GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 23

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Khi hệ thống phát ra tiếng đinh cảnh báo lại người leo lên nóc nhà, trời đã tờ mờ sáng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng lúc này Thẩm Yến vẫn chưa ngủ. Y nằm trên giường cảm thấy mình như sắp không thở nổi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một trạng thái suy sụp bi ai khổ sở như sống không bằng chết.

Hệ thống vẫn im lặng, cũng không dám ép buộc Thẩm Yến ngủ, vì thực sự cốt truyện này quá mức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 điên rồ.

Thẩm Yến thở yếu ớt: "Hệ thống à, ta thực sự hối hận đã làm một người quân tử.”

Quân tử, thật sự không phải ai cũng thể làm được.

Giờ y chỉ muốn chết đi cho xong.

Hai mươi người tình, không phải chỉ nói cho vui, nhiệm vụ đã được hệ thống liệt ràng.

Bạn thời thơ ấu, bạn thời thiếu niên, bác sĩ, y tá, giáo viên, tài xế, thanh niên trên tàu điện, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chàng trai da đen cao 1m87 trong đội thể thao, người đã có gia đình, phụ nữ đã kết hôn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bảo mẫu, thợ sửa ống nước, mỹ nữ nghệ sĩ…

Hệ thống lạnh lùng lên tiếng: “Đây cũng một nhiệm vụ dài hạn, nhưng đèn cốt truyện đã chuyển xanh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghĩa cốt truyện đã thông suốt.”

Thẩm Yến: "Xanh, thật sự rất xanh nha...Nhưng rốt cuộc cốt truyện này bắt đầu từ đâu vậy?”

Hệ thống: "Không biết, tóm lại vẫn mời kí chủ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ đi..."

Thẩm Yến: " Ngươi nói cho ta biết, hoàn thành như thế nào?"

Hệ thống: “Xin chủ tự suy nghĩ, vì...đây cũng lần đầu ta gặp phải nhiệm vụ điên khùng như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này.”

Thẩm Yến: “Đánh bại hả? phải bắt Tiêu Triệt dùng nắm đấm đánh bại bọn họ không?”

Hệ thống: "Không biết.”

Hệ thống: “À đúng rồi, hai mươi người này cũng không phải xuất hiện lý, trong tiểu thuyết gốc, cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai mươi người đều đã từng... thân thiết với người trong lòng, nên không phải lỗi.”

Thẩm Yến: "......”

Thẩm Yến từ trên giường ngồi dậy, hướng về khoảng không cúi đầu chắp tay, nghiến răng nói: “Bạch* huynh, Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mỗ thực sự bái phục ngươi sát đất, lòng kính ngưỡng không sao diễn tả nổi.” Người viết ra tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thuyết này mới thật sự người điên.

(Nghĩa gốc ở đây bạch nguyệt quang, mìnhsửa lại người trong lòng cho thuần việt hơn, nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây Thẩm Yến mới gọi Bạch huynh.”

Nguyên Thọ thấy đèn trong phòng thiếu gia nhà mình vẫn sáng, lúc đi vào xem thử thiếu gia nhà cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đang khom lưng cúi đầu, sợ tới mức nhảy dựng lên: "Thiếu gia, thiếu gia, ngài làm sao vậy?" Đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gặp phải thứ không sạch sẽ hay sao?

Trên mái nhà, Xuân Sơn lấy cuốn sổ nhỏ ra ghi chú bằng bút than: "Trằn trọc đến sáng, nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Bạch huynh.”

Bạch huynh ai?

Cần điều tra thêm một phen.

Đinh - -

Hệ thống đột nhiên lên tiếng: “Ngươi xem, bạn thời thiếu niên này có hiển thị khác với những người còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại.”

- Bạn thời thiếu niên (1/1, 0/1)

Còn những người khác như bạn thời thơ ấu thì lại(0/0, 0/0).

Thẩm Yến: "Đây là ý gì?”

Hệ thống: " Nhiệm vụ hệ thống chút tạp, ngươi chờ ta đổi mới một chút.’

“…” Thẩm Yến suýt bị tức đến nghẹn thở.

Nguyên Thọ lại đây vỗ lưng cho y, lo lắng nói: "Thiếu gia, ngươi làm sao vậy, lại không khỏe à? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Để thái y đến xem thử không?”

Thẩm Yến vịn tay Nguyên Thọ: “ Thiếu gia nhà ngươi quá nhiều người tình, thân thể yếu ớt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chút không chịu nổi.”

Xuân Sơn trèo nóc nhà: "????

Quá nhiều người tình???

Sau khi đuổi Nguyên Thọ đi, Thẩm Yến uống cạn một bình nước lạnh. Cuối cùng hệ thống cũng làm mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thành công.

Đinh - -

【Bạn thời thiếu niên Tiêu An đã được xác nhận thành công, xin hãy nỗ lực đánh bại hắn giành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lấy người trong lòng mình làm của riêng đi.】

!!!

Yếu tố quá nhiều, Thẩm Yến nhất thời không biết hỏi từ đâu.

Hệ thống cuối cùng lại lên tiếng: “Làm mới xong rồi, đối tượng nhiệm vụ phải được xác nhận thành công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì người thực hiện mới có thể đánh bại, bạn thời thiếu niên đã được xác nhận, chỉ còn chờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị… đánh bại.”

Thẩm Yến xoa mặt.

Thẩm Yến điên cuồng xoa mặt.

Thẩm Yến đến nỗi lột cả một lớp da mặt.

Thẩm Yến nghiến răng: “Hình phạt gì?”

Hệ thống: "... Khônghình phạt, chỉ có khen thưởng.”

“Gì cơ?” Thẩm Yến ngẩng đầu không tin nổi, “Tốt vậy sao? Phần thưởng gì?”

Hệ thống: “Mỗi khi đánh bại một người tình, sẽ một phần thưởng dành cho Tiêu Triệt.”

“Cho Tiêu Triệt? Không phải cho ta? Cho hắn thế nào?” Thẩm Yến thắc mắc, “Trước đây phần thưởng của ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thẻ trải nghiệm một ngày bay lên trời vẫn còn đó chưa dùng, phần thưởng của Tiêu Triệt cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kiểu vậy à?”

Hệ thống: "Không biết.”

Thẩm Yến: “Vậy ngươi biết cái gì?”

Hệ thống: “Ta biết nhiệm vụ không giới hạn thời gian. Hoàn thành một nhiệm vụ sẽ thưởng cho hệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thống một lượng năng lượng lớn, rồi năng lượng đó sẽ dần dần tiêu hao theo thời gian, lặp lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như vậy cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành.”

“... "Thẩm Yến xoa mặt, tiếp tục xoa mặt.

Nhiệm vụ này đến giờ đã điên đến mức y không hiểu nổi nữa.

Làm sao để hoàn thành đây?

Chẳng lẽ phải lôi Tiêu An về phủ để Tiêu Triệt đánh một trận?

Nhưng vấn đề không chỉ nằm Tiêu An nữa, còn cái tên vận động viên da đen cao 1m87 kia, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi cả thợ sửa ống nước sao??? Những thứ nàycái quáivậy???

Y chưa từng nghe bao giờ.

*

Nguyên Thọ cả đêm không ngủ, không biết nên báo cho lão gia biết thiếu gia khả năng mắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chứng điên hay không, cần tìm người đến trừ không.

Nhưng cậu lại lo, sợ chuyện này truyền ra ngoài sẽ làm mất mặt thiếu gia, suy nghĩ cả đêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tâm trí rối bời kiệt sức.

Sáng sớm cậu đến phòng thiếu gia định quan sát một chút, đã thấy thiếu gia tóc tai xù, ngồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xếp bằng trên ghế sập, trên đầu gối đặt một cây đàn bảy dây.

Nguyên Thọ cảm thấy có điều chẳng lành, giây tiếp theo liền thấy ngón tay thon dài của thiếu gia bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu động…

Đinh đinh đông —— xoẹt…

Còn kèm theo giọng ca xé lòng của thiếu gia:“Trời đất bất nhân coi vạn vật như cỏ rác, lòng đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thành gỗ mục, thân như con thuyền không bến đậu…”

“…” Nguyên Thọ vội bịt tai lại, cậu không hiểu thơ, chỉ nghe thấy tiếng đàn “êm tai” kia mà thôi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cây đàn nàynăm xưa Tam hoàng tử tặng cho thiếu gia nhà cậu.

Thiếu gia nhà cậu không giỏi âm luật nhưng lại không tự biết điều đó, cứ khăng khăng rằng tiếng đàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của mình phải một cây đàn tốt mới xứng.

Tam Hoàng Tử bèn tìm một khối gỗ thông được cho đã vài trăm năm tuổi, rồi nhờ người chế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thành cây đàn bảy dây này. Thiếu gia đặt tên “Phù Dao”.

Cậu còn nhớ ngày đó, Tam Hoàng Tử khẽ vuốt dây đàn, im lặng một lúc rồi nói: “Hay gọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ‘Tiêu Dao’ đi.”

“Gọi Tiêu Dao làm gì, Phù Dao vẫn hay hơn. Nhưng ngươi nói cũng đúng, cái tên này quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơi phô trương, thôi thì ngoài gọi Tiêu Dao, còn chúng ta với nhau thì gọi Phù © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Dao.”  Thiếu gia nhà cậu cười toe toét rồi vỗ vai Tam Hoàng Tử, cuối cùng quyết định như thế. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nguyên Thọ lúc đó không hiểu, Tiêu Dao Phù Dao chỉ khác một chữ, đều “Dao”, phân biệt trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngoài làm gì?

*

Thẩm Yến an vị trong phủ đánh đàn, cũng không ra khỏi cửa, lúc thì cười lúc thì than, giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như điên cuồng.

Xuân Sơn thấy không còn nghe đượcnữa, bèn nhảy từ mái nhà xuống rồi đi.

Trước tiên đến chợ mua mấy thứ đã xem hôm qua, rồi tìm haigái hát rong hôm qua dẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về Vương phủ.

Haigái sợ hãi đến mức đứng không vững, run rẩy quỳ xuống hành lễ với Tiêu Triệt.

Tiêu Triệt ngồi đó, cúi mắt nhìn, giọng trầm tĩnh: “Têngì?”

“Dân nữ tênThê Thê, đâytỳ nữ của ta, Hòa Nhi.”

Tiêu Triệt không nói nữa, bưng trà lên uống một ngụm.

Lưu công công liền nói: "Vậy hát một khúc đi.”

“Vương gia muốn nghe khúc gì? "Thê Thê hỏi.

Lưu công công: "Chiều hôm quatrên thuyền hoa hát cáithì hát cái đó đi.”

“Vâng.” Thê Thê không biết tại sao lại phải hát bài hôm qua trên thuyền hoa, nhưng cô không dám hỏi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Chỉ cần không giết cô, bảo hátcũng được.

Thê Thê ôm đàn ngồi xuống ghế, sau khi gảy dây đàn thì bắt đầu lượn lờ hát lên tiểu khúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 triền miên.

Xuân Sơn bày ra bàn cho Tiêu Triệt xem đủ loại thứ mua về: chong chóng, son phấn, tranh thư pháp, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồ gốm,một lồng bánh bao nóng hổi vừa mới ra lò.

Tiêu Triệt tiện tay cầm lấy cái chong chóng kia đẩy một chút.

Xuân Sơn: “Hôm nay y không ra ngoài, trong phủ đánh đàn, gảy... Tiêu Dao.”

Tiêu Dao?

Sắc mặt Tiêu Triệt lập tức lạnh đi, im lặng một lúc rồi ném chong chóng trong tay, xoay bánh xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lăn về phía phòng trong.

Hoàng tử ra từ lãnh cung không đường lui, lùi một bước chính rơi vào vực sâu không đáy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên chỉ thể dẫm lên gai góc tiến tới.

người từng nửa đêm ghé sát tai hắn thì thầm rất khẽ: “Vân Dực, ngươi đừng sợ, ta sẽ luôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bên ngươi, cùng ngươi bay vút lên chín tầng trời.”

Một câu nói suông thôi.

Nhưng khi đó hắn tin.

Lưu công công trừng mắt nhìn Xuân Sơn, biết việc nghe hát này có phần hoang đường, nhưng dù sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng tạo chút hứng thú, thếbây giờ mọi hứng thú đều tan biến.

Xuân Sơn lập tức quỳ xuống.

Hắn cũng không biết hắn sai chỗ nào, nhưng quỳ xong việc.
*
Đinh - -

【Mỹ nữ nghệ Thê Thê đã được xác nhận thành công, xin hãy nỗ lực đánh bại ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giành lấy người trong lòng làm của riêng đi.】

???

Thẩm Yến còn cầm đàn phát điên, cả người đều kinh hãi.

Thật sự người ngồi trong nhà, mỹ nữ từ trên trời rơi xuống.

Thê Thê ai?

Đây tên khốn kiếp nào xác thực?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp full, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp online, read Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 23 — Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc