GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 99

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển, mắng thầm một tiếng.

Chậm rãi đứng dậy, theo bản năng nhìn quanh bốn phía.

Lúc này, ngõ nhỏ tối đen vắng lặng, gái ban nãy đã sớm nhân hội chạy mất.

Ngoài gã ra, bốn bề khônglấy một bóng người.

Gió đêm quét qua, thổi vào những lời vừa rồi của Kiến Mộc, chỉ trong nháy mắt khiến lưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lạnh toát.

Không thể nào…

Làm ma quỷ quái quỷ gì ở đây.

Chắc chắn con đàn kia nói linh tinh!

Gương mặt vặn vẹo, nghiến răng nghiến lợi rủa thầm:

"Đừng để tao biếtcon đ* nào giở trò!"

Triệu Nhất Thịnh lẩm bẩm một tiếng, kéo áo khoác chặt lại rồi bước ra ngoài.

Vừa đi được một bước, anh ta bỗng khựng lại, trợn tròn mắt.

Cách đó ba bước, một bóng quỷ đột ngột xuất hiện.thể lửng cách mặt đất nửa thước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 toàn thân trong suốt, gương mặt trắng bệch đến rợn người. Nhận ra ánh mắt của Triệu Nhất Thịnh, quỷ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hồn kia chậm rãi nhếch môi, để lộ một cái miệng đen ngòm rỉ máu, phát ra một tràng cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bén nhọn.

"Ma... Ma a..." Anh ta hoảng hốt lùi lại, suýt trượt chân. Cảm giác đó bất thường, anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lập tức quay ngoắt đầu ra sau.

Ngay trên đầu tường phía sau, một cái đầu người đang lửng. Một bàn tay tóm lấy tóc, xoay ngược © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại, rồi giọng nói vang lên:

"Cậu nói xem, tôi đặt đầu đâu thì thể ngắm trăng rõ nhất?"

Triệu Nhất Thịnh trợn trừng mắt, đầu óc trống rỗng rồi ngất xỉu.

"Xì, nhát gan quá chừng."

...

Lúc Kiến Mộc sắp đến khách sạn, Phù Tang mới lững thững đuổi kịp.

"Anh đi đâu thế?" hỏi.

Phù Tang cười hớn hở: "Hình như thằng nhóc đó không tin trên đời ma, tôi chỉ giúp mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mang tầm mắt một chút, coi như dạy miễn phí một bài học."

Kiến Mộc chẳng lạ cái trò quậy phá này của anh ta. Cô lắc đầu: "Một người chỉ còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sống được hai ngày, không cần so đo với cậu ta làm gì."

sao thì báo ứng cũng sắp tới.

Hạng người ăn chơi trác táng lại gánh trên lưng vụ án mạng, chết thế nào cũng chẳng kết cục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tốt dưới địa phủ.

Phù Tang gật đầu, nhưng trong lòng đã âm thầm nghĩ: "Lần sau lại hù tiếp."

Sáng hôm sau, Kiến Mộc quay lại trường.

Hôm nay có ít tiết, ra cửa trễ hơn thường lệ. Khi đi ngang qua hồ sen nhỏ bên đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chính,thấy hai nam sinh đang đứng chần chừ bên mép hồ, vừa nỗ lực thò đầu nhìn vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 những chiếc lá sen to, vừa thấp thỏm như sợ bị thứ đó kéo xuống.

"Giang Hoài, cậu chắc chắn đây ma không đấy? Tôi ít học nhưng cậu đừng gạt tôi!" một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nam sinh thấp giọng hỏi.

"Thật mà!" Giang Hoài thề sống thề chết. "Lần trước tôi bị kéo chân ràng! Hơn nữa, tôi nghe nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hồ này từng chết hai người, không chừng quỷ của họ đang vất vưởng!"

Người kia nghe xong liền rùng mình: "Đừng nói linh tinh nữa, đi nhanh thôi! Tân sinh viên năm nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đúng là kỳ lạ, cậu thì ngày nào cũng kêu ma, lớp marketing thì bán bùa. Ai không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn tưởng đại học Bắc Thành đổi thành học viện thần học rồi!"

Kiến Mộc bị kéo vào câu chuyện một cách bất đắc dĩ, nhưngcũng chẳng buồn để ý. Trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khi rời đi, liếc nhìn mặt hồ thêm lần nữa.

Lạ thật, quỷ nước đâu rồi?

Ý nghĩ vụt qua trong đầu nhưng không đáp án. Đúng lúc này, tiếng chuông vang lên kéo trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 về thực tại. Cô xoay người rảo bước—phải vào lớp thôi.

Buổi chiều, Kiến Mộc xin nghỉ để đến bệnh viện quân khu thăm những sinh viên bị thương.

Huấn luyện viên Vương cũng mặt.

Ngoại trừ Chung Tử Hằng được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, những sinh viên còn lại đều phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bệnh bình thường. cùng huấn luyện viên Vương lần lượt ghé thăm họ.

Trong phòng bệnh, người được giúp việc chăm sóc, người thư theo hầu, thậm chí còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cả ông nội ngoại đến thăm. Nhưng cha mẹ bọn họ thì chẳng thấy bóng dáng đâu.

Toàn những nhà giàu bận rộn, không thời gian lo cho con cái.

Nhưng ít ra, thái độ của những người lớn này cũng không đến nỗi tệ. lẽ huấn luyện viên Vương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã nói trước về vấn đề chi phí, nên mỗi gia đình đều chuẩn bị sẵn 50 vạn, không thiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một xu.

Xong xuôi, cuối cùngKiến Mộc đến phòng bệnh của Chung Tử Hằng.

Còn chưa bước vào,đã nghe thấy tiếng gào thét từ bên trong.

"Dựa vào cái không được?! Một rắn còn không thể cho nổ à? Tôi bị thương thế này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quân khu cũng phần trách nhiệm! Chúng tôi không tìm bọn họ gây phiền phức đã rộng lượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lắm rồi, bây giờ lại còn cấm chúng tôi động vào rắn đó? Dựa vào cái chứ?"

"Cái không thể trêu vào? Không phải Hoắc gia người trong quân khu à? Cứ tìm Hoắc gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói chuyện! Chị gái tôi sắp gả vào nhà họ Hoắc, vài con rắn cũng không giải quyết nổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 à? Tôi mặc kệ! Tôi phải bắt được con rắn đó, rút gân lột da hầm canh!"

Kiến Mộc huấn luyện viên Vương đưa mắt nhìn nhau.

"Thiếu gia, huấn luyện viên Vương và đại đến thăm cậu." Một người bên trong nhắc nhở.

Chung Tử Hằng quay đầu lại, vẻ mặt bực bội. Nhưng khi nhìn thấy Lê Kiến Mộc, biểu cảm của anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta dịu đi đôi chút.

sao, ngày đó anh ta cũng người ngã thảm nhất, chứng kiến được nhiều thứ nhất.

Lúc này, Chung Tử Hằng vẫn còn nhớ rất cảnh Kiến Mộc chỉ cần giơ tay đã đẩy bay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 con rắn suýt nữa đoạt mạng anh ta.

Anh ta lập tức cúp điện thoại, nhanh chóng nở nụ cười, bước tới chào đón:

"Đại sư, cuối cùngcũng tới! Đi đường vất vả rồi, mau vào trong! Quản gia, pha trà, mang ít © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trái cây ra nhanh lên!"

Kiến Mộc chỉ lặng lẽ quan sát vẻ mặt anh ta vài giây, sau đó bình tĩnh nói:

"Không cần. Tôi chỉ ghé qua xem tình hình, nếu không chuyện thì tốt."

Chung Tử Hằng cười xòa: "Cảm ơn đại sư quan tâm, bây giờ tôi ổn rồi, không gì đáng ngại." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Kiến Mộc gật đầu: "Vậy thì anh cứ tĩnh dưỡng đi. Buổi chiều tôi tiết, không tiện lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lâu."

Chung Tử Hằng chợt nghĩ ngợi một giây, rồi lập tức giơ tay ra hiệu:

"Quản gia, lấy quà chuẩn bị cho đạilúc trước ra đây!"

Quay sang Lê Kiến Mộc, anh ta cười tươi:

"Một chút tấm lòng, mong đại không chê."

Rời khỏi bệnh viện, Lê Kiến Mộc từ chối lời đề nghị lái xe đưa về của Chung Tử Hằng, cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 huấn luyện viên Vương lên xe rời đi.

Huấn luyện viên Vương vẫn còn chưa hoàn hồn:

"Không ngờ thái độ của Chung Tử Hằng với em lại tốt như vậy."

Kiến Mộc mở hộp quà ra, vừa nhìn vừa hỏi:

"Sao anh lại nói thế?"

"Chung gia một trong những hào môn lớn nhất Bắc Thành. Chung Tử Hằng lại con trai duy nhất, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từ nhỏ được nuông chiều hết mực. Tính tình này không tốt đâu, trước kia còn đá chết con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chó hoang chỉ nhìnkhông vừa mắt. Hiếm khi thấy tỏ thái độ tử tế với ai." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Kiến Mộc lắc nhẹ hộp quà: "Anh biết chuyện này tường tận nhỉ, huấn luyện viên Vương cũng xuất thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hào môn à?"

Huấn luyện viên Vương cười khổ:

"Tôi đâu có. Nhà tôi chỉ gia đình bình thường thôi. Chẳng qua Chung Tử Hằng làm nhiều chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khốn nạn quá, nhưng lại gia thế quá lớn, nên lúc đến quân khu huấn luyện ba ngày, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phía trên còn đặc biệt dặn chúng tôi chăm sóc. Tôi thấy lạ nên tìm hiểu chút thôi."

"Phía trên?"

"Cụ thể là ai thì tôi không rõ, nhưng nghe đồn chị gái của Chung Tử Hằngquan hệ mập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mờ với công tử nhà Hoắc lệnh. Hoắc lệnh trước đây từng lệnh quân khu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của chúng tôi, sau đó mới được điều sang tỉnh khác."

"Nhưng rời đi, căn của ông ấy vẫn ở đây, nên ít nhiều cũng người nể mặt." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Kiến Mộc bất ngờ bật cười.

Huấn luyện viên Vương ngạc nhiên:

"Đại cười thế?"

lắc đầu: "Một mối quan hệ tám gậy tre chưa chắc đã đụng tới,vẫn người lôi ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để làm chỗ dựa. Thật thú vị."

Huấn luyện viên Vương cũng bật cười:

"Haizz, hội này mà, quy củ một chuyện, nhưng nhân tình qua lại lại chuyện khác."

"Cũng lý."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Linh dị, truyện Linh dị hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch full, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch online, read Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch, Y Dao Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 99 — Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc