GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 36

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

dụ như, nguyên liệu trong tiệm luôn do ông chủ tự mình "nhập hàng". Những miếng thịt được mang về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thường chỉ to cỡ nắm tay một đứa trẻ, hơn nữa đã được ướp gia vị sẵn, hoàn toàn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể phân biệt đượcthịt gì.

Hay như việc, ông chủ chủ chưa bao giờ ăn thịt xiên của quán. Lúc trước, nhân viên từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mời hai người thử, nhưng bọn họ chỉ cười cười, bảo rằng lớn tuổi rồi, ăn mấy thứ dầu mỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này không quen.

Giờ ngẫm lại, ràng họ đã sớm biết sự thật.

Càng nghĩ, Triệu Song càng buồn nôn, ta cúi người, tiếp tục nôn khan.

Kiến Mộc đứng dưới tán cây, ánh mắt lướt qua con mèo đen bên chân Triệu Song.

chỉ còn hồn thể, con mèo ấy vẫn rấtlinh tính. nhảy vọt ra ngay khi thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Triệu Song nôn, đôi mắt tràn đầy ghét bỏ.

Kiến Mộc chạm phải ánh mắt nó, mèo đen lập tứclông, quay đầu, hung dữ "meo" một tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với cô.

Không nhịn được, bật cười.

Con mèo này, khi còn sống chắc hẳn được chủ nhân cưng chiều lắm.

Nghe thấy tiếng cười, Triệu Song nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề.

ta đã nôn đến mức không còn sức đứng vững, vậy bạn học vẫn cười được ư?

Lau miệng,ta ngập ngừng nhìn về phía Kiến Mộc.

Nhưng tiếc là, lúc này Kiến Mộc đã thu lại biểu cảm, gương mặt lạnh nhạt như thường.

Triệu Song chịu đựng cơn buồn nôn, dặt hỏi: "Bạn học Lê, đám chó mèo đó… thật sự tìm tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 báo thù sao? Nhưng chuyện này không liên quan đến tôi mà! Tôi chưa từng làm hại chúng, trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đây còn không biết thịt xiên thịt chó, thịt mèo nữa. Cô…thể giúp tôi không?"

ta không hành hạ động vật, càng không phải người quyết định nguồn hàng của quán.

Nếu không tận mắt nhìn thấy, không tận tai nghe những tiếng mèo kêu ai oán kia, lẽta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn thể dửng dưng nói rằng "oan đầu, nợ chủ", chuyện này chẳng liên quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đến mình.

Nhưng vấn đề là, đám chó mèo đó đã tìm đến ta.

Kiến Mộc không chút do dự gật đầu, đưa cho ta một bùa bình an: "Được thôi, hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngàn tệ."

"Hả?" Triệu Song ngẩn người, tưởng mình nghe nhầm.

Kiến Mộc vẫn giữ nguyên giọng điệu dửng dưng: "Cầm bùa này, ngày mai đến quán xin nghỉ việc. Sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đó, đám oan hồn kia sẽ không tìm nữa."

Triệu Song nhìn chằm chằm bùa trong tay cô, môi mím chặt.

Hai ngàn tệ…

Vớitanói, đây số tiền không hề nhỏ. Một tháng, ta tiêu chưa đến bảy trăm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 số tiền này đủ cho ta sống hai, ba tháng.

ta chần chừ, rồi cố gắng tìm một cái cớ: "Không phải Huyền các nên bảo vệ chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghĩa, tiêu diệt ám hay sao? Trên tivi toàn diễn như vậy mà?"

Không ngờ, Kiến Mộc chẳng thèm nói thêm một lời, chỉ cất bùa bình an đi, xoay người rời đi: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 "Bớt xem phim lại."

Nếu không, rất dễ bị người ta nhìn thấu cái sự ngây thơngu ngốc trong mắt.

Triệu Song miệng, định nói đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Hai ngàn tệ… ta thực sự không nỡ bỏ ra.

Kiến Mộc trở lại túc xá, vừa bước vào đã cảm thấy bầu không khí đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lạ.

Trịnh Linh nháy mắt với một cái.

Kiến Mộc nhướng mày, ra hiệu hỏi "Gì cơ?"

Trịnh Linh ra vẻ thần bí, liếc mắt về phía đám bạn cùng phòng.

Nhưng rất tiếc, Kiến Mộc vẫn không hiểu.

Trương Văn Tĩnh không đây, Cát Tân Nguyệt len lén liếc mắt nhìn Lê Kiến Mộc, ánh mắt như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như không lộ ra vẻ thận trọng.

Kiến Mộc nhướng mày, cảm giác đó không đúng.

bước tới bàn của mình, vừa nhìn đã phát hiện chiếc babị động vào. Đôi mắt trầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuống, quay đầu nhìn thẳng về phía Thanh Thanh.

Thanh Thanh ho nhẹ một tiếng, hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn cố giữ thẳng lưng, hắng giọng nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Chuyện đó... Mình nghĩ lại rồi. Bùa bình an là quà cậu chuẩn bị cho bạn cùng phòng, nếu không nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì không phải phép, nên vừa rồi cậu không đây, mình đã tự lấy một cái.”

Kiến Mộc không nói gì, chỉ cười nhạt, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm cô ấy.

Lê Thanh Thanh bị nhìn đến mức hơi chột dạ, nhưng vẫn cố cứng rắn:

“Thật sự chỉ lấy một cái! Bọn họthể làm chứng cho mình! Ngoài bùa bình an ra, mình không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đụng vào đồkhác của cậu hết! Không tin thì cậu cứ kiểm tra đi!”

Kiến Mộc gật đầu, giọng nhẹ nhàng:

“Mình tin.”

chỉ cảm thấy cô nàng này khi lông lên lại chút thú vị.

Không biếtsao, nhìn bộ dạng bối rối của Thanh Thanh, thấy buồn cười.

Không nói thêm gì nữa, Lê Kiến Mộc quay lại tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Giường túc kiểu trên giường dưới bàn, phía trên bàn đèn học một vài ô nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để đồ. mở vali ra, đồ đạc bên trong chất đầy. Đây đều những thứ Triệu Cương chuẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị cho cô, bản thân cũng không có những gì.

Vừa dọn dẹp, Kiến Mộc vừa nói:

“Nhưng lần sau đừng tự ý đụng vào đồ của mình. Bùa bình an thì không sao, nhưng nếu© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 loại bùa tính công kích thì sẽ rất nguy hiểm cho các cậu.”

Ba người còn lại ngẩn ra.

Lê Thanh Thanh cau mày: “Bùa tính công kích?”

“Ừm. Như lôi phù, hỏa phù, bùa ngự quỷ chẳng hạn.”

Ba gái nhìn nhau, vẻ mặt hoang mang.

Trịnh Linh nuốt nước bọt, chậm rãi hỏi: “Tiểu Lê... nhà cậu làmvậy?”

Kiến Mộc liếc nhìn bọn họ, chậm rãi đáp:

“Mở đạo quán.”

Tuy bây giờ đạo quán ấy đã hoang tàn, không còn ai đến dâng hương nữa.

Cát Tân Nguyệt lại hỏi: “Vậy mấy bùa này cũng từ đạo quán nhà cậu sao?”

Kiến Mộc ngừng lại một chút, rồi dứt khoát nói thẳng:

“Giới thiệu lại một chút... Mình một Huyền Sư.”

Căn phòng lập tức im lặng.

Trịnh Linh chớp mắt: “Vậy bùa bình an này...”

“Mình vẽ.”

Cát Tân Nguyệt trợn tròn mắt, kinh ngạc thốt lên:

“Trương Văn Tĩnh nói bùa bình an do Huyền chân chính vẽ ra, một ít nhất cũng mấy vạn! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Cậu biết vẽ bùa như vậy, chẳng phảisiêu giàu sao?”

ấy bày ra vẻ mặt đầy hâm mộ.

Ban đầu còn tưởng rằng mình Kiến Mộc đều xuất thân nghèo khó từ một vùng quê nhỏ, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xem ra... chỉ có cô ấy nghèo thật sự.

Kiến Mộc nhíu mày, thật sự không giá thị trường của mấy thứ này. Nhưng sao,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẽ bùa vốn không phải tiền. Tiền nhiều tiền ít, còn phải tùy từng đối tượng. Người nghèo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng không giúp không công.

cũng không phải tu chuyên đi hành thiện.

Trịnh Linh bật điện thoại tra cứu, sau đó mở to mắt:

“Mình vừa tìm hiểu một chút! Người ta nói bùa thật rất khó vẽ, nhiều đại sư nổi tiếng còn chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẽ được mộtmột ngày, vẽ xong còn phải nghỉ rất lâu mới thể vẽ tiếp!”

Cát Tân Nguyệt ngạc nhiên: “Hóa ra như vậy...”

“Mà còn nữa, vẽ bùa cần dụng cụ rất đặc biệt, nguyên liệu cũng cực kỳ đắt...”

Cả ba người dán mắt vào màn hình điện thoại, hào hứng thảo luận về Huyền Sư.

Trong lúc đó, Kiến Mộc đã mở vali ra. Cô nhìn đống đồ bên trong, im lặng hồi lâu.

Bên trong vali được chia thành nhiều ngăn nhỏ, mỗi ngăn đều dán nhãn.

cá khô, thịt khô của chị dâu Trương. váy của thím Chu. Có đồ ăn vặt chú Lưu mua. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Cònchiếc lắc tay kỹ sư Vương tặng...

Những món quà này không phải Huyền có.

Chúng vốn đã thuộc về cô.

biết, không chuyện đoán mệnh hay vẽ bùa, những người đó vẫn sẽ tặng chúng cho cô.

“Tiểu Lê, cậu Huyền thật sao? Vậy mấy chuyện tâm linh trên mạng đúng không?”

“Oa, vali của cậu toàn đồ ăn này!”

“Nhìn ngon quá... chia cho mình một ít được không?”

Căn phòng 302 dần trở nên náo nhiệt.

Trong khi đó, ở một túc khác, Triệu Song lại trằn trọc không ngủ được.

túc của ta một tòa nhà cũ. Tối nay,ta liên tục nhớ lại những chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xảy ra trong ngày, trong lòng lo sợ bất an.

May mắn bạn cùng phòng đều đã về, không khí náo nhiệt của bọn họ giúpta tạm thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quên đi nỗi sợ hãi.

Nhưng khi đèn vừa tắt,ta nằm trên giường, ôm chặt chăn, trong đầu chỉ có một câu lặp đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lặp lại:

“Oan đầu, nợ chủ...”

Đồng thời, ta tự nhủ với bản thân—Lê Kiến Mộc chỉ là một con quỷ xấu xa chuyên lừa tiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108thôi.

Triệu Song nằm màng màng cả đêm, trong đầu chỉ toàn tiếng mèo kêu ai oán. Thế nhưng, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 biết từ lúc nào, âm thanh đó dần xa, như ai thì thầm bên tai trấn an. ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dần bình tĩnh lại, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, một cơn đau nhức kịch liệt khiến Triệu Song giật mình bật dậy.

"Triệu Song! Mặt cậu... mặt cậu bị sao vậy?!"

Giọng bạn cùng phòng kinh hãi vang lên khiến ta sững người. Một dự cảm không lành dâng lên trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lòng, Triệu Song lập tức lao xuống giường, cầm gương soi.

Vừa nhìn thấy hình ảnh phản chiếu, ta hốc miệng, sắc mặt tái nhợt.

Cả khuôn mặt ta, trong một đêm bị nấm phủ kín, từng mảng nấm loang lổ đáng sợ, nhìn vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ghê rợn vừa buồn nôn.

Một bạn cùng phòng cẩn thận bước lên nhìn kỹ, cau mày nói:

"Hình như nấm mèo... Cậu nuôi mèo sao? Tại sao lại bị thế này? Hơn nữa tối qua vẫn bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thường mà, sao một đêm lại nghiêm trọng vậy? Kỳ lạ quá! Cậu mau tới bệnh viện kiểm tra đi!" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Linh dị, truyện Linh dị hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch full, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch online, read Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch, Y Dao Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc