GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 24

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Lập Xuân dọn dẹp xong phòng của cụ, chuẩn bị đi xuống lầu.

Không ngờ đi đến đầu cầu thang cô thấy cậu Thích thò nửa người ra, không biết đang nhìn cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gì, cô bước chậm lại, vậycậu Thích lại không phát hiện ra.

Cậu nhìn cũng chăm chú thật.

Dáng người Lập Xuân cao hơn cậu, dùng tư thế giống hệt cậu nhìn theo hướng cậu đang nhìn, chỉ thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cụ và con chồn không biết đang chơi cái gì, chỗ nào đặc biệt đâu.

đứng thẳng dậy, nói: “Cậu Thích, cậu đang nhìn vậy?”

Thời Thích giật cả mình, quay đầu lại liền thấy người đứng ngay cạnh mình như vậy, lập tức lùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về sau, nếu không phải Lập Xuân đỡ lại e rằng cậu đã ngã ra rồi.

Mặt cậu đỏ bừng: “Không, không có gì.”

Nói xong, lập tức liếc sang hướng phòng khách, thấy bên đó không chú ý mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khi thở phào trong lòng cậu lại cùng lúc dâng lên một cảm giáclạ khác.

Cậu rầm rầm chạy lên lầu, đóng cửa phòng lại.

Lập Xuân hoang mang sờ sờ đầu, lại nhìn sang cụ chẳng hay biết gì, khôngchuyện© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đang xảy ra.

Hai ngày nay Ninh Mông cùng phiền muộn.

Thằng nhóc Thời Thích cứ như đến tuổi dậy thì ấy, không còn nói chuyện với nữa, thấythì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu tiên nhìn chằm chằm vào cô, sau đó liền chạy về phòng của mình.

Cứ như vậy đã liên tục vài ngày, vẫn chưa thay đổi.

hệ thống đã thảo luận với nhau rất nhiều nguyên nhân thể dẫn đến, cuối cùng lại lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lượt loại trừ hết, cả người cả hệ thống rơi vào mịt.

Nếu không phải năm nay cậu mới 7 tuổi, thật sự nghi ngờ cậu đến tuổi dậy thì đấy, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy tại sao chứ, chẳng lẽ cậu thầm mến nào ở trường học rồi?

Cũng thể lắm chứ, cậu nam chính đầu đội trời chân đạp đất của tiểu thuyết này mà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mộng yêu đương sớm hơn mấy đứa nhóc khác cũngđiều khả năng xảy ra.

Nghĩ như vậy, Ninh Mông bất giác muốn khuyên răn cậu.

Nhưng bây giờ cậu lại không thèm đối mặt nói chuyện với mình, tự mình đi chắc chắnkhông hiệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quả, chỉ thể làm gián tiếp.

gọi Lập Xuân đến: “Con đi mua vài cuốn sách giáo dục yêu sớm về đây.”

Lập Xuân ngạc nhiên, hỏi: “Cụ ơi, mua cái đó về làm ạ?”

Ninh Mông thở dài, nhỏ giọng giải thích cho cô: “Thập Thất hai ngày nay hơi bất thường, ta nghi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thập Thất yêu thầm nào đó trường học, lẽ cô đó không thích cậu nhóc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên không vui.”

Nói xong còn tự mình gật gù, cảm thấy rấtlý.

Lập Xuân cạn lời, nhớ đến chuyện cầu thang lần trước, cảm thấy đó không đúng, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại không thể diễn tả được không đúng chỗ nào, chỉ thể ngoan ngoãn đáp: “Vâng, chiều nay con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẽ ra ngoài mua, đừng lo, lẽ cậu Thích nhất thời nghĩ không thông thôi.”

Ninh Mông thở dài một hơi, “Làm một người bà nào có dễ dàng, còn phải khổ tâm lo cho chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 yêu đương của cháu trai cả đây này.”

Lập Xuân xém chút nữa phì cười.

Lo xong việc này, Ninh Mông đi làm việc khác,cô lại mở bộ phim hôm trước mới xem được một nửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra.

Sau khi kết nối vào mạng liền vào lướt Weibo một lúc, sao mỗi ngày không biết tình hình thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giới bên ngoài ra sao thật sự rất buồn chán, cũng không thể tung tăng nhảy nhót, đồ ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vặt ăn được thì cũng quanh đi quẩn lại vài món.

Tiêu đề hot nhất hôm nay trên Weibo làm chút ngây ngốc, vậylạiđám cưới ma. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cô đương nhiên biết đám cưới ma là gì, chính hôn lễ của hai người đã chết, bây giờ hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như vốn đã bị cấm rồi.

Chẳng lẽ phim điện ảnh mới ra?

Ấn vào thế không phải, đang giới thiệu về một cái thôn, trên tin tức nói cái thôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này tập tục kết hôn với người âm, bây giờ phụ nữ trong thôn đã không còn nhiều nữa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bèn tìm ngườibên ngoài về.

Sau đó có người đầu trục lợi, trộm những thi thể chưa được an táng đem bán cho bọn họ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thu được nguồn lợi nhuận khổng lồ 

Cuối cùng đã bị cảnh sát tập kích.

Ninh Mông tuỳ ý xem lướt qua, bởi ảnh bìa vô cùng khủng khiếp, váy cưới đỏ linh đường trắng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn rợn người, nhanh chóng tắt đi.

Xem xong cái này, cũng mất hứng xem phim, dứt khoát chỉnh lại thế nép mình trên ghế sofa nhắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt ngủ.

Buổi chiều, Lập Xuân vừa mới nghe theo lời dặn của lão phu nhân đi ra ngoài, liền một người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khác đến tòa nhà nhỏ.

Lúc nghe Lập Hạ nói, Ninh Mông còn cảm thấy chút kinh ngạc.

đã tòa nhà nhỏ này lâu như vậy rồi, thật sự chưa ai đến, làm còn tưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình cao nhân, ẩn gì đó ấy chứ.

Lúc bọn xuống lầu, gái tâm trạng bất ổn đang ngồi trên ghế sofa.

Ninh Mông được Lập Hạ đỡ, ngồi xuống đối diện với ta.

gái miễn cưỡng cười cười, chủ động nói: “Thưa bà*, lần trước con đến đây tìm người, người đang bệnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy nên con rời đi.”

*Ở đây xưng theo chức vụ trang trọng (lão phu nhân) nhưng giữ thuần Việt nên mình xin phép © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dịch thành bà.

Ninh Mông suy nghĩ, hình như trong ức người này.

Lúc đóvẫn chưa xuyên đến thế giới này, bà cụ bởi vì đụng trúng quỷngất xỉu, trùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hợp lúc đó ta đến tòa nhà nhỏ, vậy nên không thể gặp được.

Ninh Mông gật đầu, “Ta nhớ ra rồi, già rồi đãng trí, hở chút quên mất. Con tìm ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyện sao?”

Người phụ nữ vội nói: “Con tên Tuệ, mẹ của con Trương Hữu Nguyệt.”

Vừa nhắc đến cái tên Trương Hữu Nguyệt này, Ninh Mông thoáng sững sờ, ngay sau đó liền nhớ ra.

Khi trước, cụ một khi tức giận thì sẽ làm ầm lên bỏ nhà ra đi, có một lần con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả không có nhà, bà liền đi rất xa,trên đường xém chút nữa bị xe đụng phải, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một cụ khác đã cứu bà.

cụ đó chính Trương Hữu Nguyệt, lúc ấy ấy đang ra ngoài mua đồ.

cụ nhà họ Thời tuy rằng tính tình không tốt, nhưng cũng không phải người vong ân bội nghĩa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúc đầu bà muốn đưa tiền, Trương Hữu Nguyệt lại không nhận, sau đó đành nói nếu ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 việc cần giúp thì đến nhà họ Thời tìm bà.

Bây giờ con gáiấy đến đây, chắc nhà đã xảy ra chuyện?

Ninh Mông hỏi: “Mẹ của con vẫn khỏe chứ?”

Nghe thấy câu hỏi này, khoé miệng Tuệ nhếch lên vẻ chua xót, lắc đầu nhỏ giọng nói: “Mẹ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con tháng trước đã qua đời rồi.”

Tuệ không nhắc đến vấn đề này nữa, chuyển đề tài: “Bà ơi, con có nghe mẹ con lúc còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sống kể qua người, vậy nên mới nghĩ đến việc đến xin người giúp đỡ.”

Ninh Mông nói: “Con nói đi.”

Lý Tuệ hạ giọng: “Anh trai con đầu năm nay rơi xuống nước chết đuối mất rồi. Một tháng trước lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó nữa, lúc mẹ con vẫn còn sống, giúp anh con tìm người làm một đám cưới ma, thế nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tháng trước lại không thấy thi thể nữa rồi, chúng con tìm mãi vẫn không tìm thấy.”

Đám cưới ma?

Ninh Mông lúc này trừng to mắt, không ngờ rằng tin tức mới đọc được sáng nay đến chiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã tìm đến cửa, còn thật sự tồn tại giữa lòng thành phố lớn này.

Nhìn thấy dáng vẻ không thể tin được của ấy, Tuệ chân tay luống cuống.

liếm liếm bờ môi khô khốc, giải thích: “Thôn của chúng con từ rất lâu trước kia đãphong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tục này rồi, mấy năm gần đây rất nhiều người rời đi làm việc vậy nên dần ít đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mẹ của con cũng chỉ anh con đương lúc đầu xanh chết đuối, quá đau lòng… nên mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tìm đến cái này.”

Thôn của bọn họ không tính Yến Kinh, mẹ của chỉ đi mua đồ ăn cũng phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi một đoạn đường rất dài, phải ngồi xe vài tiếng đồng hồ mới thể thấy được một ít © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cao ốc.

thể cứu được vị này thật sựphúc tám đời nhà họ.

Mẹ của trước lúc rời xa trần thế đã nhắc đến người này, nói có thể tìm đến bà ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhờ vả, ban đầu Lý Huệ không hề nghĩ đến, nhưng sau đó bên ngoài nghe ngóng một chút, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới biết hóa ra nhà họ Thời vậy lại nổi tiếng như vậy, nổi tiếng đến nổitrên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đường tuỳ tiện kéo một người hỏi cũng biết.

Huệ cũng mong ấy thể giúp được mình lần này.

Lập Hạ ngược lại không cảm thấy có gì lạ.

Nhà họ Thời trải qua nhiều chuyện rồi, mặc chưa thấy quỷ bao giờ, nhưng không phải chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cụ vừa đụng trúng đó sao, điều đó chứng minh quỷ thật sự tồn tại.

Tim Ninh Mông đập nhanh, hỏi hệ thống: “Đám cưới ma đáng sợ không?”

Hệ thống nói: “Ở thế giới bình thường thì tất nhiên không đáng sợ rồi. Còn thế giới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này thì…”

không nói tiếp câu sau, Ninh Mông đã hiểu,thế giới này tồn tại những chuyện tâm linh kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quái, không phải thế giới bình thường.

càng sợ, ngược lại ngoài mặt lại càng bình tĩnh, “Sau đó thì sao?”

Tuệ ngẩn người một chút, nói: “Nhà chúng con bây giờ rối tinh rối cả lên, lại không dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 báo cảnh sát… Mẹ con trước khi mất có nhắc đến người, vậy nên con muốn xin người giúp con, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tìm thi thể kia……”

Thi thể biến mất, lòng làm sao bình yên được, khoảng thời gian này tối nào cũng ngủ không ngon, thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hay nửa đêm bị ác mộng dọa cho tỉnh.

trong thôn, việc thi thể dùng để làm đám cưới ma bị mất là chuyện cùng xui xẻo.

Ninh Mông suy nghĩ, hỏi: “Đám cưới mathôn các con… lấy đâu ra thi thể vậy?”

Sợ lão phu nhân hiểu lầm, Tuệ vội giải thích: “Chúng con đều bàn bạc ổn thoả trước với thông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gia bên kia, tuyệt đối sẽ không ăn trộm ăn cướp. Gần đó một thôn khác thường hay qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại với thôn tụi con, nếu như bát tự hợp thể kết hôn thì sẽ cho kết hôn. Hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữa bây giờ chúng con cũng làm hỏa táng, tro cốt để trong cùng một phần mộ.”

Nhưng bọn họ chưa kịp tổ chức đám cưới ma, thì thi thể người nữ cần được đem đi hỏa thiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kia đã biến mất rồi.

Tuệ nói: “Sau khi cái thi thể đó biến mất không lâu anh trai con đã được hoả thiêu rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ điều thi thể biến mất, lòng không lúc nào yên…..”

Hơn nữa còn không tìm ra, lại không thấy dấu hiệu bị trộm, gần đây lòng người dân trong thôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208hơi hoảng loạn, truyền ra không ít lời đồn đại.

Nghe thấy lời giải thích củaấy, Ninh Mông cũng xem nhưthở phào được một hơi.

Cái hôm nay lên mạng thấy kiathật sự trực tiếp làm đám cưới ma,người ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hết cả hồn, mặt mày trắng bệch, nhìn thấy đêm ngủ sẽ gặp phải ác mộng.

Tuệ lén liếc nhìn lão phu nhân, lại nói: “Nghe mẹ con nói người rất thích mấy món đồ cổ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lần này con từ nhà đem đến món cổ nhất trong nhà.”

Cái túi đen to đằng sau lưng của đến giờ vẫn chưa  mở ra, Ninh Mông giờ  cũng mới nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy.

Tuệ mở túi ra, lấy ra từ trong túi một món đồ cổ màu vàng sẫm, bên dưới còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cái bệ hình tròn, được điêu khắc cùng sinh động.

Ninh Mông đeo kính lão nhìn thấy rất rõ, từ chất liệu đến hoa văn, thoạt nhìn  đã thấy cái này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồ cổ hàng thật giá thật, trên bề mặt mịt từng tầng khí vàng nhạt.

lén hỏi hệ thống: “Đây tượng con gì vậy, có phải rất tốt không?”

Hệ thống gật đầu: “Thật sự rất tốt, pho tượng Tỳ hưu này từng được người ta thắp hương cúng bái, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bây giờ vận khí vây quanh, qua thêm mấy năm nữa sẽ khí màu vàng ấm, thật sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cực phẩm.”

Ninh Mông nghe ra được giọng điệu của ý gì, xem ra món đồ cổ này thật sự cực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kỳ tốt.

Tuệ thấyhồi lâu vẫn không đáp lời, tưởng rằng thấy không vừa mắt, đành nói: “Bà ơi… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nếu như người không tiện giúp vậy thì thôi vậy…”

thật sự cùng đường lối rồi, vẫn không được nữa thì chỉ thể gọi cảnh sát thôi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Ninh Mông nhìnmột cái, ra quyết định: “Việc con nhờ ta thật ra không giúp được gì, nhưng con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trai cả của ta thì lại thể giúp được.”

Mắt của Tuệ phút chốc sáng lên, “Thật sao ạ?”

Ninh Mông gật đầu, “Chẳng qua là bây giờ không nhà, con trước tiên cứ đây đợi đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đợi đến tốiquay về ta sẽ bàn với nó.”

Trái tim vốn vẫn đang treo lửng bây giờ rốt cuộc cũng buông xuống, Tuệ không ngừng nói cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ơn: “Con cảm ơn… cảm ơn, cảm ơn nhiều ạ!”

“Mẹ của con đã cứu ta, không cần nói cảm ơn. Pho tượng Tỳ Hưu này con vẫn nên đem về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhà đi, một món đồ tốt đấy!” Ninh Mông nói.

Tuệ nói thế nào cũng không muốn đem về, muốn để lại đây.

Mặc kệ món đồ tốt thế nào thì cũng không dùng được, không bằng tặng cho lão phu nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xem như báo đáp, sao đi nữa cũng giúptìm thi thể, một việc lớn như vậy.

Không bao lâu, Lập Xuân đã trở lại.

Trong tayxách đến mấy cuốn sách, đi đến trước sofa vui vẻ nói: “Bà ơi, con mua về tận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mấy cuốn sách đấy.”

Ninh Mông lật lật từng cuốn, mặc đối tượng xem những cuốn sách này thanh thiếu niên, nhưng Thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thích cũng tính trưởng thành sớm, cho cậu đọc chắckhông sao đâu.

vẫy tay, Lập Xuân biết ý liền kề tai lại gần bên miệng cô.

Ninh Mông rung rung cuốn sách: “Con đặt mấy cuốn sách này trên đầu giường của Thập Thất… Không, cứ tuỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ý đặt đi, làm sao trông không phải như được xếp đặt ấy.”

Lập Xuân đáp lời, “Bà, người cứ yên tâm đi!”

Mặckhông sao lại nghi ngờ cậu Thích vụng trộm yêu đương, sao cậu ấy chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới 7 tuổi… nhưng cô thích nhất làm mấy việc này đấy!

Vui vẻ đặt xong mấy cuốn sách, Lập Xuân liền đi xuống lầu.

Chạng vạng tối, Thời Thích tan học trở về nhà.

Cậu đứng ngoài cổng một lúc lâu, nhìn thấy có người muốn đi ra thì mới bước vào.

Thấy trên sofa xuất hiện một người phụ nữ lạ mặt, tầm mắt của cậu dừngđó lâu hơn một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chút, cuối cùng vẫn dừng lại trên người nội đang cười híp mắt.

Bóng dáng của người thiếu nữ tóc dài trẻ trung kia vẫn cònđó.

Thời Thích vểnh môi, không kìm được nhớ đến quyết định của bản thân ngày hôm qua, quan sát đã vài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngày, chẳng đạt được gì cả.

Ninh Mông như thường lệ vẫy tay với cậu, còn kêu lên: “Cháu trai cả.”

Thời Thích hơi bất ngờ, cắn cắn môi.

Sau đó Ninh Mông liền thấy cậu đeo cặp lại cộp cộp chạy về hướng cầu thang, trước khi lên cầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thang còn quay đầu lén nhìn cô.

Thấy cũng nhìn về hướng này, gương mặt nhỏ của Thời Thích lại cứng đờ ra, liếc nhìn cái thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ảnh kia một cái, tức tốc quay người biến mất đầu cầu thang.

Chưa được vài phút, cậu lại quay lại, lén nhìn người trên sofa.

Ninh Mông cảm khái với Hệ thống: “Trông cái điệu bộ này đi, ta phải là một bà lão bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cháu trai cả vứt bỏ rồi không?”

Hệ thống nói: “Phải.”

********

Mình nghĩ,

Có lẽ cô ấymột con quỷ tốt…?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 24 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc