GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 312: Giết anh ta (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bách Luyện Thành Thần - Chương 312 - TruyenMoi.vn

Bách Luyện Thành Thần - Chương 312 - TruyenMoi.vn1nh ta muốn mượn để xử Hạ Na, còn cũng chỉ mượn thân phận của anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để ổn định địa vị của mình, coi như công bằng còn gì.

“Em đi ngủ sớm đi.” Hoắc Hoành không trả lời đi về phía phòng ngủ của mình.

Đêm càng lúc càng lạnh.

Bên ngoài sân thỉnh thoảng vang lên tiếng chó sủa văng vẳng.

Sau khi Nhiếp Nhiên được ăn no thì chui vào chăn ngủ luôn.

Sáng sớm hôm sau, Nhiếp Nhiên ăn bánh nướng kim chi chính trang trại này làm ra, ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cả bát cháo trắng cũng húp sạch.

Lúc gần đi, chủ nhà kia thấy Hoắc Hoành trả tiền rất hào phóng liền tặng thêm hai bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rượu gạo tự ủ.

Vừa lên xe, Hoắc Hoành đã quan tâm hỏi: “Hôm nay em thấy trong người thế nào3rồi? Có khó chịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hay không thoải mái chỗ nào không?”

Nhiếp Nhiên nhìn hai bình rượu gạo mình đang ôm trong người, ngửi thấy rất thơm, hương vị rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thuần, có lẽ ngon lắm.

thỏa mãn cười híp mắt: “Rất tốt, tôi uống thuốc say xe rồi nên không thấy vấn đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữa cả.”

Hoắc Hoành thấy cô đặt sự chú ý lên hai bình rượu gạo thì cũng không hỏi tới chuyện say © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xe nữa.

Chuyện say xe chủ yếu vẫn do tâm lý, chỉ cần không nhớ tớithì sẽ cảm thấy bớt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khó chịu hơn nhiều.

Xe chạy liên tục, càng đi càng xóc, Hoắc Hoành cẩn thận quan sát phản ứng của Nhiếp Nhiên, phát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiện sắc mặt cũng không còn kém như ngày hôm qua nữa.

Sau hai, ba tiếng đồng hồ rong ruổi trên đường,2rốt cuộc xe cũng dừng ở trước một cổng thôn xóm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hoang vu xiêu vẹo, nhưng người trong thôn lại tụ tập rất nhiều, một đám người đều đang duỗi cổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngóng trông. Sau khi thấy xe của bọn họ đến thì bọn họ đều ùa ra.

Tất cả vây lấy xe của họ.

A Hổ xuống xe trước rồi đỡ Hoắc Hoành ngồi lên xe lăn, Nhiếp Nhiên cũng xuống xe theo, đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới bên cạnh Hoắc Hoành.

“Ông trưởng thôn phải không ạ? Xin chào.” Hoắc Hoành thấy nhiều người xúm vào như vậy thì mỉm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cười bình tĩnh, giống như người được người ta đỡ mình ngồi lên xe lăn không phảianh vậy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Mắt trưởng thôn nhìn chằm chằm vào đôi chân của Hoắc Hoành, sau khi nghe thấy anh hỏi như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 liền lấy lại tinh thần, “Xin chào, tôi là1trưởng thôn ở đây. Nghe nói hôm qua mọi người xảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ra chút chuyện trên đường tới đây, không vấn đề chứ?”

“Không sao, chỉ hơi say xe thôi, thật xin lỗi, bắt ông phải chờ suốt một ngày.”

Trưởng thôn vừa nghe say xe liền không nhịn được thở dài, khuôn mặt u sầu, “Đường vào nơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này từ lâu đã rất khó đi rồi, mỗi lần có công ty đầu tới đây, cuối cùng đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị con đường này cản lại.”

“Địa phương không ý định sửa chữa gì hay sao ạ?” Hoắc Hoành ngẩng đầu, tùy ý hỏi một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 câu.

“Cũngnói, nhưng chẳng ai tình nguyện bỏ tiền ra. Chúng tôi ở vùng sâu vùng xa này, chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ai muốn lãng phí tiền cho nơi này cả.” Sau khi trưởng thôn phát hiện ra mình đang1đi theo câu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyện của Hoắc Hoành thì vỗ đùi, “Ôi, còn nói mấy chuyện này làm gì, mau vào đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 biết mọi người tới nên người trong thôn đã sớm chuẩn bị rượu thơm thức ăn ngon chờ các vị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rồi.” Nguồn : we btruy en onlin ez.com

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân full, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân online, read Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân, Huỳnh Hạ Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 312 — Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc