GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 41

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Không thể không nói, tuy tướng công nàng vô sỉ, nhưng chiêu này cũng thật sự hữu dụng.

 

Vân Hoan kéo chăn, lại liếc mắt nhìn quần áo rải rác trên đất, một hơi thật sự bị chặn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngực, không thể đi lên cũng bẽ mặt. Nàng dứt khoát trở mình, cả người núp trong chăn, không thèm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói chuyện nữa.

 

Phía sau dần dần truyền đến tiếng bước chân đi xa, rồi sau đó một mảnh yên tĩnh, Vân Hoan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mới đầu còn hỡn dỗi, càng về sau càng thêm buồn bực: giỏi cho Tống Trường Bình chàng, nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chàng hai câu đã bỏ chạy rồi. Không biết dỗ lấy hai câu à? Không dỗ cũng thôi, nhưng cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải nói nguyên nhân hậu quả chứ! Cứ như vậy đã xong việc thì tính gì nữa!

 

Vân Hoan càng thêm tức, đang định rời giường xem cho kĩ, phía sau cũng vang lên tiếng sột soạt, nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vội xua tức đi chờ, chờ một lúc lâu sau, phía sau truyền đến tiếng thùng thùng, Tống Trường Bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kêu ‘a’ một tiếng.

 

Vân Hoan nhảy dựng, vội vàng quay đầu xem, bên người Tống Trường Bình bày thùng to thùng nhỏ, một mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn đứnggiữa đống thùng, nâng tay, biểu cảm cực kỳ thống khổ.

 

Hay tay lại bị thương rồi! Vân Hoan cả kinh, kéo chăn che ngực xuống giường, hai ba bước đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đến bên người hắn hỏi: “Chàng lôi nhiều thùng như vậy ra đây làm gì? Làm bị thương chỗ nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rồi?”

 

Tống Trường Bình ấp úng không nói chuyện, lại thuận tay mở cái rương, ánh mắt không khỏi sáng ngời: “Có!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

 

“Đây...” Con ngươi Vân Hoan trợn trắng, ngón tay run run chỉ vào trong rương, “Đây, đây cái gì...”

 

Ván giặt quần áo đủ các sắc thái khác nhau để làm gì? Ván giặt cũng thôi, nhưng phía trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn cột nơ đủ các màu!

 

“Lễ vật tân hôn Vương Sở Giang đưa ta!” Tống Trường Bình bẹt miệng nói: “Nam nhân bên ngoài phạm sai, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không phải nữ nhân đều thích bắt họ quỳ ván giặt sao? Chỗ này của ta nhiều như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nàng xem màu nào tốt, chọn một cái.”

 

“.....” Vân Hoan nhìn bản giặt, lại nhìn Tống Trường Bình vẻ mặt thuần lương hại, trong lúc nhất thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không biết nói cái cho phải.

 

Ba người bạn này của Trường Bình, một người tặng ’36 kế ngự thê’, một người tặng một đống ván giặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đồ, còn một Lâm Khinh Nam, hắn hẳn là bình thường một chút đi?

 

Vân Hoan nhịn không được lại hỏi, “Lâm Khinh Nam.... Tặng chàng cái gì?”

 

Trườn Bình im lặng một lát, lại lục lọi trong rương một hồi, cuối cùng lục ra một lọ thuốc, Vân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hoan nhìn tên lọ thuốc, lại hóa đá, bên trên cái chai viết ‘nhạ ý khiên quần tán”...

 

“Đây Lâm Khinh Nam tặng cho chàng? Hắn tặng xuân dược cho chàng làm cái gì!” Vân Hoan thật sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không biết nên nói nữa.

 

Trường Bình con ngươi sáng lên, “Ơ, làm sao nàng biết đâyxuân dược?”

 

“Bên trên viết này!” Vân Hoan túm lấy cái chai, phía dưới mấy chữ ‘nhạ ý khiên quần tán’ còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 viết một dòng chữ nhỏ, “Xuân dượcđạo nhất, chỉ có một lọ duy nhất.”

 

Mệt cho Lâm Khinh Nam còn sợ Trường Bình không biết, cố ý ghi ràng!

 

Vân Hoan sắc mặt biến đổi khó lường, thấy Tống Trường Bình sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, vươn tay sờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sờ đầu Tống Trường Bình, cực kỳ nghiêm túc hỏi, “Trường Bình, chàng thật sự không cần suy xét đổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bạn khác?”

 

“Khôngviệc gì, ra ngoài hỗn luôn phải trả, ngày bọn họ thành thân, ta tặng trở về y như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vậy. Ta cũng đỡ phải nghĩ xem nên đưa cái gì!” Trường Bình trầm mặt xuống, Vân Hoan thấy bộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dáng nghiêm túc này của hắn, rốt cuộc nhịn không được cười ha ha.

 

Sau này, Triệu Du Hoán thành thân xong ngày ngày đến tìm Trường Bình cầu phương pháp ngự thê, Vương Sở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Giang chưa thành thân đã quỳ ván giặt hơn 10 lần, còn Lâm Khinh Nam bởimột lọ ‘nhạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ý khiên quần tán’ thành công bị người buộc vào động phòng.

 

Khi Vân Hoan biết được những chuyện này, nhớ tới câu ‘ra ngoài hỗn luôn phải trả’ của Tống Trường Bình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 liền cảm thán một câu tướng công mình thật sự liệu sự như thần.

 

Đương nhiên, những chuyện này đều nói sau.

 

Lúc này Tống Trường Bình thấy Vân Hoan rốt cuộc cũng nở nụ cười, trong lòng thở phào một hơi, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ván giặt cầm trong tay, không làm ra vẻ hình như không đúng lắm, hắn tội nghiệp nhìn Vân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hoan nói: “Vậy, ta còn quỳ sao?”

 

“Quỳ! Sao lại không quỳ! Đây chính một phen tâm ý của huynh đệ đối chàng đấy!” Vân Hoan cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ha ha, kéo chăn muốn quay lại giường, nào biết cười quá lớn, không để ý dưới chân, bị chăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vấp một cái, cả người lảo đảo.

 

Mắt thấy sẽ ngã xuống đất, cũng may Tống Trường Bình nhanh tay lẹ mắt, một tay giữ lấy nàng.

 

Chờ Vân Hoan hoàn hồn, người đã bay lên không, bị Tống Trường Bình ôm ngang vào trong ngực.

 

“Này, buông ta ra!” Vân Hoan thấp giọng kháng nghị nói.

 

Trường Bình nhìn người trong lòng mình, nào còntức giận? Ánh mắt trắng đen ràng, chứa ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cười, mặt phiếm hồng, thật sự chọc người trìu mến.

 

“Không thả! Nếu thả rồi, nàng thật sự chạy, ta biết đi đâu tìm nương tử tốt như vậy đây!” Trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bình ngạnh cổ trả về.

 

Lần này, hắn cũng không buông Vân Hoan ra, trực tiếp đến bên cạnh bàn ngồi xuống, để Vân Hoan ngồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trên đùi hắn.

 

Vân Hoan gối đầu lên vai Trường Bình, nghe hắn thấp giọng nói: “Khi ta còn nhỏ thân mình tuy kém © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhưng cũng không giống như sau này vậy.”

 

Vân Hoan biết đây là hắn muốn nói cho nàng biết những đã trải qua, cũng không làm ồn, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như vậy ôm hắn, nghe hắn từ từ nói.

 

“Khi đó trong nhà tình huống cũng không tốt, Tống gia nhiều mạch như vậy, chỉ một mạch này của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng ta yếu nhất. Nhưng khi đó cha mẹ hòa thuận, tổ mẫu từ ái, người một nhà vui vẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hòa thuận, ta cũng cảm thấy đặc biệt tốt. Sau này nương qua đời, thân thể của ta lại càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngày càng kém, ngay cả đại phu cũng tra không ra nguyên do. Đến khi nhà chúng ta chuyển vận, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyển vào trong nhà bây giờ, phụ thân cũng nạp thiếp. Tổ mẫu nghi ngờ trên người ta nhiễm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đó không sạch sẽ, cầu cha Lâm Khinh Nam, cũng Lâm đại tướng quân mang ta đi Thục Sơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gặp danh y an dưỡng, cũngkhi đó, ta nhận thức Triệu Du Hoán, Vương Sở Giang Lâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Khinh Nam. Ta bởi bị bệnh mới đi Thục Sơn, ba người bọn họ bởi thật sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quá hỗn, bị người nhà đưa đến Thục Sơn, cho người Thục môn dạy dỗ.”

 

Trường Bình chậm rãi nói, khóe miệng phiếm chút ý cười, đặt cầm lên đầu Vân Hoan cười nói: “Khi đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bọn họ trên núi, ta lại ở dưới chân núi, ta ngày ngày phải lên núi rèn luyện thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mình, bọn họ ngày ngày bị phạt xuống dưới núi lấy nước, kết quả một ngày chúng ta gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhau, ba người bọn họ thấy ta cả người ma ốm, liền muốn bắt nạt ta!”

 

“Cầm thú!” Vân Hoan mắng: “Lấy nhiều địch ít, bọn họ cũng làm ra được!”

 

“Chửi hay lắm!” Trường Bình cười ha ha, “Nhưng khi đó bọn họ cũng không chiếm được bao nhiêu tiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghi.”

 

Khi đó hắn thật sự cho rằng bản thân phải chết, thấy bạn cũng lứa sinh long hoạt hổ, hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phần hâm mộ. Kết quả đối tượng hắn hâm mộ lại vây đánh hắn.

 

Lúc đó hắn thật sự tức giận. Hắn vẫn luôn trưởng thành sớm, khi đó đã nghĩ, đằng nào cũng chết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cắn chết một người được một người.

 

“Đều nói hỗn sợ liều lĩnh, liều lĩnh sợ ngang ngược, ngang ngược không cần mạng. Ngày đó ta chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người không muốn sống đó, ba người bọn họ vây đánh một mình ta, lúc đó ta dùng cả chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lẫn tay, đánh thẳng về phía trước, lại đem bọn hắn dọa sợ. Sau này Lâm Khinh Nam nói với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta, hắn cùng người ẩu đả, chưa thấy ai không nói đạo như vậy. Bọn họ nào biết đâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rằng, khi đó ta đã nghĩ, đánh thắng một người tính một người, đánh thắng một đôi ta còn kiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được lời.”

 

Trường Bình cúi đầu, trong mắt tất cả đều ý cười, “Sau đó thắng hay không thắng ta không biết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đánh tới cuối cùng ta ngất đi. Khi tỉnh lại, Triệu Du Hoán đang rót nước đái ngựa vào trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 miệng ta, nóimuốn xông tỉnh ta, hương vị đó...”

 

Trường Bình liên tục lắc đầu, Vân Hoan cảm thấy buồn nôn, “Triệu Du Hoán này sao từ nhỏ đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như vậy!”

 

“Cho nên sau này hắn cũng bị ta đánh thảm nhất! Hắn bị ta ngạnh sinh sinh đánh phục!” Trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bình cười nói, “Sau này ba người bọn họ cầu người Thục môn nhận ta, người Thục môn hỏi đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phu dưới chân núi, ta mới biết được, thân thể ta trụ cột không tốt, nhưng là người nhà cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta ăn không ít thuốc bổ, bệnhcũng được bổ trở về. Ta luôn suy nhược như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vì ta trúng một loại độc...”

 

“Khi đó chàng còn nhỏ như vậy đãngười hạ độc chàng?’ Vân Hoan căng thẳng, vội vàng ngẩng đầu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

 

“Đúng vậy. Khi đó trước sau phòng ta đều trồng diệp đào, ta lại phải uống thuốc ngày ngày, ai hái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chút hoặc chút vỏ thả vào bên trong, hiệu quả cũng không ràng, nhưng tháng ngày tích lũy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuống, thân thể này của ta cũng bị suy sụp.” Trường Bình chậm rãi nói, “Khi ta biết được cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cẩn thận ngẫm lại trong nhà ai sẽ xuống tay với ta. Nhưng khi đó phụ thân đột nhiên quật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khởi, sáng tối đắc tội người, người hâm mộ ghen tị nhiều lắm, huống chi ấm thuốc của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta mỗi ngày đều rất nhiều người canh, muốn tra cũng tra không rõ, nếu thật sự muốn tra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không chừng sẽ ồn ào lớn chuyện.”

 

“Cho nên chàng liền giấu diếm lâu như vậy, tổ mẫu và phụ thân vẫn không biết?” Vân Hoan lộ ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẻ mặt không thể tin được.

 

Trường Bình gật gật đầu, nói: “Khi đó taThục Sơn, xa nhà, lạidanh y giúp ta điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dưỡng, người Thục môn lại dạy ta thuật cường thân kiện thể. Lúc khôngchuyện gì, ta lại cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ba người bọn Triệu Du Hoán đánh nhau, thân thể liền mỗi ngày một tốt lên. Ta nghẹn một hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 muốn cho thân thể tốt lên, trở thành người bình thường, ngộ tính lại cao, phụ Thục môn dạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cái gì, ta học nhanh nhất, đến cuối cùng, ba người bọn họ cũng không bằng ta!”

 

Khi Trường Bình nói những lời này, chút đắc ý, Vân Hoan lại nghĩ đến cảnh một mình hắn lẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 loi ở Thục Châu, lại cảm thấy xót xa thay hắn. Cũng may hắn rời xa Ung Châu, bằng không, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bằng không...

 

Nàng không dám tiếp tục nghĩ nữa.

 

Trường Bình ôm nàng lại nói: “Khi Lâm tướng quân đến xem chúng ta, bốn người chúng ta còn đang đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhau, ông cũng rất kinh ngạc ta vậy đã tốt rồi. Là ta cầu ông đừng nói cho trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhà, chuyện khi đó ta muốn tự mình điều tra. Nếu như có người còn muốn hại ta, thế nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng sẽ xuống tay với ta. Lâm tướng quân đồng ý, chúng ta Thục Sơn đến khi trưởng thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuất sư. Lâm tướng quân thấy thế, xách bốn người chúng ta đến trong quân. Một năm đó, chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi theo Lâm tướng quân diệt không dưới mười thổ phỉ. Thục Châu địa phương.... loạn.”

 

“Vết sẹo sau lưng chàng chính khi đó lưu lại?” Vân Hoan vươn tay đặt lên lưng hắn. Nàng nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được sau lưng Trường Bình mấy cái sẹo rất dài, khi đó nàng nghĩ đuổi cổ tạo thành, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giờ mới biết, thật sự đau lòng.

 

“Ừ. Chuyện này không quan trọng. Nhóm thổ phỉ này ngang ngược, chúng ta cũng không phải dễ chọc!” Trường Bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hơi hơi hất cằm, dưới ánh sáng mỏng manh, đường cong trên mặt càng thêm cương nghị.

 

Vân Hoan im lặng một lát, vỗ tay nói: “Ta nhớ ra rồi. Mấy năm trước ra chuồn ra phủ chơi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi nghe tiên sinh kể chuyện.”

 

Nàng nói đến đây, học bộ dáng của tiên sinh kể chuyện: “Thiếu niên anh hùng Tống Mông, dẫn hơn mười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người, phá ngàn thành địch, lấy một địch trăm, trước mặt cường địch nhưng lại không hề sợ hãi! Đáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kính đáng ca ngợi!” Học xong, nàng trợn tròn mắt kinh ngạc nói: “Người nọ nói, chàng?”

 

“Đúng, .... chắc vậy.” Trường Bình lau mồ hôi trên trán, lúng túng nói: “Người kể chuyện luôn khoa trương, lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một địch trăm, vậy cũng đã thành tiên rồi. Chúng ta lợi hại nhất, cũng chỉ ta là đám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Triệu Du Hoán bốn người tiêu diệt mười tổ thổ phỉ thôi.”

 

“Vậy cũng rất lợi hại mà!” Vân Hoan tặc lười, “Làm sao bây giờ, vốn cho rằng tướng công ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một ma ốm, không nghĩ tới vậylại một thiếu niên anh hùng! Thất kính, thất kính!”

 

Trường Bình cười hắc hắc, vòng tay qua eo Vân Hoan, lên mặt nói: “chính xác. phải cảm thấy nhặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được một bảo bối hay không!”

 

Vân Hoan tát một cái đẩy mặt hắn ra, “Chàng đừng đắc ý. Nếu thật sự bộ dáng cường tráng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trước đây, ta còn thật sự cảm thấy bản thân nhặt được đại bảo bối. Nhưngchàng bây giờ... © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Cổ độc của chàng lại chuyện gì? Biết được ai đã hại chàng không?”

 

Nếu thật sự dựa theo lời của Trường Bình, thân thể hắn đã sớm tốt lắm, còn mạnh hơn người bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thường, vậy rốt cuộc hắn trúng cổ độc thế nào, ai hại hắn?

 

Vân Hoan nhớ được Lâm Nguyên Tu từng nói, hắn hồi phủ mới trúng độc, người muốn hại hắn, vẫn là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Ung Châu?

 

Vậy... rốt cuộc ai đây?

 

#Tác giả chuyện muốn nói: cả gia đình Trường Antổ kịch cách vách hôm nay đến làm khách. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

 

Trường An: Trường Bình à, phải quỳ ván giặt, ta rấtkinh nghiệm đấy! Chúng ta trao đổi đi?

 

Trường Bình: *khinh bỉ* ngươi ván giặt, taxuân dược! Xem ai không mất sức, ôm được mỹ nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 về!

 

Thu nương, Vân Hoan: *cắn hạt dưa* lúc hai người các ngươi quỳ ván giặt, thể đừng nói chuyện không! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Chúng ta đang xem đại soái ca Thẩm Quân Sơn tổ kịch cách vách đấy, đi qua một bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi! Yên tĩnh chút!

 

Trường An, Trường Bình: im lặng rơi nước mắt...

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử, Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử full, Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử online, read Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử, Ngư Mông Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 41 — Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc