GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 24

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ông ta rất chắc chắn, những người mình coianh em đều bằng hữu thật sự, tuyệt đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không thể chuyện như nói.

Kiến Mộc không tiếp lời, chỉ cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng ông ta.

Cậungoan ngoãn ôm kẹo gặm, đôi mắt to tròn, trong veo như nước, nhìnnhưng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hề sợ hãi.

khẽ vẫy tay.

trai lập tức nở nụ cười rạng rỡ, nhanh nhẹn nhảy xuống khỏi lòng Trương Siêu, chạy đến trước mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Kiến Mộc.

“Bé ngoan!”

Trương Siêu chỉ kịp gọi một tiếng, đã thấy con trai mình vui vẻ nhào vào lòng gái xa lạ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Cậucười khanh khách, đưa que kẹo trong tay lên trước mặtKiến Mộc.

“Chị, kẹo, ăn kẹo...”

Khóe miệng Kiến Mộc hơi cong lên.

“Chị không ăn, ngoan ăn đi.”

đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé, rồi chạm vào vạt áo của nhóc con.

Cảm nhận được động tác của cô, cậu ngước lên, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ nghi hoặc.

“Chị, chị?”

Không đáp lại, lòng bàn tay Kiến Mộc lặng lẽ tụ linh khí, nhẹ nhàng vỗ lên đỉnh đầu cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bé.

Một làn hơi thở xám đen, người thường không thể thấy, bị tan biến ngay lập tức.

Bỗng nhiên, giọng nói trầm thấp của Trương Siêu vang lên đầy cảnh giác:

“Cô làm thế?”

Trực giác mách bảo ông ta điều không ổn. Không chút do dự, ông ta lập tức bế con trai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại, ôm chặt trong lòng, ánh mắt đầy đề phòng nhìn chằm chằmKiến Mộc.

“Ông chủ Trương, đừng hoảng hốt.”

Kiến Mộc mở bàn tay, để lộ một hạt châu xanh biếc, trên bề mặt còn khắc hoa văn phức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tạp.

Trương Siêu thoáng sững sờ.

Ông ta không nhìn rõ cô lấy ra thứ này bằng cách nào. Chỉ thấy vừa rồi chỉ vỗ nhẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mấy cái, lực tay không mạnh, quần áo con trai ông cũng chẳng hề xô lệch, vậy lại moi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ra một viên hạt châu từ trên người thằng bé?

Hơn nữa…

Ánh mắt Trương Siêu dừng trên viên châu, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Giọng ông ta có chút khô khốc:

“Thứ này… không đúng sao?”

Kiến Mộc thản nhiên đáp:

“Đâyđồ chôn cùng người chết đột tử.”

Sắc mặt Trương Siêu lập tức tái mét.

"Chuyện này không thể nào! Thứ này vốn không phải đồ cổ, rõ ràng chỉ điêu khắc giả cổ, loại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 này lưu hành cũng hơn mười năm rồi."

"Đúng vậy, nhưng điều đó không ngăn cản việc từng được nuôi dưỡng mộ địa suốt năm năm."

Kiến Mộc xoay xoay hạt châu trong tay, giọng điệu thản nhiên nhưng lại khiến Trương Siêu cảm thấy sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lưng lạnh toát.

"Ông cha của đứa bé, hẳn phải biết rất rõ. Từ khi tiếp xúc với thứ này, con trai ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thường xuyên bị bệnh, đúng không?"

Trương Siêu cứng đờ người, hấp hơi gấp gáp, nhưng không nói gì.

Ông ta vợ kết hôn muộn, con cũng không dễ dàng, vậy luôn xem đứa trẻ như bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bối cẩn thận chăm sóc. Con trai chỉ cần ho một tiếng hay sốt nhẹ thôi, ông ta đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 người lo lắng đầu tiên. nhiên, ông ta rất rõ, khoảng thời gian này bé ngoan đúng© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hay đau ốm liên miên.

Thấy phản ứng này,Kiến Mộc biết mình nói đúng.

cầm hạt châu lên, ngắm nghía một chút rồi hỏi:

"Ông còn nhớ thứ này từ đâu không?"

Vẻ mặt Trương Siêu hơi hoảng hốt, như nhớ về điềuđó xa xăm.

"Nhớ chứ… Đây là quà sinh nhật của con trai tôi, một người bạn đã tặng cho nó.ngoan đặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 biệt thích thứ này."

Ông ta hít sâu một hơi, giọng điệu mang theo chút phức tạp:

"Hôm đó tôi vợ tổ chức sinh nhật cho con,mời mấy người bạn thân đến. Ai cũng mang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 quà theo, nhưng ngoan vừa nhìn thấy hạt châu này liền mê mẩn, còn suýt nhét vào miệng. Sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đó vợ tôi sợ làm mất nên đã lấy dây xuyên qua, làm thành dây chuyền để con luôn mang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trên người."

Kiến Mộc gật đầu, đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

"Vậy thì không phải ngẫu nhiên. Đối phương đã động tay động chân lên sợi dây chuyền này, khiến đứa trẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không năng lực nhận biết cớ thích nó, cũng không phải chuyện gì quá khó."

Trương Siêu biến sắc, trán rịn mồ hôi lạnh.

"Nhưng mà… nhưng tại sao chứ?"

Ông ta lẩm bẩm, sắc mặt tràn đầy đau khổ, trong ánh mắt còn lộ ra chút hoang mang.

Người tặng quà bạn tốt của ông ta suốt hai mươi năm, từng cùng nhau trải qua hoạn nạn, thậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chí còn giao tình liên quan đến tính mạng. Vậy mà… người đó lại muốn hại ông ta sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Kiến Mộc không đáp ngay, chỉ lắc đầu, ngữ điệu bình thản:

"Đâydây dưa nhân quả giữa hai người, ông cần phải tự đi hỏi ông ta. Điều tôi thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khẳng định là—người đứng sau chuyện này cũng chính kẻ đã động tay động chân với phần mộ tổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tiên nhà ông."

dừng một chút rồi tiếp tục:

"Nhìn từ tướng mạo, gần đây ông gặp họa tiểu nhân, kẻ đó là người rất thân thiết với ông, thậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chí có thể nói đã hận ông thấu xương."

Trương Siêu cảm thấy lồng ngực như bị thứ đó đè nặng, tim đập dồn dập.

"Đại có chuyện gì cứ nói thẳng."

Kiến Mộc do dự trong giây lát, cuối cùng vẫn chậm rãi nói:

"Ông mơ hồ mang tướng mạo trung niên mất con."

"Ầm!"

Trương Siêu chỉ cảm thấy đầu óc như bị nổ tung, cả người lảo đảo, phải ôm chặt đứavào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lòng.

ngoan mạng sống của ông ta!

Chỉ cần nghĩ đến việc thể mất con, Trương Siêu lập tức ném hết thành kiến trước đây qua một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bên, giọng run rẩy hỏi:

"Vậy… vậy… ngoan nhà tôi đeo thứ này lâu như vậy, thể…"

"Không sao."

Kiến Mộc lắc đầu, giọng nói chắc chắn.

"Tôi đã thu vật này, cũng xua tan âm khí bám trên người cậu bé. Kế tiếp, các ông chỉ cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chú ý một chút, cho bé ăn uống bồi bổ, điều dưỡng vài tháng là ổn."

Trương Siêu như trút được gánh nặng, thở phào một hơi thật dài, trong lòng ngập tràn cảm kích.

"Cảm ơn đại sư! Cảm ơn đại sư!"

Kiến Mộc gật đầu, đưa hạt châu qua:

"Ông còn muốn giữ thứ này không?"

Trương Siêu sợ hãi đến mức vội vàng xua tay:

"Không! Không cần! Làm phiền đại sư giúp tôi xử lý đi."

"Được."

cất hạt châu vào tay áo, chuẩn bị rời đi.

Trương Siêu vội đứng dậy, không chỉ tự tay tặng một bộ chu sa, giấy vàng bút lông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tốt nhất, còn đưa ra một tấm thẻ:

"Đại sư, đây chút lòng thành—"

Kiến Mộc nhận lấy bộ chu sa, để lại phương thức liên lạc nhưng không nhận thẻ.

"Không cần đâu."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Linh dị, truyện Linh dị hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch full, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch online, read Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch, Y Dao Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 24 — Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc