GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1111: Giả Danh Phỉ Nhiên Dọa Lô Ưng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chương 1111: Giả Danh Phỉ Nhiên Dọa Ưng

Chương 1111: Giả Danh Phỉ Nhiên DọaƯng

Tào Mạt phất tay áo bỏ đi, đi xuống bậc thang, đột nhiên quay đầu nói: “Sau này cung phụng chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nhân lại dẫn người xuống núi rèn luyện, tốt nhất chọn buổi trưa ra cửa.”

Ưng trước sau đứng tại chỗ, nghe đến lọt vào trong sương mù, lầm tưởng một câu huyền diệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ngữngười tu đạo trên núi hay nói.

Bùi Tiền đạm nhiên nói: “Bởi sớm muộn cũng xảy ra chuyện.”

Sắc mặtƯng âm trầm xuống.

Cảnh giới không cao, địa vị không cao, gan ngược lại không nhỏ, quả nhiên xuất thân phổ điệp tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 kia, đoán chừng dựa vào tình hương hỏa tổđường tích lũy xuống, mới Vân Quật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Phúc Địa Ngọc Khuê Tông Cửu Dịch Phong vớt được một cái cung phụng, khách khanh.

Cho nên Lô Ưng lần đầu tiên nhấc chân bước qua ngưỡng cửa, hai người kia lập tức bước nhanh rời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đi, trong đó Tào đại khách khanh còn cố ý hay tình kéo kéo thẻ trai giới bên hông. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Ưng thu hồi cái chân kia, cười lạnh một tiếng, sau khi xoay người lão Nguyên Anh lẩm bẩm một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 câu, những tên phổ điệp tiên chó má này, đến đâu cũng không đổi được cái tật xấu ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cứt.

Trên đường cái, Trần Bình An Bùi Tiền đều nghe thấy câu nói lẩm bẩm kia của Ưng, Bùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Tiền cười nói: “Sư phụ, tên này bản lĩnh cãi nhau rất cao a, mắng mình còn hung hơn mắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 người, thua không được.”

Trần Bình An lại nhíu mày, luôn cảm thấy chỗ nào không thích hợp, nhưng không chút manh mối nào. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

một loại trực giác xuất hiệnhở, gặp phải vạn nhất, không đạođể giảng.

Thật muốn giảng đạo lý, đại khái chính vị Ẩn Quan đại nhân Kiếm Khí Trường Thành này, xưa nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 bị đòn thì tương đối nhớ lâu.

Ưng kia, cuối cùng vẻ không được tự nhiên lắm, không phải sắc mặt ánh mắt, là tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cảnh khí tượng.

Bùi Tiền nói: “Sư phụ, đạo tâm người nàybẩn không chịu nổi, Kim Đỉnh Quan chọn dùng Ưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đảm nhiệm thủ tịch cung phụng, môn phong tốt không đến đâu.”

Trần Bình Anmột tiếng.

Ưng trêu đùa vài câu với phù lục mỹ nhân đi theo bên cạnh kia, lắc về chỗ ở, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 sau khi để mỹ nhân kia rời đi, lão Nguyên Anh một lát sau, trong nháy mắt ngã ngồi trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ghế, hai tay gắt gao nắm lấy tay vịn ghế, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, mồ hôi đầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đìa, lẩm bẩm nói: “Sao thể, người này không phải đã trở về Man Hoang Thiên Hạ rồi sao?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Lúc trướcƯng dùng một đạo thuật độc môn nhìn thấu chướng nhãn pháp, vốn muốn cố ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đánh rắn động cỏ, xác định một chút khách khanh Tào Mạt kiaphải Kim Đan hay không, thuận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tiện nhìn một cái dung mạo chân thật của nữ tử kia. Nếu sinh đến đẹp mắt, không nhìn phí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 của giời.

Đạo thần đạo thuật pháp Ưng lấy được từ một tòa cảnh tiên phủ này, có thể nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tướng mạo chân thật của một người.

Chỉ điều dưới tình huống bình thường, Ưng sẽ không tùy tiện tế xuất, thứ nhất tác dụng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lớn, tu trên núi, dung mạo thế nào, căn bản không quan trọng, quan trọng phổ điệp, thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phận, cảnh giới, pháp bảo. Hơn nữa gốc rễ tu đạo của Lô Ưng, sở thể từng bước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 trở thành Nguyên Anh, hơn nửa duyên, đều xuất từ phủ đệ thượng cổ của tòa bí cảnh vỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 vụn kia, mà món nợ năm xưa kia, lại liên quan đến thảm án mười mấy vị phổ điệp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đích truyền của hai tông môn đều chết hết, cho nên đối mặt với thiếu niên áo trắng kia, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 còn có Chu Phì đứng bên cạnh Hoàng Y Vân, Ưng đều sẽ coi như mình không môn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thần thông tương đối gân gà này.

Đâu nghĩ đến cái nhìn này, liền choƯng nhìn ra một cọc họa tày trời.

Năm xưa tại nơi tu đạo của Kim Đan trẻ tuổi Thiệu Uyên Nhiên Kim Đỉnh Quan, trên án thư, Lô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Ưng tình liếc thấy một bức tranh nhân vật, Thiệu Uyên Nhiên viết hai cái tên bên trên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Trần Ẩn, Trần Bình An.

Lúc đó thần sắc Thiệu Uyên Nhiên khẽ biến, Ưng liền biết trong đó tất huyền cơ lớn. Cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cùng song phương một phen lục đục với nhau,Ưng mới nhận được một đáp án hồ, thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phận người này khó lường, lai lịch cổ quái, từng tại Đại Tuyền vương triều hưng phong tác lãng một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 trận, nhưng Thiệu Uyên Nhiên chỉ nói hắn có thể khẳng định, việc vây không đánh thành Thận Cảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Đại Tuyền, thể được bảo toàn, người này vốn định coi một tòa kinh thànhvật trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 túi rồi. Tiểu tử Thiệu Uyên Nhiên kia cũng đủ tàn nhẫn, chẳng những không cần Ưng phát tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thệ, chỉ là nói thêm một câu, đã khiến Lô Ưng còn hữu dụng hơn cả phát thệ giữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 mật, bởi Thiệu Uyên Nhiên nói người này, Trần Ẩn Trần Bình An đều tên giả, thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phận chân thật, cực khả năng một trong mười người trẻ tuổi, đứng đầu Bách Kiếm Tiên Thác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Nguyệt Sơn Man Hoang Thiên Hạ, Phỉ Nhiên.

Ưng lau mồ hôi trên trán, thở ra một hơi dài.

Phỉ Nhiên. Trần Ẩn, Trần Bình An.

Tào Mạt, cung phụng Khương thị? Khách khanh Thần Triện Phong?

sao Ngọc Khuê Tông cuối cùng giống như Đại Tuyền vương triều, hiểm lại càng hiểm, lại cuối cùng sừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 sững không ngã? phải trong này?

Ưng lại bắt đầu đầy đầu mồ hôi, dứt khoát không đi lau nữa, đạo tâm bất ổn, chỉ cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thấy đi dạo một vòng Quỷ Môn Quan.

Lão tử sao cái cũng không nhìn thấy, cái cũng không biết. Tào Mạt cũng được, Phỉ Nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cũng thế, tùy các ngươi ầm ĩ đi, chuyện này, cho bên Đỗ Hàm Linh Kim Đỉnh Quan, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lão tử cũng tuyệt không nhắc tới nửa chữ.

Động tác Ưng cứng ngắc, chậm rãi quay đầu, nhìn về phía cửa phòng bên kia, một hắc y nữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tử búi tóc củ tỏi, dựa nghiêng cửa phòng, nàng khoanh tay trước ngực, cười như không cười.

Ưng vừa muốn đứng dậy, sau lưng đãmột giọng nói ôn thuần mỉm cười nói: “Ngồi.”

Một thanh sam khách đứng sau ghế, một ngón tay nhẹ nhàng đè lại lưng ghế.

Ưng lập tức đặt cái mông vừa mới nhấc lên trở lại, ngồi ngây ra trên ghế, giống như biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thành Vưu Kỳ chịu một đạo Định Thân Thuật kia, lão Nguyên Anh đã gặp số sóng to gió © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lớn, không nhúc nhích tí nào, ngoại trừ mồ hôi chảy ròng ròng, cả người đều không dám tùy tiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 khởi niệm.

Người sau lưng hai tay xếp chồng lên lưng ghế, cười hỏi: “Vãn bối tự tiện đăng môn nhập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thất, cung phụng chân nhân tức giận hay không a?”

Ưng không dám lắc đầu lắcbiên độ quá lớn, chỉ dám hơi lắc đầu, một sơn trạch© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tu lục thân bất nhận, giống như phổ điệp tiên nhìn thấy khai sơn lão tổ nhà mình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 chém đinh chặt sắt nói: “Sẽ không sẽ không, vãn bối không dám, tuyệt đối không thể!”

Một lát sau, mặtƯng như tro tàn, môi run rẩy.

Bởi vì lão Nguyên Anh không muốn tay chịu trói, thi triển thêm một môn bản lĩnh chạy trốn áp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đáy hòm, lặng lẽ ngưng tụ kim đannguyên anh trên một hạt tâm thần, chợt biến mất, muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 rời khỏi phủ đệ, đi mật báo với Chỉ Cảnh vũ phu Hoàng Y Vân duy nhất tin được hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nay, về phần cái Vân Quật Phúc Địa Khương thị, cái gì Ngọc Khuê Tông Thần Triện Phong, hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đều không dám tin nữa rồi. Đến lúc đó kéo theo Diệp Vân Vân, trốn bên cạnh ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lại gắt gao bảo vệ một chỗ kính hoa thủy nguyệt, nhanh chóng báo cho Kim Đỉnh Quan, mình sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 một đường sinh cơ, hơn nữa tối đa chính danh phù kỳ thực một đường sinh cơ. Muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nói cáo tri thiên hạ cái gì, thôi đi, khoan hãy nói Khương Thượng Chân kia cho cơ hội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hay không, cho làm được, Ưng chưa đến tình cảnh phải chết, cũng tuyệt không nguyện ý lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 một cái mạng đi đổi công đức như thế. Vạch trần nội mạc Ngọc Khuê Tông cấu kết với Man © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Hoang Thiên Hạ, thì thể thế nào? Một cọc công đức Văn Miếu toàn bộ rơi vào trên đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Kim Đỉnh Quan, Ưng hắn lại thân tử đạo tiêu triệt triệt để để.

Chỉngàn tính vạn tính,Ưng đều không tính tới, một hạt tâm thần thể khiến tiên nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 khó lường kia, lạiloanh quanh luẩn quẩn, giống như gặp quỷ đánh tường giữa thiên địa rồi.

Người sau lưng cười nói: “Gió chiều nào theo chiều ấy cỏ đầu tường đều làm không tốt, làm tiền bối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lão thần tiên Nguyên Anh kiểu thế?”

Ưng thở dài một tiếng, dùng đại nhã ngôn Man Hoang Thiên Hạ tương đối lạ lẫm mở miệng nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 “Phỉ Nhiên, ngã trong tay ngươi, ta tâm phục khẩu phục, muốn chém muốn giết đều tùy ngươi.”

Người kia gật đầu, nói hai chữ, được thôi.

Ưng lập tức đau khổ mặt, không còn nửa điểm khí khái anh hùng, “Phỉ Nhiên kiếm tiên, chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lại tâm sự? Chỉ cần để lại cho ta con đường sống, ta tuyệt đối là vạn sự có thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 làm.”

Người kia vươn một bàn tay, năm ngón tay như móc câu, bóp lấy cổ Ưng, trong sát na,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Ưng đừng nói trên miệng mở miệng, ngay cả tâm thanh ngôn ngữ cũng thành xa xỉ, nhưng người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 kia cố tình thúc giục nói: “Tâm sự? Ngươi ngược lại nói chuyện đi a. Đường sống? Đừng nói© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 một Nguyên Anh Lô Ưng, nhiều người chết như vậy, đều để lại cho Đồng Diệp Châu các ngươi một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 con đường sống. Bản lĩnh mắng người nói đùa của cung phụng chân nhân, thật là thiên hạ đệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nhất.”

Bùi Tiền nhàn rỗi sự, bèn ngồi trên ngạch cửa.

phụ nói thế nào làm thế nào, nàng đều mặc kệ, Bùi Tiền chỉ vươn tay sờ sờ búi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tóc, lại xoa xoa trán. Bất tri bất giác, rất nhiều năm không dán bùa chú rồi.

Rất nhiều năm trước, khi gái trẻ tuổi vẫn một hòn than nhỏ, phụ sẽ giúp nàng gội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đầu, dạy nàng chải vuốt tóc tai rối bời thế nào. Khôngcáinúi cùng nước ác, lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 người quỷ vực, hai thầy trò trên đường đi xa, dường như khắp nơi non xanh nước biếc.

Rất nhiều năm sau, khi nàng một mình hành tẩu giang hồ, luôn thể nghe được cách nói đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 như đầu thai, nàng cảm thấy lời xưa nói thật đạo lý, nhận phụ, nàng giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 một một lần nữa đầu thai làm người, đầu thai vào chỗ tốt, thiên hạ tốt nhất rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Kỳ thực những năm này,phụ không bên cạnh, Bùi Tiền thỉnh thoảng cũng sẽ cảm thấy luyện quyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thật khổ, năm xưa nếu không luyện quyền, cứ trốn mãi trên Lạc Phách Sơn, phải sẽ tốt hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 chút không. Nhất sau khi trở lại với phụ, Bùi Tiền ngay cả tay áo phụ cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 không dám nắm, thì càng sẽ cảm thấy như vậy. Trưởng thành, chẳng có tốt. Nhưng khi nàng hôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nay cùng phụ lẻn vào phủ đệ, phụ dường như rốt cuộc không cần phân tâm lao lực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nàng, không cần cố ý dặn phân phó nàng phải làm gì, không được làm gì, nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 dường như rốt cuộc thể làm chút đó cho phụ, Bùi Tiền liền lại cảm thấy luyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 quyền rất tốt, chịu khổ còn không nhiều, cảnh giới không đủ cao.

Đợi đến khi Bùi Tiền hồi thần, phát hiện phụ đã chuyển một cái ghế, ngồi đối diện với© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Ưng kia.

Trần Bình An quay đầu giáo huấn: “Đại địch trước mắt, thế này cũng dám phân tâm?”

Bùi Tiền gãi gãi đầu, “Sư phụ đây a, liền lười biếng chút.”

Trần Bình An trừng mắt nhìn một cái.

Bùi Tiền vội vàng nói: “Biết rồi, phụ, lần sau con nhất định chú ý a.”

Bất quá nói thật, cho Bùi Tiền đứng bất động, chịu một đạo thuật pháp đòn sát thủ của Nguyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Anh Ưng kia thì thế nào, còn không phải nàng bị chút thương, sau đó hắn không chút hồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hộp bị hai ba quyền đánh chết?

Thật không phải Bùi Tiền coi thường người tu đạo Hạo Nhiên Thiên Hạ, chỉ bàn về thể phách, cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Ngọc Phác Cảnh kia, thật là như giấy hồ nan tre.

Chịu một hai quyền liền thích thẳng tắp ngã xuống đất giả chết, ra sức hố tiền của nàng.

Chỉ điều Bùi Tiền đâu dám nói loại lời này vớiphụ, cầu cũng đừng cầu hạt dẻ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 chưởng luật Trường Mệnh nữ tử đã tuổi này, nói chuyện vẫn chút trình độ.

Bùi Tiền nhìn quanh bốn phía, một tòa tiểu thiên địa kiếm khí sâm nghiêm.

phụ kiếm tiên rồi a.

Trần Bình An không biết Bùi Tiền đang suy nghĩ lung tung cái gì, chỉ lôi kéo một vị Nguyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Anh lão tiền bối nghe danh đã lâu tán gẫu đàm tâm.

Vừa nghe Ưng kể mấy sự tích lưu truyền không rộng của Phỉ Nhiên kia, vừa cười mắng: “Thứ chó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 má, mặt dày sỉ, ta cũng không đứa cháu như hắn.”

Trong lòng Ưng bi lương vạn phần, Phỉ Nhiên kiếm tiên ngươi diễn cái với ta thế? Sự tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đã đến nước này, ý nghĩa đâu?

Trần Bình An ngược lại không ngại Ưng kiên định tin tưởng mình là Phỉ Nhiên kia.

Tốt nhất Đỗ Hàm Linh Kim Đỉnh Quan cũng cho như thế, một khi song phương mỗi người “trong lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hiểu rõ”, hình thế sẽ trở nên cực kỳ thú vị.

Ước chừng nửa canh giờ sau, Ưng trước thi triển Định Thân Thuật từ xa với phù lục mỹ nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đảm nhiệm gác cổng trong phủ kia, lại một mình tiễn khách khanh Tào Mạt đến cửa lớn, Kim Đỉnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Quan thủ tịch cung phụng tuy rằng hòa hòa khí khí, chỉ giữa thần sắc khó tránh khỏi toát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ra vài phần khí thái ngạo mạn, hiển nhiên vẫn tự cho mình tiền bối, miễn lệ Tào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Mạt vài câu, song phương từ đó từ biệt.

Khương Thượng Chân lấy ra một chiếc thuyền đưa đò mây (vân chu) toàn thân trắng như tuyết, đương nhiên© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192nhân trân tàng. Thuyền đưa đò dùng ánh trăng phúc địamây trắng luyện hóa thành, đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 xa trong đêm cực nhanh, phẩm trật xêm xêm với thuyền rồng “Phiên Mặc” của Lạc Phách Sơn.

Khương Thượng Chân không cùng ngồi thuyền đưa đò đi về phía bắc, nóicòn cầnlại Vân Quật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Phúc Địa chừng một tháng, đợi đến khi ba mươi sáu vị hoa thần của Yên Chi Đài bình chọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 xong xuôi, hắn sẽ khởi hành đi Thiên Khuyết Phong gặp mặt.

Bạch Huyền tương đối vui vẻ, rốt cuộcthể mỗi người một gian phòng rồi, bằng hữu vừa tiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lại trượng nghĩa như Chu Phì lão ca, đáng giá kết giao.

Trong chín đứa trẻ, Tôn Xuân Vương vẫn luôn không lộ diện, trước sau bị Thôi Đông Sơn giam giữ trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Tụ Càn Khôn, Thôi Đông Sơn rất mắt cá chết này, bên trong rốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cuộc thể chịu đựng mấy cái mười năm.

Đạo tâm tu vật cổ quái nhất, thể một khối ngọc thô, cần tỉ mỉ điêu khắc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192thể một khối tinh thiết, cần thiên chuy bách luyện, thểtrăng trong nước, ngoại vật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đánh nát rồi phục quy tròn trịa.

Cho nên cũng không phải tất cả hạt giống kiếm tiên, đều thích hợp mài giũa đạo tâm trong tay áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Thôi Đông Sơn, ngoại trừ Tôn Xuân Vương, thực ra Bạch HuyềnNgu Thanh Chương đều tương đối thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hợp.

Thôi Đông Sơn ngồi trên lan can, móc ra một chiếc quạt xếp, nhẹ nhàng lòng bàn tay, hỏi: “Nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tiểu mập mạp nói những năm trong cây trâm luyện kiếm, tiểu tử ngươi thực ra rất câm điếc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ngoại trừ ăn cơm luyện kiếm ngủ, nhiều nhất mượn Ngu Thanh Chương ít sách xem, mắt lạnh mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lạnh, khiến người ta cảm thấy rất khó ở chung. Sao vừa thấy tiên sinh nhà ta, liền đại biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 dạng rồi?”

Bạch Huyền ngồi một bên, cẩn thận từng li từng ấp tìm từ, rụt nói: “Như vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phòng chi lan, lâu ngày tự thơm vậy.”

Thôi Đông Sơn nhếch miệng, “Không đủ chân thành a.”

Bạch Huyền gục đầu xuống, trầm mặc hồi lâu, ngẩng đầu, nhìn về phía biển mây xa xa, biển mây mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 trời lặn, phong cảnh kỳ tuyệt, rất giống đầu thành quê nhà.

Thôi Đông Sơn nói: “Tại sao phải đặt cho mình cái biệt hiệu Tiểu Tiểu Ẩn Quan?”

Bạch Huyền thấp giọng nói: “Sư phụ tôi là Long Môn Cảnh kiếm tu, phụ của phụ, cũng mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Kim Đan Cảnh. Kỳ thực ba chúng tôi đều rất nghèo, để tôi luyện kiếm, thì càng nghèo hơn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phụ tôi một nữ tử?”

Thôi Đông Sơn một tiếng.

“Dáng dấp không đẹp, còn thích mắng người. Tôi hồi nhỏ lại ham chơi, mỗi lần bị mắng thương tâm, sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 bỏ nhà đi trốn, đi dạo một vòng phố Thái Tượngphố Ngọc Hốt, oán trách phụ© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 một kẻ nghèo rớt mồng tơi, nghĩ mình nếu là được những kiếm tiêntiền kia thu làm đồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đệ, đâu cần chịu nhiều khổ sở như vậy, tiền tính là gì,”

Hồi nhỏ.

Kỳ thực Bạch Huyền lúc này, cũng vẫn một đứa trẻ.

Chỉtất cả trẻ con trong thiên hạ, đều sẽ cảm thấy mình không nhỏ nữa, tất cả người già, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đều đang sợ hãi mình quá già rồi.

Thôi Đông Sơn nói: “Sư phụ ngươi trên chiến trường phải bị thương nặng hay không, trước khi ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 qua đời, ngươi vẫn luôn ở bên cạnh?”

Bạch Huyền trầm mặc rất lâu, cuối cùng gật đầu, khẽ nói: “Cũng không vẫn luôn, chỉ cùng© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phụ một đêm, lúc phụ rút khỏi chiến trường, bản mệnh phi kiếm không còn, một khuôn mặt bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 kiếm khí quấy nát, nếu không phải loại đan dược kia của Ẩn Quan đại nhân, phụ đều không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 chịu đựng được lâu như vậy, trời chưa sáng sẽ chết. phụ mỗi lần kiệt lực mở mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ra, dường như muốn nhìn tôi ràng hơn chút, đều rất dọa người,ấy mỗi lần toét miệng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cười với tôi, thì càng dọa người, tôi không dám khóc thành tiếng. Tôi thực ra biết bộ dạng lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đó của mình, không tiền đồ, còn thể khiến phụ rất thương tâm, nhưng không cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nào, tôi chính là sợ a.”

Cho nên Bạch Huyền, mới thể sợ hãi nữ quỷ đầy mặt vết máubẩn như vậy.

Bạch Huyền khẽ nói: “Trận đánh nhau kia, không đánh thắng, nhưng chúng ta cũng không đánh thua a, cho nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tôi đặc biệt cảm kích Trần Bình An, để phụ tôi, phụ của phụ, đều không chết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ích.”

Thôi Đông Sơn hỏi: “Qua lâu như vậy rồi, lờimuốn nói với phụ ngươi không?”

“Chưa từng nghĩ tới.”

Bạch Huyền lắc đầu, nghĩ nghĩ, nói: “Đại khái sẽ nói một câu, con sẽ luyện kiếm thật tốt, phụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 yên tâm.”

Đứa trẻ thần sắc chuyên chú, đang nhớ phụ rồi.

Thôi Đông Sơn một tiếng.

Trong sát na.

Thiên địa mênh mang, sau đó Bạch Huyền nhìn thấy cách đó không xa, đứng một nữ quỷ đầy mặt vết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 máu bẩn, nhận ra phụ của mình.

phụ đang nhìn hắn.

Bạch Huyền đột nhiên phát hiện mình, hóa ra rất nhiều lời muốn nói vớiphụ, hơn nữa cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 không sợ bộ dạng của lắm.

Bạch Huyền đi qua, vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay áo của bà.

Thôi Đông Sơn đứng ở phía xa sau lưng hai thầy trò, xa xa nhìn một màn này.

Trên thuyền đưa đò, Trần Bình An trong phòng mình, khắc một con dấu chu văn (chữ đỏ), dưới núi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 một đường kim thạch triện khắc, luôn luônchu văn khó hơn bạch văn (chữ trắng).

Bùi Tiền an tĩnh ngồi một bên, sau khiphụ khắc xong biên khoản, hỏi: “Sư phụ muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tặng cho Thanh Hổ Cung Lục lão thần tiên?”

Thanh Cảnh Sơn Thiên Khuyết Phong, Thanh Hổ Cung Lục Ung.

Bùi Tiền ấn tượng sâu sắc, một lão thần tiên cực kỳ biết nói chuyện, công phu khách sáo với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 người tặng nhân tình, nhất tuyệt.

Sư phụ nói chuyến này đi về phía bắc, chỗ nghỉ chân chỉ vài nơi, ngoại trừ Thiên Khuyết Phong, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thuyền đưa đò chỉ sẽ dừng lại sông Mai thành Thận Cảnh của Đại Tuyền vương triều, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phụ muốn đi gặp vị thủy thần nương nương kia một lần, cùng với Diêu lão tướng quân nghe nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đã nằm liệt giường không dậy nổi.

Trần Bình An cười gật đầu, “Lễ gặp mặt mà.”

Biên khoản của con dấu kia: Tâm thiện là phong thủy tốt nhất.

Đế khoản (chữ dưới đáy): Thanh Cảnh.

Trần Bình An từ trong chỉ xích vật lấy ra một xấp sách, mua từ chợ bến đò Khu Sơn, “Về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phòng chép sách đi.”

Bùi Tiền lại không dời bước, lấy ra giấy bút, chép sách bên chỗ phụ.

Trần Bình An cũng không ngăn cản, đứng dậy nhìn Bùi Tiền chép sách, gật đầu nói: “Chữ viết không tệ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 một nửa phong thái của phụ rồi.”

Bùi Tiền vừa muốn nói vài câu thành tâm, phụ đã cong ngón tay nhẹ nhànglên bàn, nhắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nhở: “Chép sách viết chữ phải chuyên tâm.”

Trần Bình An ngồi trở lại vị trí, cầm lấy một cuốn sách.

Đệ tử chép sách, phụ lật sách.

Bắc Tấn quốc tiếp giáp với biên cảnh phía nam Đại Tuyền vương triều, so với Nam Tề điểm duy nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tốt hơn, chính kéo dài quốc tộ, trải qua những năm này nghỉ ngơi lấy sức, cuối cùng khôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phục vài phần sinh khí.

Mà kinh thành Nam Tề, làm nơi đóng quân của một tòa quân trướng Man Hoang Thiên Hạ trước kia, kết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cục của non sông một nước, có thể nghĩ biết. Văn miếu toàn bộ bị phá hủy, về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phần Thành Hoàng, Thổ Địa, sơn thủy thần chỉ, toàn bộ bị yêu tộc bản thổ Đồng Diệp Châu chiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cứ địa vị cao, từ miếu đường đến giang hồ, đã không phải chướng khímịt thể hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 dung được nữa rồi.

Hôm nay Trần Bình An đi ra khỏi phòng, tới đầu thuyền, Bùi Tiền đang nhìn xuống non sông đại địa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 bên cạnh nàng hai Nạp Lan Ngọc Điệp Diêu Tiểu Nghiên đi theo.

Trần Bình An hỏi: “Có phải sẽ đi qua địa giới Kim Hoàng Phủ không?”

Bùi Tiền ra sức gật đầu, tính toán một chút, “Ước chừng tám trăm dặm.”

Nàng còn tưởng rằng phụ sẽ quên chuyện này.

Nhớ năm xưa, chỉ một mình nàng cùng sư phụ du lịch Đồng Diệp Châu, Bùi Tiền lần đầu tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tận mắt nhìn thấy sơn thần cưới vợ khua chiêng trống, sau đó còn tình bị cuốn vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 một trận chém giết giữa sơn thần thủy quân.

Trước khi trùng phùng với phụ, Bùi Tiền một mình dọc theo lộ tuyếndu lịch Đồng Diệp Châu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 trong lúc đó đã đi qua Kim Hoàng Phủ được xây dựng lại kia, chỉBùi Tiền không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ý niệm bái phỏng.

Vị phủ quân Kim Hoàng Phủ Bắc Tấn quốc kia, năm xưa bị Tam hoàng tử Đại Tuyền vương triều dẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 người thiết kế, trở thành tù nhân, bị giam giữ đến thành Thận Cảnh, không ngờ lại trong họa được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phúc, tránh thoát kiếp nạn kia.

Bùi Tiền nói đại khái với phụ một chút về tình hình gần đây của Kim Hoàng Phủ, đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nàng lúc trước một mình du lịch, nghe nói từ dưới núi. Vị phủ quân kia năm xưa cưới quỷ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 vật thê tử, hiện nay nàng ta còn trở thành thủy quân của hồ lớn lân cận, tuy nói nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ta cảnh giới không cao, nhưng phẩm trật lại tương đối không thấp. Nghe nói đều thủ bút của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nữ đế Đại Tuyền, đã truyền thành một cọc mỹ đàm trên núi.

Trần Bình An cười nói: “Vừa khéo, năm xưa ta vị sơn thần phủ quân kia, đã ước hẹn tương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lai chỉ cần đi ngang qua sẽ đến Kim Hoàng Phủ làm khách, xin ông ấy một chén rượu uống.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Thôi Đông Sơn tản bộ trên lan can, sau lưng đi theo Bạch Huyền hai tay chắp sau lưng, sau lưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Bạch Huyền đi theo Trình Triều Lộ đang đi thung luyện quyền, Thôi Đông Sơn hô: “Tiên sinh đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tỷ cứ việc đi làm khách, thuyền đưa đò giao cho con rồi.”

Sau lưng Bạch Huyền cõng một thanh kiếm tre vỏ tre.

Nạp Lan Ngọc Điệp và Diêu Tiểu Nghiên có chút nhảy nhót, mong đợi không thôi.

Phủ sơn thần đấy, nơi hiếm lạ biết bao, các nàng đều chưa từng thấy đâu.

Trần Bình An tế xuất một chiếc phù chu, muốn dẫn theo Bùi Tiền và hai cô ngự gió đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 xa.

Vu Hồi hai đứa chạy như bay tới, ồn ào muốn cùng đi mở mang kiến thức. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Bạch Huyền thở dài, lắc đầu đắc ý, “Tính trẻ con, ấu trĩ cùng a.”

Kết quả bị Thôi Đông Sơn một tay tóm lấy đầu, ném ra xa về phía phù chu bên kia.

Bạch Huyền cười lớn một tiếng, vặn người, kiếm tre ra khỏi vỏ, Bạch Huyền chân đạp kiếm tre, nhanh chóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đuổi kịp phù chu, một cái nhẹ nhàng rơi xuống, kiếm tre tự hành về vỏ.

Khiến Hà Cô VuHồi nhìn hâm mộ không thôi, Bạch Huyền tên này không hổ Động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Phủ Cảnh.

Nạp Lan Ngọc Điệp tức giận nói: “Tào phụ nói rồi, không cho phép chúng ta tiết lộ thân phận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 kiếm tu.”

Bạch Huyền cười nhạo nói: “Con gái con đứa, tóc dài kiến thức ngắn, Thôi lão ca đây, non © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 non nước nước, đi trong gió về trong mây, tiểu gia ta bách cấm kỵ.”

Bùi Tiền cười hỏi: “Bách cấm kỵ? Đạo Đại Bạch Ngỗng dạy đệ?”

Bạch Huyền vội vàng cân nhắc một chút phân lượng của “đại tỷ” “tiểu huynh”, đại khái cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thấy vẫn Thôi Đông Sơn lợi hại hơn chút, làm người không thể gió chiều nào theo chiều ấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hai tay chắp sau lưng, gật đầu nói: “Đó đương nhiên, Thôi lão ca dặn dò qua đệ, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 này nói chuyện với người ta, phải gan lớn hơn chút, Thôi lão ca còn đáp ứng dạy đệ mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 loại quyền pháp tuyệt thế, nói với tư chất của đệ, học quyền mấy ngày, bằng tiểu mập mạp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 học quyền mấy năm, sau này đợi đệ một mình xuống núi rèn luyện, đi thung lội nước qua sông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lớn, ngự kiếm bay cao qua núi cao, tiêu sái cùng. Thôi lão ca lúc trước cảm khái không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thôi, nói tương lai trên Lạc Phách Sơn, đệ vừa kiếm tiên vừa là tông sư, cho nên chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192đệ là giống tiên sinh của huynh ấy nhất rồi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1111 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc