GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 62

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thẩm Yến tựa lưng vào đó, vốn chỉ hoàn thành nhiệm vụ, vậylúc này lại chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngẩn ngơ.

Bước chân Hoa Dung loạng choạng ôm theo vò rượu, say khướt vỗ vai Thẩm Yến:
“Rượu ngon thế này, uống trà làm gì! Nào, cạn chén!”

Tay Thẩm Yến cầm chén trà thoáng khựng lại, nụ cười nhàn nhạt trên mặt cũng chợt tắt.

Nghe vậy, Lưu công công trừng mắt nhìn Hoa Dung, một thần y đang yên đang lành sao lại mồm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra chứ.

Tay Thẩm Yến khẽ siết lại, nắm chặt lấy chén trà.

Hoa Dung nhìn biểu cảm của Thẩm Yến, trong lòng thỏa mãn. Đúng, ông cố ý.

Ông không vui, rất không vui.

Lệnh An chịu bao nhiêu khổ sở, vậy giờ ông phải đến chữa bệnh cho con trai của tên hoàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đế chó kia. Trong lòng ông căm hận đến rỉ máu.

Mỗi lần nhìn thấy gương mặt Tiêu Triệt, ông lại nhớ đến năm đó, cảnh tượng Lệnh An nằm dưới đất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gần như không còn hơi thở.

tất cả những điều này đều tại thằng nhãi Thẩm Yến kia, nếu không phải y, Hoa Dung cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chẳng bước chân đến kinh thành.

Nhưng Lệnh An cứ phải giữ lời thề chó đó, không cho ông hạ độc hai tên này nên ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không vui thì chẳng ai được vui cả.
 

“Những năm qua họ đã đi khắp nơi, mang về nhiều loại rượu,” Tiêu Triệt đột nhiên lên tiếng, “Nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tang Lạc, Đỗ Khang, Đồ Tô, Trúc Diệp Thanh, Nữ Nhi Hồng... tất cả đều được ta cất dưới hầm.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tiêu Triệt nâng chén trà chạm nhẹ vào chén của Thẩm Yến, bình thản nói: “Rượubạn vui, giúp xua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sầutìm niềm vui. Ngày sau cũng nên cạn chénca hát, không phụ tuổi trẻ.”

Không phụ tuổi trẻ?

Thẩm Yến không khỏi ngẩn người.

Tuổi trẻ những tháng năm tràn đầy hứng khởi, họ từng ngồi trên mái nhà nâng chén rượu hoa quế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208mộng về tương lai, hẹn rằng sẽ thử hết mọi loại rượu trên thế gian.

Rượu bạn vui, giúp xua sầutìm niềm vui.

Đó vốn thứ rượu ngon khiến người ta hoan hỉ.

Một ngón tay khẽ búng lên tay Thẩm Yến, kéo y tỉnh lại. Trước mắt là hai chén trà vừa chạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào nhau.

Thẩm Yến khẽ cong môi cười, nâng chén lên cụng mạnh một tiếng.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai cùng ngửa đầu uống cạn trà.

Nếu còn ngày sau, hãy cạn một chén lớn!

Hoa Dung hậm hực hừ một tiếng, Mộc Hạ bước tới khoác vai ông kéo đi: “Nào, thần y, chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói chuyện sinh con đi!”

Hoa Dung lườm một cái: “Gì đấy, ngươi muốn sinh à?”

Mộc Hạ sáng mắt: “Tathể sinh sao?”

Hoa Dung hất tay hắn ra, thầm nghĩ, cả cái vương phủ này điên hết rồi, chi bằng độc chết một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lượt cho xong.

“Căng lều đó làm gì?” Tiêu Triệt gắp thức ăn trong đĩa bỏ vào nồi lẩu, khuấy nhẹ.

Thẩm Yến nhìn chằm chằm vào hắn, hờ hững đáp:“Ta nghe nói ngồi trong lều ngắm sao thú vị riêng.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Nghe ai nói?” Tiêu Triệt hỏi, “Khôi phục trí nhớ rồi sao?”

“...” Thẩm Yến bĩu môi: “Thôi được, ta bịa đấy.”

Thẩm Yến lặng lẽ nhìn động tác của Tiêu Triệt, năm năm xa cách, Tam hoàng tử vẫn lạnh lùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tình như xưa. Nhưng từng việc hắn làm lại như những giọt dầu nóng rót vào tim Thẩm Yến, đau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rát không thôi.

Mọi thứ vẫn còn mịt mù, nhưng dường như trong cơn sương khói đó ai đó nắm lấy tay y. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nhưng y vẫn sợ, sợ sau lớp sương ấy chỉ bầu trời âm u.

Thẩm Yến dịch ghế lại gần Tiêu Triệt, áp sát vào người hắn. Tiêu Triệt khựng lại rồi gắp một miếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thức ăn đặt vào bát trước mặt Thẩm Yến.

Khi hắn định rút tay về, Thẩm Yến bỗng nắm lấy tay hắn. Tiêu Triệt chậm rãi ngước mắt nhìn, Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Yến tránh ánh mắt ấy, khẽ xoa hai cái trên tay hắn rồi buông ra.

Lưu công công nhìn thấy tất cả: “...”

Vương gia nhà mình bị lợi dụng sờ rồi.

Hoa Dung lảo đảo đi tới trước mặt đám gia nhân ôm đàn sáo, vỗ tay: “Ngây ra đó làm gì, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đàn đi chứ!”

Mấy người mặt méo xệch, bắt đầu gảy đàn.

Xẹt xẹt ——
Rít ——
Cọt kẹt ——

“Phụt...” Ôn Ngọc phun cả ngụm rượu ra, kinh ngạc nhìn: “Các ngươi đang làm cáivậy?”

Đám gia nhân muốn khóc không dám.

Họ cũng không muốn thế đâu!

Mặt Xuân Sơn không cảm xúc, biết trước tối nay có yến tiệc thế này, hắn đã mời mấy nương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thê Thê trên thuyền hoa tới.

công tử vương gia cũng rất thích nghe Thê Thê nương hát khúc mà.

Hoa Dung đã say khướt, vừa ngửa cổ uống rượu vừa loạng choạng đi qua đi lại.

Vẫn núi Dương Cốc tốt hơn.

Thẩm Yến nhìn vậy nghiến răng đứng dậy, hai tay nắm lấy cánh tay Tiêu Triệt nhảy lên hai cái.

Cánh tay Tiêu Triệt bị vung đến nheo mắt lại, nguy hiểm nhìn y.

Thẩm Yến cười gượng một tiếng.

May hệ thống chưa từng phụ lòng chủ thích đào bug.

Đinh ——

【Tương kiến hoan* Núi cây, cây cành, lòng này có người người nào hay. Hoàn thành nhiệm vụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cắm trại ngắm sao, phần thưởng đã phát.】

Đinh ——

【Tương kiến hoan* Núicây, cây cành, lòng nàyngười người nào hay. Hoàn thành nhiệm vụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nấu ăn cho người trong lòng, phần thưởng đã phát.】

Đinh ——

[Tương kiến hoan * Núi cây, cây cành, lòng nàyngười người nào hay. Hoàn thành nhiệm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vụ cùng nhau nghe một hồi diễn tấu, phần thưởng đã phát]

Đinh ——

[Tương kiến hoan * Núi cây, cây cành, lòng này người người nào hay. Hoàn thành nhiệm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vụ cùng nhau nhảy nhót, phần thưởng đã phát]

...

Thẩm Yến nghe tiếng đinh đinh đinh suýt bật cười.

Y đắc ý hỏi: “Hệ thống, hạnh phúc chưa?”

Hệ thống im lặng.

“Hệ thống...” Thẩm Yến gọi lại lần nữa.

Hệ thống cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu vốn lạnh lùng nay chút chao đảo:
“Nhiều năng lượng đổ vào cùng lúc thế này, ta hơi... say năng lượng rồi...”

“Cái gì... Hả...” Thẩm Yến ôm trán, “Có chút chóng mặt.”

Hệ thống tiếp lời, giọng vẫn chập chờn:
“Ngươi biết say oxy không?”

Thẩm Yến lơ mơ: "Không biết."

Hệ thống: "Ngươi thật vô tri."

Thẩm Yến: "Ngươi mơ... À không,ta mơ..."

thể tê tê, Thẩm Yến loạng choạng rồi bất ngờ quỳ gối xuống bên chân Tiêu Triệt. Cằm đặt lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu gối của hắn, vẻ mặt ửng hồng nhìn hắn

Tiêu Triệt hơi nhíu mày, đưa tay nâng cằm Thẩm Yến lên. Đầu óc Thẩm Yến vẫn tỉnh táo, nhưng khát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vọng trong thể lúc này khiến y không kìm lòng được.

Khuôn mặt của Tiêu Triệt dưới ánh sáng mờ tối ấy lại tựa hồ ly trong chuyện kể, làm lòng y © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngứa ngáy.

Thẩm Yến đưa tay chạm vào bàn tay của Tiêu Triệt, như móng mèo nhẹ nhàng vu.ốt ve, càng lúc càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn đến gần hơn.

Sao giống như ăn phải xuân dược thế này chứ?

“Thống... Thống à...” Nhưng chẳng biết hệ thống ngất xỉu đâu mất, gọi mãi cũng chẳng thấy hồi âm.

Thẩm Yến không nhịn được nắm lấy tay Tiêu Triệt, đưa lên áp vào mình.

Đôi mắt của Tiêu Triệt càng lúc càng thâm trầm.

Hai người nhìn chằm chằm vào nhau, ngọn gió lạnh đầu đông cũng không thể ngăn cản hơi nóng lan tràn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lưu công công thấy cảnh tượng này không tiện lộ ra trước mặt người khác, vội vẫy tay: “Trời cũng khuya © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi, mọi người giải tán nghỉ ngơi đi, đi, đi hết đi...”

“Công công, sao vậy?” Mộc Hạ hỏi.

“Đừng hỏi, cứ đi đi.”

“À.” Ôn Ngọc đứng dậy, vác vị thần y đã say mềm như bùn biến mất nhanh chóng. Những thị vệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vốn còn đang ồn ào, nghe đến dọn dẹp liền biến mất trong nháy mắt.

Lưu công công nhìn hai người đang dựa sát vào nhau, ánh mắt như muốn tóe lửa, bối rối không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 có nên cắt ngang hay không.

một thái giám thông minh hơn người, Lưu công công nghĩ ngợi một lát rồi quyết định dứt khoát, sai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Xuân Sơn Mộc Hạ khiêng chiếc lều lớn bên cạnh trùm lên hai người.

Khổ cực bao năm, hiếm khi có một đêm đẹp như vậy, không bằng để họ giãi bày nỗi lòng đi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tình cảm sâu đậm thì hôn nhau cũng tiện, sao hai nam tử, bị người khác nhìn thấy cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hay.

Ánh nhìn bỗng tối sầm, Thẩm Yến sực tỉnh, xấu hổ đỏ bừng mặt vội vàng chỉnh lại vạt áo. Chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của Tiêu Triệt không có cảm giác, chắc không nhận ra đâu nhỉ.

Đang định đứng lên Tiêu Triệt lại giữ lấy cánh tay y, cúi đầu nhìn y, hồi lâu thở dài một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiếng: “Ngươi thật là...”

Thẩm Yến thẹn quá hóa giận, bất thình lình đứng dậy, nghiêng người bịt miệng Tiêu Triệt trừng mắt hung dữ: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Không được nói.”

Hai người gần đến mức chóp mũi chạm nhau, hơi thở giao hòa. Tiêu Triệt nhẹ nhàng ôm lấy eo y, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai chân Thẩm Yến mềm nhũn trực tiếp ngồi lên đùi hắn.

Thẩm Yến vội muốn đứng dậy, lại bị Tiêu Triệt giữ gáy, kéo xuống hôn.

Thẩm Yến lập tức tan thành bùn nhão.

Say rồi, say năng lượng rồi... Hệ thống này thật dụng quá…

Tiêu Triệt ôm chặt lấy eo y khẽ cắn vành
tai y, thấp giọng nói: “Muốn đến vậy sao?”

Thẩm Yến ngửa đầu nhìn lên đỉnh lều, bàn tay của Vân Dực sao mà mạnh mẽ thế. Y cúi đầu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cắn mạnh vào vai Tiêu Triệt, nuốt trọn tiếng nức nở vào lòng.

……

Trong hoa viên phủ Thụy Vương yên tĩnh lạ thường, ngọn nến trong đèn lồng cũng đã tàn.

Người trong lều lao ra, chỉnh lại quần áo xộc xệch, mặt đỏ bừng chạy đi.

“???” Lưu công công thắc mắc, sao chạy nhanh vậy, nói chuyện không vui à?

Không thể nào, ràng ông đã tạo điều kiện tốt thế mà.

Ông tiến lên vén rèm lều, thấy vương gia nhét một chiếc khăn tay vào ống tay áo.

“Chủ tử, công tử sao rồi? Ngài lại làm ngài ấy nữa vậy?”

Tiêu Triệt bình tĩnh xoay bánh xe rời khỏi lều: “Không gì, về thôi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp full, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp online, read Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 62 — Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc