ra, âm thanh này là từ trong miệng ông lão kia phát ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng không hề yếu ớt chút nào, cùng với tiếng trống đánh thẳng vào lòng mọi người.

Trên tấm màn con rối bóng nhích tới nhích lui, người sau điều khiển cực nhanh, cùng với việc hát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tuồng y y a a, hợp thành một màn diễn.

Dần dần, Ninh Mông bị mẩn.

Cái bóng trên tấm màn biến lớn, lấp đầy đôi mắt cô, toàn bộ thế giới giống như chỉ còn lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con rối bóng màn diễn múa rối bóng, còn hát theo y y a a.

Trên mặt cũng lộ ra vẻ tươi cười.

Vào lúc này, Ninh Mông chỉ cảm thấy thoáng một cái, trước mắt giống như có tia nước xẹt qua, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 miệng như đã bị nhét thứ vào.

Ngòn ngọt, cưng cứng.

đột nhiên chớp mắt, tim đập như sắp nhảy khỏi lồng ngực, quay đầu nhìn Thời Thích, Thời Thích nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chằm chằm cô, “Cậu bị thu hút rồi.”

Dưới bóng đèn mờ ảo, phản chiếu đôi mắt màu xanh lục sẫm.

Giọng nói trầm ấm trong trẻo, xen lẫn tiếng thác đổ ầm ầm âm thanh hỗn tạp, nghe cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208người.

Tai Ninh Mông rung lên hai người nhìn nhau một lúc lâu, đôi mắtđãng trở lại như cũ, cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng cũng hoàn hồn: “Tôi vừa mới bị làm sao vậy?”

Tiếng hát tuồng quá lớn, bọn họ lại ngồi hàng thứ nhất, nói chuyện nghe khônglắm.

Thời Thích hơi nhíu mày, ngước mắt nhìn những bóng người hỗn độn trên sân khấu rực rỡ, cụp mắt xuống, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bảo nghiêng mặt sang.

Rồi sau đó ghé sát bên tai cô, nhẹ nhàng nói: “Cậu bị trúng ảo giác.”

Ninh Mông trợn to mắt, nắm lấy áo của cậu, trong miệng còn viên kẹo ngọt vừa được đút vào. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cả tai đỏ ửng, bị hơi thở của cậu làm nhột co lại.

Vừa nãy trong nháy mắt, tiếng hát tuồng xung quanh cùng tiếng trống như đột nhiên biến mất bị ngắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đoạn, hồ, sau đó chỉ còn giọng nói của Thời Thích. 

Dần phóng to lên, quấn lấy cô.

******

Tôi biết ấy đang phô trương sức mạnh.

Nhưng tôi không muốn chọc phá cô.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 40 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc