GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 977: Dọa Chạy Ly Chân, Lâm Quân Bích Về Quê Cũ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chương 977: Dọa Chạy Ly Chân, Lâm Quân Bích Về Quê

Chương 977: Dọa Chạy Ly Chân, Lâm Quân Bích Về Quê

Trần Bình An nhếch miệng: “Lão tử dùng đầu gối nghĩ sự việc, cũng còn hữu dụng hơn ngươi dùng não © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nghĩ sự việc. Ly Chân ngươi ngoại trừ trong bụng nửa thùng nước xấu xa lắc lư, thì có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 bản lĩnh gì? Đến chỗ ta chơi đùa một chút, ta thể không xuất kiếm, không lấy Ngọc Phác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 cảnh bắt nạt người, còn phải áp cảnhViễn Du cảnh, thế nào? Ngươi nếu như không nắm chắc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 không sao cả, ta cho ngươi thêm một Lưu Bạch, dù sao đại đạo bình cảnh bước vào Thượng Ngũ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 cảnh của nàng chắc chắn ở chỗ ta rồi, vừa vặn mượn hội này chém đứt tâm ma, dựa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 theo cuốn du sơn thủy kia viết, ta đối đãi với nữ tử, thương hương tiếc ngọc nhất. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Lần trước không cẩn thận vặn gãy cổ nàng, ta không đúng.”

Lưu Bạch chỉ ngồi yên tĩnh dưỡng kiếm, nhìn như bỏ ngoài tai.

Hai bên Kiếm Khí Trường Thành, gần như hai thiên địa, cho nên Trần Bình An chưa chắc có thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nhìn thấu tâm hồ Lưu Bạch, Ly Chân lại biết Lưu Bạch hiện tại cũng không trấn định như mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 ngoài.

Ly Chân hỏi: “Ở Hạo Nhiên Thiên Hạ bên kia, ai nói với ngươi, ngươi nhất định sẽ trở thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 một Trần Bình An cực đoan khác hay không? Nếu có, ta nhất định phải trở thành bạn với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 hắn, bởi giúp ta nói ra lời trong lòng.”

Trần Bình An cười nói: “Có đấy, Thanh Phong Thành Phù Nam Hoa.”

Thật đúng là có, có điều đương nhiên không phải cái Thanh Phong Thành cái Phù Nam Hoa,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Bảo Châm.

Ly Chân cười nhạo nói: “Thanh Phong Thành họ Hứa, Lão Long Thành ngược lại họ Phù họ lớn.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203

Trần Bình An gật đầu nói: “Ngươi dùng mông nghĩ sự việc so với dùng não càng tốt hơn, sau này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 đổi lại đi, còn nhớ ăn cơm cũng đổi cái bộ phận khác.”

Trêu chọc tên Ly Chân này một chút, coi như một chuyện nhỏ hiếm hoi khá thoải mái. Về phần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Ly Chân để ý hay không để ý, Trần Bình An lại không thực sự tổ tông của Ly © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Chân hắn, mặc kệ.

Ly Chân không muốn nói nhảm với người kia trên loại chuyện này, mỉm cười nói: “Cho may mắn bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 ngươi trốn về Hạo Nhiên Thiên Hạ, cho vận khí tốt hơn chút nữa, trước đó, Ẩn Quan nhiệm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 kỳ cuối cùng trong lịch sử Kiếm Khí Trường Thành đã làm gì, đã được mọi người biết đến rộng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 rãi, nhưng sâu trong nội tâm tu trên núi, ấn tượng chân thực đối với Trần Bình An ngươi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 lại cái gì? Mặc ngươi trăm năm ngàn năm, làm nhiều chuyện tốt hơn nữa, làm người tốt lâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 hơn nữa, Trần người tốt, trước sau vẫn là một ngụy quân tử xuất thân từ Văn Thánh nhất mạch.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203

Trần Bình An nhịn cười.

Ly Chân nhíu mày không thôi: “Buồn cười sao?”

Trần Bình An nhìn về phía Long Quân: “Làm phiền Long Quân tiền bối, giải thích với tên ngốc nhỏ này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 một chút.”

Long Quân cười nói: “Vốn chínhmột tên tiện chủng Ngõ Nê Bình bị mắng lớn lên, để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 ý những thứ này làm gì. Văn Thánh nhất mạch chỉ chút hương hỏa ấy, mấy người ấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 ai để ý. Thôi Sàm? Tả Hữu?”

Trần Bình An mỉm cười với Ly Chân kia: “Cuối cùng dạy ngươi một đạo lý, chuyện tốt ngụy quân tử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 làm, chung quy vẫn chuyện tốt. Chân tiểu nhân làm nhiều chuyện xấu xa bản thân không thẹn với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 lương tâm hơn nữa, vẫn một tên tiểu nhân. Ngươi đấy, ngụy quân tử làm không xong, chân tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nhân không bản lĩnh, cũng mặt mũi vấn tâm với ta? Ngươi xứng sao?”

Trần Bình An vươn tay về phía Ly Chân, lại nhẹ nhàng nắm đấm: “Không phải ông cháu ruột, càng phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 tính toánràng. Dạy ngươi đạo lý, sau này nhớ lấy mạng ra trả.”

Nếu không phảiLong Quân kia tọa trấn đầu thành đối diện, chỉ những tên Bách Kiếm Tiên Thác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Nguyệt Sơn chó kia tu hành bên đó, Trần Bình An đã sớm giết qua rồi.

Ly Chân nghiêng đầu, vươn cổ, đưa tay chỉ chỉ, cười nói: “Chém về phía này?”

Trần Bình An đưa tay chộp một cái, đem thanh Trảm Kham đặt cực xa trên đầu thành, ngự kiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nơi tay, vỏ đao lưu tại chỗ cũ, đao hẹp ra khỏi vỏ, giống như một đạo cầu vồng bay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 vút tới.

Trần Bình An một đao chém tới.

Ly Chân lầm tưởng Long Quân sẽ giúp đỡ ngăn cản, cho nên không tránh không né, kết quả cuối cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 chínhtại chỗ mất đi một kiện trọng bảo hộ thân, Ly Chân ngã văng ra ngoài mười mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 trượng, toàn thân đẫm máu, ngồi dưới đất: “Long Quân!”

Long Quân một kiếm “chém giết” Trần Bình An kia.

Thân hình Trần Bình An hiển hóa tại chỗ cũ.

Long Quân mỗi lần xuất kiếm thực sự quá mức tinh chuẩn, đối với thể phách của Trần Bình An không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203chút ích lợi nào.

Ly Chân đứng dậy, chấn tán vết máu trên pháp bào, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt âm u, cười nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 “Trần Bình An, núi Lạc Phách đúng không? Đợi ta phá cảnh, sẽ đi Bảo Bình Châu, chỉ cần© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 tất cả những người quen biết với ngươi, kẻ thù ta giúp ngươi giết, người thân cận, ta càng phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 giúp ngươi thân cận thân cận.”

Sau lưng Trần Bình An bỗng nhiên xuất hiện một tôn Nguyên Anh pháp tướng: “Phá cảnh cần phải đợi sao?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203

Ly Chân vội vàng bay ngược rút lui, giống như một con chim sợ cành cong.

Long Quân bất đắcnói: “Giả đấy. Người ta bây giờ Ngọc Phác cảnh, làm ra cái pháp tướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 rất khó sao?”

Thực ra Ly Chân còn đỡ, cùng lắm là một phen vía, nhưng Lưu Bạch kia lại bắt đầu hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 run rẩy, giống như nhìn thấy trước tâm ma của mình.

Trần Bình An xoay người cười to rời đi.

Thiệu Nguyên Vương Triều, Quốc phủ.

Thiếu niên áo trắng Lâm Quân Bích cởi ủng, đang ngồi hành lang một mình đánh cờ, sau khi trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 về quê hương, Lâm Quân Bích liền bắt đầu lấy danh nghĩa bế quan, ru trong nhà, tiên sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 của hắn càng là giúp hắn đóng cửa từ chối tiếp khách.

Tất cả mọi chuyện sau khi Lâm Quân Bích về quê, mọi việc đều như dự liệu của Thôi tiên sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203Ẩn Quan trẻ tuổi.

Hắn không còn chỉ đệ tử văn mạch của một mình Quốc Thiệu Nguyên Vương Triều, không còn chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 thiên tài trẻ tuổi đệ nhất Thiệu Nguyên Vương Triều đó, được học cung thư viện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 của toàn bộ Trung Thổ Thần Châu, coi hạt giống đọc sách xứng đáng.

Trong số kiếm tu đồng hành Tưởng Quan Trừng, vốn muốn kinh thành Lâm Quân Bíchra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 sức vẽ phong công vĩ tích Kiếm Khí Trường Thành, không ngờ vừa manh mối, một trận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 tiệc rượu tan đi, đêm đó liền bị phụ thân sắc mặt xanh mét gọi vào thư phòng, mắng cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 một trận tát, hỏi hắn phải muốn bị từ đường gia phả xóa tên, lại bị trục xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 khỏi môn tổ đường hay không. Phụ thân không nói rõ nguyên do, Tưởng Quan Trừng đến cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 cùng cũng không hiểu rõ mình sai ở đâu,ràng là có lòng tốt làm chuyện tốt, sao lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 giống như phạm tội chết vậy? Phụ thân chỉ nói một câu, Nghiêm Luật kia so với ngươi bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 cạnh Lâm Quân Bích càng chó săn hơn, ngươi xem hắn lắm mồm nửa câu không?

Hôm nay có khách đến thăm, là Kim Chân Mộng Chu Mai.

Chu Mai chiến trường tha hương kia, từng được Kim Chân Mộng cứu, Lâm Quân Bích cũng giống vậy đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 cứu nàng.

Đây đã không phải hoạn nạn nhaunữa, hương hỏa tình thực sự sinh tử đổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 mạng.

Chuyến du lịch kia, ấn tượng của Chu Mai đối với Lâm Quân Bích, từ tốt biến thành cực tốt.

Đương nhiên không tình nam nữ được. Nhưng càng như thế, phần quan cảm nhận thức phát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 ra từ phế phủ của Chu Mai đối với Lâm Quân Bích, trong mắt một số nhân vật lớn, một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 số lời đồn về Lâm Quân Bích, càng đáng tin.

Lâm Quân Bích sau khi biết tin, liếc nhìn đôi ủng, lại không đi vào, định cứ thế đi chân trần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 xuống bậc thang đi ra cửa tiểu viện, nhưng Lâm Quân Bích do dự một chút, vẫn đi ủng vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 đàng hoàng, sau đó chỉ đứng dưới bậc thang, đợi đến khi hai người lộ diện ở cửa, lúc này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 mới cười rạng rỡ nói: “Khách quý khách quý.”

Lâm Quân Bích vươn tay ra, nói với Kim Mộng Chân: “Theo ước định, rượu ngon mang đến đây.”

Kim Mộng Chân ngày thường không hay nói cười lại trêu chọc nói: “Đường đườngkiếm tu bình cảnh Kim © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Đan, tiền bối Địa Tiên của ngươi, đến thăm ngươi nể mặt, đáng lẽ ngươi lấy rượu ngon © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 ra đãi khách mới đúng.”

Lâm Quân Bích gật đầu nói: “Có rượu rượu, rượu Hồ Câm già trẻ không gạt, chỉ một nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 này không chi nhánh!”

Chu Mai rất vui vẻ, mọi người đều người đồng hương Thiệu Nguyên Vương Triều, nhưng so với trên đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 du lịch đi tới Kiếm Khí Trường Thành, quan hệ của bọn họ, thực ra khác biệt một trời một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 vực, quá không giống nhau.

Cho nên Chu Mai cũng nói đùa: “Quân Bích, nương Úc Quyên Phu giới thiệu giúp ngươi, kỳ thuật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 rốt cuộc thế nào a? xinh đẹp không a? mải nghĩ thắng cờ quên nhìn dung mạo nàng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 hay chỉ nhìn dung mạo nương đánh cờ thua rồi?”

Lâm Quân Bích mỉm cười nói: “Kỳ thuật không tệ, xinh đẹp hơn ngươi.”

Chu Mai giơ ngón tay cái lên: “Quân Bích huynh, người thành thật!”

Chu Mai cùng Lâm Quân Bích, Kim Chân Mộng ngồi xuống hành lang, nhìn quanh bốn phía: “Phong cảnh nơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 này, thật sự không tệ, thích hợp tu tâm dưỡng tính.”

Lâm Quân Bích chỉ chỉ một tảng đá phong thủy cao bằng người khói ráng lượn lờ, nói: “Tảng đá vớt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 lên từ đáy Thận Hồ này, trực tiếp làm tiên sinh nhà ta xẹp tiền.”

Vị tiên sinh này của Lâm Quân Bích, là Quốc vương triều lớn thứ sáu Hạo Nhiên Thiên Hạ, từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 ân oán không nhỏ với Văn Thánh nhất mạch.

mấy người đọc sách của Thiệu Nguyên Vương Triều, từng đường xa xôi cùng nhau chạy tới nơi Văn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Miếu tọa lạc, tự tay đập phá tượng thần Văn Thánh đã bị chuyển ra khỏi Văn Miếu kia, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 khi về quê, con đường làm quan thuận buồm xuôi gió, một bước lên mây. Chỉ mấy lần đưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 thiếp mời Quốc phủ, đều không được Quốc tiếp kiến. Ngược lại được vị Khê tiên sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 viết ra “Khoái Tai Đình Kỳ Phổ” kia, đích thân chỉ điểm kỳ thuật.

Kim Chân Mộng nhận lấy bầu rượu Lâm Quân Bích mang về từ Kiếm Khí Trường Thành, sau khi uống một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 ngụm, khẽ nói: “Cho về quê đã lâu như vậy, vẫn thường xuyên cảm giác như cách một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 đời. Mỗi lần bừng tỉnh, phi kiếm đã tế ra bên người. Dẫn đến luyện kiếm tiến triển cực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 kỳ chậm chạp, bình cảnh khó phá, phụ lòng đạo kiếm ý cổ xưa được từ đầu thành kia.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203

Đám thiên tài kiếm tu Thiệu Nguyên Vương Triều này, Kiếm Khí Trường Thành bên kia, người đạt được kiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 ý, thực ra không nhiều, Kim Chân Mộng đạt được một phần, Nghiêm Luật cũng đạt được một phần, Chu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Mai thì không duyên này, nhưng Lâm Quân Bích một mình liền trước sau đạt được ba luồng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 đây cònbởiLâm Quân Bích về sau lấy thân phận kiếm tu Ẩn Quan nhất mạch, tiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 vào Tị Thử Hành Cung, hội ra khỏi thành chém giết không nhiều, nếu không nói không chừng còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203thể đạt được thêm một luồng kiếm ý thuần túy.

Chu Mai có chút thẹn thùng: “Ta còn đỡ, chính thỉnh thoảng gặp ác mộng, bị dọa tỉnh, về sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 trong nhà giúp ta mua sắm chút hương sơn thủy thanh tâm ngưng thần, thì rất ít gặp ác mộng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nữa.”

Lâm Quân Bích nhấp một ngụm rượu, nói: “Sở dĩ ta đây giả thác bế quan, chẳng qua là một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 loại thủ đoạn ngồi thu danh vọng, khá vị.điều bảo ta lại đi Kiếm Khí Trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Thành chém giết, cũng thật sự không dám lắm.”

Kim Chân Mộng thở phào nhẹ nhõm, hôm nay không đến uổng công, Lâm Quân Bích vẫn là Lâm Quân Bích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 trong lòng kia. Rượu này uống liền thoải mái rồi, Kim Chân Mộng ngửa đầu uống rượu một hơi lớn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 lau miệng, cười to nói: “Đáng tiếc Úc Quyên Phu đi Phù Dao Châu, nếu không đã hẹn xong muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 cùng nhau đến thăm ngươi.”

Chu Mai nhỏ giọng nói: “Cái tên Hoài Tiềm thích cả ngày cười híp mắt vui vẻ kia, dường như cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 đi theo Tại Khê Tại Khê nhà ta, đi tới một nơi gọi Sơn Thủy Quật Phù Dao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Châu.”

Lâm Quân Bích một kiếm tu xứ khác rời khỏi Tị Thử Hành Cung sớm nhất.

Đặng Lương, Tào Cổn, Huyền Tham, đều phải rời khỏi Kiếm Khí Trường Thành muộn hơn hắn.

Chỉ không biết lúc bọn họ về quê, phải đi theo Kiếm Tiên tiền bối đồng hương cùng nhau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 rời khỏi Đảo Huyền Sơn hay không, bên người mang theo một hai kiếm tiên phôi thai của Kiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Khí Trường Thành hay không.

Đáng tiếc mỗi một vị Kiếm Tiên xứ khác, sau khi trở về Hạo Nhiên Thiên Hạ, đều khôngbất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 kỳ động tĩnh lời nói nào, không khác Lâm Quân Bích hắn bao, đối với chiến sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Kiếm Khí Trường Thành bên kia, lựa chọn không nhắc tới một chữ.

Lâm Quân Bích đánh tan suy nghĩ trong lòng, cũng cố ý học Chu Mai hạ thấp giọng nói: “Cái tên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Hoài Tiềm đại danh đỉnh đỉnh kia, dung mạo rốt cuộc thế nào, có động lòng hay không?”

Chu Mai lắc lắc bầu rượu, cười đùa nói: “Nhìn Lâm Quân Bích nhiều rồi, lại nhìn nam tử khác, tướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 mạo đều bình thường thôi.”

Lâm Quân Bích cười nói: “Đợi ngươi gặp qua Tào Từ rồi hãy nói lời này.”

Chu Mai quả nhiên không hàm hồ, vô cùng tiếc nuối, than thở: “Đáng tiếc không gặp được, sau này ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nhất định phải kéo Tại Khê Tại Khê cùng đi một chuyến Đại Đoan Vương Triều, trước gặp vị Tào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Từ áo trắng kia, lại gặp Bùi Võ Thần!”

Kim Chân Mộng đột nhiên chút khó xử, do dự nửa ngày, vẫn nhịn không được dùng tâm thanh hỏi: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 “Quân Bích, ngươi biết Đồ Úy Nhiên đi nơi nào rồi không? thiên hạ thứ năm? Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 như thể nói, ngươi cứ nói, nhưng nếu liên quan đến mật Tị Thử Hành Cung, ngươi cứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 coi như ta chưa hỏi.”

Lâm Quân Bích lắc đầu nói: “Về hướng đi của Tư Đồ Úy Nhiên, ta thật đúng không lắm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nhưng ta thể giúp ngươi thử hỏi thăm xem. Cách đây không lâu tiên sinh từng nhắc tới một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 chuyện, Trần Tam Thu và Điệp Chướng hiện nay đangTrung Thổ Thần Châu, vừa mới bái phỏng Lễ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Học Cung.”

Kim Chân Mộng giơ bầu rượu lên, nói lời cảm tạ với Lâm Quân Bích.

Chu Mai nói: “Quân Bích, Ẩn Quan đại nhân kia của các ngươi thì sao? Trước đó vận dị tượng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 động tĩnh quá lớn, đều nóihướng về phía di chỉ Đảo Huyền Sơn bên kia, cho nên bây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 giờ có rất nhiều lời đồn, người nói hiện nay hai tòa thiên hạ liên lụy lẫn nhau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 phu muốn lấy mạnh nhất phá cảnh, thì càng khó khăn hơn. Trần Bình An kia không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 một thuần túyphu sao? Chẳng lẽ là hắn, nhưng điều này nói không thông a, Kiếm Khí Trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Thành đều bị công phá rồi.”

Lâm Quân Bích trầm mặc hồi lâu, lắc đầu nói: “Không biết a.”

Trên không trung miền trung Đồng Diệp Châu, trên một chiếc Lưu Bảo Chu giá trị liên thành, ngồi một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 vị cung phụng Khương thị Nguyên Anh cảnh chịu thương chịu khó, hai vị nữ tử dung mạo đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 cực đẹp.

Ngoài rađầu kia bảo chu, còn nằm một nam tử áo đen dung mạo trẻ tuổi, tênTào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Tuấn, nghe nói làm tu tùy quân Đại Ly rất nhiều năm.

Hai vị nữ tử,Tùy Hữu Biên từ Chân Cảnh Tông Thư Giản Hồ chạy tới Đồng Diệp Châu, nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 hiện tại tay cầm một chiếc ô giấy dầu nhỏ cán ngô đồng. Còn Nha Nhi đảm nhiệm thị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nữ của Khương Thượng Chân nhiều năm.

Đây lối vào của một tòa Liên Ngẫu Phúc Địa.

Ô Ngô Đồng Thôi Đông Sơn tự tay giao cho Tùy Hữu Biên, còn một phong mật thư, bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Tùy Hữu Biên cùng nhau đưa cho Khương Thượng Chân.

Bên cạnh Tùy Hữu Biên, nữ tử bên cạnh ma đầu Đinh Anh của Ngẫu Hoa Phúc Địa năm xưa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Nha Nhi, nàng đi theo “Chu Phì” cùng nhau “phi thăng” rời khỏi phúc địa.

Năm xưa Xuân Triều Cung Trâm Hoa Lang Chu Sĩ, Điểu Hám Phong “Kiếm Tiên” Lục Phảng, Trống Trời vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 vang, liền cùng nhau vội vàng rời khỏi kinh thành Nam Uyển Quốc, chính để đề phòng bị Trần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Bình An thân phận Trích Tiên Nhân kia ghi thù truy sát. Chỉ không biết vì sao, Xuân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Triều Cung Điểu Hám Phong còn đó, hiện nay Chu Lục Phảng lại đều không trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 phúc địa nữa.

Nha Nhi trước đó đã nhiều lần trở lại chốn cũ. Chỉchức trách tại thân, nàng còn cần thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 xuyên rời đi, đi theo cung phụng Khương thị và Tùy Hữu Biên cùng nhau mở ra cấm chế phúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 địa, thu nhận nạn dân.

Người đồng hương cùng nàng trở về Ngẫu Hoa Phúc Địa năm xưa, thực ra còn một người, Nam Uyển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Quốc khai quốc hoàng đế Ngụy Tiễn, hiện nay đangkinh thành, sau đó vẫn luôn không rời đi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203

Còn hai người trong giang hồ đến từ Đại Tuyền Vương Triều Đồng Diệp Châu, một tên què trẻ tuổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 rất biết nhìn mặt đoán ý, một lão lưng đầu gỗ, biệt hiệu Tam gia.

Cùng với tên kiếm tu cà lơ phất phơ kia, bên hông đeo hai thanh kiếm dài ngắn, một đôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 mắt hoa đào rất giống nữ nhân, theo Nha Nhi thấy, cái tên gọi Tào Tuấn này, túi da © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 không tệ, chỉ mồm miệng tiện một chút. Đến từ Nam Sa Châu, nhưng truy tìm nguồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 gốc quê hương, lại là Lệ Châu Động Thiên của Bảo Bình Châu, mở miệng một câu nhà ta tổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 trạchNgõ Bình kia, Nha Nhi đều không hiểu xuất thân Ngõ Nê Bình đáng để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nói, nàng chỉ nghe nói Chân Sơn Khổ Huyền, đến từ Ngõ Hạnh Hoa Lệ Châu Động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Thiên.

Nàng lén lút lấy can đảm hỏi thăm Ngụy Tiễn, không kết quả.

Đối với Nha Nhi mà nói, Ngụy Tiễn, Tùy Hữu Biên, đều “cổ nhân” hàng thật giá thật, càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 thiên hạ đệ nhất nhân của Ngẫu Hoa Phúc Địa trong lịch sử. Cho nên chođi theo bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 cạnh Khương Thượng Chân nhiều năm, vẫn khó tránh khỏi trong lòng còn kính sợ đối với hai người.

Đoàn người bọn họ lần đầu tiên đến Liên Ngẫu Phúc Địa xong, đi theo Ngụy Tiễn đến kinh thành Nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Uyển Quốc một chuyến.

Lúc đó tràng diện không khí quỷ dị,thể tưởng tượng được.

Một khai quốc hoàng đế chết không biết bao nhiêu năm, trực tiếp đi tới đại điện, ngồi xổm bên cạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 long đập đập, đưa lưng về phía hai vị con cháu cách rất nhiều đời.

Người chạy nạn, trước đó bị Khương Thượng Chân chia làm hai nhóm, an trí trong Liên Ngẫu Phúc Địa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203

Ngụy Tiễn, Tùy Hữu Biên, Nha Nhi, Tào Tuấn kia, cùng với một đầu âm linh cổ quái âm thầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 hộ đạo cho Tào Tuấn. Cộng thêm hai người Đại Tuyền có thể bỏ qua không tính kia.

Ngoài ra còn một nhóm con cháu Khương thị, cùng nhau hỗ trợ nhìn chằm chằm vào hai nhóm nạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 dân trùng trùng điệp điệp dũng mãnh lao vào Liên Ngẫu Phúc Địa.

Một nhóm bách tính dưới núi chỉ lo điên cuồng di cư về phía bắc, một nhóm tu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 trên núi đệ tử, gia quyến của bọn họ.

Nhóm trước tiến vào phúc địa tị nạn, không cần tốn một đồng tiền.

Nhóm sau thì thảm rồi, muốn không cần đi đường, vượt châu qua biển đi tới Bảo Bình Châu, sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 không cẩn thận chết nửa đường, dễ nói, đưa tiền, một khoản tiền thần tiên lớn, tính theo đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 người, lại tính theo cảnh giới, tu Hạ Ngũ cảnh, tất cả một đồng Tiền Tiểu Thử, thần tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Trung Ngũ cảnh, mỗi người nộp lên một đồng Tiền Cốc Vũ, không tiền thì đi mượn người ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 khôngtiền cút xéo, dám xông vào phúc địa, trước bị Ngọc Khuê Tông cung phụng Khương thị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 đánh cho gần chết rồi ném ra xa. Dựa theo ý của Khương Thượng Chân, khoản tiền qua đường này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 chính tiền mua mạng hàng thật giá thật, một vị tu đạo thần tiên trên núi, còn không đáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 giá một đồng Tiền Tiểu Thử, Tiền Cốc Vũ?

Nhưng chỉ cần là tu sĩ Nguyên Anh, đưa nhiều tiền hơn nữa, phúc địa cũng không thu nhận.

Ngoài ra, các quan lại lớn biên cương, các tướng lĩnh, công khanh của vương triều thế tục, muốn tiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 vào phúc địa tị nạn, lạithân phận đặc biệt, nhất định phải đưa tiền, giá cả tính toán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 theo phẩm trật quan trường. Không tiền sao? Đi mượn bạn thần tiên trên núi, mượn không được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 vậy thì lấy những vật ngoài thân kia ra quy đổi. Bên trong con cháu Khương thị người biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 thẩm định hàng hóa, đồ cổ quý hiếm, thư họa gia truyền, tàng hoàng cung, cũng đều tiền. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Nếu ẩn giấu thân phận quá đáng, dụ như ràng con cháu rồng, quý tộc hoàng gia, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 cứ khăng khăng nói mình là hộ gia đình giàu nơi phố chợ, như vậy một khi bị phát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 hiện, trực tiếp ném ra khỏi phúc địa. Đương nhiên gia sản phải để lại một nửa, cho ngươi du © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 lịch phúc địa một chuyến, ngắm nhìn non sông tươi đẹp, không cần đưa tiền sao?

hai khu vực yên tĩnh nơi hoang của Liên Ngẫu Phúc Địa kia, Khương Thượng Chân sớm đã khoanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 ra hai địa bàn lớn, khoảng cách giữa mỗi bên xa xôi, đồng thời để hai vị cung phụng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Ngọc Khuê Tông Khương thị lần lượt khoanh vùng sơn hà, thiết lập cấm chế, cố gắng ngăn cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 thiên địa, đề phòng thiên địa linh khí trong phúc địa bị những luyện khí xứ khác kia hấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 thu, cũng cố gắng để tục tử phố chợ tiến vào trong đó, ít dính dáng chút khí số phúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 địa. Tuy nói không thể hoàn toàn ngăn cản sự lưu chuyển của hai chuyện khí vận, linh khí, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 sau khi cấm chế sơn thủy, ít nhất phải tốt hơn rất nhiều so với kết quả tồi tệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nhất Ngụy Bá, Mễ Dụ lo lắng.

Trong đó Nam Uyển Quốc mật điều động một đội tinh kỵ hơn vạn người, phụ trách tuần du biên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 cảnh. Ngụy Tiễn đích thân lĩnh quân, điều thân phận đối ngoại, chỉ một vị tướng mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nhậm chức.

Không phải không luyện khíbiết được những con kiến hôi dưới núi kia tiến vào phúc địa, lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 căn bản không cần tốn tiền, sau đó bắt đầu gây sự.

Chỗ khiến người ta lạnh lòng nhất của Khương Thượng Chân, nằm chỗ lấy được tiền nhưng trước đó không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nói quy củ, hai vị cung phụng Nguyên Anh cùng một nhóm con cháu Khương thị, sau khi chém © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 giết một nhóm lớn người tu đạo, mới bắt đầu tuyên bố hai quy củ mỹ danh nhập gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 tùy tục.

Một bất kỳ luyện khí nào, tiến vào phúc địa, sống sót rồi thì phải tiếc mạng, đừng đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 dạo lung tung, sẽ chết người đấy, ai dám vượt biên rời đi, tự ý xung đột với người bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 địa phúc địa, không hỏi nguyên do, toàn bộ xử tử tại chỗ.

Quy củ thứ hai, chính tất cả các vị thần tiên lão gia mắng ân nhân cứu mạng Khương Thượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 Chân ta, đó chínhlấy oán trả ơn, không biết điều như thế, cũng sẽ chết.

Quy củ cuối cùng không tính quy củ, muốn báo thù, đến Ngọc Khuê Tông tìm Khương Thượng Chân ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 cầu các ngươi đến.

Hiện nay bên trong chiếc Ô Ngô Đồng nho nhỏ, lại dung nạp hơn trăm vạn nạn dân tha hương.

Người tu đạo chung quy tương đối thiểu số, cộng thêm những người rảnh rỗi đi theo luyện khí sĩ, tổng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 cộng bất quá hơn sáu ngàn người.

Trong quá trình này, lấy bỏ thế nào giữa nhân mạng tiền thần tiên, thân khác biệt thế nào, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 đủ loại âm u vi của lòng người, nhìn một cái thấy hết.

Mặc kệ thế nào, hành động này của Khương Thượng Chân, người cũng cứu được rồi, so với dự tính trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 mật thư của Thôi Đông Sơn, còn nhiều hơn ba mươi vạn. Không chỉthế, Khương Thượng Chân còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 dựa vào một khoản tiền mua đường giết giàu giúp nghèo, liền khiến cho Liên Ngẫu Phúc Địa phúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 địa trung đẳng, chẳng những không rớt xuống thành phúc địa hạ đẳng, đợi đến khi luyện hóa số tiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 thần tiên kia, cho tại thương ngôn thương, trừ đi chi phí Khương thị chế tạo cấm chế sơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 thủy, linh khí phúc địa vẫn thể tăng thêm một thành.

Huống hồ Khương Thượng Chân cũng không nghĩ tại thương ngôn thương, tiền quá nhiều rất phiền não, niềm vui chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 nằm việc kiếm tiền.

Về phần rất nhiều quý nhân thế tục giấu đầu lòi đuôi, ẩn nấp bên cạnh tu trên núi kia, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 sau khi chuyển nhà, đóthật sựtiền, rất nhiều hào phiệt cửa cao dưới núi, không kém © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 hơn túi tiền của vị Kim Đan Địa Tiên nào đó. Huống hồ Khương Thượng Chân sinh tài đạo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 đường lối quá nhiều, đủ loại kiểu dáng, sau khi dừng chân Liên Ngẫu Phúc Địa, muốn tiếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 tục cẩm y ngọc thực hay không? Có muốn nghỉ lại phủ đệ thần tiên hay không? Mỗi ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 không đến chút sơn hào hải vị, xứng đáng với thân phận hiển quý đời đời trâm anh của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 các ngươi không? Lại đến vài vị mỹ nhân phù chú biết ca múa giải sầu?

Cho nên đây mới đầu to thu nhập của Liên Ngẫu Phúc Địa, đám người này đưa tiền còn sảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 khoái.

Trên Lưu Bảo Chu, Nha Nhi nói: “Tùy tỷ tỷ, chúng ta chỉ cần đi bến đò phía bắc dạo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 một vòng nữa, tỷ thể mang theo Ô Ngô Đồng trở về Bảo Bình Châu rồi.”

Tùy Hữu Biên gật đầu.

Tào Tuấn đuôi thuyền đi tới bên này, nói: “Dù sao sự việc làm cũng hòm hòm rồi, ta không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.203 đi bến đò bên kia, các ngươi không cần quản ta.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 977 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc