GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 45

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

"C.ởi quần áo?" Thẩm Yến đảo mắt khắp nơi, "C.ởi quần áo làm chứ? Không phải ngươi muốn tắm sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Ngươi định để ta tắm cho ngươi à? Nếu vậy ta không cần c.ởi quần áo. Hồ tắm này cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không lớn lắm, hai chúng ta đây sẽ khó xoay sở..."

Hồ tắm này nằm trong nội thất, không có cả cửa sổ, lối ra duy nhất chính cánh cửa phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sau lưng Tiêu Triệt.

“Ta bảo ngươi cởi thì cởi đi." Tiêu Triệt nhìn bộ quần áo ướt sũng đang bám chặt vào người Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Yến, ngón tay càng lúc càng nhanh. "Chẳng lẽ ngươi muốn để ta tự động thủ?”

"Vân Dực…" Thẩm Yến mím môi: "Ngươi… ngươi… hai người đàn ông chúng ta, không hay đâu…"

Tiêu Triệt mặt không biến sắc: "Không phải ngươi từng nói ta đoạn tụ với ngươi sao? Tay áo đã© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngươiđứt, bảo ngươi c.ởi đồ chẳng phải quá bình thường sao?"

Thẩm Yến trợn trắng mắt, cái miệng Xuân Sơn thật đáng ghét, nói cũng nói được!

"Ta… ta chỉ đùa thôi." Thẩm Yến cười gượng, "Vân Dực, ngươi gió trong trăng sáng, thẳng thắn vô tư như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quân tử, sao có thể đoạn tụ được. Đó đều chuyện xấu không thể để người khác biết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta sai rồi, ta không nên gài bẫy sau lưng ngươi…" Nói xong, y chắp tay cầu xin, "Xin điện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hạ tha lỗi."

"Gió trong trăng sáng, thẳng thắn như quân tử?" Tiêu Triệt cười khẩy, "Ngươi không hiểu ta rồi. Người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tự xưng quân tử luôn ngươi, còn ta chưa bao giờ nhận mìnhquân tử. Những thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngươi cho xấu xa ta đã nghĩ rất nhiều, chỉ ngươi không phát hiện ra mà thôi."

"Thật sao?" Thẩm Yến cười gượng: "Vậy… vậy… cũng không cần phải làm căng như vậy. Ta… ta… trước mặt ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cở.i đồ, ta… ta… ngại lắm…”

Ngại?

Tiêu Triệt híp mắt nhìn người trước mặt.

Hắn không ngờ lại một ngày nghe được chữ "ngại" từ miệng Thẩm Yến.

Năm ấy, Thẩm Yến tám tuổi xông vào phòng tắm của hắn, nhất quyết đòi t.ắm ch.ung. Nói rằng như vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mới chứng minh tình cảm giữa hai người.

Khi đó cả hai đều là trẻ con, t.ắm ch.ung thì t.ắm ch.ung. Nhưng Tiêu Triệt, vốn không quen để người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hầu chạm vào khi tắm, lại càng chưa từng t.ắm ch.ung với ai, nên cuối cùng đành mặc một chiếc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quần ngắn để giữ ý.

Thẩm Yến lại vô cùng vui vẻ, thoát sạch sẽ rồi nhảy vào bể nước. Thấy Tiêu Triệt tỏ vẻ ngượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngùng, y còn nhào đến định lột quần của hắn, thậm chí còn muốn so "to nhỏ".

Cũng từ lần đó, Tiêu Triệt lần đầu nhìn thấy dấu bớt đỏ hình nụ hoa trên mông Thẩm Yến.

Hồi nhỏ, Thẩm Yến còn mời Tiêu Triệt sờ thử, nhưng hắn cũng không dám.

Đêm ấy, trong mơ, Thẩm Yến cười ngây ngô nói mê: "Bổn thiếu gia chắc chắn là người đầu tiên nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy con của Tam hoàng tử."

Tiêu Triệt chống tay lên trán, sắc mặt ngày càng lạnh lùng: "Cởi."

Hệ thống: "Có phải ta nên tắt chức năng nghe nhìn không?"

Thẩm Yến: "Tắt cái khỉ, hắn muốn nhìn mông ta!!!"

"!!!" Hệ thống kinh ngạc: "Ngươi cởi mở vậy sao? Không ngại ta nhìn?"

Thẩm Yến: "Im miệng đi! Nói mãi với ngươi không thông! Còn một ngày lên trời không? Hay chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bỏ chạy nhé?"

Hệ thống: "Một ngày lên trời đã hết rồi. có, ta cũng không chắc ngươi đụng vỡ được nóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhà này không."

Thẩm Yến: "...”

Hệ thống lặp lại câu hỏi: "Ngươi chắc không cần ta tắt sao?" hoàn toàn không hứng thú với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cách vận động nguyên thủy của con người.

Thẩm Yến: "..." Sao Tiêu Triệt lại muốn xem vết bớt của ta? Hắn đang nghi ngờ điều gì? Nghi ngờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta không phải Thẩm Yến thật sao?

Thật ra nghi ngờ cũng đúng thôi, bởi lúc trước y đã bị Xuân Sơn khẳng định chết chắc rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mà.

Thẩm Yến không nhịn được siết chặt dây đai trên eo, vùng vẫy trong tuyệt vọng: "Ta không, ta còn biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xấu hổ."

Tiêu Triệt nhàn nhạt: "Năm năm không gặp, không ngờ mặt mũi ngươi lại mỏng đi đấy."

Thẩm Yến mỉa mai: "Ta cũng không ngờ năm năm không gặp, vương gia ngươi lại có sở thích này."

"Cho ngươi hai lựa chọn: hoặc tự cởi, hoặc để ta giúp ngươi cởi."

Thẩm Yến kiên trì: "Ngươi bảo ta chọn, ta chọn ngay đây. Ta chọn cái thứ ba. Ta không cởi! Tiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Vân Dực, ngươi đừng ức hiếp người quá đáng, cẩn thận ta... ta... ta đi mách hoàng thượng đấy!"

Tiêu Triệt bình thản: "Cứ đi mách. Nhưng mách thì cũng phải cởi xong mới đi được.”

Hệ thống: "Hay ngươi cứ cởi đi, sớm muộn cũng phải cởi thôi.sao còn một trăm lẻ tám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kiểu, các ngươi cũng đâu thể mặc nguyên quần áo làm một trăm lẻ tám kiểu."

Thẩm Yến: "Câm miệng! Ta không còn vết bớt, hắn sẽ nghĩ sao?" Nếu thực sự bị Tiêu Triệt nhìn thấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 y phải giải thích thế nào đây?

Thẩm Yến bắt đầu về phía bể nước, hai chân Tiêu Vân Dực không tiện, chẳng qua bình thường y © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhường hắn thôi. Nếu thật sự muốn chạy, đường đường đại công tử hầu phủ, chẳng lẽ y lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không thoát nổi sao?

Thẩm Yến lắc lắc người cho ráo nước, khóe mắt liếc Tiêu Triệt, làm bộ thản nhiên: "Vân Dực à, vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta cởi đây. Ngươi nhìn cho kỹ nhé."

"Cởi đi.”

Thẩm Yến đặt tay lên dây đai, giả vờ tháo, nhưng ngay giây tiếp theo, quay người chạy thẳng ra cửa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Vân Dực, hôm nay mặt mũi tự ngươi không cần, giờ ta chẳng thèm quan tâm đến lòng tự tôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của ngươi nữa.

Cửa đã ngay trước mắt, nhưng eo lại bị một bàn tay mạnh mẽ ôm lấy. Thẩm Yến lập tức bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhấc bổng lên, đầu óc quay cuồng, đến khi hoàn hồn đã thấy mình bị đè úp mặt trên đùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tiêu Triệt.

!!!

Thẩm Yến quẫy đạp: "Tiêu Vân Dực, ngươi buông ta ra!"

Tiêu Triệt nhìn "con thiêu thân" trong lòng, không chút do dự, lập tức đưa tay áo y.

"Tiêu Vân Dực, ngươi liêm sỉ..."

"A a a a... Buông ta ra…”

Thẩm Yến hoảng loạn bị Tiêu Triệt đè thế này, y hoàn toàn không vùng vẫy nổi. Sao tay người này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mạnh thế chứ?

"Vân Dực, Vân Dực, ta xin ngươi, đừng làm vậy, ta sợ..."

"Ta đau, đau mà, đừng mà..."

Ôn Ngọc đứng trước cửa, cả người cứng đờ. Hắn vừa nghe thấy gì?

Vương gia, vương gia... vương gia thực sự... thực sự... Cuồng như vậy sao?
Cũng đúng, bình thường chẳng thị thiếp, làm cái này cũng đúng thôi.

Nhưng, aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
tại sao ta phải đứng đây nghe cái này?

Thật là... Cái chức này không làm nổi nữa rồi!

Mộc Hạ đại nhân đâu? Xuân Sơn đại nhân đâu?

ai tới cứu hắn không?

"Điện hạ, điện hạ, thả ta ra..."

"Ngươi đang làm nhục ta ngươi biết không?" Thẩm Yến đột nhiên không vùng vẫy nữa, bắt đầu chã muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khóc: "Ta đường đường nam nhi thân cao bảy thước, giờ lại chịu nhục nhã thế này. Tiêu Vân Dực, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngươi không muốn cho ta sống nữa sao?"

"Tục ngữ nói, kẻthà chết chứ không chịu nhục. Ta, ta... Ta không còn mặt mũi nào sống trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đời nữa, hu hu hu..."

Xoạc

Giữa tiếng chửi rủa, cầu xin, kể khổ tiếng khóc lóc của Thẩm Yến, Tiêu Triệt mặt không biểu cảm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lạnh lùng, không hề do dự toạc áo của y.

Cảm nhận được mát lạnh trên người, giọng Thẩm Yến cũng đột ngột im bặt. Mông cũng lộ ra rồi, chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn đường sống quay về nữa.

Nhìn cái mông trắng nõn nhẵn nhụi giống như bạch ngọc trắng noãn không tỳ vết ngay cả một lỗ chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lông cũng không có, ánh mắt Tiêu Triệt co rút lại dữ dội. Ngay sau đó, bàn tay thon dài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của hắn nhanh chóng luôn phần áo trên nửa thân trên của Thẩm Yến.

Âm thanh rách toạc vang lên trong không gian kín, nghe mồn một một cách dị thường.

Ngay cả một dấu nốt ruồi trên người cũng không có.

Thẩm Yến cúi đầu, xong đời…

Ôn Ngọc áp tai lên cửa, sao bên trong lại không tiếng rồi? Không phải bị vương gia tra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tấn đến…

Ôi... Cái cảnh tượng đó không dám nghĩ tới.

Thấy Lưu công công bước vào, Ôn Ngọc vội vẫy tay. Lưu công công chạy đến, hỏi: "Sao vậy?"

Ôn Ngọc nuốt nước bọt, run rẩy chỉ vào nội thất, giọng lắp bắp: "Vương, vương, vương..."

Lưu công công nhìn hắn, sao mới không gặp một lúc đã nói không nên lời thế?

"Vương gia, vương gia đã... đã làm…Thẩm công tử rồi!”

"Chính là... chínhcái đó." Ôn Ngọc sốt ruột, ông thái giám sao không hiểu vậy?

"Cái đó?" Lưu công công cả kinh, giọng the thé hét lên: "Giết rồi? Trời ạ, Thẩm công tử giờ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể chết được đâu, ngươi làm ăn kiểuthế này?" Lưu công công đấm Ôn Ngọc một lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vai: "Cần ngươi để làm gì!"

Nói xong đẩy Ôn Ngọc ra, đẩy cửa định vào.

Đúng lúc đó, cửa bị người ta mở ra. Chỉ thấy vương gia nhà họ sắc mặt lạnh lùng nhưng xanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mét đẩy xe lăn ra.

Lưu công công Ôn Ngọc sợ hãi lùi một bước.

Nhìn vương gia đi xa, Lưu công công vội bước vào nội thất, giọng run rẩy: "Công tử ơi, công tử, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngài chưa chết chứ? Không biết còn cứu được không... hu hu hu..."

"Chưa chết." Một giọng yếu ớt cất lên.

"Hả?" Lưu công công nhìn thấy người đang nằm sấp dưới đất, trên người đắp áo choàng của vương gia, tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 run rẩy dữ dội: "Công, công, công..."

Thẩm Yến từ từ bò dậy, dùng áo của Tiêu Triệt quấn chặt người, ngẩng mặt lên, ngơ ngác nói: "Lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 công công, ta không còn trong sạch nữa rồi.”

Nhìn gương mặt đầy nước mắt của Thẩm Yến, Lưu công công nuốt nước bọt. Trong phòng một cảnh tượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tan hoang, khắp nơi toànmảnh vải từ quần áo của Thẩm Yến, mức độ thảm thương… Nghĩ đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lời “cái kia” của Ôn Ngọc…

Lưu công công đứng sững, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả. Mặc sớm đoán được Vương gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chút " tình ý đó" với Thẩm công tử, nhưng, nhưng, nhưng…

“Ôi trời ơi…”

“Công tử, ngài… ngài thế nào rồi?” Lưu công công cuối cùng cũng hoàn hồn, đi đến quỳ bên cạnh Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Yến, nhưng không dám chạm vào người y. Quần áo đã rách nát thế kia, đủ hiểu tình trạng bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dưới ra sao rồi. “Ngài… ngài bị thương không?”

“Có thương.” Thẩm Yến ôm lấy ngực khóc thút thít: “Ông nói xem sao hắn thể đối xử với ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như vậy chứ? Sao thể ép buộc ta như thế? Ta không còn mặt mũi nào gặp người khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữa, hu hu…”

Lưu công công ngượng ngùng: Ngài ấy…ngài ấy… thật sự đã làm chuyện… chuyện đó với ngài sao?” Sáng sớm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã nổi giận dữ dội thế này sao?

“Tất nhiên rồi!” Thẩm Yến ngẩng phắt lên trừng mắt nhìn ông ta, giọng khàn cả đi. “Ông bảo ta sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này làm sao cưới vợ sinh con đây? Danh tiếng của ta bị hủy hoại hết rồi, hắn phải chịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trách nhiệm với ta!”

“Chịu… chịu trách nhiệm? Tất nhiên phải chịu…” Lưu công công bối rối đến mức tay chân không biết để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đâu. “Vậy… vậy ngài chờ chút, để ta đi tìm bộ y phục khác cho ngài thay…”

“Cũng được.” Thẩm Yến thút thít, liếc nhìn ông ta rồi thêm một yêu cầu: “Nhưng đừng tìm bừa. Lấy của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Vân Dực đi, sao ta cũng là người của hắn rồi, mặc đồ của người khác thì không hay, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ảnh hưởng đến danh tiếng của ta.”

Lưu công công: “…” Sự tự giác này…thích hợp làm một vương phi.

Lưu công công vội vàng đi ra ngoài. Ôn Ngọc không nhịn được ghé đầu nhìn vào trong sau đó nhắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chặt mắt lại, hầm nghĩ: “Trời đất ơi… đúng là không thể nhìn nổi mà…”

Sau khi mặc quần áo chỉnh tề, Thẩm Yến rón rén đi ra khỏi phòng trong, liếc mắt một cái nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 về phía Tiêu Triệt từ lúc nhìn thấy mông y đã không nói một lời, chỉ ngồi im lặng bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cửa sổ. Trong lòng Thẩm Yến nơm nớp lo sợ.

Thân thể y sau khi được hệ thống sửa chữa đã hoàn toàn không còn một vết bớt nào, chắc chắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tiêu Triệt sẽ nghi ngờ.

Y cũng đã nghĩ kỹ nên trả lời như thế nào, vết bớt trên người mà, lớn lên rồikhi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không còn nữa, mặc kệ Tiêu Triệt tin hay không, chỉ cần y kiên trì, Tiêu Triệt cũng hết cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với y.

Nhưng hắn không hỏi một câu nào, chỉ ném áo khoác cho y rồi quay người bỏ đi.

Tại sao hắn không hỏi?

“Đến đây, công tử, ngồi bên này. "Lưu công công ân cầncùng, đặt một chiếc đệm mềm lên ghế. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Ngồi đây dùng bữa trưa. Lãođã dặn nhà bếp làm mấy món thanh đạm cho ngài rồi.”

Thẩm Yến chột dạ cũng sợ hãi, không dám ngồi: “Ta… ta… ta… không còn mặt mũi nào gặp người khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữa rồi!” Nói xong liền dậm chân một cái, lấy tay che mặt rồi chạy ra ngoài khóc lóc.

Lưu công công: “…” Ngài đi từ từ thôi chứ! Chạy nhanh thế mông không đau à?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp full, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp online, read Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 45 — Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc