GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 21

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thẩm Yến sờ sờ mũi, ho nhẹ một tiếng: "Tiểu nhân tới thỉnh an Vương gia.”

“Cút.”

Thẩm Yến mím môi, nhỏ giọng nói: "... Cút thế nào, ta cũng không phải quả bóng.”

“... "Tiêu Triệt ném sách rung trời," Thẩm Yến, ngươi thật sự nghĩ ta sẽ không giết ngươi đúng không?”

“Đương nhiên không phải. "Thẩm Yến lui vài bước, đi tới dưới hành lang, cách cửa sổ nhìn thoáng qua, vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không nhìn thấy người liền dứt khoát ngồi xuống lan can, giọng điệu đột nhiên nghiêm túc," Ta biết, Vương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gia giết ta đơn giản như nghiền chết một con kiến, sở hiện tại vương gia còn giữ mạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta bởi ngươi còn nhớ tình cảm ngày xưa.”

"Ngày xưa, tình cảm à?" Tiếng cười của Tiêu Triệt vang lên như nghe thấy một trò cười, "Người ta nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi phát điên, ta còn không tin. Bây giờ xem ra, ngươi bị lưu đày năm năm nên đầu óc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quả thực có vấn đề rồi, dám ngồi đây bàn chuyện tình cảm với bản vương.”

"Sao ngươi thể nói ngươi không niệm tình được chứ? Ngươi biết ta thích những điều mới mẻ nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã dày công chuẩn bị cho ta bao nhiêu cách chết. Trên đời này không ai thể quan tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta hơn ngươi đâu.”

Xuân Sơn: "!!!”

Hắn vừa nghe thấy vậy?

Lưu công công vào phòng bếp thúc giục bữa tối nhận được tin tức chạy về: "!!!”

Thậm chí hệ thống cũng không kìm nổi vang lên một tiếng đinh— da mặt của chủ thật sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không ai địch nổi.

Tiêu Triệt im lặng hồi lâu,lẽ không biết phải tức giận từ đâu. Một lát sau hắn mới nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 "Nếu đã như vậy, phương pháp chết cho ngươi chọn ngày đó vẫn còn hiệu lực. Ngươi chọn một đi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Thẩm Yến sờ sờ mũi: "Ta thấy những cách vương gia chọn đều không hợp với ta lắm, hay để ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tự chọn một, mong vương gia hãy thành toàn.”

Tiêu Triệt cười nhạo một tiếng: "Vậy ngươi nói nghe thử xem.”

“Ta chọn...... Chết dưới hoa mẫu đơn, kiểu chết phong lưu này thích hợp với ta......”

Chưa kịp nói xong đã một chiếc cốc bay vèo ra từ cửa sổ, choang một tiếng vỡ tan ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dưới chân y.

m thanh bất ngờ đến mức Lưu công công giật mình co rụt lại, còn Thẩm Yến thì không hề nhíu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mày còn cười: "Vân Dực, ngươi vẫn biết tức giận, ta thật sự vui mừng." Sống đến tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giận cũng không còn cảm nhận được nữa thì cũng chẳng còn gì thú vị.

Y luôn sợ Tiêu Triệt sẽ như thế.

Lưu công công yên lặng không nói gì.

Vị này thật sự biết cách khơi dậy lửa giận của Vương gia, cũng không biết là may mắn hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bất hạnh.

Thẩm Yến tránh mảnh vỡ, đứng dậy tiến đến gần cửa sổ nói khẽ: "Khi bị lưu đày, kẻ muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giết ta. Lúc đó ta nghĩ chắc ngươi hận ta đến tận xương tủy, muốn băm thây ta ra từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mảnh nên ta không nghi ngờ khi Xuân Sơn đến giết ta.”

Nghe Thẩm Yến nói đến chuyện cũ, Xuân SơnLưu công công đều khiếp sợ ngẩng đầu nhìn lên, nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 là Xuân Sơn, hắn quỳ trong phòng nên không nhìn thấy Thẩm Yến, chỉ có thể quỳ dịch ra ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai bước, thò đầu nhìn qua.

"Nhưng sau đó ta nghĩ đi nghĩ lại, nếu ngươi chưa nghe chính miệng ta nói ra sự thật, chắc chắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi sẽ không để ta chết dễ dàng như vậy. Cho nên, Vân Dực, nếu hôm đó không phải Xuân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Sơn muốn giết ta, vậy aikẻ muốn lấy mạng ta?”

Xuân Sơn nuốt một ngụm nước miếng, chuyện này hắn cũng từng đề cập với Vương gia, nhưng Vương gia lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy không nói gì, sau đó hắn cũng không dám hỏi nữa.

Thẩm Yến nhắm mắt lại, tay nhẹ nhàng vu.ốt ve trên song cửa sổ hoa văn phức tạp kia, làm như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nỉ non: "Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ lừa ngươi hay phản bội ngươi, ngươi thừa biết lòng ta. Ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không có lý do để lừa hay phản bội ngươi, nhưng chuyện xảy ra hôm đó, ta thực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sự không thể biện minh..." Nói đến đây Thẩm Yến cười khổ, tay nắm chặt lấy song cửa.

Lưu công công ôm ngực:Nếu ngài có thể cố gắng biện minh một chút, thì cả hai lẽ sẽ sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tốt hơn.

“Vân Dực, giờ ta cũng chỉ đang sống tạm. Ngươi cho ta chút thời gian, nếu ta thực sự phản bội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi, lời hứa ngày đó vẫn còn hiệu lực, ta sẽ dùng mạng để trả cho ngươi.”

Trong sân yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Không ai dám lên tiếng, thậm chí hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thở cũng ngưng lại.

Trời đã hoàn toàn tối,gia nhân đốt đèn lồng ngoài hành lang, ánh sáng trong phòng cũng đã sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên, bóng người in trên cửa sổ.

Thẩm Yến nhìn bóng người đó, không kiềm được mà đưa tay định cào lên tờ giấy dán cửa.

Lưu công công rốt cục hoàn hồn lại, vội vàng ngăn cản: "Không thể.”

vương gia nghĩ về chuyện năm đó, thì chắc chắn cũng không muốn để Thẩm công tử thấy bộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dạng mình lúc này. Hầu hạ vương gia bao nhiêu năm, tâmnày ông vẫn thể đoán được. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Thẩm Yến cười gượng một tiếng thu tay về.

Xuân Sơn quỳ đó không dám thở mạnh, nhưng vẫn không nghe thấy tiếng vương gia, không kìm được ngẩng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu lên, liền thấy khuôn mặt vương gia đầy châm biếm.

"Thẩm Yến." Cuối cùng Tiêu Triệt cũng mở miệng, giọng lạnh lùng như bước ra từ hầm băng, "Ngươi nghĩ giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây, chỉ cần vài câu nói thể khiến ta tin tưởng ngươi hết lòng…”

Nói đến nửa chừng, Tiêu Triệt như nhận ra mình lỡ lời, đột nhiên quát lớn: "Cút, cả đời này đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa.”

Giấy bút trên bàn bị quét xuống đất, kèm theo tiếng bàn ghế ngã xuống đất.

Lưu công công xông vào: "Vương gia của ta, ngài làmvậy, thái y nói đừng tức giận, tức giận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hại thân.”

Thẩm Yến lùi về sau một bước ngồi trở lại lan can, tựa lưng vào cột, ngẩn người nhìn đèn lồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngoài hành lang.

Hệ thống: "Ngươi đang theo cốt truyện à? Hình như chẳng tác dụng cả.”

Thẩm Yến cáu kỉnh: "Ta theo cốt truyện từ lúc nào?”

Hệ thống: "Không phải sao?"

Thẩm Yến cười khổ: "Đương nhiên không phải, đây chỉ biểu lộ chân tình thôi.”

Hệ thống: "..."

Thẩm Yến hít một hơi thật sâu, lấy lại tinh thần: "Để ta hoãn lại một lát, đừng nóng vội, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn chưa bắt đầu đâu.”

Trong phòng dần yên lặng, giọng Lưu công công lại vang lên: "Vương gia uống ngụm nước cho hạ hỏa, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẽ sai người đuổi ngài ấy đi ngay, không để ngài ấy đến nữa.”

Nghe nói sắp bị đuổi, Thẩm Yến thở dài, vén áo lên ngồi bệt xuống đất, nói với hệ thống: "Thiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gia chuẩn bị bắt đầu rồi đây.”

"Lần này, tương lai mịt mờ, sống chết khó lường…”

Hệ thống: "Mời, bắt đầu con đường biểu diễn của ngươi ngay đi.”

Nói nhảm nhiều thế, nếu thì đã sớm ném người ra ngoài rồi. Vị vương gia này quả thực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng nhẫn nhịn giỏi thật.

Thẩm Yến ho nhẹ một tiếng: "Vương gia, ngày đó ngươi nói ngươi vẫn nhớ thương ta, còn nói hàng đêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nằm đềuthể mơ thấy ta..."

Trong phòng Tiêu Triệt đang nhận trà định uống, nghe vậy thiếu chút nữa ném cái cốc trong tay ra ngoài. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“???”

Lưu công công vội xoay người định đuổi người đi, lại nghe Tiêu Triệt mở miệng: "Đứng lại.”

Lưu công công dừng bước, quay đầu lại, chỉ thấy vương gia nhà mình tràn đầy lạnh lẽo, đôi mắt ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên tia sáng lạnh lùng.

Trong lòng Lưu công công căng thẳng, chỉ có lúc vương gia muốn mạng người mới dáng vẻ như vậy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Sợ lần này Thẩm công tử chọc giận Vương gia thật rồi.

Thẩm công tử này đúngkhông biết sống chết.

Ngoài cửa sổ, giọng nói không biết sống chết của người kia vẫn đang lẩm bẩm: "Ta muốn nói với Vương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gia, ta cũng luôn nhớ đến ngươi, đêm đêm mộng thấy ngươi, ngày ngày mong mỏi gặp mặt.”

Trong tiểu thuyết, hai người lớn lên cùng nhau gặp lại sau bao năm xa cách, người trong lòng cũng bày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tỏ nỗi nhớ nhung của mình, lẽ cũng phù hợp với cốt truyện rồi.

Lưu công công nghe đến choáng váng, lén nhìn Vương gia, thấy ánh mắt Vương gia càng thêm lạnh lẽo, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khí xung quanh như muốn đóng băng.

Thẩm Yến hỏi hệ thống: "Có phản ứng không?"

Hệ thống: "Không, đèn cốt truyện vẫn đỏ." Do trước đó hệ thống bị buộc phải ngừng hoạt động, sau khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khởi động lại thì tự động sửa chữa lỗi, đèn nhắc nhở cốt truyện. Đèn đỏ báo cốt truyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thông suốt, đèn xanh báo hiệu cốt truyện trôi chảy.

Thẩm Yến: "Có thể ta nói hơi ít.”

Hệ thống: "... Ta cảm thấy không phải vậy.”

Thẩm Yến chưa từ bỏ ý định: "Ta thử lại lần nữa.”

"Từ khi xa cách, luôn nhớ ngày gặp lại, hồn mộng cùng quân bao phen.”

"Sáng ngắm trời, tối ngắm mây, đi cũng nhớ quân, ngồi cũng nhớ quân.”

Đã bắt đầu đọc thơ, Lưu công công chết lặng, đọc một câu, mặt Vương gia lạnh một phần, đọc đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đọc đi, ai đọc qua ngươi.

"Trên trời nguyện làm đôi chim liền cánh, dưới đất nguyện làm cây liền cành, áo cỏ xanh tươi, lòng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhớ mãi…”

Xuân Sơn còn quỳnơi đó trợn mắt hốc mồm, y điên rồi sao?

Nghĩ đến việc người này do mình đưa về, Xuân Sơn từ từ quỳ nhích đi, ẩn mình sau cánh cửa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Sao Mộc Hạ vẫn chưa về?

Đinh - -

“Hệ thống nhắc nhở hữu nghị, mời chủ hết hy vọng, đổi biện pháp khác.”

Thẩm Yến: "......”

Thẩm Yến xoa mặt, thực ra cốt truyện gợi ý, chỉ y không muốn thử thôi.

Trong cốt truyện ban đầu nhân vật chính chỉ theo dõi, về sau khi xuất hiện trước mặt người trong lòng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn chưa kịp nói gì, người trong lòng đã vui mừng nói với nhân vật chính…

Thẩm Yến từ từ đứng dậy, dựa vào tường, thấy chết không sờn: "Vương gia à, chúng ta lớn lên bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhau, ngươi là người bạn thân nhất của ta, nên tamột tin vui muốn nói với ngươi, ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta, ta…”

Thẩm Yến nghiến răng: "Ta đã có người trong lòng rồi, hôm nào ta sẽ giới thiệu cho hai người gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mặt, cùng ăn một bữa cơm nhé." Trong tình tiết y đãngườimình thích…

【Tương kiến hoan* "Núi cây, cây nhánh, lòng yêu ngườingười nào hay" nhiệm vụ bắt đầu.】 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

——Dù ánh trăng trong lòng mình đã ý trung nhân, nhưng đừng nổi giận, hãy bắt đầu theo đuổi y, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dùng trái tim chân thành của ngươi để cảm động y.

Lưu công công lao ra, giọng nói lanh lảnh hô: "Thẩm công tử, Thẩm thiếu gia, ngài đang nói cái© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy? Chẳng lẽ ngài bị điên rồi?" Điên rồi sao, người này?

Vừa mới đây còn "đi cũng nhớ quân, ngồi cũng nhớ quân", giờ lại muốn đưa Vương gia đi gặp người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong lòng? Y ngại chết chậm quá hay sao?

Thẩm Yến vẻ mặt xanh xao khoát tay: "Lưu công công à, ta đi trước, mai gặp.”

Thẩm Yến nghe âm thanh đinh đinh trong đầu, hoảng hốt ra khỏi sân.

Để Tiêu Triệt theo đuổi y......

Ha ha, ha ha......

Tôi tớ trong viện trong nháy mắt nhượng bộ lui binh, vị gia này ngàn vạn lần đừng dính vào bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ.

Lưu công công mắt thấy người này cười rời đi, cả kinh nửa ngày nói không ra lời.

Một hồi lâu sau ông đi vào trong phòng, gian nan nói với Tiêu Triệt: " Ngày đó lão nô đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói, hình như Thẩm công tử nàytướng điên..."

Tiêu Triệt đẩy cửa sổ ra nhìn sân vườn vắng vẻ, híp híp mắt: "Giả ngây giả dại, tất mưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồ.”

Ngón trỏ Tiêu Triệt nhẹ nhàng bàn, nhưng là, ý đồ đây?

Bây giờ hắn còn để mưu cầu nữa?

"Xuân Sơn.”

Xuân Sơn từ sau cửa quỳ ra: "Chủ tử.”

Lưu công công mở to hai mắt, đến ám vệ bây giờ cũng phải ra từ sau cửa rồi sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tiêu Triệt hiếm khi có hứng thú, nhếch môi: "Đi mang người trong lòng Thẩm Yến đến cho ta xem một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chút.”

“!!!”

Xuân Sơn nuốt nước bọt, gian nan nói: "Nhưng, nhưng, nhưng thuộc hạ không biết, người trong lòng y ai..." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tiêu Triệt nhìn hắn, giọng điệu bình tĩnh hỏi ngược lại: "Vậy sao?”

Xuân Sơn toát mồ hôi lạnh: "Thuộc hạ nhất định sẽ mang người trong lòng y về.”

Đây đềuhắn tự tìm! Tự tìm!!

Lúc trước hắn không nên tự tiện chủ trương mang người trở về!!!

Lưu công công: "..." Thì, tự cầu nhiều phúc đi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp full, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp online, read Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 21 — Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc