GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 690: Chờ được cứu viện thì chắc tôi chết lâu rồi (5)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lý Kiêu lại tiếp tục hỏi Y An Đức, “Cho tôi bản đồ địa hình đơn giản về chỗ này c3ủa các ông đi.”

Y An Đức vẫn lắc đầu: “ở chỗ chúng tôi làm bản đồ 2địa hình.” Không địa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 điểm cố định, cũng không bản đồ địa hình, vậy thì phả7i làm sao để tìm được chỗ chôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 mìn thích hợp đây? Kiêu khẽ nhíu mày

“3Không cần bản đồ địa hình, tôi quyết định chôn mìn trong khu rừng cách bờ sông2 không xa.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 Nhiếp Nhiên thản nhiên nói

Hôm trước khi đi loanh quanhbãi mìn, thuận tiện đi ra chỗ con sông đã đưa họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 tới đây, trong lúc vô tình nhìn thấybên một khu rừng nhỏ có một bãi đất trống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 trải, đất tơi xốp, rất thích hợp để chôn mìn

Nhiếp Nhiên vốn không thích nói hết kế hoạch ra ngoài nên lời ít ý nhiều đáp: “Chúng ta.” “Chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 ta ư?” Hà Giai Ngọc bất giác cắn ngón tay trầm tư, sau đó lập tức trợn to mắt, “Chị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 Nhiên, không phải chị bảo mọi người dùng sắc đẹp dụ dỗ đấy chứ?” Phản ứng của ta làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 cho Nhiếp Nhiênmấy người xung quanh sửng sốt

Nghiêm Hoài người lấy lại tinh thần đầu tiên, vỗ lên đầuta, ghét bỏ nói: “Rốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 cuộc trong đầu chứa cáithế hả? Sao Tiểu Nhiên Tử thể để đi dụ dỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 đàn ông được chứ? Tiểu Nhiên Tử bịđâu, tìm loại người như thể dự được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 ma ấy!” “Anh muốn chết đúng không, tin tôi quăng anh vào bãi mìn không hả?” Giai Ngọc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 nổi giận túm cổ áo Nghiêm Hoài

“Được, chết thì cùng chết!” Nghiêm Hoàihoàn toàn không sợ, còn kéo ta đi về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 bãi mìn

Giai Ngọc hơi hoảng hốt, lập tức thả lỏng cổ tay áo anh ta ra, “Ai thèm chết chung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 với anh chứ, cút đi!”

Hai người lại cãi cọ ầm ĩ

Kiêu nhớ lại rồi nói: “Bên đó vắng vẻ lắm, chưa chắc cướp biển sẽ tới đó.” Nhiếp Nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 không ngờ Kiều cũng nhớ chỗ đó

nở nụ cười đầy ý tứ thâm sâu như như không, “Vậy thì dụ bọn chúng đi vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 đó.”

Dụ ư? Kiều trố mắt.

còn chưa kịp hỏi thì lại thấy Nhiếp Nhiên nói với Y An Đức, “Ông tìm hai mươi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 khỏe mạnh tới đây.” Y An Đức không thắc mắc gì, gật đầu luôn, “Được.” Sau đó, Y An Đức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 lập tức chạy như bay về thôn tìm người

“Dụ bọn chúng thể nào đây?” Cổ Lâm nhẹ giọng hỏi

Kiêu trầm mặc mấy giây, lập tức hiểu ra, “Cậu muốn dân đảo ở đây tổ giác chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 với cướp biển à?” Ngay sau đó Kiều Duy cũng gật đầu tán thành: “Chiều này được đấy!”

Cổ Lâm hiểu kế hoạch của Nhiếp Nhiên, nhưng vẫn lên tiếng nhắc nhở: “Nhưng như thể rất nguy hiểm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 chúng tatrong vòng vây thì dễ dàng bị thương lắm.” “Cho nên phải tìm người đào một cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 hào.” Nhiếp Nhiên không ngờ những người này lại bắt kịp duy của

“Hay lắm, một chiêu trí mạng!” Kiều Duy tán thưởng

“Không đúng, không đúng, sao tôi chẳng hiểu thế, tại sao lại để dân đảo tố giác chúng ta? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 Nói vậy chẳng phải làm bại lộ chính mình ư? Vậy thì còn đánh cướp biển kiểu nữa?” Nghiêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 Hoài đã cãi nhau xong liền chen vào đám người, khó hiểu hỏi

“Đúng thế, hơn nữa sao còn phải đào hào chứ, muốn quang minh chính đại bắn nhau với họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 nên mới đào chiến hào sao?” Giai Ngọc cũng không hiểu, hỏi

Cổ Lâm hiểu kế hoạch của Nhiếp Nhiên, nhưng vẫn lên tiếng nhắc nhở: “Nhưng như thể rất nguy hiểm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 chúng ta trong vòng vây thì dễ dàng bị thương lắm.” “Cho nên phải tìm người đào một cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 hào.” Nhiếp Nhiên không ngờ những người này lại bắt kịp tư duy của

“Hay lắm, một chiêu trí mạng!” Kiều Duy tán thưởng

“Không đúng, không đúng, sao tôi chẳng hiểu thế, tại sao lại để dân đảo tố giác chúng ta? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 Nói vậy chẳng phải làm bại lộ chính mình ư? Vậy thì còn đánh cướp biển kiểu gì nữa?” Nghiêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 Hoàiđã cãi nhau xong liền chen vào đám người, khó hiểu hỏi

“Đúng thế, hơn nữa sao còn phải đào hào chứ, là muốn quang minh chính đại bắn nhau với họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 nên mới đào chiến hào sao?” Giai Ngọc cũng không hiểu, hỏi

Thi Sảnh không nhịn được bĩu môi khinh bỉ, “Thảo nào hai người các cậu thể cãi nhau, thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 ra cách duy cũng giống nhau cả.” “Này, cậu đang xúc phạm tội đấy nhé!” Thấy Giai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 Ngọc lại định làm ầm lên, Cổ Lâm vội vàng giữ cô ta lại, chậm rãi giải thích: “Không phải, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 Ý của Nhiếp Nhiên bảo chúng ta giả làmbinh dụ cướp biển tới điều tra, sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 sẽ giật mìn nổ chết chúng, còn chúng ta thì nhân hội đó nhảy xuống hố để tránh né.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179

Lúc này Giai Ngọc mới hiểu ra, “Ồ, thì ra là như thế.” Nhưng sau đó ngẫm nghĩ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 chút, lại thấy không ổn

“Thể lỡ như đám người trước tiến vào trúng mìn rồi, đám sau không vào bãi mìn nữa thì phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 làm sao?” Nhiếp Nhiên thản nhiên nói: “Mìn nhảy thể bố trí đơn lẻ, cũng thể bố trí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 thành mạng lưới, chẳng lẽ quan huấn luyện của các không dạy cái này à?” Giai Ngọc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 sờ mũi xấu hổ Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

Hình nhưđã được dạy rồi, nhưng vấn đề chắc lúc đó ta bận ngủ nên không nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 thấy

“Cậu đã sớm vạch ra kế hoạch đầy đủ rồi?” Trong đôi mắt cao ngạo của Kiêu xuất hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 thêm một chút tìm tòi nghiên cứu

“Chứ không thì sao, chờ cứu viện à? Chờ được thì chắc tôi đã chết từ lâu rồi.” Nhiếp Nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.179 cười rồi đi về phía đình.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân full, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân online, read Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân, Huỳnh Hạ Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 690 — Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc