GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 90

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trước đó, ấy làm việc trong một nhà xưởng, tình cờ quen biết một người đàn ông tên Liễu Hiến. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

"Lúc đó, nhà máy khá bận rộn. Tôi muốn kiếm thêm tiền nên nhận làm ca đêm liên tục. Đêm đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi đi làm về, muốn đi đường tắt nên rẽ vào một con hẻm nhỏ trong khu phố cũ." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

ấy dừng lại một chút, vẻ mặt hiện lên một tia lạnh lẽo, sau đó tiếp tục:

"Khi đi đến giữa hẻm, tôi gặp phải một đám lưu manh. Bọn chúng quấy rối tôi, còn định ra tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 động chân… Chính lúc đó, Liễu Hiến xuất hiện, giúp tôi thoát khỏi bọn chúng."

Theo lời Liễu Hiến, anh ta kế toán của nhà máy bên cạnh, đeo kính, dáng vẻ lịch sự, trông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khá nhã nhặn, dễ gây thiện cảm.

Hai người nhanh chóng xác lập quan hệ yêu đương, nhưng dường như Liễu Hiến rất bận, công việc của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Muội trong nhà xưởng cũng nhiều, thành ra hai người không nhiều hội gặp nhau. Phần lớn chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mỗi tối sau khi tan ca, Liễu Hiến đứng chờ đầu ngõ.

Muội không bạn thân đặc biệt nào trong nhà xưởng, nên thường xuyên qua lại với Liễu Hiến, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng không ai biết bạn trai.

Liễu Hiến đối xử với rất tốt. số lần gặp gỡ không nhiều, nhưng anh ta luôn mua đồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ăn vặt cho cô, buổi tối còn mang thêm áo cho khoác. Khi biết ngoại của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quê bị bệnh nặng, cần tiền chữa trị, anh ta vỗ về:

"Chúng ta cùng cố gắng, sau này anh sẽ đón lên Bắc Thành chữa bệnh."

Muội thiếu thốn tình cảm, lại gặp được người dịu dàng như thế, nhanh chóng buông bỏ phòng bị.

Thế nên, khi Liễu Hiến nói mẹ anh ta bệnh nặng, muốn gặp con dâu tương lai trước khi chết,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không nghĩ nhiều, lập tức theo anh ta về quê.

"Trước đó anh ta không nói quê mình ở đâu. Mãi đến tối hôm ấy, tôi mới biết anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người thôn Cây Liễu. Tôi nghĩ cũng không xa lắm, đi xe vài tiếng tới, chỉ đơn giản gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mẹ anh ta một lần rồi về, nên không xin nghỉ phép."

Muội kể, giọng bình thản, tựa như đang nói chuyện của người khác.

"Ai ngờ khi đến nơi, tôi mới biết thôn Cây Liễu nơi buôn bán người!"

Tiêu Tề dừng bút, cau mày.

Muội cười nhạt, vẫn dáng vẻ vân đạm phong khinh:

"Bọn họ rất cẩn thận. Liễu Hiến thả sợi dây dài như thế, chọn đúng thời điểm để thu lưới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108đã tìm được người mua tôi từ trước. Họ một mạng lưới, sẽ chụp ảnh ‘hàng’ gửi cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khách hàng tiềm năng, đợi đối phương xác nhận mới lừa người đến.

Thôn Cây Liễu trạm trung chuyển. Bọn họ đoàn kết, không giữ người bị lừalại quá lâu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vậy rất khó bị phát hiện, cũng khiến chúng tôi không hội trốn thoát."

Tiêu Tề tiếp tục ghi chép, rồi hỏi:

"Vậy tại sao cuối cùng không bị bán đi?"

Muội lắc đầu:

"Không biết. Lúc ấy tôi đã sắp bị đưa đi, nhưng sau đó lại bị giữ lại. Mười mấy người khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đều bị mang đi hết, chỉ có tôi cònđó. Bọn họ nhốt tôi trong một cái hầm."

dừng lại một chút, rồi nói tiếp:

"Cái hầm đó chínhnơi trước kia từng nhốt Khương Trân Trân. Nhưng khi tôi gặpấy, ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã phát điên rồi."

Tiêu Tề nhíu chặt mày, viết xuống mấy chữ, nhưng trong lòng cảm giác khó chịu.

Kiến Mộc trầm giọng bổ sung:

"Xưa nay quan niệm về ‘chủng thụ’. Cây liễu một trong những loài cây mang tính âm, âm khí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rất nặng, thể trói buộc linh hồn. Một Huyềnlợi hại thể dùng cây liễu chế tạo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ‘đóng đinh linh hồn’, khiến linh hồn mãi mãi không siêu sinh.

Cây liễu ở thôn Cây Liễu vốn chưa đến mức thành tinh, nhưng có người cố ý phá hủy linh căn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bằng máu chó đen, rồi lấy máu người cùng cơ thể con người để nuôi dưỡng. Phương pháp cổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cưỡng chế này khiến cây liễu yêu cầu rất cao với ‘chất dinh dưỡng’.

Giọng Kiến Mộc bình thản như đang nói chuyện thời tiết:

"Lý Muội Khương Trân Trân đều bát tự nhẹ, hồn phách yếu hơn người thường, rất dễ bị hấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thu, chất dinh dưỡngtưởng cho cây liễu."

Trong phòng yên tĩnh hai giây.

Tiêu Tề giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại cùng khó chịu.

Bỗng Dư Tiểu Ngư run rẩy, xoa cánh tay:

"Có phải bật điều hòa hơi thấp không? Sao tự nhiên thấy lạnh thế nhỉ? Để tôi tăng nhiệt độ lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một chút."

Tiêu Tề gian nan viết xuống mấy chữ "hấp thu", "chất dinh dưỡng", rồi hít sâu một hơi.

Anh tacảnh sát. Anh ta phải bình tĩnh lại.

Nhưng mà… viết thế nào cho trôi chảy bây giờ?

Tiêu Tề còn đang đau đầu, thì Lý Muội đã nói hết những cần nói. Cô đứng dậy, thản nhiên: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

"Nếu không còn chuyện nữa, chúng tôi đi trước."

Tiêu Tề cũng vội đứng lên:

"Để tôi tiễn hai người."

"Đợi một lát!"

Tiểu Ngư đột nhiên bưng nước trà vào, cười ha ha:

"Chuyện đó… đại sư, tôiviệc muốn nhờ giúp đỡ."

Kiến Mộc nhìn anh ta:

"Anh nói đi."

Hôm nay Tiểu Ngư vừa mua cơm, vừa rót trà nước, rõ ràng việc muốn nhờ.

Tiểu Ngư liếc Tiêu Tề một cái.

Tiêu Tề lập tức khép sổ lại, bắt chéo chân, ngồi im không nhúc nhích.

Tiểu Ngư nghẹn họng, chỉ thể nhẫn nhịn.

“Nhà tôi một người thân bị quỷ ám, tôi muốn nhờ đến xem giúp.”

Tiểu Ngư nói rồi giải thích thêm:

“Là thế này, người thân này của tôi điều kiện kinh tế rất khá. Con trai họ trước đây từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hẹn với một nữ sinh, nhưng nhà cô ấy không mấy khá giả, nên vợ chồng kia không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chấp nhận. Nữ sinh đó cũng cốt khí, sau khi chia tay liền về quê kết hôn…”

Tiêu Tề cắt ngang:

“Người đó tên Hạ Thần. đại sư, từng gặp rồi.”

Kiến Mộc lập tức nhớ ra.

Đóchàng trai nhảy múa dưới ánh đèn đường đại học Bắc Thành.

Tiểu Ngư ngạc nhiên:

“Mọi người quen Hạ Thần sao?”

“Tôi đã kể chuyện về cậu ta với đại sư rồi.” Tiêu Tề gật đầu, sau đó nhìn về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tiểu Ngư, “Giờ cậu nói xem Hạ Thần bị làm sao?”

Kiến Mộc hỏi thẳng:

“Ý anh muốn nói chuyện cậu ta mỗi tuần ba lần đến dưới đèn khiêu vũ?”

“Không, nếu chỉ vậy thì còn đỡ. Nhưng hai ngày nay, tình trạng cậu ấy không đúng lắm.” Dư Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Ngư thở dài, “Lúc trước, sau khi bạn gái cậu ấy kết hôn sinh con, cậu ấy gần như phát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 điên. Nhưng nói điên cũng hơi quá, ít nhất vẫn thể tự lo cho bản thân. Mỗi tuần ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lần ăn mặc chỉn chu đến bên ngoài đại học Bắc Thành, thời gian dài như vậy, người nhà cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dần chấp nhận.”

“Nhưng gần đây bệnh tình cậu ấy nặng thêm. Cậu ấy thường xuyên cười một mình trong nhà, lại còn nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyện với không khí, liên tục gọi ‘cục cưng’ gì đó. Biểu cảm cứ như thể trước mặt thật sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người. lúc nửa đêm không bật đèn, ngồi trong phòng khách lẩm bẩm trò chuyện. giúp việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trong nhà bị dọa đến mức bỏ việc.”

Tiêu Tề cau mày:

“Không nghĩ đến khả năng bệnh tâm thần sao? Tạo ra một thế giới hư cấu rồi tự chìm đắm trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đó?”

“Đương nhiên đã nghĩ đến.” Tiểu Ngư nói, “Người nhà đã đưa cậu ấy đi gặp bác sĩ. Nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sáng nay, mẹ Hạ Thần chạy đến nhà tôi khóc lóc.ấy bảo sáng sớm dậy đi vệ sinh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 liền thấy một người phụ nữ mặc váy trắng đứng trên ban công…”

Tiêu Tề quay sang nhìn Kiến Mộc.

không nói gì, chỉ lấy ra hai bùa, đẩy đến trước mặt Tiểu Ngư:

“Nghĩ cách đặt một lên người Hạ Thần, một cho mẹ cậu ta. Giữ bên mình, buổi tối không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được tháo ra. Nếu sáng mai tỉnh dậy bùa biến thành bụi, lập tức liên hệ với tôi. Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẫn nguyên vẹn, thì khuyên người nhà đưa cậu ta đi khám báctâm lý.”

“Được! Cảm ơnđại sư!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Linh dị, truyện Linh dị hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch full, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch online, read Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch, Y Dao Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 90 — Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc