GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 140

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hai tiếng rưỡi trước.

Đây vị trí nằm sâu trong khu thắng cảnh Hắc Phong. Tuyđường núi nhưng vẫn chưa khai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phá hoàn toàn nên các du khách thường ít ghé nơi này, chỉ những du khách ba-lô thi thoảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi bộ đến đây. Nhờ lời giới thiệu của đồng nghiệp bản địa Hắc Lê Phong nên Tiền Thành Phong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới tìm được chỗ đẹp thế này.

Men theo đường núi giữa lưng chừng núi, chạy xe dọc theo đường nhỏ khoảng chừng mười phút sẽ đến đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cỏ này, xe ô thể chạy vào tận nơi. Cảnh vật trước mặt rộng rãi sáng sủa, bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 la yên tĩnh. Phía trước núi đồi trập trùng, mây giăng lối, phía sau một cánh rừng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cây xanh rợp bóng, yên ắng tĩnh mịch. Tuyệt vời nhất toàn bộ bãi cỏ này chỉmột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình Tiền Thành Phong.

Tiền Thành Phong vừa tới nơi đã lập tức bắt tay vào công việc. Anh ta chọn một vị trí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bằng phẳng nhất cắm xong lều. Đây chiếc lều anh ta mua trước khi ly hôn với Hướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Linh, lều cực kỳ to, ba người trưởng thành nằm vẫn nhưng vẫn chưa sử dụng lấy một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lần. Anh ta còn đặt gọn bàn ghế gấp mình mang theo lên bãi đất trống.

Tiền Thành Phong lấy từ trong cốp xe ra vài hộp trái cây món nguội, rồi lấy bếp ga mini © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208chảo hai tai, còn xếp sợi, lạp xường, trứng gà, rau xanh, bát đũa dùng một lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gia vị lên đầy trên bàn. Giữa rừng núi thế này, chỉ nấu một nồi mì sợi đơn giản thôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng đã ngon tuyệt hảo rồi.

Chuẩn bị xong mọi thứ, Tiền Thành Phong mồ hôi nhễ nhại, chống tay lên hông đứng trước lều, rất hài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng với thành quả làm việc của bản thân. Anh ta đã gửi định vị chính xác cho Hướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Linhhoàn toàn thể tưởng tượng được gái kén chọn canh sẽ hài lòng cỡ nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khi nhìn thấy nơi này.

Tiền Thành Phong tràn đầy năng lượng. Anh ta ngâm nga hát, định gia cố thêm cho lều. Khi anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đang cặm cụi làm việc thì bỗng nhiên nghe thấy người gọi mình từ sau lưng: “Tiền Thành Phong.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tiền Thành Phong khựng lại, da da vịt nổi khắp mình mẩy. Xung quanh chỉtiếng gió hiu hiu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng anh ta lại không nghe thấy bước chân của người này.



Đơn vị đầu tiên nhận được điện thoại báo án 110. Đồn cảnh sát Hắc Phong gần nhất đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lập tức điều động lực lượng đến hiện trường.

Còn hai cảnh sát hình sự được Đinh Quốc Cường cử đi theo dõi Tiền Thành Phong cũng lần theo tín © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hiệu điện thoại của anh ta đến Hắc Phong. Hai bên vừa trao đổi tin tức, hai cảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sát hình sự liền hốc mồm. Họ vẫn chưa bắt đầu theo dõi thì người đã bị sát hại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi à?

Sau khi hay tin, Đinh Quốc Cường cũng cùng kinh ngạc. Ông dùng kinh nghiệm dày dặn của mình để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phán đoán cái chết của người đàn ông này sẽ dẫn đến hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, đằng sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn kéo theo những sự việc không thể ngờ đến. Ông lập tức dẫn Đội đến Hắc Phong.

Vậy nên khi Trần Phổ Khinh Diêu đến hiện trường liền nhìn thấy cảnh sát đứng khắp ngọn núi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tầng tầng lớp lớp rào cảnh báo. Hai người vừa đến thì đã chạm mặt Châu Dương Tân, Trần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Phổ vội vàng hỏi: “Thời gian tử vong khi nào?”

Châu Dương Tân đang định đi lấy đồ trên xe cảnh sát, anh ấy dừng bướctrả lời: “Hai tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rưỡi trước.”

“Phong tỏa đường chưa?”

“Không phong tỏa được, du khách ra vào quá nhiều. Đội trưởng Đinhcông an đồn cảnh sát địa phương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã nghiên cứu tuyến đường dựng rào chắn tại một số giao lộ khả năng.”

Lúc này Trần Phổ mới gật đầuthả anh ấy đi.

“Có kịp không?” Khinh Diêu hỏi về chuyện dựng rào chắn.

Trần Phổ lắc đầu, “Khó nói. Hung thủ không nhất thiết phải lái xe từ đây xuống. Núi rộng như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy, xuống từ chỗ nào cũng được.”

Hai người đeo bao tay bao chân, đi về phía căn lều màu xanh đậm.

Đập vào mắt họ những dấu chân ngoài lều. Điều tra viên đang ngồi xổm trên mặt đất đo kích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thước những dấu chân đó. Trần Phổ bước đến, hỏi: “Có mấy người?”

Điều tra viên trả lời: “Hiện tại tìm được bốn loại dấu chân. Dấu chân ràng, bước chân vững vàng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Một dấu chân cỡ 42, một dấu chân cỡ 40, một dấu chân cỡ 37, một dấu chân cỡ 25, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dấu chân cuối cùng của một đứa bé.”

Trần Phổ Khinh Diêu đều biến sắc. Đúng lúc này, Đinh Quốc Cường đi từ trong lều ra, pháp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 y Phương Giai cũng khom lưng theo sau. Sắc mặt của Đinh Quốc Cường rất nghiêm nghị, ông nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Anh vào trong kiểm tra trước đi rồi chúng ta nói chuyện sau.”

Trần Phổ Khinh Diêu chưa đi vào trong thì đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc đến nỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khiến người ta buồn nôn.

Tiền Thành Phong nằm nghiêng trong một góc lều.

Anh ta mặc áo phông dài tay màu xanh, quần âu đen, giày dép để ngoài lều, chỉ đi một đôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tất. Hai mắtchân bị trói chặt bằng dây thừng, nút thắt trông rất chặt phức tạp. Hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay cũng bị trói ngược ra sau lưng bằng dây thừng. Một người đàn ông cao to như vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khi chết lại co quắp như một con sâu.

Thi thể còn rất mới, trông cứ như đang ngủ say. Chỉđiều sắc mặt của Tiền Thành Phong tái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhợt đến lạ, đôi môi cũng trắng bệch. Bởitrên cổ tay trái của anh ta chỉ vỏn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẹn một vết thương sâu đến mức nhìn thấy cả xương, vết thương vẫn còn đỏ tươi, máu thịt bầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhầy, nhưng máu đã ngừng chảy. Trên mặt đất gần cổ tay anh ta đặt một chiếc chảo hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tai thường dùng trong các hộ gia đình, bên trong đầy ắp máu tươi, còn một ít máu tràn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra ngoài, thấm vào nệm lều.

Pháp y cũng khom lưng chui vào lều, nói với Trần Phổ: “Thời gian tử vong hai tiếng trước, nguyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhân tử vong do mất máu quá nhiều. Ngoài ra, chân phải anh ta còn một vết thương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 do đạn bắn.”

“Vết thương do đạn bắn?”

Trường hợp này rất hiếm gặp, sự việc đã trở nên nghiêm trọng hơn.

Pháp y gật đầu, ngồi xuống kéo ống quần phải của Tiền Thành Phong lên một cách cẩn thận, một lỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 máu đã khô xuất hiện: “Bắn cự ly gần, đạn 9mm. Chúng tôi đã gắp viên đạn ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gửi đến phòng thí nghiệm, sau khi phân tích mới thể xác định chính xác loại súng đã sử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dụng. Tuy nhiên, người của chúng tôi đã hỏi thăm các hộ dân một số khách du lịch quanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây, không ai nghe thấy tiếng súng. Thế nên chắc chắn súng đã được lắp thiết bị giảm thanh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Chúng tôi còn phát hiện thứ này trong miệng anh ta.”

Pháp y đưa một túi đựng vật chứng cho họ, bên trong là một chiếc khăn lau bếp thường gặp nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giờ đây đã dính đầy nước bọtmột ít vết máu.

Trần Phổ cầm túi vật chứng, quan sát kỹ càng rồi hỏi: “Trong khoang miệng nạn nhânchảy máu không?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Pháp y sững sờ, trả lời: “Không có.”

Khinh Diêu khẽ cau mày.

Pháp y lại chỉ vàophải của Tiền Thành Phong, nói: “Ở đâydấu vết bị đánh, thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nạn nhân và hung thủ đã xảy ra xát trong thời gian ngắn.”

Trần Phổ nhìn vết thương đó, hỏi: “Có thể suy đoán hung thủ đã đánh bằng thứ gì không?”

“Có lẽ thúc mạnh bằng khuỷu tay.”

Sau khi pháp y đi khỏi, Trần Phổ Khinh Diêu ngồi xuống, kiểm tra kỹ càng từ đầu đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chân của Tiền Thành Phong và mọi ngóc ngách trong lều một lần nữa. Khinh Diêu phát hiện một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bãi nhầy trên mặt đất gần phần đầu của Tiền Thành Phong. hỏi pháp y đó gì, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 pháp y nói rằng trông giống nước bọt, nhưng không chắc chắn, họ đã lấy mẫu gửi đến phòng hóa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghiệm rồi.

Lúc này, Phương Giai đứng cửa lều nói: “Trần Phổ, hai người ra đây một lát.”

Hai người ra khỏi lều, Phương Giai nói: “Hiện trường hai nhân chứng, vừa được đưa lên xe cứu thương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để cứu chữa, khi nãy chúng tôi chưa kịp nói tường tận cho hai người biết. Hiện giờ họ đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ổn định tinh thần nói rằng mình đã nhìn thấy hung thủ.”

Sau buổi trưa, ánh nắng vàng chói lọi phủ kín bãi cỏ, cây cối cao vút đứng sừng sững trong lặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 im. Trần Phổ, Khinh Diêu Phương Giai đi xuống bên dưới. Xe cảnh sát đậu chật ních trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con đường núi, còn một chiếc xe cứu thương. Một người phụ nữ thân hình mảnh mai đang ôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một đứa trẻ, ngồi bên cạnh xe cứu thương.

Họ chínhHướng Linh Tiền Điềm. Hiếm khi Hướng Lăng đờ đẫn như bây giờ, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tiểu Điềm Điềm đang tựa vào lòng mẹ, nhắm mắt ngủ say. Hai mẹ con đầu tóc rối, sắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mặt trắng bệch như tờ, trên khuôn mặt còn dính một ít bụi đất vết máu.

Phương Giai ghé vào tai Trần Phổ nói nhỏ: “Chính Hướng Linh gọi 110, một lát nữa ghi âm sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được gửi đến. Khi chúng tôi đến, tacon gái đã co rúm tại một góc khác trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lều, đối diện với thi thể của Tiền Thành Phong. Hai mẹ con cứ khóc suốt, hình như đã bạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vía mất rồi. Tay chân của họ đều bị trói chặt cứng bằng dây rút rất dày.”

Nét mặt Trần Phổ vẫn bình tĩnh như nước, anh và Lý Khinh Diêu cùng đi đến trước mặt hai mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con. Khinh Diêu nhìn nét mặt sợ hãi của Hướng Linh, lấy bên cạnh một chai nước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đưa cho ta.

Hướng Linh cầm chai nước nhưng không uống. ta hoảng hốt nói: “Tôi tận mắt chứng kiến bố mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị người ta sát hại. Hiện tại con gái tôi cũng tận mắt chứng kiến bố bị giết. Các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh nói xem đây phải số mệnh không?”

Trần Phổ nói: “Cô đừng nghĩ lung tung. Đứa bé vẫn còn nhỏ, lớn lên sẽ không nhớcả.”

Hướng Tư Linh hỏi: “Cô không sao chứ? Bácđã kiểm tra chưa?”

Hướng Tư Linh hỏi một đằng trả lời một nẻo. Cô ta nhìn bọn họ, nước mắt lăn dài: “Tôi đã nhìn thấy người đó, đó là một người vô cùng…vô cùng đáng sợ.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng full, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng online, read Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đinh Mặc Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 140 — Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc