GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1420

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
ĐƯỜNG CÙNG? GẶP PHẢI CẠM BẪY!
“Ừ, chỉ mấy đứa con gái thôi, đi đâu cũng thích buôn chuyện nói xấu.” Khi Diệp Tuệ Văn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhìn thấy Uông Minh tỏ vẻ không vui thì cố nói thêm một câu để hòa hoãn bầu không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khí xuống một chút.

“Lần sau, khi nghe thấy bất ai nói lung tung về Nhiếp Nhiên thì hãy nói cho tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 biết.” Uông Minh dặn Diệp Tuệ Văn như vậy.

Diệp Tuệ Văn mỉm cười, “Sao? Anh muốn làm chỗ dựa cho Nhiếp Nhiên à? Muốn cảnh cáo đám tân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 binh kia ư?”

Uông Minh hỏi ngược lại: “Không được sao?”

Chỗ dựa ư?

Nếu như anh ta ra mặt thể khiến đám người kia yên tĩnh lại thì anh ta không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngại vận dụng vài biện pháp để cảnh cáo bọn họ.

Diệp Tuệ Văn khẽ cườimột tiếng, “Anh cho rằng Nhiếp Nhiên kiểu em gái yếu mềm, mong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 manh cần anh làm chỗ dựa sao? đơn vị của chúng tôi, ngoài mấy đứa tân binh mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như mù thì những người khác thấy Nhiếp Nhiên đều biết điều vòng qua tránh đường.”

Tôn Hạo đang đứng bên cạnh lo dập lửa, nghe thấy hai người bọn họ nói chuyện với nhau liền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tán đồng: “Đúng vậy, ngay đám lớp 1 như bọn tôi còn thấy sợ khi gặp ấy, càng miễn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bàn đám tay chưa lớn ở lớp 6, chỉ chớp mắtbị Nhiếp Nhiên giết không còn một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mống rồi!”

“Vậy nên, UôngMinh à, cậu không cần phải lo lắng quá, đừng để tới lúc đó lại khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Nhiếp Nhiên đối xử không tốt với cậu.” Sau khi dập tắt đống lửa, Tôn Hạo phủi vụn gỗ trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tay rồi đứng lên đi tới chỗ anh ta.

Uông Minh buông tha cho suy nghĩ ấy, khóe miệng anh ta hiện lên nụ cười khổ, “Ừ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy quả thật không phảingười cần người khác phải che chở, bảo vệ.”

Bản thân anh ta không phải chưa từng được chứng kiến sự hung mãnh của cô.

anh ta đã suy nghĩ nhiều rồi.

Ngay sau đó, Uông Minh không băn khoăn về vấn đề này nữa, anh ta cùng Diệp Tuệ Văn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108Tôn Hạo nhân lúc trời còn chưa sáng liền khởi hành.

Tối hôm qua bọn họ đã thảo luận quyết định đường đi đường Tôn Hạo và Diệp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tuệ Văn đã chọn.

Đường hai người bọn họ lựa chọn về cơ bản là đường lớn, bản thân Uông Minh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từ trước tới giờ cũng người làm việc cùng thận trọng, không thích những quá nhanh chóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nên anh ta đánh giá con đường kia cũng không vấn đề gì, vẫntuyến đường khá ổn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thỏa.

Ba người bọn họ cùng đồng hành từ lúc trời còn chưa sáng tới khi trời sáng hẳn.

Trong khoảng thời gian này, Diệp Tuệ Văn đều bám rất sát, luôn theo kịp Tôn Hạo và Uông Tư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Minh. Điều này khiến Tôn Hạo phải cảm thán một câu, “Thật không ngờ đó, cô binh nữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lớp 6 nhưng thể năng lại không tệ chút nào, đến giờ vẫnthể theo kịp được hai người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lớp 1 bọn tôi.”

Diệp Tuệ Văn khẽ nhếch môi, cảm thấy hơi bất đắc dĩ, “Nếu tôi không thua môn bắn súng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì sẽ không phải vào lớp 6 đâu.”

Ngheta nói vậy, Tôn Hạo phá lên cười, “Ha ha, xem ra khả năng bắn súng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tệ thật sự rồi.”

Bị chọc đúng chỗ đau trong lòng, Diệp Tuệ Văn lập tức lườm anh ta bằng ánh mắt sắc như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dao của mình, “Anh không nói cũng không ai coi anhkẻ câm đâu.”

Tôn Hạo bị cô ta nhìn một cách phẫn nộ như vậy thì đành sờ mũi, lẩm bẩm một câu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Sao phải hung dữ thế chứ…”

Anh ta vốn còn lòng tốt nói với ta rằng, nếu cô ta làm không tốt thì anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta thể chỉ cho ta vài chiêu.

Quả nhiên các lão binh trước đây nói không sai chút nào, binh nữ tham gia vào đội dự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị thì không thể chỉ coi binhnữ được, bằng không thì người xui xẻo sẽ chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bọn họ.

Trong khi anh ta đang chìm đắm trong thế giới của bản thân thì chân vẫn không hề dừng bước. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Bụp” một tiếng, đầu Tôn Hạo đập thẳng vào bả vai của Uông Minh đau điếng khiến anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không nhịn được kêu lên thành tiếng, “Uông Minh, sao đột nhiên cậu lại dừng lại thế?”

Cmn chứ!

Lúc thì bị Diệp Tuệ Văn đạp suýt chết, giờ lại bị đập vào người Uông Minh đến nỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sống mũi suýt gãy.

Tại sao người xui xẻo luôn luôn anh ta vậy!

“Hai người nhìn xem…” Uông Tư Minh chỉ về phía mặt đường xa xa trước mặt bọn họ, vẻ mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cùng nghiêm trọng.

Diệp Tuệ Văn vốn còn định cười nhạo Tôn Hạo, khi nghe thấy vậy liền nhìn về phía Uông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Minh đang chỉ, nhất thời, nụ cười cứng đờ trên khóe miệng.

Bởi trong tầm mắt của bọn họ một vùng màu đen rất lớn, như thể bức tường chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chắn hoàn toàn chặn đứng đường đi của bọn họ.

“Sao lại như vậy chứ?” Sắc mặt Diệp Tuệ Văn cũng trở nên nghiêm trọng, cô ta mở bản đồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ra xem, sau đó lại xác định lại xem tuyến đường mà bọn họ đi đúng hay không.

Tôn Hạo đang đứng bên cạnh che mũi, khi nhìn thấy vẻ mặt của hai người bọn họ thì không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để ý tới sự đau đớn trên mũi nữa mà chỉ cố gắng nhìn về phía xa kia, khi nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy điểm bất thường thì sắc mặt cũng thoáng thay đổi trong chốc lát.

“Có phải ba chúng ta đi nhầm rồi không?” Diệp Tuệ Văn cẩn thận kiểm tra lại bản đồ rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hỏi.

“Không thể nào, chúng ta vẫn luôn đi theo bản đồ chỉ dẫn mà.” Tôn Hạo buông cánh tay đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ôm mũi xuống, nghiêm túc khẳng định như vậy.

Trí nhớ của anh ta từ trước đến giờ thường không sai, không nhìn bản đồ đi chăng nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì vẫn thể nhớ đúng tuyến đường nên giờ lập tức phát hiện ra tình huống không đúng lắm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Không lẽ phía trước đường cùng ư?” Diệp Tuệ Văn cau mày hỏi.

“Không phảiđường cùng, do hôm qua trời mưa xối xả nên mới khiến đường bị chặn lại, hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người nhìn đi, dấu hiệu bùn đất chảy xuống kìa.” Uông Minh quan sát một hồi rồi bèn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỉ về một chỗ nói.

Hai người bọn họ nhìn về phía anh ta chỉ thì thấy quả nhiên triền núi phía xa xa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108dấu vết của một lượng lớn bùn đất đang chảy xuống.

Diệp Tuệ Văn quay đầu hỏi Uông Minh, “Vậy giờ chúng ta phải làm sao đây? Bên kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dấu hiệu lở đất như vậy, nếu như chúng ta vẫn tiếp tục tới gần thì sẽ rất nguy hiểm.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Sao UôngMinh lại không biết sẽ thể nguy hiểm chứ?

Nhưng khi nhìn về sắc trời phía xa đang dần tối thì trong lòng anh ta bắt đầu lo lắng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Không biết Nhiếp Nhiên có chọn con đường này không nhỉ?

Trận lở đất nhỏ này liệu có xảy ra đúng lúcđi qua không nhỉ?

Liệu gặp nguy hiểmkhông?

Nhưng anh ta lập tức cũng nghĩ ngược lại luôn, anh ta cảm thấy với năng lực của Nhiếp Nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện đó được.

“Thay đổi tuyến đường thôi.” Anh ta cất tiếng, mang theo tâm tình nặng nề.

Tôn Hạo nghe thấy vậy thì không nhịn nổi sự kinh ngạc của bản thân bật thốt lên một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 câu thô tục, “Cmn chứ! Đổi tuyến đường luôn ư? Không phải chứ? Chúng ta vốn chỉ cần đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuyên qua lối này rồi xuôi theo dòng sông thì vềbản sẽ tới được điểm tập kết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giờ thay đổi tuyến đường thì chúng ta chắc chắn sẽ bị muộn.”

Diệp Tuệ Văn lạnh lùng liếc nhìn anh ta, “Anh quát tháo với Uông Minh như thế thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tác dụng chứ, anh ta không phải đang nói đùa, ngoài việc thay đổi tuyến đường ra thì chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta còn thể cách nào khác sao?”

“Chỉ trái tim mong manh nhỏ của tôi bị giật mình thôi mà, tôi nàoquát tháo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với Uông Tư Minh đâu chứ.” Tôn Hạo bị Diệp Tuệ Văn răn dạy như vậy xong thì liền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhỏ giọng hơn nhiều.

Uông Minh không tâm trạng tính toán mấy chuyện cỏn con này, anh ta chỉ vào hai con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đường trên bản đồ rồi hỏi: “Hai người thấy hai đường này thế nào?”

Tôn Hạo bước tới nhìn rồi vội nhíu mày, “Hai đường này đều là đường nhỏ, liệu phải quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nguy hiểm không?”

Vẻ mặt Uông Minh trở nên nghiêm trọng hơn, “Nếu như đi đường lớn thì dù chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cố gắng đi suốt cả ngày lẫn đêm ngày mai thì cũng không thể tới điểm tập kết đúng hạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được, vậy nên chỉ thể chọn đường tắtđi thôi.”

Giờ đãxế chiều ngày thứ rồi, ngoài mấy tiếng nghỉ ngơi buổi tối ra, nếu bọn họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẫn tiếp tục chọn đường lớn đi theo lộ trình thì thật sự sẽ không đủ thời gian. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Nhưng con đường anh chọn gần như toàn bộ đều là vách núi, hôm nay thi thoảng trời vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đổ mưa, mặt đất cùng lầy lội, đến đi bộ còn dễ dàng bị trượt ngã nữa là.” Tôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hạo căn cứ vào trí nhớ của bản thân soi lại mấy chỗ nguy hiểm trên đường, sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sắc mặt anh ta gần như đóng băng lại, nói, “Uông Minh, từ trước tới nay cậu không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người lỗ mãng, con đường này vừa nhìn đã biết không phảisự lựa chọn tốt rồi.”

“Thế nhưng đây lại con đường nhanh nhất để tới điểm tập kết.” Khi Uông Minh nói lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này, anh ta không hề ngẩng đầu.

Bởianh ta sợ một khi mình ngẩng đầu lên thì sẽ khiến Tôn Hạo phát hiện sự do © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dự trong đáy mắt mình.

Thật ra,do khiến anh ta lựa chọn con đường này bởi, ngoài việc đây đường tắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngắn nhất ra thì anh ta luôn cảm thấy rằng một người thích làm trái với lẽ thường tình như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Nhiếp Nhiên rất có khả năng sẽ đi đường này.

“Nếu không thì hai người các cậu thể kết bạn đồng hành rồi chọn một con đường khác, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi một mình cũng được.” Uông Tư Minh dứt khoát thu bản đồ lại rồi nói vậy.

“Sao thể như vậy được? Con đường đó nguy hiểm như vậy, nếu để cậu đi một mình thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quá mạo hiểm rồi.” Tôn Hạo không đồng ý với đề nghị này của anh ta.

Diệp Tuệ Văn cũng gật đầu đáp: “Đúng vậy, nếu để anh lẻ loi một mình thì hệ số mạo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiểm thật sự rất lớn.”

“Năng lực của tôi ra sao, tôi là người hiểu nhất.” UôngMinh lựa chọn hướng đi cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mình xong đã dự tính sẽ chia tay bọn họ để mỗi người một ngả, “Các cậu đi đường cẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thận.”

“Được rồi, tôi đi cùng cậu, cậu đi một mình sẽ khiến tôi lo lắng. Diệp Tuệ Văn, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi cùng đi, cùng lắm tới lúc đó tôi sẽ chăm sóc một chút, đồng ý chứ?”

“Đương nhiên tôi cũng sẽ đi rồi, nhưng nguyên nhân tôi không thời gian© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dả để lựa chọn đường khác. Hơn nữa, tôi không cần anh chăm sóc!” Diệp Tuệ Văn trừng mắt nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tôn Hạo, nối gót theo sau.

Tôn Hạo bĩu môi, âm thầm lẩm bẩm một câu, “Đúng lòng tốt mà lại bị coi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lòng lang dạ sói, đúng thậtkhông thể nào yêu thương nổi.”

Ba người bọn họ lại xác định lộ tuyến tiếp theo một lần nữa.

Bởi đường nhỏ nên lần định hướng này bọn họ càng thêm thận trọng để phòng ngừa bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyện ngoài ý muốn hay hiểm nguyđó.

Tốn thêm một khoảng thời gian, sau khi xác định được con đường tiếp theo ra sao thì bọn họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mới tiếp tục xuất phát.

Lần này, trên gương mặt của cả ba người đều vẻ nghiêm túc, ngay cả Tôn Hạo cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chút vui đùa nào.

Mặc thể lực của Diệp Tuệ Văn khá tốt nhưng dưới tình hình này, sự chênh lệch giữa lớp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 1 lớp 6 cuối cùng cũng được thể hiện hết sức ràng.

Uông Minh Tôn Hạo thể bước đi liên tục không hề dừng lại suốt năm tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bước chân vẫn nhẹ nhàng, thân thể vững vàng không hề bất cứ vấn đề gì.

Nhưng Diệp Tuệ Văn thì không thể,hấp của ta trở nên dồn dập, bước chân cũng trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nên loạng choạng, trông vẻ khá mệt mỏi.

ta vẫn tiếp tục kiên thì thêm gần hai tiếng nữa, rốt cuộc đến khi chân đạp phải bùn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhão trên mặt đường khiến ta trượt chân thì thể mới mất thăng bằng, ngã nhoài xuống dưới. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Thôi xong rồi, chỗ bọn họ đang đimột con dốc nhỏ, nếuta ngã xuống chỗ này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì nhất định sẽ bị gãy xương sống.

Nhưng ngay lúc ta cảm thấy lần này mình xong đời rồi thì một bàn tay đã kịp thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lôi cô ta lại.

ta ngẩng đầu lên nhìn thì trông thấy gương mặt của Tôn Hạo, lúc này anh ta không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dáng vẻ mệt mỏi, vô lại như lúc sáng sớm nữa lại lộ ra nét ngây ngô xen lẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sự cương nghị của quân nhân, “Cô không sao chứ?”

Ánh mắt Diệp Tuệ Văn khẽ lóe lên, chờ thể lấy lại được thăng bằng, ta bèn tránh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khỏi tay của Tôn Hạo, cố gắng ổn định lại tâm tình rồi trả lời, “Không sao.”

Uông Minh đang đi đầu thấy Diệp Tuệ Văn xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy thì nhắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhở, “Mặt đường đây tương đối trơn trượt, mọi người tự cẩn thận.”

“Ừ.” Diệp Tuệ Văn gật đầu.

“Cậu yên tâm, tôiphía sau trông chừng Diệp Tuệ Văn, sẽ không vấn đề đâu.” Tôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hạo cam đoan.

Không biết phải do Diệp Tuệ Văn suýt chút nữa đã bị ngã ngoài ý muốn hay không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lộ trình tiếp đó ràng đã điều chỉnh tốc độ chậm lại đôi chút.

Diệp Tuệ Văn cảm thấy được sự khác biệt đó bèn cắn môi. ta biết đây sự đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xử đặc biệt mà hai binh nam lớp 1 này đang dành cho mình.

điều, ta không muốn được nhận sự đối xử khác biệt này.

ta cố gắng bước nhanh hơn, cố hết sức để bản thân không thành gánh nặng của bọn họ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Uông Minh dường như cũng đã nhìn ra điều này, anh ta dùng ánh mắt ý bảo Tôn Hạo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để ý đến ta thêm một chút, bước chân lại tăng nhanh hơn.

Ba người bọn họ đi liên tục không hề ngừng lại, cứ thế tiếp tục đi theo con đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 họ đã chọn.

Đầu mùa đông, trời tối rất nhanh, bóng đêm nhanh chóng ập tới, chỉ chớp mắt, khắp đất trời đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trở nênmịt, chặng đường của bọn họ lại càng thêm gian nan.

Mỗi bước chân đều phải cùng cẩn thận, để tránh bị trượt chân hoặc rơi vào hố bẫy.

Tới khi bầu trời hoàn toàn tối mịt, trước mắt bọn họ hầu như chỉ còn một màu đen kịt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tầm nhìn cùng bị hạn chế.

Khi Diệp Tuệ Văn ngã thêm một lần nữa, sau đó lại được Tôn Hạo cứu giúp kịp thời một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lần nữa, Tôn Hạo rốt cuộc không nhịn nổi nữa bèn hỏi, “Haychúng ta nghỉ ngơi một lát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rồi tiếp tục đi được không?”

“Tối hôm nay chúng ta nhất định phải đi vòng qua đây.” Uông Minh đi đầu nói, “Địa thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nơi này quá hiểm trở, rất dễ gặp chuyện không may. Diệp Tuệ Văn,cố gắng thêm một chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữa.”

“Tôi không sao, vừa nãy tôi không nhìn thấythôi.” Diệp Tuệ Văn vờ thoải mái nói.

“Cái gọi không sao chứ? Nếu vừa rồi tôi không đỡ cô kịp thì đã ngã lăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuống luôn rồi.” ràng Tôn Hạo không tin do thoái thác của ta.

ràng cô ta đã mệt tới mức bước một bướcphải thở hổn hển rồi mà hết lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này tới lần khác vẫn nghiến răng để tiếp tục tiến về phía trước.

Thật sự không thể hiểu nổi ta, nói một câu mệt thì sẽ chết hay sao?

“Tôi nói không sao không sao!” Diệp Tuệ Văn lạnh lùng quát khẽ một tiếng rồi lại tiếp tục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiến về phía trước.

“Hừ, binh nữ này thật là…” Tôn Hạo tức giận tới ngứa cả răng nhưng cuối cùng chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể khẽ nguyền rủa một tiếng rồi lại đi theo.

Trong bóng đêm đen kịt, gió lạnh không ngừng gào thét, ba người bọn họ vẫn tiếp tục tiến về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phía trước không hề ngừng nghỉ.

Không biết đã đi bao lâu, Diệp Tuệ Văn cảm thấy đôi chân của mình gần như đã mất cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giác nhưng ta vẫn kiên trì, cắn chặt răng đi theo tới cùng.

Vào giây phút này, ta không thể không bội phục học viên của lớp 1.

Trước đây,ta chỉ từng được nghe kể rằng học viên của lớp 1 ưu thế nào, xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sắc ra sao chứ chưa từng hội được chứng kiến tận mắt.

Cuối cùng thì hôm nay ta cũng thể thấy được rồi!
Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!
Diệp Tuệ Văn theo sát hai người bọn họ, lại đi qua thêm một triền núi nữa, lúc này rốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cuộc UôngMinh cũng nói:

“Được rồi, nơi này thể tạm nghỉ ngơi một chút, hơn nữa khoảng cách từ đây tới điểm tập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kết cũng chỉ còn một nửa lộ trình nữa thôi.”

Diệp Tuệ Văn vốn vẫn đang cắn răng kiên trì, khi nghe thấy câu thể tạm thời nghỉ ngơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì đãthể thở ra, đặt mông ngồi xuống.

Tôn Hạo thấy sắc mặt tái nhợt của ta thì hơi không đành lòng, vậy anh ta đành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xung phong nhận việc, “Vậy tôi sẽ đi thămtình hình xung quanh đây một chút, nếu như không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vấn đề gì thì chúng ta sẽ nhóm lửa nghỉ ngơi đây một lát.”

Uông Minh gật đầu, “Tôi đi kiếm vài cành cây về nhóm lửa.”

“Vậy còn tôi, cần tôi làm đây?” Diệp Tuệ Văn lập tức dậy, cũng muốn đi hỗ trợ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Cô tạm thời nghỉ ngơi một lát trước đi, nếu lát nữa tôi may mắn mà tìm được đồ ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì để xử lý, được chứ?” Uông Minh thấy dáng vẻ cố gắng lắm mới thể đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vững của cô ta thì cười nói.

Anh ta biết, nếu bảo ta nghỉ ngơi đi thì ta nhất định sẽ không đồng ý.

Sau một ngày cạnh nhau, rốt cuộc anh ta cũng đã hiểu được vài điều.

Thà rằng để bản thân mệt chết chứ cũng không chịu mở miệng nói chỉ một câu, chỉ sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 làm ảnh hưởng tới mọi người, tính cách cứng cỏi như vậy của ta thật ra cũngvài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phần giống với Nhiếp Nhiên.

“Vậy cũng được.” Diệp Tuệ Văn nhận nhiệm vụ rồi lại ngồi xuống, lẳng lặng chờ hai người bọn họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quay lại.

Nhưng đúng lúc này, từ đằng xa lại truyền tới một tiếng hét, “Aaaaaa…!”

Uông Minh đang định tìm cành cây để nhóm lửaDiệp Tuệ Văn đang ngồi nghỉ ngơi một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lát đều biến sắc.

“Tôn Hạo? tiếng của Tôn Hạo!” Diệp Tuệ Văn khẽ lên một tiếng, “Không lẽ đã xảy ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyện sao?”

Sau đó, hai người bọn họ cùng ăn ý đều chạy ngay về phía phát ra âm thanh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Tôn Hạo,chuyện vậy? Anh đangđâu?” Diệp Tuệ Văn vừa chạy tới vừa quát gọi về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hướng đó.

Khắp nơi trong rừng cây đều văng vẳng tiếng của Diệp Tuệ Văn.

“Tôn Hạo, cậu có làm sao không? Cậu đangđâu?” Uông Minh cũng hét lên.

Trong lúc đó, Tôn Hạo xui xẻo đáng thương đang bị treo ngược trên cành cây, đầu chúc xuống mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đây, không ngừng bị giật giật trên cây.

Anh ta không thể nào nghĩ ra được rằng nơi dốc đứng nguy hiểm thế này mà quân đội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẫn còn thiết kế bẫy rập được!

Chết tiệt, buổi tối đen kịt đáng sợ tới mức khiến tim anh ta muốn ngừng đập.

“Tôiđây, mau tới cứu tôi!” Anh ta vẫn cố gắng giữ thăng bằng chothể rồi quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 về phía xa to lên.

đằng xa, Diệp Tuệ VănUông Minh nghe được âm thanh của Tôn Hạo thì vội vàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chạy nhanh tới.

Đến nơi, họ thấy Tôn Hạo đang bị treo ngược trên cành cây, trông rất giống một con sâu bướm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Mau, mau thả tôi xuống!”

“Anh chờ một lát.”

Trong rừng cây tối đen mờ mịt, Uông Minh cẩn thận bước từng bước lại đó, anh ta rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sợ quanh đây còn cái bẫy thứ hai, thứ ba nào đó nữa đang chờ mình bước vào. Nếu một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khi mình không cẩn thận rơi vào bẫy thì sẽ cùng nguy hiểm nếu chỉ dựa vào một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mình Diệp Tuệ Văn.

Đợi tới khi tới gần, anh ta đã tìm được một sợi dây thừng trên một cành cây khô, to © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gần đó, đang chuẩn bị cởi ra để tháo xuống thì chợt nghe một giọng nói lạnh lùng cách đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không xa chen vào.

“Đừng cử động!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân full, Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân online, read Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân, Huỳnh Hạ Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1420 — Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc