GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 16

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thời Thiện Cẩn thấy sắc mặt mẹ mình không tốt, ông thở dài nói: “Mẹ, mẹ đi ra ngoài đi.”

Ninh Mông cứng đầu, “Không được, mẹ phải lại với Thập Thất.”

Thế nhưng việc nuốt sống mắt quạ này thật sự có hơi buồn nôn đẫm máu, Thời Thích nuốt vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì mở được mắt âm dương thật ư?

Thời Thích dường như nghe thấy đượcđó, sắc mặt cậu cũng chẳng tốt nào.

không nhìn được đôi mắt con quạ trên tay Thời Thiện Cẩn hình dáng gì, ông ta càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đưa đến gần, mùi tanh ẩm ướt càng nồng khiến người khác buồn nôn.

Thời Thích nắm chặt áo cô.

Ngay khi Thời Thiện Cẩn muốn đút cho cậu, Ninh Mông đột nhiên đưa tay ra ngăn lại: “Đợi đã…”

Thời Thiện Cẩn ngừng lại, lộ ra vẻ mặt hỏi.

Ninh Mông liếc mắt về phía Thời Thích ngoan ngoãn ngồi trên ghế đang chán ghét mùi tanh kia, cô nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giọng mở lời: “Hỏi qua ý Thập Thất chút.”

Từ lúc xuyên không đến bây giờ, dường như cô chưa từng cân nhắc liệu rốt cuộc Thời Thích muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mở mắt âm dương không, hiện tại cậu được cô nuôi dưỡng trong sung túc, lẽ cậu sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn mở.

Mắt âm dương này, lẽ không nhìn thấy được cũng may mắn, nhìn được rồi trách nhiệm lại càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thêm nhiều, trọng trách đặt trên vai đứa trẻ quá nặng cũng chẳng phải chuyện tốt gì.

Dù sao có thể nuôi được cậu, nhiều người chẳng nhìn được quỷ cũng cuộc sống hạnh phúc cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đời, Thời Thích sống một đời an ổn dường như cũng không tệ.

“Được ạ.” Thời Thiện Cẩn gật đầu.

Ông cũng không phải người không biết lẽ, nếu con trai ruột của mình, chỉ sợ ông sẽ thẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay đút cho cậu. Nhưng bây giờ đối phương chỉcháu trai ông, nếu mẹ đã yêu cầu như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy, ông không hỏi ý cậu cũng hơi quá đáng.

Ông mở miệng nói: “Thời Thích, con có muốn mở mắt âm dương không?”

Đôi mắt Thời Thích bị bịt kín, khuôn mặt nhỏ ngẩng lên, hệt như chú thiên nga dặt, cậu nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giọng lặp lại: “Mắt âm dương?”

Thời Thiện Cẩn giải thích nói: “Conthể thấy hết thảy mấy thứ ma quỷ, âm tà.dụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như đêm hôm trước đó, con thể trực tiếp nhìn thấy hình dạng nữ quỷ áo đỏ vị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trí của nó.”

Ninh Mông hơi cáu, thế này khác đang dụ dỗ chứ?

lên tiếng cắt ngang: “Có mắt âm dương về sau cả ngày chẳng yên thân, bất cứ lúc nào cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể thấy quỷ, không an toàn đâu. Thập Thất chúng ta đừng nên mở mắt cháu ạ.”

Trong phòng yên tĩnh lại, Thời Thích trầm mặc hồi lâu, ngón tay nhỏ thức đan vào nhau.

“Muốn ạ.”

Cậu muốn năng lực như bác cả, cậu tận mắt nhìn thấy mấy con quỷ đó uy hiếp tính mạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bọn họ… Sau này cậu muốn bảo vệ bà nội.

Không như đêm đó, chỉ có thể bất lực bị nội đẩy ra.

Cậu níu góc áo Ninh Mông, tiếp đó nắm lấy bàn tay thô ráp của nội, nghiêm túc nói: “Nội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ơi, cháu sẽ bảo vệ bà.”

Ninh Mông chẳng ngờ đến đứa trẻ này lại làm người ta thương xót đến thế, cô xoa đầu cậu, “Nội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng chẳng sống được mấy năm, muốn bảo vệ nội làm gì.”

Thời Thích lại lắc đầu, hướng sang bác cả: “Con muốn mở mắt âm dương.”

Thời Thiện Cẩn hỏi: “Không hối hận?”

“Không hối hận ạ.”

Thời Thích nói xong, lại mở miệng: “Bà nội, thể ra ngoài không ạ…”

Cậu không muốn đểnhìn thấy vậtđáng sợ, hay chính mình đột nhiên trở nên đáng sợ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kế tiếp cậu chắc chắn phải trải qua chuyện không bình thường.

Ninh Mông nhìn chằm chằm cậu một hồi, cuối cùng quyết định ra ngoài, đứng chờ ngoài cửa.

nhịn không được nói với hệ thống: “Đứa nhỏ Thời Thích này thật khiến người khác đau lòng.”

Hệ thống nói: “Cô nuôi nấng cậu ấy nên người được.”

Bên trong gian phòng, lần này Thời Thiện Cẩn cùng để tâm, động tác càng thêm cẩn thận.

Tuy Thời Thích bị che mắt, nhưng nơi đầu mũi vẫn thể ngửi được mùi hương đó, cậu không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biết hình dung thế nào, nhưng cũng thấy không dễ ngửi.

“Há miệng. Đợi lát nữa nuốt vào, con đừng nhai cũng đừng cắn liếm.” Thời Thiện Cẩn dặn dò.

Thời Thích gật đầu, cái miệng nhỏ ra, tay cũng lo lắng xoắn theo.

Thấy cậu đã chuẩn bị xong, Thời Thiện Cẩn tăng tốc độ, đúng ra thì con quạ đen này đã chết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng cũng tính vật còn sống, kéo dài thời gian thì cũng không còn tác dụng nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi.

Rất nhanh, Thời Thích liền cảm giác được thứ mùi tanh đó bị bỏ vào trong miệng,cùng lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lẽo, lạnh đến mức khiến cậu suýt run lên, cơn lạnh truyền đến khắp người.

Thời Thiện Cẩn vội vàng nói: “Nuốt xuống.”

Vừa dứt lời, Thời Thích chịu đựng mùi hương kỳ quái cuối cùng cũng nuốt xuống, lập tức cậu không nhịn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được nôn khan vài cái, tay nắm chặt ghế dựa.

Đợi vài giây, Thời Thiện Cẩn tháo tấm vải che mắt cậu, lại lần nữa chỉ vào góc hỏi: “Hiện tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn thấy gì?”

Thời Thích chưa kịp thích ứng với ánh sáng, đợi cậu khôi phục lại híp mắt nhìn, chỉ thấy trong góc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thứ như một cụm khí, không thể thấy rõ.

Cậu rối rắm nói: “… Đen kịt, con nhìn không rõ, giống như có cái đó. Mấy nơi khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng y thế, hồ không rõ.”

Thời Thiện Cẩn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên thể nhìn thấy một chút, ông đoán không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sai mà, thể chất đứa nhỏ này quả nhiên không bình thường.

Chỉ tiếc, con quạ đen này chưa thể chính thức mở ra mắt âm dương, hình như chỉ mở được một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nửa, nhưng thế cũng đủ khiến ông vui mừng rồi.

“Được rồi, con về đi, ra bên ngoài tìm người hầu dẫn con về, trong khoảng thời gian này đừng đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra khỏi tòa nhà nhỏ, gặp phải chuyện thì chạy về tòa nhà nhỏ ngay.”

Ông bố trí không ít đồ vật tòa nhà nhỏ, còn đồ của bố để lại cho mẹ, đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đủ để ngăn cản hết mấy con quỷ, trừ phicon quỷ đặc biệt lớn thì mới thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phá vỡ.

Đương nhiên, đến ông còn chưa gặp qua nó.

“Cảm ơn bác cả.” Thời Thích gật gật đầu, cậu từ ghế leo xuống rồi liếc mắt nhìn quanh căn phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này.

Trong phòng dường như phủ lên một lớp vải mỏng, tuy cậu thấy không rõ, nhưng vẫn thể nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được đường đingười, chỉ là rất khác so với những bản thân cậu nhìn thấy lúc trước. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cậu vừa mở cửa ra, liền thấy bà nội chờ bên ngoài, trong lòng cậu dâng trào ấm áp.

Cậu thầm vui mừng rồi nhớ đến cảnh tượng lần trước không nhìn rõ nội, cậu cẩn thận nhìn chăm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chú, lại hồ, chỉxuất hiện hình dáng mờ nhạt, cậu không hiểu được tình huống này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao.

Cậu vẫn chưa nghi ngờ, chỉ chút không thích.

Ninh Mông thấy cậu ngẩn người, nghĩ cậu bị choáng, “Cháu thấy thế nào?”

Thời Thích cười nhạt, gương mặt tinh xảo càng động lòng người.

Đứa nhỏ này, e bị ngốc rồi… Ninh Mông móc một viên kẹo từ trong túi ra, cái này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lập Xuân nhét trong túi cô.

Cô lột một viên bỏ vào miệng Thời Thích, dịu dàng nói: “Cùng nội đi về nhé.”

Vị ngọt lan từ đầu lưỡi đến tận tim, đáy mắt Thời Thích hiện lên vẻ hạnh phúc, nhẹ nhàng gật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu: “Vâng ạ!”

Một già một trẻ nắm tay rời khỏi dinh thự.

Kể từ khi mở ra mắt âm dương, Ninh Mông cảm thấy Thời Thích trở nên hoạt bát hơn, thích ngắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn đây đó, cô hỏi cậu lại chẳng nhận được câu trả lời.

hỏi Thời Thiện Cẩn, ông chỉ nói mắt âm dương của Thời Thích vẫn chưa mở ra hoàn toàn, cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên bây giờ nhìn những thứ đó sẽ không được lắm.

Nhưng thật ramột chuyện khác khiếnđể tâm hơn. 

Thời Thích nên đi học rồi.

Mãi đến giờ,đã quên béng mất tình huống bây giờ Thời Thích vẫn đang đứa trẻ bảy tuổi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nếu không phải Lập Xuân nhắc nhở,căn bản chẳng nghĩ đến.

Thời Thiện Cẩn làm việc rất nhanh,vừa nhắc ông thì ngày hôm sau Thời Thích đã có thể trực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiếp nhập học, đương nhiên học trường khác với trường của cậu lúc trước.

Thằng nhỏ vừa đi, Ninh Mông liền nằm nhà, cả ngày ngoại trừ ngủ thì ngắm hoa, cuộc sống vô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng ung dung tự tại.

Kết quả cậu đi học chưa được mấy ngày, nhà trường đã tìm gặp phụ huynh.

Đến trường đương nhiên Thời Thiện Cẩn đi, thể Ninh Mông không tiện di chuyển, chỉ bảo Lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hạ đi theo, ông không nói lời nào đã đưa Thời Thích về, ngược lại vẻ mặt Thời Thích như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã làm sai việc gì.

Lập Hạ giải thích tình hình cho cô: “Chủ nhiệm lớp nói, đứamập mạp bán ảnh chụp lén © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậu Thích, sau đó cả hai đều bị phạt.”

Ninh Mông xoa xoa khuôn mặt nhỏ của Thời Thích, haha, cậu được nuôi nên da mặt thật mềm mịn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

hỏi: “Bọn thiếu tiền sao?”

Con trai cả nói trường này không phải trường bình thường, không giàu cũng sang, sao lại xuất hiện tình trạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mua bán này chứ.

Lập Hạ ngẫm nghĩ: “Hình nhưthành tích lần thi trước kém nên tiền tiêu vặt củ bị người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớn trong nhà kiểm soát, lại không chịu được cuộc sống không tiền tiêu vặt.”

Ninh Mông bỗng nhiên nghĩ tới cái đó, hỏi: “Thế tiền đâu?”

Thời Thích nói: “… ơi, con quên mất.”

Khỏi cần nói cũng biết, chắc chắn bị thằng nhóc mập kia cầm đi rồi, Ninh Mông hận rèn sắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thành thép, “Thập Thất, đây mượn danh nghĩa của con bán ảnh, con phải bắt chia tiền, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nếu không về sau ai mượn danh nghĩa con đều được hết hả?”

chân thành giảng giải hồi lâu rồi mới chợt phát hiện mình đang lải nhải nhiều quá,lẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm bà cụ lâu quá nên cô không kìm được rồi.

Cũng may Thời Thích lại rất ngoan, nghe dông dài nửa ngày cũng không mất tập trung, thỉnh thoảng cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn gật đầu, làm cho càng thêm vui mừng.

.............

Nửa tháng sau, Thời Thiện Cẩn lại bảo Thời Thích đến dinh thự.

Ninh Mông đoán lần này sẽ mở toàn bộ nêncũng đi theo, ai ngờ chẳng xảy ra chuyện gì, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lần này lạithư phòng.

Đối với nghi hoặc của mẹ, Thời Thiện Cẩn giải thích: “Nó còn cần một thứ nữa.”

Hiện giờ Thời Thích chỉ đủ để nhìn thấy mơ màng, hơn nữa vẫn chỉ trong thời gian ngắn, chứng tỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rằng hơi thở oán hận của quạ đen không đủ.

Ninh Mông hỏi: “Gì cơ?”

Thời Thiện Cẩn liếc nhìn mẹ mình, lắc đầu nói: “Mẹ, con nói với mẹ sợ mẹ cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biết, hai ngày nữa con đưa Thời Thích ra ngoài, mẹ đừng đi theo.”

Ninh Mông theo bản năng từ chối: “Không được, mẹ phải cạnh nó.”

Thời Thích càng dựa sát vào cô.

Thời Thiện Cẩn thấy ngoan cố như vậy cũng tay, “Mẹ, mẹ tuổi đã cao rồi, sẽ nguy hiểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đấy.”

Nghe ông nói như vậy, Ninh Mông ngược lại hoài nghi: “Thì bởinguy hiểm nên mẹ mới muốn đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thập Thất còn nhỏ như thế, con muốn đi đâu?”

Thứ phải đến chốn nguy hiểm chứ, chẳng lẽ giống như trong một vài bộ truyện huyền huyễn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải tìm được mấy thứ bảo vật thiên linh?

Giằng co một hồi, Thời Thiện Cẩn thở dài nói: “Đến quỷ tập. Con nghe được rằng thứ con cần sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuất hiện nơi đó.”

Ninh Mông đột nhiên nghe không hiểu, nghe cũng chẳng rõ lắm, sợ lộ ra hở, đành lén © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hỏi hệ thống ý gì.

Cũng may hệ thống giải thích cho cô: “Mười lăm âm lịch mỗi tháng đều sẽquỷ tập, cũng chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208chợ quỷ. Tuy nói quỷ tập, thật ra không phải bên trong tất cả đều quỷ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể nói nơi nhân giới âm giới giao tiếp, chỉ để trao đổi thứ bản thân cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mua.”

Lại nói thêm, thật ra quỷ tập cũng chẳng khác mấy với chợ loài người, chẳng qua người bán người mua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đấy không nhất định con người thôi.

*****

Thật ra lúc nội lải nhải.

Mình không đành lòng nói cho biết mình đang ngẩn người.

Haizz.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 16 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc