GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 236

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Nếu lúc này vợ của ông lấy cớ đau lòng ông, nấu đủ loại canh dinh dưỡng cho ông, khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể suy kiệt đến cực điểm, bồi bổ cơ thể bằng những món súp thơm ngon, cộng thêm rất nhiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đồ ăn nhiều calo, mười ngày đã cực hạn ông thể chịu đựng.”
 

Tục ngữ nói nếu thiếu hụt không được bổ sung, sau khi bệnh nặng đắp phần lớnbổ sung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từ từ, bồi bổ quá chỉ biết hại người.
 

Lương Trung cẩn thận cân nhắc lời Kiến Mộc nói.
 

Gần đây ông ta cảm thấy giấc ngủ không tốt, di chứng của quỷ áp giường chính là đôi mắt đầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quầng thâm mãi không biến mất.
 

Mỗi buổi sáng rời giường luôn cảm thấy cơ thể yếu ớt, vội vàng cần bổ sung năng lượng, đồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ăn nhiệt lượng cao khiến ông ta cảm thấy vô cùng thoải mái.

 

Từ xưa tới nay vợ ông ta vẫn luôn săn sóc chiếu cố, vừa trêu chọc chê cười ông ta gần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đây ăn nhiều, vừa nói lớn tuổi cả đời cũng nên hưởng thụ, ăn nhiều thì ăn nhiều,sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta cũng không chê ông ta trở nên béo hơn.
 

Còn nói lo lắng ông ta ngủ không ngon sẽ hại sức khỏe, mỗi ngày đều nấu canh bổ dưỡng cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ông ta.
 

Vì thế ông ta yên tâm thoải mái hưởng thụ càng ngày càng nhiều đồ ăn dầu mỡ, uống canh bổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vợ nấu mỗi ngày…
 

Càng nghĩ càng thấy ớn.
 

Hàm ý trong lời nói của Kiến Mộc không cần nói cũng biết.
 

Trong lòng ông ta bất an, gian nan mở miệng:
 

“Vợ tôi đối xử với tôi rất tốt, chúng tôi kết hôn nhiều năm, ấy vẫn luôn xử sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghiệp gia đình gọn gàng ngăn nắp, chúng tôi rất yêu nhau, thường ngày cũng ít khi tranh cãi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng tôi…”
 

Ông ta Phương phu nhân quen biết ngoài ý muốn, nhưng sau khi quen biết, ông ta nhanh chóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị người phụ nữ xinh đẹp cứng cỏi hấp dẫn, cho biết ta một đứa con, ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta cũng không ghét bỏ.
 

Trái lại cảm thấy đối phương sống không dễ dàng, rất đau lòng ta.
 

Cũng chínhnhư vậy, sau khi kết hôn ông ta coi Phương Nguyệt như con gái mình, Phương Nguyệt cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gọi ông ta cha, thường ngày thái độ thân thiết, người ngoài đều nói bọn họ như cha con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ruột.
 

Ông ta vẫn luôn cảm thấy cuộc sống của mình rất hạnh phúc, vợ hiền huệ, con gái ngoan ngoãn.
 

Mãi đến khi chuyện của Kiến Mộc xảy ra, ông ta mới biết Phương Nguyệt dựa vào thanh danh của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ông ta làm một số việc sai tráitrường học.
 

Phương Nguyệt bị tố cáo xong, lập tức quỳ trước mặt ông ta sám hối, vợ cũng lấy nước mắt rửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mặt.
 

Ông ta lại nghe nói Phương Nguyệt khiến người mình thích chú ý, cho nên mới nhằm vào© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Kiến Mộc, còn than thở khóc lóc.
 

Tuy ông ta bị thuyết phục đến tìm Kiến Mộc, nhìn xem việc này thể giải quyết riêng được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không, nhưng hình tượng hoàn mỹ của hai mẹ con cũng bị xé rách ra một lỗ to trong lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ông ta.
 

Hiện giờ Kiến Mộc ám chỉ vợ muốn hại tính mạng mình, vậy không hiểu sao Lương Trung lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tin.
 

Nhưng mà…
 

“Nhưng sao, tôi tự thấy mấy năm nay đối xử không tệ với hai mẹ con bọn họ!”
 

Kiến Mộc không chút bất ngờ nói: “Hai cuộc hôn nhân trước của Phương phu nhân ông biết không?”
 

“Tôi biết, người chồng đầu tiên của ấy người thích bạo lực gia đình, người chồng thứ hai… Gây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rối với Phương Nguyệt, bị người chồng đầu tiên biết được xong cầm dao tới cửa, xảy ra xung đột.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108
 

Kiến Mộc cười khẽ: “Chuyện nàyPhương phu nhân nói với ông sao?”
 

Lương Trung gật đầu, thấy trong tươi cười của Kiến Mộc như kèm theo mấy phần trào phúng, lại bổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sung:
 

“Tôi cũng đã tìm người hỏi thăm, nói giống hệt với vợ tôi nói.”
 

“Nhưng tôi đã gặp Phương phu nhân,ta chưa từng bị bạo lực gia đình, trái lại ba người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chồng đều đối xử không tệ với ta. Tuy người chồng đầu tiên hơi nóng tính một chút, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngoan ngoãn phục tùng đối với vợ con gái.”
 

“Người chồng thứ hai càng nâng niu hai mẹ con, muốn cáicho cái đó, đều chưa từng có hành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 động khác thườngnhư ông nói.”
 

Vẻ mặt Lương Trung chút không nhịn được.
 

Kiến Mộc hỏi lại:
 

“Nếu người chồng đầu tiên của Phương phu nhân thật sựtên côn đồ không để ý tới hậu quả, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sau khi biết Phương phu nhân tái hôn ngày đầu tiên đã giết tới cửa, sẽ không đợi thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dài như thế. Hơn nữa trong lời nói dối của Phương phu nhân, người chồng đầu tiên của ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108tên khốn nạn ngay cả con gái đều đánh, người như vậy sao thểđòi lại công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bằng cho con gáiđi giết người?”

“Người chồng thứ hai của ta, một người vào chưa bao lâu thì chết, một người khác thì bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đâm đến mức thành người thực vật. Chủ nhiệm Lương, ông đoán xem ta chọn ngày nào làm ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chết của ông?”

Lương Trung rùng mình.

Giọng nói củaKiến Mộc như thể một lời nguyền, lạnh lẽo u ám đến mức khiến người ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cảm thấy khó chịu.

Ông ta cố gắng gượng cười, nhưng giọng nói đã lộ vẻ hoảng loạn:

“Có khi nào…khi nào đây chỉ sự trùng hợp không?lẽ trong chuyện này chút hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lầm… Hoặc cũng thể…”

Nhưng ánh mắt trong veo của Kiến Mộc như nhìn thấu tất cả, khiến ông ta không thể tiếp tục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tự dối mình nữa.

Đột nhiên, Kiến Mộc hỏi thẳng:

“Công việc bộ giáo dục của Phương phu nhân do ông sắp xếp sao?”

“Không, không! do ấy tự thi đỗ. Tôi chỉ… chỉ giúp ấy mở đường một chút, để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy hội đăng ký thôi. Còn lại đềunhờ ấy cố gắng!”

Nhưng dù nói thế nào đi nữa, Lương Trung cũng không thể phủ nhận rằng mình đã giúp ta không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ít.

Ban đầu, ông chỉ muốn giúp một người phụ nữ có học thức nhưng lại phải làm những công việc nặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhọc. thế, ông tìm cho ta một công việc nhẹ nhàng hơn. Ai ngờ, năng lực của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta rất mạnh, chỉ trong vài năm đã thăng chức, tăng lương, đứng vững vị trí của mình.

Ông từng cảm thấy tự hào, nhưng giờ đây, nụ cười đã tắt ngấm trên môi.

Kiến Mộc đứng lên, bình thản nói:

“Mỗi bước đi của Phương phu nhân đều những bước nhảy vọt. Nếu ta muốn giết ông, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể đã tìm được một người tốt hơn—một người gia thế hơn, nhiều tiền hơn, và quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trọng nhất sẵn sàng ra tay giúp đỡ chuyện của Phương Nguyệt.”

Lương Trung lặng người.

Đúng ông đối xử tốt với mẹ con họ, nhưng khi Phương Nguyệt gây chuyện, ông không che giấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn bắt ta đến xin lỗi Kiến Mộc. Ông biếtta sai không địnhđiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kiện giúp ta tẩy trắng quá khứ.

Nghe đến đây, nét mặt Lương Trung dần thay đổi.

Ông không biếtnên nghi ngờ vợ mình hay không.

Nhưng khi đứng trước ranh giới sống chết, con người ta không thể không suy nghĩ nhiều.

Kiến Mộc lấy ra một bùa, đưa cho ông:

“Nếu ông vẫn chưa tin, hãy giữ thứ này bên mình. Đêm nay, khi ngủ, ông sẽ thấy điều mình cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy.”

Lương Trung nhíu mày, nhưng vẫn nhận lấy. Ông cười gượng, cố tỏ vẻ thoải mái:

“Thứ này… chắc không tính thêm phí chứ?”

“Bình thường giá 10 vạn một lá, hôm nay tặng ông.”

Lương Trung ngỡ ngàng:

“Hào phóng vậy sao? Được rồi, tối nay tôi nhất định sẽ giữ bên mình.”

Kiến Mộc mỉm cười.

Lương Trung cũng không lại lâu hơn. Trước khi rời đi, ông ta nhìn thoáng qua Vương Lương chủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiệm giáo vụ. Hai người lập tức hiểu ý, vội lên tiếng cam đoan rằng họ sẽ giữ kín © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyện này.

Chủ nhiệm giáo vụ thậm chí còn tự mình tiễn Lương Trung ra tận cửa.

Vương Lương thì không tiễn, chỉ quay sang nhìnKiến Mộc, hất cằm hỏi:

“Em hào phóng thật đấy, 10 vạn một bùa tiện tay tặng luôn à? Sao không cho tôi một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cái? tôi cũng là giáo viên chủ nhiệm của em mà.”

Kiến Mộc nhếch môi cười:

“Chủ nhiệm Lương là khách hàng mục tiêu chính xác, khách hàng thân thiết 100%. Hôm nay tặng 10 vạn, ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mai ông ta sẽ phải chi 100 vạn. Thầy không phải khách hàng tiềm năng.”

Vương Lương bật cười, giơ ngón cái lên:

“Tư duy này giáo viên dạy marketing của em nghe được chắc vui lắm. Quả không dạy phí công.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Kiến Mộc cũng cười theo.

Vương Lương xua tay:

“Đi đi, tôi còn phải về nhà ăn cơm. Điện thoại réo nãy giờ rồi, em cũng về sớm đi.”

Ông vốn định tan làm, nhưng chủ nhiệm giáo vụ nhắn tin nói chủ nhiệm Lương tìm Kiến Mộc, nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ông mới vội vàng chạy đến.

sao cũng sinh viên của mình, phải che chở một chút.

Kiến Mộc vẫy tay chào Vương Lương rồi rời khỏi văn phòng.

Lương Trung về đến nhà, bữa tối đã sẵn sàng.

Chân giò dầm tương, thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt… toàn những món ăn thịnh soạn.

Ông ta nhìn mâm cơm, trong lòng chợt trầm xuống, nhưng vẫn gượng cười hỏi:

“Hôm nay ngày gì mà nấu nhiều món ngon thế?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Linh dị, truyện Linh dị hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch full, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch online, read Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch, Y Dao Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 236 — Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc