GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 92

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lý Cẩn Thành luôn là một người cởi mở nhiệt tình và giữ được bình tĩnh. Tuy nhiên đôi khi tâm trạng anh cũng tụt dốc. Có lần một cảnh sát kỳ cựu trong cục không may qua đời trong lúc truy bắt tội phạm, Lý Cẩn Thành buồn bã suốt mấy ngày.

Cuối tuần về nhà, anh cũng không nhảy nhót vui tươi như mọi khi. Nhân lúc bố mẹ ra ngoài đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dạo,Khinh Diêu đã hỏi Cẩn Thành: “Anh sao thế? Thất tình hả?”

Cẩn Thành bực dọc lườm em gái, “Anh miếu hòa thượng cả ngày, đi đâu thất tình?”

“Thế tại sao anh lại không vui?”

Cẩn Thành ngồi xuống bên cạnh em gái mình, dang tay ôm lấy cô, hai người ngồi sát vào nhau. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Anh thở dài, nói: “Sau này nếu chẳng may, anh bảo nếu chẳng may anh hy sinh rồi, mọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người đừng buồn quá nhé. Em phải khuyên nhủ chú đấy. chuyện khó khăn, em cứ đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tìm Trần Phổ. chuyện gì, em cũng thể nhờ cậy cậu ấy, em biết chưa?”

Khinh Diêu đứng dậy nhổ một bãi nước bọt xuống đất, rồi nói: “Dẫm mạnh lên. Phủi phui cái mồm.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Cẩn Thành bật cười đứng dậy, giẫm thật mạnh lên bãi nước bọt, phủi phui vài lần.

Khinh Diêu nói: “Sau này anh còn nói vậy là em giận anh đấy.”

Cẩn Thành giơ tay đầu hàng, “Anh lỡ mồm thôi mà, anh hứa sẽ không bao giờ nói như vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữa.”



Có người đi đến bên cạnh, Khinh Diêu giật mình tỉnh giấc từ trong hồi ức.nhìn thấy người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến mặc áo blouse trắng, bảng tên trên ngực chính tên của bác họ đang đợi. Khinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Diêu vội vàng chào bác sĩ, rồi hai người cùng đến phòng phẫu thuật khớp.

Viên Linh còn đang phân tích trạng thái tâmlúc đó của con gái với Trần Phổ, “Dì nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lúc đó Khinh Diêu đã chuyển tất cả những tình cảm đối với anh trai sang con, nên mới luôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 muốn đi tìm con. nói vậy, con đừng gánh nặng hay áp lực cả. Bố mẹ ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chẳng thương con, chú chỉ mong con hãy quan tâm Khinh Diêu nhiều hơn nếu thể. Đặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biệt khi gặp áp lực công việc lớn, không suôn sẻ, con hãy động viên em nhiều hơn, đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 để em phải chịu quá nhiều áp lực tâm lý. Em chắc chắn sẽ nghe lời con.”

Viên Linh nói một tràng, phát hiện hình như Trần Phổ đang mất tập trung.

“Trần Phổ, con nghe nói không?”

Trần Phổ bừng tỉnh, anh chưa kịp trả lời thìKhinh Diêu đã dẫn bác đến. Viên Linh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nháy mắt ý bảo Trần Phổ đây mật giữa hai người, Trần Phổ gật đầu.

bột xong rất nhanh.

Khinh Diêu Trần Phổ mỗi người đứng một bên dìu Viên Linh lên xe Trần Phổ. Viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Linh khăng khăng muốn quay về phòng khám trước. sao phòng khám cũng ngày dưới khu chung© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhà bà, xe lăn nên cũng tiện về nhà. Trần Phổ đưa hai mẹ con đến cổng phòng khám, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hai học trò đã đứng chờ để đỡ Viên Linh.Viên Linh mời Trần Phổ vào chơi, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Trần Phổ mỉm cười từ chối nói rằng khi nào ổn rồi anh sẽ tới. Viên Linh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng không miễn cưỡng.

Khinh Diêu đi sau cùng, vừa định bước vào thì Trần Phổ đã gọi lại: “Em chờ chút.”

Lý Khinh Diêu dừng bước, quay đầu nhìn anh.

Ánh hoàng hôn rọi lên cửa kính, phủ một lớp ánh sáng cam nhạt lên thân hình mảnh dẻ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Khinh Diêu. đứng trên bậc thềm, nhìn từ trên cao xuống, gương mặt cảm.

Trần Phổ đứng dưới bậc thềm, ngẩng đầu nhìn nét mặt cố chấp của cô, đột nhiên bật cười: “Sáng mai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em muốn ăn gì?”

Khinh Diêu: Hừ.

“Tối nay em nhà chăm sóc mẹ. Ngày mai lo cho mẹ ăn sáng tại nhà.”

nhấn mạnh hai chữ “tại nhà”.

Trần Phổ nghe vậy cũng không để tâm, anh tiếp tục cười nói: “Thế…trước bữa họp mặt tối mai, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lái xe đến đón em nhé?”

Khinh Diêu nhìn gương mặt hiền hơn thỏ của anh vừa thấy bối rối, vừa thấy khó chịu, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cảm nhận được niềm vui nho nhỏ đã lâu…không đến. Nhưng nghĩ, mình vui cái quái gì. Trần Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Phổ thật sự nghĩ mình gọi đến, đuổiđi à?

nói: “Em không thích người khác đến đón, em sẽ bắt taxi.”

Trần Phổ nói: “Diễn kịch thì phải diễn cho trọn. Tôi chắc chắn phải giả vờ làm bạn trai em, mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186thể đi cùng em thanh toán hóa đơn.”

Khinh Diêu: “Ôi, thế thì thiệt thòi cho anh rồi. Em nói không cần thìkhông cần. Anh về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhà cẩn thận nhé.”

quay người đi vào phòng khám.

Qua tấm cửa kính, Trần Phổ nhìn theo bước chân quyết tuyệt của cô, khẽ thở dài.



Chạng vạng tối hôm sau,Khinh Diêu ra khỏi phòng khám, nhìn thấy xe Trần Phổ đỗ bên vệ đường, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng không biết đã đỗ đó bao lâu rồi.

Khinh Diêu cũng không phải kiểu người làm mình làm mẩy, lên xe nhưng lại ngồi hàng ghế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sau chứ không ngồi ghế phụ như hồi trước.

Trần Phổ nhìn qua gương chiếu hậu, “Em coi tôi tài xế đấy à?”

“Không được à?”

“Em nói cũng được.”

Hôm nay Trần Phổ mặc một chiếc áo phông xám rộng rãi quần soóc màu đen, cả bộ đồ đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rất mới, chất lượng đường may rất đẹp. Trông anh rất gọn gàng, đứng đắn trẻ trung hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rất nhiều. Anh đã gội đầu, từng sợi tóc mềm mại bồng bềnh, vẫn còn hơi ướt. Râu lún phún © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trên cằm cũng đã được cạo sạch.

Thái độ của anh đối với cô cũng vấn đề. Chỉ trong một đêm, tâm trạng u uất thường trực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trên hai hàng lông mày đã tan biết. Gương mặt sáng sủa, nét mặt thư thái.

Dường như Trần Tiểu Phổ xưa kia đã trở về.

Lý Khinh Diêu dửng dưng như không.

Trần Phổ lái xe đến địa điểm họp mặt. Một lát sau, anh lấy một ly đồ uống trên bảng điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khiển đưa ra sau, “Trà ô long em thích nhất.”

Khinh Diêu không nhận, “Hôm nay em không muốn uống.”

Anh đang lái xe nên đành để ly trà về chỗ cũ, rồi nói: “Em uống đi, anh đi sớm xếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hàng mua đấy. Mỗi người một ly, nếu không tôi cũng không uống hết hai ly, lãng phí lắm.”

Khinh Diêu im lặng một lát, nói với anh: “Vì mua không hỏi ý kiến em, anh xếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hàng, anh sợ lãng phí nên em phải uống hết ly trà mình không thích uống à? Làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186chuyện đó.”

Trần Phổ ngẫm nghĩ rồi nói: “Ý tôi không phải như thế.”

Khinh Diêu không nói không rằng.

Xe chạy qua một đèn giao thông nữa, anh dịu dàng nói: “Em đừng giận nữa. Tôi xin lỗi, tất cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đều lỗi của tôi.”

Khinh Diêu không hay biết rằng nét mặt căng thẳng của mình đã dịu đi phần nào. Nhưng giọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vẫn lạnh như băng, “Sai đâu?”

“Không nên tự tiện mua ly trà này.”

Khinh Diêu khá hài lòng, nhưng chỉ cười “Haha”.

“Còn sai mấy hôm nay cứ mặt nặng mày nhẹ với em. Tôi không nên đến Vân Nam một mình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng không nên không chủ động nhắn tin gọi điện cho em. Nói chung, tất cả đều lỗi của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tôi, sau này Trần Tiểu Phổ sẽ không như vậy nữa.”

Khóe môi Lý Khinh Diêu cong lên, vội vàng cúi đầu không muốn để anh nhìn thấy. Đồng thời, một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nỗi chua xót lại trào dâng trong tim cô.

nói: “Anh cũng biết làm thế sai à? Biết còn làm như vậy sao?”

Trần Phổ nhìn qua gương chiếu hậu nhưng chỉ nhìn thấy vầng trán trắng bóc hàng mi đang rủ. Tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh liên tục lên lăng, nét mặt căng thẳng.

“Tại sao tôi lại làm như vậy? Tại sao vậy nhỉ?” Anh nói thật chậm.

Rồi đột nhiên ngừng lại.

Khinh Diêu giật mình, ngẩng đầu lên.

Trần Phổ nhìn thẳng về phía trước, anh chậm rãi thở ra một hơi, nói: “Bởi chuyện gia đình. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Dạo này nhà cửa không yên ổn.”

Khinh Diêu hoài nghi: “Thật à?”

Trần Phổ nhún vai, thản nhiên nói: “Thật mà, nhà nào mà chẳng rắc rối?” vậy anh vẫn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không cam lòng, lại thong thả bổ sung thêm, “Mọi người còn ép tôi đi xem mắt, tôi không chịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi. Đùa à, sao tôi đi xem mắt, làm quen với nhữnggái khác được.”

Khinh Diêu anh nhìn nhau qua gương chiếu hậu, giọng anh ba lăng nhăng, nhưng ánh mắt hoàn toàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trái ngược, cứ tĩnh lặng thôi.

Khinh Diêu nhìn chằm chằm vào đôi mắt anh, ung dung nói: “Sao anh không đi? Trai lớn dựng vợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gái lớn gả chồng. Anh từng này tuổi rồi, hội như vậy thì quá tốt còn gì?”

Từ tối qua đến sáng nay, Trần Phổ cảm thấy mình đã hoàn toàn ổn rồi. Nhưng khi nghe nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vậy, anh lại cảm thấy nghẹn lòng.

Nhưng những ngày qua, trải qua quá nhiều cảm xúc thế này, Trần Phổ đã chai sạn, anh bình tĩnh nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 với cô: “Tôi cần đi xem mắt á? Cũng phải tôi không tìm được bạn gái đâu.”

Lý Khinh Diêu: “Thế à? Anh tìm em xem nào.”

Trần Phổ:

Trần Phổ không còn lời nào để nói.

Một lúc sau, anh cười khổ, nói với cô: “Nói chung là tôi sai rồi, chúng mình làm hòa, em nhé?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Lý Khinh Diêu nhịn cười, nói: “Được, xem biểu hiện sau này của anh.”

“Thế em uống trà sữa không?”

giơ tay nhận lấy ly trà sữa.

—Hết chương 92—

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng full, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng online, read Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đinh Mặc Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 92 — Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc