GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 21

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thời Thích cũng chỉ thấy lông cái đuôi kia rối xù, hơn nữa còn lắc qua lắc lại nên cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới sinh ra ý muốn bóp nó.

Tay cậu vừa nhấc lên, cái đuôi kia đột nhiên rụt lại, phất một cái vào cổ tay cậu, dường như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị cái đó đốt cháy, trụi cả một mảng

Lưu Vân Vân bỗng run lên, giống như bị giật điện.

Dương Thiên Huân đứng trước mặt đúng lúc nhìn thấy, trong lòng nghi ngờ, không thể không hỏi: “Bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế? Lạnh à?”

Lưu Vân Vân cũng không biết mình bị gì, lắc đầu: “Không biết.”

chỉcảm giác hệt như đột nhiên bị chuột rút, quay đầu lại nhìn, thấy thằng nhỏ mắt xanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kia sau lưng mình, liền lườm cậu.

Thời Thích đang chăm chú quan sát cái đuôi trụi lông, nhưng trong mắt Lưu Vân Vân hiển nhiên đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mẩn nhìn chằm chằm vào mông bà.

Lưu Vân Vân nổi đóa, “Còn nhỏ mà thô bỉ như vậy, lớn lên thì thế nào nữa hả?”

Thời Thích chẳng hiểu thô bỉgì, nhưng cũng đoán rachẳng phải từ tốt đẹp gì, cậu không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên tiếng, rời khỏi chỗ rồi đến cạnh Thời Thiện Cẩn.

Thời Thiện Cẩn đúng lúc chuyện muốn hỏi: “Thứ con nhìn thấy có phải cái này không?”

Ông mở điện thoại đưa đến trước mặt Thời Thích, phía trên ảnh của một con vật, dáng vẻ có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơi kỳ lạ, thểmàu vàng dài thòng lòng, đầu lại rất nhỏ, đôi mắt đen bóng, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bốn chân.

Khiến người ta chú ý nhất cái đuôi dài lông.

Thời Thích nhìn vài giây, lại quay sang Lưu Vân Vân bên kia.

Cái đuôi dài kia lại quấn lên eo bà, chỉ hiện tại phần đỉnh đuôi bị cháy một khoảng, nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế nào cũng thấy xấu.

Cậu giòn giã đáp: “Rất giống với cái này, nhưng chỉ có cái đuôi nên con không biết phải hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không.”

Thời Thiện Cẩn gật đầu, cất điện thoại, xác định đúng tám chín phần rồi.

Chồn thành tinh cũng chẳng phải chuyện hiếm, bên kia Đông Bắc đều gọi Hoàng Đại Tiên, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thứ gây họa.

Thời Thích hỏi: “Bác cả, đây là convậy ạ?”

Thời Thiện Cẩn nói: “Chồn, người ta gọi Hoàng Đại Tiên*.”

*Hoàng Đại Tiên: 

Ông hỏi tiếp: “Lúc nãy con bóp làm thế?”

Thời Thích đỏ mặt.

Thời Thiện Cẩn cười: “Bác không trách con, chỉ muốn biết đã xảy ra chuyện gì.”

Đứa nhỏ này thể đặc biệt, nhưng còn phải đợi phát hiện ra, lần trước cậu thể dễ như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trở bàn tay va phải nữ quỷ, còn trực tiếp làm nữ quỷ hoảng sợ bốc cháy, lửa cháy lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó ông cũng thấy được.

Thời Thích nhỏ giọng nói: “… chỗ đỉnh đuôi bị đốt trụi rồi.”

“Ha ha ha.” Thời Thiện Cẩn cười to, xem ra quả nhiên y hệt nhau, cậu năng lực thiêu cháy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 các loại yêu ma quỷ quái.

Hai người bọn họ nói chuyện Dương Thiên Huân nghe cứ như tiếng Phạn, chẳng hiểu gì, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng thấy ông ta cười to như thế, ông tiến lại gần hỏi: “Ngài Thời, phải đã cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giải quyết?”

Từ lúc vào cửa đến giờ chẳng thấy ông ta cười, ông còn tưởng rằng ông ta thực sự giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người mặt than trên mạng bây giờ hay nói đến.

Con thú này hiển nhiên chỉ có thiên địch diệt được nó.

Thời Thiện Cẩn gật đầu, trầm ngâm nói: “Ông đến chợ thực phẩm mua một con ngỗng trắng to còn sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mang về đây.”

Dương Thiên Huân trừng lớn mắt: “Ngỗng trắng?”

Việc này với ngỗng trắng liên quan chứ, từ lúc bắt đầu đến giờ, ông thấy bản thân thực sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 càng lúc càng mờ.

Nhưng ông ta cũng không bắt bẻ, đi đến cách đó không xa, bấm số điện thoại của tài xế của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình: “Tiểu Lý, anh đến chợ thực phẩm gần nhất mua về đây con ngỗng trắng còn sống.”

“Mua mấy con thưa ông chủ?”

Dương Thiên Huân suy nghĩ một lát, “Hai con đi, nhất định phải lớn khỏe, không lấy mấy con yếu ớt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bệnh tật, hơn nữa chỉ cần ngỗng trắng to, anh hiểu chưa?”

Nếu một con chết, thì cònthể sử dụng con khác.

Tài xế vội vàng đáp: “Tôi hiểu rồi ông chủ, tôi sẽ nhanh chóng trở về.”

Dương Thiên Huân thở dài một hơi, ông chẳng quan tâm ngỗng trắng hay ngỗng đen, chỉ cần giải quyết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được chuyện xui của mình thì mua gì chả được, tinh thần ông đã suy sụp lắm rồi, do © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngủ không đủ giấc.

Lưu Vân Vân không thiện cảm với Thời Thiện Cẩn, nghe ông nói mua ngỗng thì càng chán ghét © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn.

từ nhỏ đã không thích động vật, mấy loại gia cầm cũng chẳng ưa, cho nên sau khi trưởng thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thức ăn dùng đều đã qua xử lý, lần này chắc chắn là ông ta bảo mua đồ sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về.

Lát nữa khẳng định sẽ tiếng kêu gào ầm ĩ của mấy con ngỗng kia.

Tài xế rất nhanh đã trở lại, xách theo hai con ngỗng trắng, anh ta gõ cửa.

Dương Thiên Huân vội vàng mở cửa, bên ngoài tài xế đầu đầy mồ hôi, nói: “Ông chủ, đây ngỗng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trắng ông cần ạ.”

Hai con ngỗng trắng buộc chung một chỗ, rống họng về phía ông, tiếng kêu lớn vang vọng, ông quan sát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 màu lông, bóng mượt phát sáng, hẳn chất lượng không tệ.

Dương Thiên Huân vừa lòng gật đầu: “Tăng thêm tiền thưởng tháng này cho cậu.”

Tài xế mừng rỡ, lại hỏi: “Ông chủ, mua ngỗng để làm vậy ạ, tự mình xử rất phiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phức, có cần tôi giúp ông giết nó không?”

Tôi chính muốn sống! Dương Thiên Huân nhận ngỗng, xua xua tay: “Được rồi tôi tự mình làm, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi về trước đi, việc sẽ gọi anh.”

Tài xế gật đầu rời đi, có hơi khó hiểu.

Ông chủ mình nổi tiếng biết hưởng thụ, lần nào ăn cơm không phải ăn ngoài thì cũng được Lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nấu, sao lại nổi hứng tự mua ngỗng về nhỉ? kỳ lạ.

Dương Thiên Huân đóng cửa lại.

Hai con ngỗng thật sự rất lớn, lại cứ khôngyên, vẫy cánh phành phạch trong tay ông, không ngừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kêu quác quác, còn dùng mỏ mổ ông.

Dương Thiên Huân không đề phòng, bị mổ trúng, ông “á” một tiếng, thả tay ra.

Hai chân trái phải của chúng bị buộc vào nhau, vừa thả xuống đất, hai ngỗng ba chân vừa chạy vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhảy, nếu không phải do quá nặng thì đã bay lên luôn rồi.

Dương Thiên Huân không kịp để ý đến cánh tay, vội vàng tóm lấy chúng nó, đi đến phòng khách: “Ngài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thời, ngỗng ngài muốn đã mua về rồi.”

Kỳ lạ thay, hai con ngỗng đưa đến trước mặt Thời Thiện Cẩn liền yên tĩnh lại, thỉnh thoảng gào lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một tiếng.

Thấy thế, Dương Thiên Huân càng cảm thấy Thiện Cẩn thật sự giỏi, bản thân không tìm lầm người.

Trên thực tế, ông ta nghe qua không ít chuyện của nhà họ Thời, nhưng đều về cậu hai nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ Thời, nếu chẳng phải qua lời người ta, ông căn bản không biết rằng cậu cả nhà họ Thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại làm nghề này.

Nhưng cũng vì thế, ông mới biết, hóa ra không ít người muốn mời người đàn ông này không được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lần này do ông ta lấy tấm gỗ quý kia thuyết phục, may bây giờ vẫn chưa bán tấm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gỗ đó đi.

Khi trước Thời Thích từng nhìn thấy ngỗng,mấy con nhà hàng xóm nuôi rồi đem ra ngoài bán, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thật sự chẳng biết ngoại trừ việc đó ra còn công dụng khác.

“Không được lại đây!” Lưu Vân Vân la to.

Sắc mặt Dương Thiên Huân khó coi, giải thích: “Cô ấy từ nhỏ đã sợ động vật nên sợ ngỗng, ngài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thời không cần để ý.”

Thời Thiện Cẩn không lên tiếng, tháo ngỗng ra, bóp cổ một con ngỗng trắng, cẩn thận nhìn khắp nơi, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó mới nói: “Đưa ta lại đây.”

Dương Thiên Huân nghe không hiểu.

Thời Thiện Cẩn giật giật khóe miệng: “Vợ ông ấy.”

Lưu Vân Vân lắc đầu: “Ngài Thời, tôi thực sự rất sợ động vật, ngài đừng để tôi qua đó. Dương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thiên Huân, em không qua, em không qua!”

Sức lực yếu hơn Dương Thiên Huân, chẳng mấy chốc đã bị lôi đến đây.

Thời Thiện Cẩn véo véo mông ngỗng, ngỗng trắng như bị lửa đốt nhảy dựng lên, không ngừng kêu gào, đạp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đá lung tung, thậm chí còn đạp thẳng vào Lưu Vân Vân.

Sau đó một chuyện kỳ lạ bỗng xảy ra.

Thời Thích nhìn không chớp mắt.

Con ngỗng trắng kia dường như phát giác được trên người Lưu Vân Vân thứ gì, vây quanhkhông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngừng kêu lên, tiếng sau gào to hơn tiếng trước, cuối cùng đến cả con ngỗng trắng khác đang yên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ổn bên kia cũng chạy đến cùng gào lên.

Hai con ngỗng trắng không ngừng kêu, âm thanh long trời lở đất.

Không biết qua bao lâu, đám ngỗng cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Dương Thiên Huân cũng bị vây quanh, mặt ông ta tái xanh, tai gần như sắp điếc đến nơi rồi, Lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Vân Vân được ông đỡ cứ thế ngất xỉu đi.

Thời Thiện Cẩn nhìn thời gian cũng vừa đủ rồi, nói: “Gọita dậy.”

Dương Thiên Huân bấm bấm tay bà, Lưu Vân Vân từ từ tỉnh lại, vẻ mặt đờ đẫn.

Ngay lúc ông cho rằngbị dọa đến ngu người, Lưu Vân Vân đột nhiên mở miệng nói: “Ta cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không ăn trộm gà của nhà các ngươi……”

Yên lặng bỗng chốc bao trùm cả căn phòng.

Dương Thiên Huân hóa đá tại chỗ, run lên bần bật.

Thời Thích lại nghe được ý tủi thân trong lời nó nói.

Cậu ổn định lại rồi nhìn nó, cái đuôi kia như chạm phải kẻ địch, giơ lên thẳng đứng, lông phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên cũng dựng lên, tràn đầy cảnh giác.

Cậu vốn chỉ thấy được một cái đuôi, hiện tại toàn bộ hình dáng đều thấp thoáng hiện lên, gương mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lưu Vân Vân giống như trên bức hìnhcậu nhìn thấy, mặt người với mặt thú đan xen lẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhau, vô cùng kỳ quái.

Thời Thiện Cẩn mặt không biến sắc: “Ngươi nhập vào thể con người vốn đã sai rồi.”

Lưu Vân Vân cử động thể, Dương Thiên Huân càng thêm sợ,nghe thế nào thì ông cũng biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyện không ổn.

Thời Thiện Cẩn lấy ra một bùa, ông lại đến phòng bếp lấy ra nửa bát nước, bùa bốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cháy trong nước.

Cảnh tượng chẳng hợp với lẽ thường làm Thời Thích không thể rời mắt.

Sau vài giây, bùa đã cháy thành tro, lẫn vào trong nước.

Thời Thiện Cẩn đút nước cho ngỗng trắng rồi vỗ vỗ đầu nó, ngỗng trắng tựa như được cổ vũ, bừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bừng phấn khích gào to lên.

Theo tiếng kêu của nó, Thời Thích thấy con chồn trên người Lưu Vân Vân ngày càngràng.

Cuối cùng trước mắt cậu lóe lên, cái bóng màu vàng nhảy xuống trên người bà, nhanh như cắt bỏ chạy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn vọt ra cửa sổ chạy trốn.

Thời Thiện Cẩn bất động.

Đây tòa nhà hơn 20 tầng, nhảy xuống thì cũng chỉ một đường chết.

Thời Thích liền thấy con chồn kia nhoài người trên bệ cửa sổ, trông xuống phía dưới, lại quay đầu nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bọn họ, cảm thấy muốn òa khóc.

Hình như trông nó có hơi thảm, cậu nghĩ thầm.

Ngỗng trắng đuổi theo, đôi cánh vẫy phành phạch muốn trèo lên bệ cửa sổ, tiếcbọn không lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được, hai con ngỗng đành đứng dưới gào to về phía con chồn.

Lưu Vân Vân lại bất tỉnh, xỉu trên người Dương Thiên Huân.

Không bao lâu sau, ta tỉnh lại, mặt ngơ ngác nhìn Dương Thiên Huân đang không ngừng run rẩy, “Sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy? Anh sao lại…”

Giọng Dương Thiên Huân như lạc đi: “Ngài Thời…”

Thời Thiện Cẩn nói: “Nó đã đi rồi.”

Dương Thiên Huân lập tức thở phào nhẹ nhõm, cả người nhũn như bông, cho ai đi chăng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữa biết người kề gối mình lại bị nhập cũng đều thấy hãi hùng.

Thời Thiện Cẩn lạnh nhạt nói: “Bà ta may đấy, không đụng phải con chồn tu luyện lâu năm, nếu không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chẳng đợi được đến hôm nay đâu.”

Người bị chồn nhập vào, phần lớn cuối cùng đều hóa rồ hóa dại, mất đi thần trí, tương tự với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bệnh tâm thần, lâu dần nhiên không thể quay về bình thường được nữa.

“Vâng vâng vâng, ngài Thời nói rất đúng.” Dương Thiên Huân nghe, ông ta không ngừng gật đầu, cả trán cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lưng đều toát mồ hôi lạnh, ướt đẫm quần áo.

Thời Thiện Cẩn không để ý đến bọn họ nữa, ông đi đến bệ cửa sổ tóm con chồn kia xuống. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cái đuôi của phía sau, đúng thật đỉnh đuôi bị trụi mất một mảng, dấu vết bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bỏng, ông không ngờ thể chất Thời Thích lợi hại đến vậy.

Con chồn còn muốn giãy giụa, bị ông thúc một cái liền co quắp, gục đầu xuống, dáng vẻ đáng thương, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hệt như cam chịu số phận.

Hai con ngỗng trắng cũng cun cút theo sau, muốn mổ con chồn vàng.

Thời Thích nhìn thấy cảnh tượng này liền nghĩ đến câu “Ta cũng chẳng ăn trộmnhà ngươi”, cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơi buồn cười.

“Về được rồi.” Thời Thiện Cẩn đến trước mặt cậu.

Thời Thích gật đầu.

Chồn bị xách theo, ước chừng cao ngang ngực cậu, trừng đôi mắt to nhìn cậu, muốn duỗi móng cào cậu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nhưng vừa nghĩ đến đỉnh đuôi bị trụi một mảng của mình, nó lại hậm hực nằm co quắp đó. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Thời Thích tuy nhưng không dám đưa tay chạm vào nó, cậu sợ đốt cháy hết lông trên người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nó, thế thì toi mất.

Dương Thiên Huân đã lấy lại tinh thần, sắc mặt vẫn chút trắng bệch như cũ: “Ngài Thời, tôi tiễn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngài xuống!”

Thời Thiện Cẩn nói: “Không cần.”

Dương Thiên Huân chỉ đợi lời này, bây giờ ông hận không thể cách xa con chồn kia, “Vậy ngỗng trắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong nhà xử lý sao đây ạ?”

Thời Thiện Cẩn nhìn ông ta, “Ăn.”

Bỏ lại câu này, ông dẫn theo Thời Thích, hai người một chồn rời khỏi căn nhà.

*****

Mình sắp về nhà gặp nội rồi.

Mong quá đi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 21 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc