GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1447

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chương 1447.1CẦN TIỀN HAY CẦN MẠNG?
Rạng sáng, trên đường quốc lộ vùng ngoại thành vắng lặng vẫn có một chiếc xe đang lao vun vút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trên đường.

Đó chiếc xe nhà họ Hoắc đưa bácDương về.

Lúc này, bác Dương đang cúi đầu, cau chặt mày, vẻ mặt suy tư.

Lần này Hoắc Chử thể đột nhiên yêu cầu như vậy, ông ta cảm thấy nhất định là phần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 báo cáo nàyvấn đề khác.

Trên đường đi, suy nghĩ của ông ta nặng nề, cứ cảm thấy lần này hình như sẽ không tránh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được.

Cuối cùng sau hơn một tiếng, chiếc xe cũng dừng lại khu biệt thự nhân của ông ta. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Ông ta xuống xe vào nhà, vội vàng gọi điện thoại cho bệnh viện bảo bọn họ kiểm tra thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phần an thần trong máu của Nhị thiếu, hơn nữa yêu cầu giữ mật hoàn toàn, không được để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho bất cứ ai biết chuyện này.

Người bên kia liên tục bảo đảm tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài, ông ta mới cúp điện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thoại rồi nặng nề ngồitrên sofa trong phòng khách, thở vắn than dài.

Dương đang ngủtầng hai, nghe tiếng động dưới tầng biết chồng mình đã về, nhưng đợi mãi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng không thấy ông ta lên, ta đành khoác áo đi xuống dưới tầng xem thử.

Thấy chồng mình ngồi trầm tư, vẻ mặt nghiêm trọng,ta bất an hỏi: “Muộn thế rồi mới về, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người nhà họ Hoắc xảy ra chuyện gì à?”

Bác Dương bị tiếng ta cắt đứt mạch suy nghĩ, ngẩng đầu lên, miễn cưỡng cười, “Không© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyện lớn, Nhị thiếu bị sốt thôi.”

“Vậy ông còn ngồi chỗ này làm gì?” Dương hỏi vặn lại.

Bác Dương chỉ điện thoại của mình, “Tôi phải đợi báo cáo huyết dịch của Nhị thiếu.”

“Cái này sáng mai ông đi xemđược, sao phải chờ như vậy?” Dương cau mày, ngồi© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trước mặt ông ta, “Ông nói thật với tôi đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lòng bác Dương nặng trĩu, lại nhìn vợ một lúc lâu mới nói, “Bà không biết đâu, hôm nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tam thiếu đặc biệt nói chuyện riêng với tôi, bảo tôi kiểm tra lại báo cáo huyết dịch, tôi cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy trong này nhất định vấn đề.”

Dương thấp giọng hỏi: “Sao thế, Tam thiếu muốn động thủ à?”

Bác Dương đau khổ lắc đầu, “Không biết, sao tôi cũng cảm thấy Tam thiếu cẩn thận hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi như vậy nhất định tính toán đó.”

“Vậy ông đồng ý chưa?” Dương căng thẳng bất an nắm chặt tay ông ta.

BácDương thở dài, “Không đồng ý không được. không biết lúc ấy cậu ta thế nào đâu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nếu tôi dám không đồng ý, tôi cảm thấy cậu ta sẽ sai A Lạc cho cả tôi cả xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuống biển, đâu còn mạng mà về.”

Cứ nghĩ tới gương mặt đó của Hoắc Chử, ông ta lại cảm thấy dựng tóc gáy.

“Chuyện này chủ tịch biết không?”

“Không biết, Tam thiếu bảo tôi đừng nói với ai.”

“Thế ông không nói thật à? Ông không định làm à? Ngộ nhỡ xảy ra chuyện thì làm thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nào!”

Bác Dương cau mặt, rút tay lại, nhìn màn hình điện thoại, “Tôi làm sao thể không làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gì, tôi định kiểm tra trước một lần, nếu trong đó thật sự vấn đề gì, đến lúc đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi sẽ nhắc nhở Nhị thiếu.”
Chương 1447.2CẦN TIỀN HAY CẦN MẠNG?
Trên đường, ông ta đã suy nghĩ rất lâu, ông ta cảm thấy Tam thiếu không mạnh bằng Nhị thiếu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Cho nên không phải lúc bất đắc dĩ, ít nhiều vẫn nên hướng về phía Nhị thiếu mới được.

Nhưng bà Dương ở bên cạnh lại cau mày, giống như cùng xoắn xuýt.

Khoảng nửa phút sau, hình như ta đã hạ quyết định, lại nắm lấy tay chồng mình, “Không được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không thể nhắc nhở Nhị thiếu.”

“Tại sao?”

“Ông đừngngốc, ông không thử nghĩ xem tình hình nhà họ Hoắc bây giờ như thế nào. Nhị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thiếu còn địa vịtrong cái nhà đó sao?”

“Nhưng không biết hôm nay Chủ tịch Hoắc quan tâm Nhị thiếu thế nào đâu, cả tối ngồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trong phòng cậu ấy chờ kết quả kiểm tra của tôi.”

Thái độ hôm nay của Hoắc Khải Lãng đối với Nhị thiếu cũngmột nhân tố đưa đến quyết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 định của ông ta.

Nhưng Dương lại bĩu môi, cảm thấy chồng mình thật sự quá ngu xuẩn, “Ngồi bên cạnh cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta chính là quan tâm à? sao ông cũng ở nhà họ Hoắc lâu như vậy, Chủ tịch Hoắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người thế nào, ông còn không nhìn ra à? Ông ta chỉ quan tâm đến lợi ích, không quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tâm đến tình thân…”

ta còn chưa nói xong, bác Dương đã căng thẳng vội vàng nhào qua bịt miệngta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại, “Suỵt, đừng nói linh tinh!”

Ngộ nhỡ cái tên thuộc hạ tênA Lạc đó quay lại nghe trộm được thì ông ta có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn sống được nữa không!

Dương không phòng bị ngã xuống sofa. ta bị đè không thở nổi, dùng sức đẩy ông ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ra, nói: “Tôi đâu nói linh tinh! Lần này Nhị thiếu bị bệnh, ông chỉ để ý Chủ tịch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hoắc quan tâm cậu ta, nhưng ông đừng quên, để cho một người bệnh quản công ty, công ty © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sẽ xuất hiện cục diện gì?”

BácDương khiếp sợ nhìn vợ mình, chậm rãi hỏi: “Bà nóisở dĩ Chủ tịch Hoắc quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tâm như vậy muốn xem con cờ này còn dùng được không à?”

“Không sai! Cho nên bây giờ ông nhất định phải đưa ra quyết định!”

Bác Dương ngẩn người, “Quyết định?”

Ông ta phải quyết định thế nào?

Sau đó ông ta vội vàng lắc đầu, “Không không không, từng bảo tôi đừng đứng về bên nào, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hơn nữa nhiều năm nay tôi thể bình an sự ở lại đó tôi chưa bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giờ bị cuốn vào trong đó. Lần này nếu như tôi chọn đứng về bên nào đó, chắc chắn tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sẽ khó giữ được bát cơm.”

Dương nghe thấy ông ta nói như vậy, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép vỗ nhẹ vai ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta.

Ban đầu ta lựa chọn gả cho người đàn ông này ông ta thật thà, mình© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể quản được, nhưng không ngờ lại gả cho một con mọt sách.

Những năm qua nếu không nhờ bà ta phía sau bày mưu tính kế, ông ta đâu thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đường hoàng tự nhiên ra vào nhà họ Hoắc như vậy?
Chương 1447.3CẦN TIỀN HAY CẦN MẠNG?
“Đến bây giờ ông còn nghĩ đến việc khó giữ được bát cơm à? Ông nên cân nhắc đến việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khó giữ được cái đầu của mình đi!”

“Không đến mức như vậy chứ, nghiêm trọng như vậy sao?” BácDương nghe thấy lời vợ nhưng vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mang tâm muốn trốn tránh, “Dù sao tôi cũng đã làm việc cho bọn họ nhiều năm như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không công lao cũng khổ lao.”

“Người đàn ông ngốc của tôi, bọn họ làm ăn phi pháp, đâu tốt bụng nghĩ đến công lao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hay khổ lao của ông? Nếu như Tam thiếu biết ông tiết lộ với Nhị thiếu, ông tưởng cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta sẽ bỏ qua cho ông à? Cậu ta sẽ không chút do dự xếp ông vào hàng ngũ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Nhị thiếu, sau đó sẽ giết chết ông!”

“Không phải chứ? Theo nói thì nếu tôi bị phân chia vào trong hàng ngũ của Nhị thiếu, Nhị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thiếu nên bảo vệ tôi mới đúng.” BácDương run sợ.

Dương thật sự bị ông chồng ngốc của mình làm cho tức đến vẹo cả mũi, “Có phải ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị ngốc không hả? Nhị thiếu đâu có năng lực bảo vệ ông! Ông đừng quên từ khi cậu ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị Tam thiếu tống cổ ra khỏi Hoắc thị, cậu ta đã người thua rồi!”

“Nhưng cậu ấy Nhị thiếu, địa vị Nhị thiếu nhà họ Hoắc sẽ không thay đổi, hơn nữa cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy chủ tịch quan hệ huyết thống, Tam thiếu thì không có! Tôi không tin Chủ tịch Hoắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thật sự mặc cho Tam thiếu giết con ruột của mình.”

Dương bị suy nghĩ đơn thuần của ông ta làm cho hoàn toàn nổi giận, “Ông thấy chủ tịch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giống người sẽ quan tâm đến huyết thống à? Nếu ông ta quan tâm thì ban đầu cũng sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đứng xem con trai lớn của mình bị con trai thứ hai bắn chết rồi!”

“Tức là… bây giờ tôi phải đứng về phía Tam thiếu à?” Bác sĩ Dương bị những lời của vợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 làm dao động, nhưng sau khi suy nghĩ ba giây, ông ta lại lắc đầu, “Không, không được! Bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hoắc thị vẫn ở trong tay Chủ tịch Hoắc, cho muốn đứng tôi cũng nên đứng về phía ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy.”

Ngọn lửa giận trong lòng Dương càng cháy mạnh hơn.

Nhưng bà ta biết bây giờ không phải lúc để cãi nhau.

vậy, ta vội vàng hít sâu một hơi, nghiến răng đè nén lửa giận trong lòng, gằn từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chữ: “Chủ tịch? Chủ tịch Hoắc năm nay bao nhiêu tuổi rồi, ông ta còn sống được bao nhiêu năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữa?! Ông không chọn gia chủ tương lai mà lại chọnbên cạnh một người đã bước một chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vào quan tài, không phải tự tìm đường chết à!”

“Vậy ý của bà là, bây giờ tôi chỉ thể đứng về phía Tam thiếu à?” Bác Dương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngẩn ra nhìn ta.

“Ai bảo ông đứng về bên nào, giao xong phần tài liệu này đồng thời từ chức công việc bác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gia đình đi.”

Câu này của Dương khiến bác Dương lập tức nhảy lên, “Từ chức? Ban đầu bà một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lòng một dạ muốn tôi leo lên, bây giờ khó khăn lắm tôi mới được vị trí này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại muốn tôi từ chức?”

Dương kéo ông ta xuống, ấn chặt, “Hồi đó tôi bảo ông leo lên bởi tôi biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Chủ tịch Hoắc, người bên dưới không dám quá càn rỡ. Nhưng bây giờ ông ta già rồi, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phía dưới đấu đá như vậy, ông muốn lo thân mình không thể.”

ta vợ ông ta, người bên gối của ông ta, làm sao thể không biết ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta lên được vị trí này vất vả thế nào, mệt nhọc thế nào.

Nhưng thế thì đã sao?

Lúc nên đi nhất định phải đi.

Lúc nên ngừng nhất định phải ngừng.
Chương 1447.4CẦN TIỀN HAY CẦN MẠNG?
“Nhưng… nhưng đâythứ tôi phấn đấu cả đời khó khăn lắm mới được…” Ông ta rất đau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khổ, cúi đầu, rất không cam lòng.

“Làm người vốnđượcmất, ông cái vị trí nàymất mạng, ông muốn không? Tiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiều thế nào mà mất mạng thì cũng ý nghĩa gì?”

Dương lại an ủi, bácDương vẫn che đầu, rất đau khổ lẩm bẩm: “Nhưng… tôi không cam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lòng…”

“Ông Dương, những năm gần đây ông kiếm tiền nhà họ Hoắc, chức vị cũng tăng, thể nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108danh lợi vẹn toàn. Nhưng chúng ta cũng phải cẩn thận nhiều năm như vậy, bây giờ anh em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bọn họ đấu tranh càng lúc càng ác liệt, chúng ta cầnphải lăn lộn vào chỗ nước đục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này, rời đi sớm không phải tốt hơn sao?”

ta thấp giọng khéo léo khuyên, bác Dương thở dài một cái, suy sụp nói: “Nhưng tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể đi đâu?”

“Chỉ cần khôngthành phố A, chúng ta đi đâu không được, cần phải kẹp giữa trận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đấu của hai anh em bọn họ.”

“Những năm qua người khác thấy nhà chúng ta vinh quang phát tài, nhưng nỗi khổ này chỉ chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta mới biết, nói chuyện làm việc đều phải cùng thận trọng, chỉ sợ nói sai một câu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sẽ chết.”

“Còn con gái nữa, chúng ta kiếm chút tiền nàycòn sợ con gái bị bọn họ làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vạ lây, năm đó mới mười tuổi đã đưa ra nước ngoài, cốt nhục xa cách nhiều năm như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vậy, chẳng lẽ ông không nhớ sao? Haytiền bạc cái vị trí này còn quan trọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hơn con gái?”

Câu khuyên giải an ủi nào của Dương cũng khiến ông ta cảm động.

Vừa nghe đến con gái, ông ta lập tức ngồi thẳng lên, phản bác: “Nói linh tinh, tiền cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vị trí kia làm saothể so với con gái tôi! Tôi kinh hồn bạt vía ở chỗ này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiều năm như vậy có thể kiếm nhiều tiền để thể cho nó một tương lai tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đẹp.”

“Nếu con gái đã quan trọng hơn cái vị trí này, vậy ông còn cái bỏ không được? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Lần trướcNhị thiếu, lần này Tam thiếu, chúng ta trốn được một lần, không trốn được lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thứ hai. Lần này Tam thiếuràng muốn kéo chúng ta vào trong đó, ông nói chúng ta còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ở lại chỗ này làm gì?”
Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!
Bác Dương cúi đầu, ánh mắt nặng nề.

Vợ nói đúng, những năm qua ông ta danh lợi vẹn toàn, những nên hưởng thụ đều hưởng thụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rồi, còn luyến tiếc nữa cái gì nữa? Ông ta nên cắt đứt mới đúng.

Ông ta siết chặt nắm tay, suy nghĩ mãi, cuối cùng nghiến răng trầm giọng gật đầu, “Được, tôi nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bà! Ngày mai tôi nộp phần báo cáo này cho Tam thiếu rồi lập tức viết đơn từ chức cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chủ tịch.”

Nếu đã quyết định rời đi, vậy thì đi sớm sẽ tốt hơn.

Bà Dương thấy chồng mình đồng ý, vẻ mặt căng thẳng không chỉ không thả lỏng lại càng thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nặng nề.

điều sau mấy giây ngắn ngủi, ta đã đứng dậy bước nhanh lên trên tầng hai.

“Bà đi đâu thế?” Bác Dương thấyta chạy vội vàng như vậy, không giống như đi ngủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì lên tiếng hỏi.

Dương đã vội vàng chạy đến cầu thang tầng hai không quay đầu lại, ném lại một câu, “Ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi đánh răng rửa mặt rồi ngủ đi, tôi chút việc phải làm.”

Bác Dương nghe thấy bà ta nói như vậy thì lại phiền muộn.

Ngủ?

Làm sao ông ta ngủ được?

Tối hôm nay nhất định không thể nào ngủ được rồi.

Ông ta nắm chặt điện thoại ngồi trên sofa, yên tĩnh chờ đợi điện thoại vang lên.

Tích tắc… tích tắc…
Chương 1447.5CẦN TIỀN HAY CẦN MẠNG?
Cuối cùng sắc trời cũng từ từ sáng lên.

Reng! Tiếng thông báo điện thoại vang lên, bên trên hiển thị một email mới.

Ông ta vội vàng nhập mật mã, mở email ra, đó báo cáo phân tích thuốc trong máu của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hoắc Hoành.

Trong phân tích thuốc hiển thị bên trên mấy loại thuốc an thần, không chỉ như vậy, tác dụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 an thần trong đó còn cùng lớn, hoàn toàn không giống thành phần trong thuốc hạ sốt.

“Thế nào,báo cáo rồi à?” Bà Dương luôn trên tầng không biết bận rộn cái lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này đã xuống tầng, thấy ông ta nhìn chằm chằm màn hình điện thoại không nhúc nhích, lập tức đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới bên cạnh ông ta hỏi.

“Ừm,rồi.” Bác Dương thừ người ra gật đầu một cái, sau đó nắm tay ta, căng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thẳng bất an nói: “Bà nói không sai, hình như giữa bọn họ thật sự sắp một trận chiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ác liệt, bây giờ tôi gửi báo cáo đi, sau đó lập tức gọi điện thoại cho chủ tịch từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chức.”

“Được, vậy ông mau gửi đi.” Nói xong, ta lại chạy lên cầu thang.

BácDương cầm chặt điện thoại, chờ lúc Hoắc Khải Lãng dậy.

Một tiếng sau đó dài như một năm.

Khó lắm mới đợi được kim phút qua số 12, ông ta lập tức gửi mail vào hòm thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhân của Hoắc Chử, sau đó bấm số điện thoại của Hoắc Khải Lãng.

Tiếng điện thoại vang lên tút tút mấy hồi, đầu kia đã vang lên giọng Hoắc Khải Lãng.

Nghe giọng Hoắc Khải Lãng có vẻ ông ta đã dậy được một lúc rồi, bác Dương vội vàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 báo chuyện từ chức với Hoắc Khải Lãng.

Hoắc Khải Lãng nghe thấy, một lúc lâu sau mới bình tĩnh nói, “Đang yên đang lành sao lại muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từ chức? phải xảy ra chuyện không?”

“Không không có, đâu xảy ra chuyện gì, chỉ gần đây sức khỏe của tôi không tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lắm, cảm thấy vô cùng mệt mỏi, sợ mình còn cố chịu nữa sẽ thêm phiền toái cho Chủ tịch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hoắc thì không hay.”

“Đang êm đẹp sao sức khỏe lại như vậy? Có cần làm kiểm tra toàn diện không?”

“Không, không, không cần! Chủ tịch, không cần phải phiền toái như vậy, tôi nhiều tuổi rồi, ít nhiều cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 áp lực mệt mỏi, nghỉ ngơi được thôi.”

Đầu kia dừng lại mấy giây, sau đó giọng nói trầm thấp vang lên, “Anh chắc chắn muốn rời đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 à?”

Giọng nói của Hoắc Khải Lãng mơ hồ u ám.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân full, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân online, read Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân, Huỳnh Hạ Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1447 — Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc