GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 234: Đạo Lý Thứ Tự Và Một Bữa Lẩu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chương 234: Đạo Lý Thứ Tự Và Một Bữa Lẩu

Chương 234: Đạo Thứ Tự Một Bữa Lẩu

gái váy hồng coi trọng con dấu này đến mức khôngsánh được, gần như đã vượt qua cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chiếc hòm sách mà thiếu niên Thôi Sàm gửi gắm cho nó. Mỗi ngày sáng trưa tối ba lần, nó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đều lén lấy con dấu nhỏ lão gia nhà mình giao cho ra, dùng khăn lụa lau chùi cẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thận. Mặc cho tiểu đồng áo xanh lừa gạt dụ dỗ thế nào, cũng không cho phép hắn đụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vào mảy may.

Hiện nay, gái váy hồng xuất thân từ Chi Lan Lâu nước Hoàng Đình, nhờ vào đá mật rắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Trần Bình An tặng, đã phá vỡ ngưỡng cửa cuối cùng của hạ ngũ cảnh, bước vào cảnh giới đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tiên của trung ngũ cảnh: Động Phủ cảnh. Sau đó cảnh giới thứ bảy Quan Hải cảnh, thứ tám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Long Môn cảnh, thứ chín Kim Đan cảnh, thứ mười Nguyên Anh cảnh, vẫn đại đạo mênh mông, xa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vời vợi.

Chỉ điều so với tiểu đồng áo xanh Quan Hải cảnh đột nhiên muốn phấn đấu cầu tiến,gái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 váy hồng lại thuận theo tự nhiên hơn. Ngoài việc mỗi ngày dọn dẹp lầu tre sạch sẽ không nhiễm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một hạt bụi, thì lật sách ngắm phong cảnh, tâm cảnh điềm đạm. So với con rắn nước Ngự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Giang tâm tính hung hãn, con hỏa mãng hóa thân thư lâu này lại càng ung dung tùy ý hơn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Thế bây giờ đổi lại thành tiểu đồng áo xanh chê bai ngu ngốc lười biếng, không biết cầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tiến.

Đêm hôm đó, tiểu đồng áo xanh nhập định tu hành bên vách núi, gái váy hồng ngồi trên ghế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trúc nhỏ cắn hạt dưa. Lão nhân họ Thôi xuống lầu, chuyển một chiếc ghế trúc ngồi cạnh gái, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 khẽ nói: “Thôi thị ngàn năm, dòng dõi thư hương bậc nhất Bảo Bình Châu, đều không thể thai nghén © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ra một con hỏa mãng linh tuệ như ngươi. Từ đó thể thấy, chuyện duyên, khổ cầu không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 được.”

gái váy hồng cười ngoan ngoãn, hỏi: “Thôi gia gia, ông nói xem lão gia nhà ta hiện giờ đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 phá cảnh chưa?”

Lão nhân hả nói: “Tam cảnh đạo mạnh nhất mà lão phu tự tay mài giũa ra, đâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 dễ phá như vậy. Đoán chừng còn sớm lắm, nói không chừng đến tận Lão Long Thànhcực Nam, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cảnh giới của Trần Bình An vẫn bất động như núi, ngoan ngoãn dậm chân tại bình cảnh tam cảnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mỗi ngày sầu não uống rượu giải sầu, sau đó biến thành một con ma men ý chí sa sút.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

gái váy hồng nhỏ giọng oán trách: “Quyền của lão gia nhà ta, một nửa coi như Thôi gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gia ông dạy, lão gia không phá cảnh, sao ông thể cười thầm được chứ?”

Lão nhân cười ha hả nói: “Ngươi đó, không phải người trongđạo chúng ta, không biết sức nặng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cái gọi ‘tam cảnh mạnh nhất thế gian’. Lão phu năm đó một quyền đánh chết cung phụng sáu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cảnh đỉnh phong của Thôi thị Tôn Thúc Kiên, chỉ dùng đến bản lĩnh năm cảnh. sao? Chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cái nền tảng của phu có dày mỏng. Nền tảng đánh kém, như lầu cao gió thổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230rung; nền tảng đánh tốt, đó chính là một ngọn danh sơn đại nhạc, sừng sững trên mặt đất, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chút gió thổi mưa sa chẳng tính là gì, gãi ngứa thôi.”

gái váy hồng ưu sầu nói: “Bên cạnh lão gia nhà ta không có người chăm sóc, ra ngoài, chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230cũng phải tự làm, liệu làm chậm trễ việc luyện quyền không ạ?”

Lão nhân liếc nhìn bóng lưng tiểu đồng áo xanh, rồi thu hồi tầm mắt, nhìn bé gái vẻ mặt đầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lo âu, cảm thán nói: “Có thể khiến hai đứa các ngươi tụ lại một chỗ không đánh nhau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cũng coi như Trần Bình An dạy dỗ có phương pháp. Không biết sau này gia đại nghiệp đại rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Trần Bình Ancòn được như thế này không, đối nhân xử thế, trung chính công bằng. Quy củ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 của nhà nhỏ cửa hẹp tốt hay không,gia phong của hào môn thế tộc chính hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không, xử lên, hai chuyện khác nhau.”

gái váy hồng ngẩng đầu, ngây thơ đáng yêu nói: “Nếu thật sự ngày đó, Thôi gia gia ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 giúp lão gia nhà ta một chút nhé?”

Lão nhân xoa đầu con hỏa mãng nhỏ: “Có những việc nhà, người ngoài không giúp được.”

Lão nhân chậm rãi đứng dậy, đưa tay chỉ về phía xa: “Thử nghĩ xem, nếu thật sựngày đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Trần Bình An khai tông lập phái,ngươi con rắn nước nhỏ,con rắn đen núi Kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Đôn dưới bụng sinh ra chỉ vàng, mọc ra bốn chân móng giao, nhiều ngọn núi như vậy. Một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 khi sau này mỗi ngọn núi đều có cao nhân tọa trấn,dụ như kẻ nhận Trần Bình An © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 làm tiên sinh kia… còn những đứa trẻ gọi Trần Bình Antiểuthúc. Sau đó các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngươi cũng trở thành phủ đệ tiên gia trong mắt người đời, có trưởng lão tông môn, phải thu nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đệ tử môn sinh. Dưới trướng Trần Bình An tụ tập mười người, trăm người thậm chí ngàn người vạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 người, một khi người nhà nảy sinh tranh chấp mâu thuẫn, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thì không phải chuyện một quyền một kiếm thể giải quyết được, phải xử thế nào?”

gái váy hồng Chi Lan Lâu đã đọc hết sử sách các nước, biết vấn đề này gai góc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 liền đến cả tâm trạng cắn hạt dưa cũng không còn.

Lão nhân họ Thôi cười nói: “Thật ra cũng không cần quá lo lắng, Trần Bình An một điểm tốt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thể không mấy người phát hiện ra…”

gái váy hồng đợi nửa ngày, cũng không đợi được đoạn sau của lão nhân, nhịn không được hỏi: “Thôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gia gia, trên người lão gia nhà ta đã có nhiều ưu điểm như vậy rồi, còn có cái tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nàota không biết nữa ạ?”

Lão nhân cười sảng khoái nói: “Cô nương nhỏ nhà ngươi một điểm thật tốt, nịnh nọt người khác, nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 là đối với lão gia nhà ngươi, thể như gió xuân hóa mưa thấm vào vật một cách âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thầm!”

gái váy hồng chút ngượng ngùng, thầm nghĩ mình đâu có nịnh nọt, lão gia chính tốt như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vậy mà.

Lão nhân ngồi lại ghế trúc, không úp mở nữa, cười nói: “Trần Bình An rất dễ nói chuyện, tất cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 những người thân cận với hắn, đều sẽ coi điểm nàychuyện đương nhiên. Nhưng sẽ một ngày, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Trần Bình An một chuyện nào đó, trở nên rất khó nói chuyện, thậm chíkhó nói chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhất. Đến lúc đó, chuyện kỳ lạ sẽ xảy ra, tất cả mọi người đều sẽ cảm thấy… chột dạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sợ hãi, tuyệt đối không phải phản bác ngay lập tức.”

gái váy hồng vội vàng chắp hai tay trước ngực, lẩm bẩm: “Ta không mong lão gia tức giận đâu.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Lão nhân thở dài.

Ông từng sau khi giết người bên ngoài lầu tre, khí thế hung hăng hỏi Trần Bình An một câu: “Ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 theo ta luyện quyền, hay theo ta học làm người”.

Đây vừa lời tâm huyết của lão nhân, kỳ thực cũng đâu phải lão nhân mắt cao hơn đầu, tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhận điểm “làm người” này, không thể thản nhiên thuyết phục Trần Bình An?

Nếu không phải như vậy, lão nhân sao lại nguyện ý chọn Trần Bình An làm truyền nhân y bát của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một thân quyền pháp.

Thu nhận đệ tử, thì phải thu một kẻ tương lai có hy vọng vượt qua chính mình, một người© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đủ! Nếu không thu một đám đệ tử chín cảnh, mười cảnh thì thế nào? Chẳng phải vẫn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mấy con kiến hôi dưới đại thế sao?!

gái váy hồng đột nhiên rụt hỏi: “Nếumột ngày, Thôi gia gia ông làm sai chuyện, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đó lão gia nhà ta nổi giận, ông sợ không ạ?”

Lão nhân cốc một cái lên đầu nhóc con, sau đó đứng dậy bỏ đi, tức giận nói: “Nha đầu này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thật không biết nói chuyện!”

Phía bên vách núi, tiểu đồng áo xanh thực ra vẫn luôn dỏng tai nghe lén, cười xấu xa quay đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lại, giơ ngón tay cái về phía bé gái váy hồng.

gái váy hồng vui vẻ cắn hạt dưa, thầm nghĩ đây đâu phải ta lợi hại, lão gia nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta lợi hại đấy chứ.

***

Dương lão đầu tiệm thuốc họ Dương, năm này qua năm khác trông coi cái hậu viện nhỏ kia. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 số năm qua, hết thế hệ này đến thế hệ khác con cháu họ Dương, ngoại trừ gia chủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tiếp quản Dương gia, cùng với một số nhân vật ẩn nấp trong gia tộc may mắn trở thành luyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 khí sĩ, mới được biết mật kinh thế hãi tục kia, cẩn thận từng li từng giúp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lão nhân bảo vệ mật đó. Còn lại con cháu họ Dương sinh lão bệnh tử, hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đám người làm ra ra vào vào tiệm thuốc, từng thế hệ người, đều chỉ biết tiệm thuốc họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Dương một vị lão tiền bối “cùng tuổi với trưởng bối nhà mình” như vậy, chỉ thế thôi. Chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 biết lão nhân quanh năm không ra khỏi cửa, tính tình cổ quái, khó giao tiếp, nhưng chữa bệnh cứu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 người rất một tay, đương nhiên giá cả không rẻ, nếu không mặc kệ ngươi là ai, chỉ cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không trả nổi tiền, thì chuẩn bị quan tài đi, sao tiệm quan tài cũng ngay trên một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 con phố.

Dương lão đầu hôm nay vẫn hút thuốc làohậu viện, chỉ có điều trong tay thêm một cuốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tiểu thuyết mới in của hiệu sách Đại Ly. Tiểu thuyết này xuất phát từ Tiểu Thuyết gia, từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một trong Cửu Lưu Thập Gia của Hạo Nhiên Thiên Hạ, chỉ theo dòng thời gian trôi qua, giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 như Mặc gia một trong bốn hiển học cũng không còn hiển học, Tiểu Thuyết gia cũng luân lạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thành một trong Bách gia bình thường nhất, đa phần là viết mấy chuyện dã sử không nhập lưu, cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 với những văn chương son phấn diễm tình thế tục bách tính yêu thích, để câu khách. Đương nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 châm biếm thời sự cũng có, trong lịch sử danh tiếng của rất nhiều đế vương tướng tướng, kỳ thực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một phần lớn đều bị lời của Tiểu Thuyết gia hại cho thê thảm không nỡ nhìn. dụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 như những năng thần trị quốc cả đời lập chí cải cách triều chính, đến cuối cùng, chuyện được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hậu thế biết đến nhiều nhất, lại không phảinhững phương thuốc trị quốc kia, cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một đêm ngự mười nữ, không nữ nhân không vui. Lại dụ như có những đại quân tử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hiền nhân Nho gia gần như lập tam bất hủ lập công lập đức lập ngôn, lại thể ngủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đêm ở am ni cô, cuối cùng chỉ thành một lão già không biết xấu hổ, những đại lễ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chí ẩn chứa trong đạo đức văn chương của người này, đều thành lời nói suông và trò cười. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Cho nên từng Thánh nhân Nho giáo học cung, không thể không phẫn nộ lên tiếng: “Tiểu Thuyết gia mạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lưu, hại nước hại dân đệ nhất!”

Chỉ vị Lễ Thánh định ra cai quản quy củ thiên hạ kia, đối với việc này vẫn giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 như thái độ đối đãi với Yêu tộc, dành cho sự khoan dung nhẫn nhịn lớn nhất.

Cho nên lúc này Dương lão đầu đang lật xem cuốn tiểu thuyết kia, đối với cuộc tranh chấp ba bốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Trung Thổ Thần Châu, nhìn bên nào cũng không thuận mắt. Nhiều nhấtđối với tôn chỉ học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vấn của cái “bốn” kia, đối với chữ bốn kia, Dương lão đầu nguyện ý giơ ngón tay cái, nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một chữ tốt. Còn cái “ba” kia,ràng được phong Á Thánh nhưng thực ra chỉ xếp vị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trí thứ ba trong Văn Miếu Nho gia Thánh nhân, Dương lão đầu rất chướng mắt, cho rằng từ “đạo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mạo trang nghiêm” từ nghĩa tốt biến thành nghĩa xấu, dùng để hình dung người này là thích hợp nhất. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Cuốn tiểu thuyết thoang thoảng mùi mực trên tay Dương lão đầu, do người làm trong tiệm mua từ phố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hiệu sách bên quận thành Long Tuyền về. Bên trên viết rất nhiều trải nghiệm thành danh của các hào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hiệp giang hồ, khi bọn họ trong nghịch cảnh tuyệt cảnh, luôn không thiếu được vài câu hào ngôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tráng ngữ lay động lòng người, chẳng qua là oán hận ông trời không mở mắt các loại. Dương lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đầu mỗi lần nhìn thấy những thứ này, dường như còn rất vui vẻ, chỉ cuối cùng gấp sách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lại, cười ha hả nói: “Đám người trẻ tuổi các ngươi a, hãy buông tha cho ông trời đi.”

Cười xong, lão nhân cất sách đi, rít một hơi thuốc lớn nhả khói, sau đó từ trong tay áo© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ra một vật nhỏ trông giống như ngôi miếu nhỏ, ném xuống đất. Nghĩ nghĩ, ông dùng tẩu thuốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230mặt đất bên chân, khẽ nói: “Tống Khánh, ngươi ra đây.”

Bên cửa ngôi miếu nhỏ trên mặt đất, khói xanh cuồn cuộn tuôn ra, rất nhanh ngưng tụ thành hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 dáng một lão giả dung mạo tang thương. Nhìn thấy Dương lão đầu, lão giả vái chào sát đất, trầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 giọng nói: “Bái kiến Thần quân.”

Dương lão đầu bỏ ngoài tai, chỉ phân phó: “Chuẩn cho ngươi rời khỏi khu vực này, trong phạm vi một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 châu Bảo Bình Châu, cảnh giới năm xưa của ngươi vẫn giữ nguyên. Chuyến đi này của ngươi làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 người hộ đạo cho con cháu Tào thị ngõ Bình Tào Tuấn. Chỉ cần Tào Tuấn tu bổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đầy đủ tòa tâm hồ kiếm trì kia, dòng dõi Tống thị này của ngươi, tất nhiên sẽ trỗi dậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trong đại thế này, hưởng thụ vinh hoa nhân gian ít nhất trăm năm. Sau này cảnh ngộ của con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cháu nhà ngươi, phúc họa không cửa chỉ do người tự chuốc lấy.”

Vị lão giả kia chỉ hình dạng âm hồn, nhưng vẫnkhói xanh ngưng tụ thành trường kiếm treo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bên hông, kiếm khí đã không còn, nhưng kiếm ý dạt dào, hiển nhiên lão giả lúc còn sống tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhiên một vị kiếm sĩ. Nghe được lời hứa của Dương lão đầu, lão giả lộ vẻ vui mừng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vái chào lần nữa nói: “Tạ ơn Thần quân ân điển!”

Dương lão đầu sau đó phất tay áo, lập tứctừng tấm bùa vàng bao phủ toàn thân lão nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 khói xanh,bùa hộ mệnh đảm bảo cho âm vật lão giả đi lại giữa thiên địa. Lão giả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thần hồn đại định, khí thế tăng vọt, kiếm ý thịnh vượng, nếu không phải đám khói lớn Dương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lão đầu nhả ra che khuất, e rằng sẽ khí xung Đấu Ngưu, kinh động tất cả luyện khí© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 quận Long Tuyền.

Dương lão đầu nói: “Đi đi, Tào Tuấn hiện nay đã đi tới kinh thành Đại Ly, ngươi có thể thẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thắn nói việc này với hắn. Tống Khánh, nếu ngươi dám phá hỏng quy củ, đừng nói là Tống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Khánh ngươi tại chỗ hồn phi phách tán, ta đảm bảo sẽ nhổ cỏ tận gốc dòng dõi Tống thị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 này của ngươi, khiến hương hỏa nhà ngươi đoạn tuyệt, sau này ngàn năm vạn năm không còn nửa điểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 dấu vết của dòng dõi Tống thị ngươi nữa.”

Lão giả ôm quyền nghiêm nghị nói: “Tuyệt không dám mạo phạm Thần quân!”

Dương lão đầu cười lạnh nói: “Nói nhiều ích, ta tự sẽ nhìn hành sự của ngươi.”

Lão giả lĩnh mệnh, lóe lên rồi biến mất.

Dương lão đầu sau khi âm vật ngôi miếu nhỏ biến mất, ngẩng đầu lên, nhìn về phía màn trời dày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nặng của Hạo Nhiên Thiên Hạ, hồi lâu không nói gì, cuối cùng bất đắcnói: “Trên đầu ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thước thần minh, người đang làm trời đang nhìn. Nếu thật sự như vậy, thì đâu đến nỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 này?”

***

Trên tầng hai một tửu lầu ở thị trấn bên ngoài Kiếm Thủy Sơn Trang, tại vị trí gần cửa sổ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một già một trẻ ngồi đối diện nhau, ăn lẩu. Trên bàn bày đầy các đĩa thức ăn: măng xuân, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cuống họng heo, thịt non, ruột ngỗng, tiết vịt…

Đương nhiên cònhai bình rượu ngon, cùng với một đĩa nước chấm cay tươi tự pha chế, đỏ chót, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thể khiến người không ăn cay tê dại da đầu. Trần Bình An thực ra vốn không ăn cay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 như vậy, nhưng không chịu nổi Tống lão tiền bối ở bên cạnh khuyên bảo, nói rằng tửu lầu© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không dưới bảy tám loại tương ớt tự chế đủ màu sắc, thiếu một loại đều chuyện đáng tiếc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Trần Bình An lúc này mới kiên trì múc mỗi loại một muỗng cho vào đĩa.

Do TốngThiêu chưa bao giờ lộ diện với thân phận thật sơn trangthị trấn, cho nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vị chưởng quầy tửu lầu béo tròn kia không biết cái Kiếm Thánh nước Thủy, thậm chí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không biết lão trang chủ Kiếm Thủy Sơn Trang, chỉ biết lão ca họ Tống một người sành ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hiểu nghề, sẽ không phụ lòng lẩu rượu ngon của hắn. Vì vậy vừa thấy lão nhân dẫn bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đến, hắn liền rất vui vẻ, đích thân dẫn họ lên tầng hai, chọn một chỗ ngồi tốt như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 này, từ đầu đến cuối bưng rượu thịt đều không dùng người làm trong quán, toàn bộ do chưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 quầy tự mình động tay.

Trần Bình An ăn đến mồ hôi đầy đầu, mặt đỏ bừng, nhưng không địch lại được mỹ thực trước mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 a. Hơn nữa, lần này mình trả tiền, không cố gắng ăn nhiều một chút, trong lòng Trần Bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 An không thoải mái.

Tống Vũ Thiêu nhìn thiếu niên thả cửa ăn uống, khi ăn đến mức không chịu nổi vị cay, còn ngốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nghếch đi uống một ngụm rượu, cay càng thêm cay, đúng dục tiên dục tử. Nhưng đũa thì cứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không chịu buông xuống, nhìn chằm chằm vào thức ăn trong nồi lẩu sắp gắp được. Tống Thiêu tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trạng cũng tốt theo, so với trước kia đến đây ngồi một mình uống một mình, lão nhân hạ đũa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thực ra đã nhanh hơn rất nhiều.

Tống Thiêu nâng một ly rượu, không còn tự xưng “lão phu” nữa, đột nhiên nói: “Trần Bình An, thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ra theo quy củ cũ, ta không nên xuất hiện thủy tạ. phu phá cảnh, cũng giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 luyện khí trên núi bế quan, kiêng kỵ nhất ghét nhất người ngoài đứng xem. Cho nên ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tự phạt một ly.”

Lão nhân uống cạn ly rượu.

Trần Bình An vội vàng nâng ly rượu, cố sức nuốt thức ăn trong miệng xuống, cũng uống cùng một ly, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hơn nữa lại rót một ly, kính lại lão nhân: “Nếu không phải Tống lão tiền bối, hôm nay ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chắc chắn ngay cả ngưỡng cửa tứ cảnh cũng không bước qua nổi một bước. Ta nên kính Tống lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tiền bối một ly rượu.”

Lão nhân cũng uống theo một ly rượu.

Tống Thiêu nhìn ra cảnh tượng xe cộ tấp nập trên đường phố ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng sẽ có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ánh mắt dừng lại chốc lát, trong đó người sau khi đối mắt với ông, sắc mặt sẽ khẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 biến, nhanh chóng cúi đầu.

TốngThiêu mỉm cười, thu hồi tầm mắt: “Ta lúc đó sởđi thủy tạ, chuyện nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 định phải nói thẳng với ngươi. Bất kể hôm nay ngươi có phá cảnh được hay không, đêm nay đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 phải rời khỏi sơn trang, không được tham gia đại điển Lâm Minh Chủ ngày mai.”

Trần Bình An vẫn rót rượu không ngừng, chỉ tốc độ hạ đũa gắp thức ăn chậm lại một chút, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 khẽ hỏi: “Có người muốn gây bất lợi cho sơn trang?”

Tống Thiêu không giấu giếm, thản nhiên cười nói: “Lai lịch cực lớn, thanh thế cực lớn, nhưng không liên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 quan đến Trần Bình An ngươi được rồi.”

Lão nhân nâng ly uống ngụm rượu: “Đây không phải là coi thường ngươi bạn bè của ngươi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một số việc nhà của Kiếm Thủy Sơn Trang, không tiện để bạn bè giang hồ nhúng tay. Nhưng bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 kể thế nào, thân chủ nhân, lại hạ lệnh đuổi khách, là không phúc hậu, cho nên ta vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cần tự phạt một ly. Trần Bình An ngươi tùy ý.”

Trần Bình An thật sự tùy ý, chỉ nâng ly nhấp một ngụm nhỏ.

Lão nhân đối với việc này không để ý, tiếp tục gắp một đũa ruột ngỗng tươi non, nhúng trong nồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lẩu một lát, rồi bỏ vào đĩa tương ớt, nhẹ nhàng khuấy một cái, lăn một vòng trong nước chấm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cay tươi, sau đó đưa đũa bỏ vào miệng.

Trần Bình An muốn nói lại thôi.

Tống Thiêu cười nói: “Chúng ta chỉ lo ăn, không bàn chuyện nữa. Thế gian chỉmỹ nhân, mỹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cảnh, mỹ thực, ba thứ không thể phụ lòng nhất.”

Trần Bình An liền cắm cúi ăn đồ, thỉnh thoảng uống rượu.

Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn.

Lẩu ngon đến mấy, cũng lúc hạ đũa cuối cùng.

Cơm no rượu say, Trần Bình An đặt đũa xuống, một bình rượu cũng đã uống cạn. Đây lần đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tiên Trần Bình An một hơi uống hết chừng một cân rưỡi rượu, đừng nói là mặt, đến mang tai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cổ đều đỏ bừng, say khướt nói: “Cha con Hoành Đao Sơn Trang kia, hình như không tìm ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gây phiền phức.”

Tống Thiêu khẽ cười nói: “Núi xanh nước biếc, ngày rộng tháng dài. Ân oán giang hồ cũng như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mayngươi không phải người nước Thủy, rất nhanh sẽ rời đi, sau này chưa chắc sẽ còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 quay lại, nếu không thì phiền phức quấn thân đầy rẫy.”

Tống Thiêu nhớ tới một chuyện: “Lần phong ba thủy tạ đó, ngươi hình như tích tụ cả bụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hỏa khí. Ta chút kỳ quái, nếu Tống Thiêu ta chỉ là một người giang hồ bình thường, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 dùng ánh mắt của người ngoài cuộc để nhìn, theo nói, dưới tiền đề không biết căn cơ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 của ngươi, trang chủ Hoành Đao Sơn Trang Vương Nghị Nhiên, một vị tông giang hồ hưởng dự đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lâu, thể đối đãi theo lễ với một thiếu niên như ngươi, chẳng những không thế hiếp người, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 còn nguyện ý xin lỗi thay con gái, sao ngươi vẫn vẻ nhưchút… không phục?”

Trần Bình An một cái no nê, tháo hồ dưỡng kiếm bên hông xuống, nhưng không uống rượu, suy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nghĩ một lát, nghiêm mặt nói: “Ta không phải có ý kiến với Vương Nghị Nhiên, nhưng ta cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trong chuyện này, chỗ không đúng.”

TốngThiêu nói: “Lời này giải thích thế nào?”

Trần Bình An theo bản năng lại uống một ngụm rượu, mượn men say chếnh choáng, chậm rãi nói: “Ta từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nghe một vị lão tiên sinh giảng về thuyết thứ tự. Ta chưa từng đi học, biết chữ không nhiều, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cho nên hiểu rất nông cạn, nhưng những lúc không việc gì, thì thích lôi những học vấn này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ra, nghĩ ngợi nhiều một chút. Cảm thấy đúng sai trước sau, đương nhiên cũng phân lớn nhỏ. Không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thể lấy cái đúng phía sau, để che đậy cái saiphía trước. Cho cái đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 phía sau rất lớn, cái saiphía trước rất nhỏ, vẫn phải đem cái sai nhỏ phía trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 kia, bẻ nát ra nói cho rõ, đạo hoàn toàn nói thấu đáo rồi, cái đúng phía sau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mới thể thực sự đứng vững gót chân. Chuyện này giống như… một người không thể nhảy cóc mà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đi đường.”

“Nhưng chút đồ vật ta tự mình mày ra này, thể chẳng đạo gì, bởi vì chuyến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 du lịch xuôi Nam này, ta lật xem rất nhiều sách, trong sách đều không giảng những thứ này, cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nên bản thân ta vẫn luôn không dám xác định đúng sai. Nhưng nếu dựa theo đạocủa ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 áp dụng vào chuyện thủy tạ kia, chính Vương Nghị Nhiên ông thực ra không cần xin lỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta, chỉ cần để con gái ông đứng ra, nói với ta một tiếng xin lỗi, ba chữ được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 rồi. Nếu không đến cuối cùng, Vương Nghị Nhiên ông đường đường đại tông giang hồ, xin lỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thay người khác, chẳng lẽ ta nhất định phải chấp nhận sao? Cho ta lùi một bước nói, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nguyện ý chấp nhận, vậy thì con gái ông coi như không lỗi sao? Ta cảm thấy không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 như vậy. Vương Nghị Nhiên ông làm đúng đến đâu, lời nói hành động của con gái ông, sai, chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sai. Hôm nay như thế, ngày mai như thế, sau này mười năm đổi thành người khác, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nữ tử đeo đao tên Vương San kia,tathể vẫn sai.”

Trần Bình An một tay xách hồ rượu, một tay gãi đầu: “Tống lão tiền bối, những lời này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta tùy tiện nói, hồ ngôn loạn ngữ, để ngài chê cười rồi.”

Tống Thiêu trước ngạc nhiên, sau đó mờ mịt, cuối cùng vẻ mặt hoảng hốt, chỉ cảm thấy tòa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 giang hồ mình nhận định, long trời lở đất.

Cuối cùng Tống Thiêu hồi tưởng lại cuộc đời này, nhấtđoạn ức không thể ngoảnh đầu nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lại về con trai Tống Cao Phong. Lão nhân vốn đã không muốn nhớ lại nữa, càng không muốn đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tìm hiểu sâu ân oán tình thù trong đó. Nhưng mãi đến hôm nay, mãi đến giờ khắc này, vị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lão nhân này mới phát hiện tâm kết của mình, rốt cuộc nằm chỗ nào, mình lại sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 áy náy hối hận như vậy, trước sau không biết sao không mở được tâm kết.

Lão nhân đỏ mắt, run rẩy cầm đũa, gắp một miếng thức ăn từ đáy nồi lẩu, bỏ vào miệng chậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 rãi nhai nuốt, trên mặt dần dầnchút ý cười.

Những quy củ cũ lão giang hồ tôn sùng khuôn vàng thước ngọc, những đạo được người thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hệ trước coi luật trời, hóa ra, hóa ra cũng chỗ sai!

Năm xưa con trai ta Tống Cao Phong lỗi gì? Cho dù lỗi, thì đó cũng cái giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hồ chó này lỗi trước!

vị cựu Lâm Minh Chủ xuất thântướng sa trường kia sai rồi, ân oán đó, căn bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không phải chuyện một cánh tay!

con gái ông ta, bản thân cô ta, nợ con trai Tống Cao Phong của Tống Thiêu ta, nợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 con dâu ta một câu xin lỗi!

Trước mặt một thiếu niên lang, Tống Thiêu nước mắt già tuôn đầy mặt không cảm thấy mất mặt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chậm rãi đặt đũa xuống, đứng dậy, cười lớn sảng khoái với Trần Bình An: “Bữa cơm này, Tống© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Thiêu ta thay mặt con trai con dâu ta, thay mặt Kiếm Thủy Sơn Trang ta mời ngươi!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 234 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc