GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 25: Nháo động phòng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Vân Hoan giật nảy mình, giãy dụa muốn nhảy ra khỏi ngực hắn, Tống Trường Bình lại ôm nàng càng chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hơn, thấp giọng nói: “Bên ngoài còn người xem đấy. Nếu nàng lại ầm ĩ, không chừng bọn họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sẽ xông vào!”

 

Bên ngoài quả thực phát ra chút tiếng động, Vân Hoan cẩn thận nghe thì nghe thấy ngoài cửa vang lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiếng lạch cạch.

 

“Này, vừa rồi hình như tân nương tử kêu...”

 

“Ta thấyTống đại say rượu làm tân nương tử tức giận.”

 

“Nhìn bộ dáng đấy của hắn, chắc chắn sẽ không được....”

 

Thanh âm này vốn hạ thấp xuống, Vân Hoan Tống Trường Bình hai mặt nhìn nhau, ngoài phòng cũng đột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiên truyền đến một tiếng to, “Này, Tống Trường Bình, đừng ngủ đấy! Phu nhân còn chờ ngươi kìa! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Các huynh đệ cũng đều đang chờ nghe tiếng động đây!”

 

Đầu Vân Hoan giật giật, nghĩ đây là thổ phỉ từ đâu đến, nháo động phòng nháo ra động tĩnh lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như vậy, sau một lúc lâu mới nhớ ra đây giọng của Lâm Khinh Nam.

 

Ngoài cửa sổ tiếng Triệu Du Hoán đè thấp tức giận mắng truyền vào: “Mẹ nó, ngươi không lên tiếng thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chết à! Đây cũng không phải quân doanh, cái hô! Thành sự không đủ bại sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thừa! Muốn người phát hiện hả!”

 

“Trong quân doanh huynh đệ thành thân, nháo động phòng đều như vậy...” Lâm Khinh Nam ủy khuất nói.

 

Vương Sở Giang thở dài một tiếng, châm chọc nói: “Sau này nên gọi ngươi là Lâm Nhị lỗ mãng thôi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Nhị bất tử ngươi! Trong quân doanh đám người kia tất cả đều đồ thô lỗ, Tống Trường Bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhưng người nhã nhặn, lạithể để ngươi to?”

 

“Không phảita sợ hắn không được, giúp đỡ khiêu chiến sao!” Lâm Khinh Nam lại nói.

 

Vân Hoan nghe mấy người nói chuyện, càng khó hiểu hơn, giương mắt nhìn Tống Trường Bình. Hắn lại nhìn về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phía khác, bộ dáng buồn cười.

 

“Bọn họ thật sự muốn nháo à?” Vân Hoan nhịn không được thấp giọng hỏi.

 

Thành Ung Châu nháo động phòng đều nháo rất lợi hại, nháo tân nương còn lợi hại hơn, đa dạng chồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chất. Giống như xem trộm vách tường như vậy đã coi như khách khí, nếuxông vào nháo một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phen, nàng cũng không thể tức giận.

 

Nhưng giờ khắc này nàng cũng toàn thân đề phòng, ba người này có tiếng kẻ ăn chơi trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thành Ung Châu, thật sự muốn nháo, sao nàng chịu nổi!

 

“Sợ cái gì. ta đây, nhất định không đến mức để nương tử phải ủy khuất.” Tống Trường Bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cúi đầu cười nói, trong lòng vẫn ôm Vân Hoan không thả.

 

Vân Hoan bị câu nương tử kia làm mặt đỏ bừng, hơn nữa khi Tống Trường Bình nói lời này, gần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như vùi đầu trên cổ nàng, một mùi rượu vàng thoang thoảng quẩn quanh nàng, khiến nàng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 do lại cảm thấy nóng.

 

Người bên ngoài không biết còn nói những gì, Vân Hoan hoàn toàn không nghe được. Nhưng sau đó nghe thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giọng của Tống Trường Hành, cao giọng giống như nói cho người rình góc tường nghe, lại giống như nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho hai người trong phòng nghe.

 

“Ba vị huynh đệ làm ta tìm mãi! Đằng trước Triệu thế bá, Vương thế bá, Lâm tướng quân đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đây, nói khách quý đây, để ba vị huynh đệ đi gặp mặt!” Vừa nói chuyện hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vừa ngăn đón bọn họ.

 

Mấy người náo loạn một láy, đầu lĩnh Triệu Du Hoán cũng rất không vừa ý, Tống Trường Bình nói tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một phen mới lừa được bọn họ đi. Trước khi đi còn đối cửa sổ giương giọng hô: “Chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đều đi rồi nhá! Nên làmthì làm đi!”

 

Vân Hoan nghe được mấy chữ cuối cùng, nhìn Tống Trường Bình, ngây ngẩn hỏi câu: “Chúng ta... nên làm gì?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

 

Tống Trường Bình ‘phì’ một tiếng cười ra, trước đây nghe người ta nói nàng ngang ngược, sau mấy lần tiếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xúc, chỉ cảm thấy nàng giống như khôn khéo, trong khung lại cùng đáng yêu. Thỉnh thoảng vờ ngớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngẩn một phen, càng làm hắn vui vẻ.

 

“Chàng thả ta xuống dưới!” Vân Hoan thấy hắn đang cười nhạo mình, mặt không khỏi đỏ lên.

 

Hôm nay thật đúng nóng, sao nàng cảm thấy khát vậy chứ!

 

“Được!” Tống Trường Bình sảng khoái đồng ý. Vừa buông nàng, nàng cũng trực tiếp vọt tới trước đèn long © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phượng, nhanh chóng rót chén nước, ngửa đầu ừng ực uống hết.

 

“Thời tiết thật nóng, chàng uống nước không?” Vân Hoan xấu hổ cười nhẹ một tiếng.

 

“Đúng nóng, hay đi tắm?” Tống Trường Bình luôn lấy hành động chứng minh bản thân, vừa nói chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vừa chặn ngang ôm Vân Hoan đến trước gương trang điểm, để nàng ngồi xuống. Vân Hoan thấy biểu cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trên mặt hắn như thật sự muốn làm, mặc đằng trước đã hít sâu số lần, nhưng khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lâm trận nàng lại lùi bước rồi.

 

Chỉ đành phải liếm môi cười nói: “Muốn, hay chàng đi tắm trước?”

 

“Ta chỉ thích tắm uyên ương!” Tống Trường Bình mặt không đỏ tim không đập mạnh ấn thân mình Vân Hoan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuống, tốc độ tay còn nhanh hơn, tháo toàn bộphượng, trâm cài xuống. Trong nháy mắt, Vân Hoan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tóc đen chảy xuống, càng nổi bật lên dung nhan thanh lệ song.

 

Trong phòng ánh nến kiều diễm lưu chuyển, Tống Trường Bình chỉ cảm thấy hơi hơi cứng lại, tay chân cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không biết nên để vào đâu.

 

Vân Hoan chỉ thấy bản thân trong kính mặt mày ẩn tình, Tống Trường Bình sao lại không vậy?

 

Nàng vẫn luôn biết tướng công nàng rất tuấn tú, nhưng hôm nay hắn lạimột loại tuấn khác. Hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngày thường sắc mặt hơi chút lộ vẻ tái nhợt dưới sự phụ trở của hồng ý, tỏa ra hồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhuận sáng rọi. Hai mắt dưới ánh nến đỏ chiếu rọi, rạng rỡ phát quang.

 

Hai người cùng ở trong kính, nhưng cũng giống như trong tranh.trong mắt Vân Hoan, Trường Bình hôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nay còn đẹp hơn nàng mấy lần, nếu phượng này đội trên đầu hắn, cũng không phải không thể. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

 

“Chàng bộ dạng cũng thật đẹp...” Vân Hoan lẩm bẩm nói, cũng hùng hổ đứng lên, ghé vào trước mặt Tống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Trường Bình, tỉ mỉ nhìn hắn.

 

Trong lòng Tống Trường Bình lập tức chút bất an, ánh mắt Vân Hoan đánh giá hắn lúc này sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quen thuộc như vậy, lần trước thọ yến, nàng cũng như vậy... Trong lòng hắn nhảy lên, hoàn hồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhìn ly rượu đã cạn trên bàn, mày nhăn lại không khỏi tức giận nói: “Hướng Vân Hoan, nàng vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mới uống cái gì!”

 

“Nước mà!” Vân Hoan cười hì, lưỡi quấn quanh hàm răng trắng bóng, bản thân cũngchút hoang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mang lắc lắc đầu, “Có điều nước này hương vị khác với trước đây!”

 

Đương nhiên khác, đây vốn chính rượu, không phải nước!

 

Hắn đã nói rượu không phải vật tốt, sao lại quên nàng không thể uống rượu này rồi!

 

Tống Trường Bình nghiến răng nghiến lợi. Nhớ lại lần trước, nàng chính mượn rượu đùa giỡn hắn một phen, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đến cuối cùng, lại phơi khô hắn một bên. Giờ thì tốt rồi, đêm động phòng hoa chúc, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đề phòng để nàng uống rượu, khi hắn bị lửa đốt, nàng lại muốn phơi khô hắn ở một bên? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

 

thể sao? Đương nhiên không thể!

 

Tống Trường Bình thầm hạ quyết tâm, Vân Hoan lại cười hì, chậc lưỡi một cái, hướng về phía hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngoắc ngoắc ngón tay, một đôi mắt tươi đẹp động lòng người, câu hồn nhiếp phách.

 

“A, đây tiểu mỹ nhân nhà ai. Để ta nhìn cái xem nào!”

 

Không biết nàng học được bộ dáng ăn chơi trác tángđâu, lại học được giống mười phần.

 

Trên đời này mấy người nam nhân sẽ bị nương tử của mình đùa giỡn như vậy?

 

Tống Trường Bình híp híp mắt, Hướng Vân Hoan uống say lại hoàn toàn chưa tỉnh, tiến lên trước hai bước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngón trỏ nâng cằm hắn lên đánh giá một phen, si ngốc cười nói: “A, ta tưởng ai chứ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Đây không phải mỹ nhân tướng công nhà ta à! Trường... Trường Bình, đến, cởi áo!”

 

Câu mệnh lệnh cuối cùng khí phách biết bao!

 

Tống Trường Bình cuối cùng cũng hơi hơi vừa lòng: may cũng vẫn còn biết hắn tướng công của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nàng, xem ra cũng không phải say rượu hoàn toàn. Ừ, câu tướng công này, hắn rất là hưởng thụ! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

 

Tống Trường Bình hắn ưu điểm khác không có, ưu điểm lớn nhất chính khoan dung. Đã nương tử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lệnh...

 

“Nương tử lệnh, ta nhất định tuân theo!” Đáy lòng Tống Trường Bình vui đến nở hoa.

 

Rượu cũng là đồ tốt đúng không!

 

Hắn vươn tay muốn cởi áo của Vân Hoan, nào biết vừa mới vươn tay ra, Vân Hoan lại cầm lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

 

quần áo của bản thân không chịu buông. Không chịu buông cũng thôi, còn nhân hội cắn Tống Trường Bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một miếng, đen mặt quát: “Gấp cái gì! Gia bảo ngươi cởi áo của mình, để gia xem xem thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mình ngươiđủ cường tráng hay không! Ngươi nói khuôn mặt này của ngươi rất đẹp gia phải nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xem ngươi dùng được không!”

 

Tống Trường Bình tay vươn ra dừng một chút, một đoàn lửa giận trong bụng từ từ dâng lên: con mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tất cả đều là học với ai! Hắnnam nhân chứ không phải kỹ nữ, còn tùy vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nàng chọn tới chọn lui!

 

Không phải nói Hướng gia chỉ ba nữ nhi, không có nhi tử sao! Rốt cuộc tên súc sinh nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dẫn nàng đến địa phương đó! Cũng quá không quy củ!

 

Trong đầu Tống Trường Bình lập túc xẹt qua mặt của một ngườicái tên mặt trắng kia? Tên mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trắng Hướng Vân Hoan gọi biểu ca kia? Con mẹ nó, hắn sớm đã nhìn ra tên kia không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tốt! Gọi Ôn Ngọc Lương đúng không, hắn nhớ kỹ!

 

Hướng Vân Hoan hoàn toàn không biết tướng công nàng trong nháy mắt đã định tội Ôn Ngọc Lương. Nàng chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hồ thấy mỹ nhân trước mặt sắc mặt đen sì, nàng hoảng hốt nhớ tới, hình như các nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhân nói qua, mỹ nhân a, phải dỗ, dỗ vui vẻ, bản thân cũng được vui vẻ!

 

Được, dỗ!

 

Vân Hoan nở nụ cười, vòng tay qua eo Tống Trường Bình, vừa ôm liền phát hiện không đúng, ai mạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ai yếu, ai cao ai thấp liền lộ ra. Nàng cũng không để ý, vẫn làm bộ làm tịch kéo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mỹ nhân ngồi xuống, híp mắt nói, “Ta vừa sờ, thân mình này cũng ngươi rất tốt! Nhìn bộ dạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tuấn này xem, gia rất vui, thích….”

 

Hai chữ cuối cùng, dưới vẻ mặt giận dữ của Tống Trường Bình, hồ ra khỏi miệng. Vân Hoan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vừa xuất khẩu, người phía trên đã đè nàng xuống, hung hăng hôn đáp lễ đùa giỡn của nàng.

 

Vân Hoan hoặc, trong lòng thầm nghĩ sao mỹ nhân đột nhiên hôn nàng. Trước kia khi nàng đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 theo nam nhân xem bọn họ đua giỡn mỹ nhân, ăn chơi trác tang,trước mặt mọi người, trực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiếp mang mỹ nhân đi, lập tức hôn cũng có, nhưng nào mỹ nhân kéo ăn chơi trác tang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hôn?

 

“Phản, phản rồi!” Vân Hoan cuống quít muốn chạy trốn, tiếc rằng người nọ lại nâng đầu nàng lên, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chút ý muốn buông tay.

 

Đây không phải lần đầu tiên khi Tống Trường Bình hôn Vân Hoan, nhưng là thật sự hôn, hắn mới hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được, nụ hôn chuồn chuồn lướt nước lần trước hoàn toàn không thể so sánh với vị lần này. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

 

Cái hôn này, quả nhiên ngon miệng cùng. Nàng muốn chạy trốn? Tống Trường Bình mỉm cười, nàng không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trốn, giờ khắc này nàng thê tử của hắn.

 

Nâng đầu Vân Hoan, Tống Trường Bình hôn càng sâu. Vừa rồi chỉ thử đảo qua trên hàm răng nàng, mùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rượu hợp hoan lập tức làm hắn không thể tự kiềm chế, Vân Hoan kháng cự càng như một ngọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lửa, châm lên dục vọng nguyên thủy nhất trong lòng hắn. Bằng vào bản năng, lưỡi hắn cứ như vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đánh thẳng về phía trước, đi truy tìm đinh hương trong miệng Vân Hoan.

 

Vân Hoan bị hắn hôn đến thiếu chút nữa không thở nôi, chỉ nghĩ người này thật đạo, thế nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng không thể tha, vươn tay định đánh hắn, nhìn thấy một đôi mắt của hắn, rốt cuộc cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể nhúc nhích.

 

Mội đôi con ngươi nhuốm đạm tình dục, bất động thanh sắc nhìn mình, trong ánh mắt lại cất giấu rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiều suy nghĩ, giống như nếu nàng không chú ý sẽ bị trầm luân vào, lại không tình nguyện tỉnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại.

 

Nàng thấy mỹ nhân ôm nàng vào trong ngực, đầu đặt trên vai nàng, hơi thở nặng nề. Rồi sau đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nàng nghe thấy mỹ nhân thấp giọng nói: “Vân Hoan, đến.”

 

Khi trận bão hôn dừng trên người nàng, nàng mới giật mình phát hiện quần áo mình rơi trên đất. Da © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thịt trắng noãn lập tức lộ ra, say rượu cũng lập tức tỉnh hơn phân nửa.

 

Lúc này nàng mới hậu tri hậu giác cảm thấy sợ.

 

Trước đây từng nghe qua, đêm tân hôn của nữ nhi gia, chắc chắn không thể dùng đau để hình dung. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Nàn cũngphá lệ lần đầu gặp, nếu như chịu không được, cứ như vậy chết đi thì sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bây giờ?

 

Đời trước, ngày tân hôn của nàng, Tống Trường Bình bất hạnh qua đời, đời này, sẽ không đổi lại© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nàng đấy chứ?

 

Vân Hoan say rượu ưu việt lớn nhất chính thể lui thândụ như lúc này, nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 co rúm trốn trong góc giường, sau một lúc lâu vươn cổ, rất cố gắng khuyên giải nói: “Trường, Trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bình, thân mình chàng không tốt, không tốt làm lụng vất vả. Hay là, chúng ta dừng, nghỉ ngơi đi…” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

 

“Bây giờ biết sợ rồi sao?” Tống Trường Bình buồn cười nhìn nàng, lửa dưới bụng cũng đã thắp lên đốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đến làm người muốn điên cuồng.

 

“Chậm.” Tống Trường Bình cúi người, nụ hôn rơi xuống ngực nàng.

 

Hắn một nam nhân cực tốt, bị nương tử đùa giỡm, còn bị nương tử hoài nghi thân mình không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tốt, không thể làm việc, nàng còn muốn quăng gánh mặc kệ?

 

Saothể được đây.

 

Đêm nay dài như vậy, Tống Trường Bình hắn luôn có bản lĩnh dạy người trên đầu quả tim hắn hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được, hắn không chỉ bộ dạng mà thôi, phương diện khác, hắn cũng xuất sắc y như vậy.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử, Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử full, Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử online, read Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử, Ngư Mông Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 25 — Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc