GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 191

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Vấn Bắc không biết trên ngườiThanh Thanh hệ thống, nhưng thì biết rõ.

không phủ nhận ý nghĩ của anh, chỉ nhẹ giọng nói: "Ngày mai anh còn lịch quay, nghỉ ngơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sớm một chút đi. Em ra ngoài một chuyến."

Vấn Bắc dựa vào thành giường, đôi mắt trầm tĩnh nhìn cô: "Vậy em mấy giờ về? Anh ngủ giường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hay ngủ pha?"

"Không chắc nữa, anh cứ ngủ giường đi."

Kiến Mộc nhẹ nhàng giơ tay, tạo một kết giới vững chắc bao bọc căn phòng, sau đó mở cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bước ra.

Khi cánh cửa khép lại, giọng nói trầm ấm của Lê Vấn Bắc truyền đến từ bên trong: "Vậy em cẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thận một chút, sáng mai nhất định phải trở về."

"Em biết rồi."

Bước qua hành lang, tình cờ nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên từ phòng Thanh Thanh.

"Văn Nhân đi đến cửa hàng cầm đồ Cổ Thành sẽ xảy ra chuyện sao? Còn nữ quỷ kia, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng ta không cần thu phục à?"

Hệ thống im lặng vài giây rồi đáp:

"[Hiện tại thực lực của chủ vẫn còn yếu, nếu đến đó bây giờ sẽ bị tổn hao không ít. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Cứ để cửa hàng cầm đồ làm suy yếu ta trước, đến tối mai chúng ta qua đó, khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy chủ thể dùng tàn hồn của ta để luyện tập.]"

Thanh Thanh lẩm bẩm: "Là vậy sao..."

Trong tiểu thuyết, nữ chính được buff hack cũng không đơn giản thế này đúng không?

Vậy nhiệm vụ của ta chẳng độ khó nào cả, hầu như chẳng cần cô ta ra tay, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cứ như thể...

Hệ thống đang cố tìm cớ đưa linh khí cho ta vậy.

Nếu không có mưu đồ gì, thì e rằng mười tám đời cũng không tích đủ vận may để được như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thế.

Kiến Mộc trầm ngâm, nhấc chân rời khỏi hành lang.

đang suy đoán xem rốt cuộc hệ thống này đang tính toán điều gì.

Thỏ con, luôn phải nuôi béo rồi mới dễ dàng giết thịt.

Tối thứ sáu, lẽ ra thời điểm Cổ Thành nhộn nhịp nhất.

Nhưng đến hơn mười giờ, phần lớn du khách đã lục tục ra về. Các cửa hàng cũng lần lượt đóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cửa, chỉ còn lại một số ít vẫn sáng đèn, cùng vài vị khách nán lại tận hưởng không gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tĩnh mịch của thành cổ về đêm.

Cổ Thành không thuvào cổng, cũng không thời gian đóng cửa cố định.

Giữa dòng người đang tản dần, một người phụ nữ siết chặt cành cây khô trong tay, lững thững bước ngược © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hướng mọi người, chậm rãi tiến sâu vào trong thành.

"Tiệm cầm đồ... Cửa hàng cầm đồ Cổ Thành..."

ta thì thào, đôi mắt thất thần quét qua từng bảng hiệu, mong tìm thấy dòng chữ ấy.

Bên trong Cổ Thành, nhiều ngọn đèn đã tắt, chỉ còn một vài kiến trúc mang phong cách cổ xưa treo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đèn lồng đỏ sáng rực, giữa màn sương nhàn nhạt càng trở nên huyền bí, chút rùng rợn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Người phụ nữ cứ thế đi mãi, như thể bị một sức mạnh hình dẫn lối.

ta đã đi khắp Cổ Thành rộng lớn này, nhưng vẫn không tìm thấy cửa hàng cầm đồ.

Cuối cùng,ta trở lại điểm xuất phát với vẻ mặt mệt mỏi thất vọng.

Cách lối vào Cổ Thành khoảng ba mươi mét, một gốc cây du cổ thụ đứng sừng sững trên khoảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đất trống.

Trên cành cây, số dải lụa đỏ bay phất phơ trong gió, mang theo những lời nguyện cầu của biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bao người.

Từ vị trí cây du này đi vào trong, mới thực sự là nơi sâu nhất của Cổ Thành.

Người phụ nữ ngồi bệt xuống dưới gốc cây, toàn thân như mất hết sức lực.

"Đúng dụng... Ngay cả một cửa hàng cầm đồ cũng tìm không ra..."

ta cúi đầu, bật cười tự giễu, rồi bất giác ôm gối, nghẹn ngào khóc thút thít.

Thời gian lặng lẽ trôi.

Đêm càng về khuya, không gian càng trở nên tĩnh lặng.

Đến giờ Tý, Cổ Thành đã không còn bóng người.

Không biết từ lúc nào, sươngmỏng manh đã bao phủ xung quanh, mang theo hơi lạnh len lỏi vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 da thịt.

Người phụ nữ run rẩy co người lại.

Cơn lạnh lẽo này cắt ngang dòng cảm xúc bi thương củata, kéo ta trở về với hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thực.

Mẹ ta vẫn còn đang nằm viện, cần tiền để tiếp tục điều trị.

"Cần phải đi."

ta đứng dậy, đôi chânrần ngồi quá lâu.

Loạng choạng một bước, ta vội vàng bám vào thân cây du bên cạnh.

Chính vào khoảnh khắc ấy, khi ngẩng đầu lên lần nữa—

Thế giới trước mắt dường như đã thay đổi.

Cách đó không xa, giữa màn sương mịt mù, một cửa tiệm nhỏ bỗng sáng lên.

Cánh cửa gỗ kỹ, tấm bảng treo lửng, ánh đèn leo lét sau khung cửa sổ, tất cả tạo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nên một khung cảnh ma mị đến khó tin.

Đôi mắt người phụ nữ chợt lóe lên tia hy vọng.

"Cửa hàng cầm đồ Cổ Thành... Là nó! Sao lúc nãy mình lại không thấy?"

Không kịp suy nghĩ nhiều, ta vội vàng bước về phía cửa hàng.

Cùng lúc đó, bên ngoài Cổ Thành.

Bóng một người đàn ông xiêu vẹo bước đi, ánh mắt hồ nhìn về phía trước.

Văn Nhân lẩm bẩm:

"Cổ Thành... Muộn như vậy rồi, sao anh trai lại đến đây?"

Anh ta nhìn quanh quất, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc.

"Còn nữa, cửa hàng cầm đồ... Anh trai muốn cầm thứ sao?"

Nhưng đêm nay, trong Cổ Thành, liệu còn ai không?

Văn Nhân đi được một đoạn bỗng khựng lại.

Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

ta nhanh chóng ý thức được—có lẽ mình đã bị lừa.

Ánh mắt vốn dịu dàng chợt lạnh băng, trở nên tàn nhẫn.

"Đáng ghét! Vậy dám lừa mình!"

Vừa nghiến răng,ta vừa tăng tốc bước chân.

Lời vừa dứt, ta đã đi đến bên một gốc cây du.

Không khí xung quanh bỗng trở nên ẩm ướt, một lớp sương mờ nhè nhẹ dâng lên.

Nếu người bình thường, lẽ sẽ không để ý đến sự thay đổi này, nhưng Văn Nhân thì khác. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

ta cảnh giác quay đầu, ánh mắt lập tức dừng lại tấm bảng hiệu phía trước—bốn chữ "Cửa hàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cầm đồ Cổ Thành" đang lóe lên ánh sáng kỳ dị trong màn đêm.

Cảm giác sợ hãi từ sâu trong linh hồn ập đến, khiến sắc mặt ta biến đổi.

Với thực lực của mình, ta thể không quá mạnh, nhưng cũng đã thành quỷ một thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gian. Đối với loài quỷ, cấp bậcđiều hiển nhiên, kẻ mạnh áp chế kẻ yếu.

nơi này…

Cửa hàng cầm đồ này…

khiến ta cảm thấy áp lực đến nghẹt thở.

Phải rời đi ngay!

Nỗi sợ hãi điên cuồng réo gọi trong lòng, thúc giục ta mau chóng rời khỏi nơi này.

Thế nhưng, đúng lúc ta định quay người, từ bên trong cửa hàng bỗng vang lên một âm thanh khe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khẽ.

người sao?

Văn Nhân do dự.

"Không lẽ… anh ấy thực sự ở trong đó?"

Nhỡ đâu thật sựquỷ muốn làm hại anh trai thì sao?

Một giây trôi qua, ta cắn răng, ánh mắt dữ tợn hiện lên vẻ kiên quyết.

Dù là nơi nguy hiểm thế nào, cũng không thể để anh trai rơi vào tay quỷ quái!

Nghĩ vậy, Văn Nhân không do dự nữa, xoay người lao thẳng vào cửa hàng cầm đồ.

Cùng lúc đó, từ bóng tối cách đó không xa, Kiến Mộc lẳng lặng thu hết mọi chuyện vào mắt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

ta hờ hững nhướng mày.

"Nên nói cô ta quá tự tin, hay quá ngu ngốc đây?"

nghĩ vậy, nhưng vẫn cẩn thận thu liễm khí tức, toàn bộ hơi thở Huyền trên người biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mất trong nháy mắt.

Từ giờ phút này, với những kẻ thể nhìn thấy quỷ như Văn Nhân, chẳng khác một người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bình thường.

Chậm rãi, Kiến Mộc đi qua cây du. Tai khẽ nhúc nhích, dường như nghe được tiếng gió vang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lên một giọng nói hồ đầy nghi hoặc.

Cùng lúc đó—

Leng keng!

Chuông gió trước cửa hàng cầm đồ khẽ rung lên.

Kiến Mộc liếc mắt nhìn vào trong.

Cửa hàng không lớn, nội thất đơn sơ, chỉ có một cái quầykỹ một chiếc bàn thấp.

Phía sau quầymột người phụ nữ trẻ tuổi, đang quay lưng về phía cửa.

Trên tay ta một tờ giấy vàng, ngón tay thon dài cầm chặt bút lông. Mực trên đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bút nhỏ xuống mặt giấy—

Không.

Không phải mực.

máu đỏ tươi.

Đối diện người phụ nữ một bà lão tóc bạc, đang ngồi trên tấm đệm kỹ, chậm rãi nhấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một ngụm trà.

Bà ta khẽ nâng mắt, ánh nhìn quỷ dị quét qua hai vị khách mới.

"Hôm nay là ngày thế này?"cười khà khà. "Đông khách thật, xem ragià này sắp phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mở thêm mấy cửa hàng nữa rồi."

Kiến Mộc hơi nheo mắt.

Chỉ nhìn thoáng qua, đã nhận ra—bà lão này một tu.

Không phải loại huyền tu bình thường sa ngã thành, mộttu thực sự, quanh người tràn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngập sát khí huyết khí, ngón tay dính đầy vết máu khô.

Trái lại, đây lần đầu tiên thấy một tu đơn thuần đến vậy.

Những kẻ từng tiếp xúc trước đây đều đệ tử của các môn phái huyền học chính quy, hoặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 những kẻ vừa làm huyền tu vừa giao du với quỷ quái.

Nhưng người này—

một kẻ hoàn toàn đắm chìm trong con đường đạo.

Bên kia, Văn Nhân hoàn toàn không để ý đến điều đó.

ta chỉ lo lắng, sốt ruột hỏi:

"Tôi không đến để cầm đồ, tôi đến tìm người!"

lão liếc ta một cái, nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói:

"Người trẻ tuổi, già này thể cung cấp thông tin về người muốn tìm… nhưng phải thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để trao đổi."

Văn Nhân bị ánh mắt của ta làm cho chột dạ.

ta nhìn quanh cửa hàng, diện tích không lớn, ngoài tấm hợp đồng trên bàn người phụ nữ trẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tuổi vẫn đang viếtđó, thì chẳng khác thường.

Chẳng lẽ…

Anh trai thực sự không đây?

ta chớp mắt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo:

"Không… không cần nữa. lẽ tôi nhầm, khi anh ấy không đây."

Nói xong, ta quay người chạy ra ngoài.

Thế nhưng—

Rầm!

Cánh cửa vừa chạm tới bỗng đóng sập lại!

Sắc mặt Văn Nhân lập tức thay đổi.

ta nghiến răng, móng tay dài ra sắc bén, ánh mắt âm trầm nhìn lão:

"Bà muốn làm gì? Mở cửa ngay! Thả tôi ra!"

lão chậm rãi đặt chén trà xuống, ánh mắt bình thản nhìn ta, chẳng hề để tâm đến bộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dạng hung ác đó.

"Người trẻ tuổi, đừng lỗ mãng như vậy." Giọng nói của ta mang theo chút thích thú. "Cửa hàng cầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đồ này không phải ai cũng thể bước vào. Một khi đã vào, thì phải để lại chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đó. Nếu không…"

ta khẽ cười, giọng nói mập mờ:

"Không phải sẽ làm thất vọng hai chữ 'duyên phận' sao?"

Văn Nhân nghiến chặt răng.

ta hiểu rồi.

ta đang nói—

Nếu không để lại thứ đó, thì đừng mong ra khỏi đây!

Nhưng chỉ cần không phải đánh nhau, không đến mức khiến ta tan thành tro bụi, thì vẫncách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thương lượng.

Hít sâu một hơi, ta cố gắng kiềm chế cơn hoảng loạn, thấp giọng hỏi:

"Bà muốn gì?"

   

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Linh dị, truyện Linh dị hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch full, Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch online, read Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch, Y Dao Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 191 — Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc