GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 351: Chờ cơ hội đánh lén (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chương 350CHỜ HỘI ĐÁNH LÉN (4)
Vừa nghĩ tới bộ dạng tức giận không thôi của Phương Lượng, Nhiếp Nhiên cảm thấy rất sảng khoái.

Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng trong hầm gửi xe của sân bay, xuống xe đi vào trong.

Vừa tới cửa lớn sân bay, đột nhiên một cậu bé từ gần đó xông tới, Nhiếp Nhiên ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 lập tức muốn tránh đi, nhưng nhìn thấy một dãy xe chờ đồ đang được đẩy tới phía sau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 nếu lúc này tránh ra, vậy thì cậu rất thể sẽ đâm phải đám xe chở đồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 này.

Trong lúc đang ngây người, cậu đó đã đâm thẳng vào người cô, đồ uống trên tay cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 hất hết lên quần áo của Nhiếp Nhiên.

Thằng nghịch ngợm!

Nhiếp Nhiên nhìn chiếc áo dạ màu nâu nhạt của mình bị nhuốm màu đỏ của nước dâu, sắc mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 lập tức trở nên rất khó coi.

Sớm biết thế đã để đâm phải xe hành cho rồi, để nhớ cho kĩ.

“Ngại quá ngại quá, thật sự xin lỗi!” Mẹ của cậu lập tức chạy tới, liên tục xin lỗi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

“Không sao.” Nhiếp Nhiên cố nhịn ý nghĩ muốn đánh cho thằng nghịch ngợm một trận, cười miễn cưỡng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

“Tôi dẫn vào toilet lau sạch nhé?” mẹ đó nhiệt tình đề nghị, “Đi thôi, tôi dẫn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 đi lau sạch.”

“Không cần đâu, cảm ơn.”

mẹ đó khăng khăng muốn túm tay kéo tới nhà vệ sinh, “Không sao đâu, đi thôi.”

Nhiếp Nhiên hơi chau mày lại, không cố từ chối nữa đi theo ta tới nhà vệ sinh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

“Rốt cuộc cô muốn làm gì?” Vừa tới hành lang của nhà vệ sinh, thấy xung quanh không người, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 Nhiếp Nhiên lạnh mặt rút tay ra khỏi tay của mẹ kia.

mẹ kia đột nhiên bị buông tay nên suýt chút nữa bị ngã, lảo đảo vài bước.

“Tôi… tôi muốn giúp lau sạch quần áo thôi.” ta hơi ấp úng, rất ràng đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 chột dạ.

“Cố ý để đứa trẻ đâm vào người tôi, sau đó dẫn tôi tới đây để lau chùi quần áo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 cô có chắc chỉ đơn giản để lau quần áo không?” Nhiếp Nhiên cười lạnh, vẻ mặt thoáng xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 hiện sự lạnh lùng.

“Không, không phải, tôi… tôi… tôi…” mẹ kia bịvạch mặt tại trận, căng thẳng tới mức không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 biết giải thích như thế nào.

“Là tôi nói cô ấy làm như vậy.”

Nhiếp Nhiên cảm thấy phía sau một cơn gió lớn ập tới sau lưng, tiếp đến một lực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 lớn ép vào tường.

Nhiếp Nhiên nhìn Phương Lượng, không ngờ tới cũng rất nhanh đó.

“Có cần tôi gọi cảnh sát giúp anh, để bọn họ giúp anh cùng áp giải tên trộm này về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 đồn không?” mẹ kia nhìn Nhiếp Nhiên bị bắt thì lúc này mới yên tâm.

Tên trộm? Nhiếp Nhiên khẽ nhíu mày nhìn Phương Lượng, dường như chờ anh ta giải thích.

Phương Lượng khẽ ho một tiếng, quay đầu nhìn bà mẹ kia, nghiêm túc nói: “Không cần đâu, cảm ơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 sự hợp tác của cô, lần sau đừng lợi dụng siêu thị trong sân bay nữa.”

“Dạ, dạ, tôi biết rồi, lần sau không dám nữa!” Bà mẹ đó liên tục gật đầu, sau đó dẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 theo con mình đi ra ngoài.

“Mất mặt quá,dọa mẹ góa con côi nhà người ta.” Nhiếp Nhiên chờ sau khi hai người đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 đi khỏi, không nhịn được mà trừng mắt với Phương Lượng.

“Lẽ nào vừa nãy em không dọa người ta?”

“Có điều, thầy cũng nhanh thật đấy, thế đã tới rồi.” Nhiếp Nhiên cười khoan thai, hoàn toàn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 vẻ bị người khác kiềm chế.

sớm đã biết Phương Lượng sẽ không chịu kết thúc như thế. Trong thành phố rất nhiều camera © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 giám sát trên đường, Phương Lượng chỉ cần gọi điện thoại cho Lệ Xuyên Lâm, sớm muộn cũng sẽ tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 ra cô.

Chỉ tốc độ quả thực đã vượt ngoài dự tính của cô.

“Đến cả theo dõi một người tôi cũng làm không tốt thì sao làm giáo quan của em được?” Phương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 Lượng vừa nghe liền tức giận, dồn thêm vài phần sức vào tay.

Nhiếp Nhiên thu lại ý cười, sắc mặt bình thản, “Thầy đã không còn giáo quan của em nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 rồi.”

“Chỉ cần tên của em còn trong danh sách đại đội tân binh thì tôi vẫn giáo quan của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 em.” Phương Lượng siết chặt lấy vai cô, gằn giọng nói.

“Hình như thầy đã quên, em đã bị gạch tên rồi.” Khóe miệng Nhiếp Nhiên vẫn tràn ngập ý cười. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

Phương Lương bị nụ cười đáng chết này làm cho nổi giận đùng đùng, “Tôi thấy em yêu đến mụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 đầu óc rồi. Nhiệm vụ của em đã hoàn thành, sẽ khôngchuyện gạch tên hay không gạch tên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 nữa.”

Nhiếp Nhiên ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn anh ta, “Vậy nhiệm vụ này thì sao? Hình như em vẫn chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 hoàn thành.”

Im lặng phút chốc, hành lang chỉ tiếng thở nặng nề tức giận của Phương Lượng.
Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Lông mày của anh ta nhíu chặt lại, đáy mắt tràn ngập sự rối rắm.

“Tôi hỏi em lần nữa, phải thật sự em đã quyết định rồi không?”

“Đúng!” Cô gật đầu.

“Không hối hận?”

“Không hối hận!”

Phương Lượng hít một hơi thật sâu, nén lại sự không nỡ không đành lòng, lạnh lùng nói: “Được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 vậy tôi chỉthể bắt em về.”

“Ở đây sao?” Nhiếp Nhiên nhìn xung quanh.

Đột nhiên, hai tay đang để hai bên nhanh như chớp bắt lấy tay Phương Lượng đang đè chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 mình, xoay nhẹ, tiếp sau đó từ bị động thành chủ động áp chế ngược lại Phương Lượng.

Phương Lượng còn chưa thu ánh nhìn về phía hai bên hành lang lại, đã cảm thấy mặt mình bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 đè vào tường, tay bị vặn ngược ra sau.

Lúc này, anh ta mới hiểu ra, ban nãy Nhiếp Nhiên cố ý di dời tầm nhìn của anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 để nhắm thời cơ phản đòn.

Anh ta lại bị lừa rồi!

“Bắt em ư?” Nhiếp Nhiên khinh thường nhìn anh ta, “Bây giờ rốt cuộcai bắt ai đây?”

“Em!” Phương Lượng tức nghiến răng, nhưng anh ta đang bị áp chế, không thể động đậy chút nào.

“Giáo quan nhớ đây, lần sau đã tập kích thì đừng nói nhiều như vậy, cứ trói người nhét © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 thẳng lên xe được rồi.” Nhiếp Nhiên ghé sát vào bên tai anh ta cười khẽ.

Nhưng Phương Lượng đang bị ép vào tường thừa dịp áp sát người lại gần mình, anh ta lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 dùng lực, thuận thế xoay người, đưa tay ra túm lấy cổ Nhiếp Nhiên.

Ánh mắt Nhiếp Nhiên hơi chớp động, cô vội vàng lùi lại phía sau.

“Em thật sự tưởng rằng tôi không cách nào đối phó với em phải không?” Đáy mắt Phương Lượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 phủ đầy sương lạnh.

Ánh mặt trời ngoài kính cửa sổ sân bay rực rỡ, còn hành lang nhỏ này lại đậm mùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 thuốc súng.

Nhiếp Nhiên khẽ dựa vào tường, hai tay đút vào túi áo, dáng vẻ thong dong.

Phương Lượng thấy thế thì khó hiểu, đây sao vậy?

tay chịu trói sao?

Hay lại chiêunữa?

Anh ta nghĩ một lúc, nói không chừng con bé này lại giở trò lừa gạt, lập tức tiến lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 muốn bắt Nhiếp Nhiên.

Nhưng chân mới vừa bước được một bước, hành lang cách đó không xa vang lên tiếng động khác thường. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân full, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân online, read Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân, Huỳnh Hạ Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 351 — Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc